Cứu Rỗi Và Vực Thẳm - Tiểu Hạ

Chương 3

Trước Tiếp

7.

Rạng sáng, tôi rời khỏi công ty.

Xe của Tạ Minh Dịch đỗ trơ trọi ở đó, anh ta đang tựa người vào cửa xe hút thuốc.

Bước chân tôi không hề dừng lại, đi thẳng ra ngoài.

Tạ Minh Dịch đuổi theo, giữ lấy tôi: "Lên xe."

Tôi hất tay anh ta ra.

Anh ta định tiến lên lần nữa, tôi chạy thẳng đến bốt bảo vệ, chỉ tay vào Tạ Minh Dịch: "Hắn bám đuôi tôi."

Sắc mặt Tạ Minh Dịch tối sầm lại.

Tôi thu hồi tầm mắt, quay người bỏ đi.

Tôi không về ngôi nhà đó nữa. Tôi thuê mấy người chuyên dọn dẹp, liên hệ với bên vận chuyển, đưa mật khẩu cho họ và yêu cầu họ dọn sạch tất cả đồ dùng của phụ nữ trong nhà đi.

Nhưng họ không vào được. Tạ Minh Dịch ở nhà, lịch sự mời họ rời đi.

"Được rồi, tôi biết rồi, đợi tôi nửa tiếng."

Tôi đến rất nhanh, nhìn Tạ Minh Dịch: "Bây giờ họ vào được chưa?"

Tạ Minh Dịch khoanh tay tựa vào tường: "Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với anh rồi à?"

Giọng điệu hời hợt, trong lời nói còn mang theo chút trêu chọc và nuông chiều.

Đây là tông giọng quen thuộc mỗi khi anh ta muốn làm lành với tôi. Trước đây nghe anh ta nói vậy, tôi thường sẽ mềm lòng.

Nhưng hôm nay, có lẽ chiếc khẩu trang cũng không che giấu nổi sự ghê tởm trên khuôn mặt tôi.

Tôi hất cằm: "Mọi người cứ vào đi."

Lần này Tạ Minh Dịch không ngăn cản nữa, anh ta nghiêng người nhường đường. Tôi ngồi bệt xuống đất, mở máy tính bắt đầu sửa bản vẽ.

Tạ Minh Dịch đứng nguyên tại chỗ, tư thế từ thoải mái ban đầu dần trở nên căng cứng, cả người lộ rõ vẻ u ám: "Em làm loạn cũng làm rồi, báo cảnh sát cũng báo rồi, em còn muốn thế nào nữa?"

Dưới sự tác động của cả chị Ngọc và phía cảnh sát, sự việc nhanh chóng được làm sáng tỏ.

Thuốc là do một nhân viên phục vụ bỏ, người mua chuộc là bạn thân của Tô Tùng Tùng. Một kẻ nghe nói vì thấy Tô Tùng Tùng sống ngày càng tốt nên nảy sinh lòng đố kỵ, muốn hủy hoại cô ta.

Cuối cùng, Tô Tùng Tùng vẫn là nạn nhân. Chẳng qua là "lỡ" trách lầm tôi thôi mà. Có gì to tát đâu chứ?

"Thẩm Vấn Tinh, anh không tin là em không nhận ra, anh và cô ấy chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Anh mặc áo tắm chỉ là vì cô ấy nôn hết lên người anh. Anh thừa nhận là anh khá giận, anh sợ em vì muốn trả thù mà làm hại đến danh dự của một người phụ nữ. Đúng, anh đã hiểu lầm em, nhưng anh cũng vì quan tâm quá sẽ loạn."

8.

Toàn bộ quá trình thu dọn và vận chuyển mất 3 giờ đồng hồ.

Tôi thậm chí còn chẳng buồn bước chân vào nhà.

Tạ Minh Dịch không nhận được lời hồi đáp nào từ tôi nên cũng im lặng, không nói thêm lời nào.

Khi rời đi, tôi rất quyết đoán, tuyệt đối không ngoảnh đầu lại.

Nhưng chỉ mình tôi biết, lòng mình chẳng hề bình thản như vẻ bề ngoài.

Tôi đã mất ngủ 2 ngày liền. Chứng đau nửa đầu không hề thuyên giảm, bác sĩ khuyên tôi nên đi truyền dịch. Nhưng công việc trong tay tôi quá gấp, tôi không có nhiều thời gian đến thế.

Bạn thân của Tạ Minh Dịch tìm đến tôi vào ngày thứ hai sau khi tôi dọn đi.

Anh ta hẹn tôi ở quán cà phê dưới lầu, nói muốn trò chuyện một chút.

Vừa nhìn thấy tôi, anh ta đã lộ vẻ lo lắng: "Trông em có vẻ không khỏe, ổn chứ?"

Tôi lắc đầu, nhấp một hơi hết nửa ly cà phê: "Anh tìm tôi có việc gì?"

Anh ta do dự một lát rồi thở dài: "Nói thật, lúc lão Tạ gửi gắm Tô Tùng Tùng chỗ anh, anh cứ ngỡ cậu ta giấu nhân tình. Nhưng cậu ta bảo không phải, những chuyện khác cũng chẳng chịu nói gì thêm. Có điều anh nhìn ra được, cậu ta thật sự không thích Tô Tùng Tùng.

Tô Tùng Tùng tặng quà cho cậu ta rất nhiều lần để bày tỏ lòng biết ơn, từ đồ đắt tiền đến rẻ tiền, cả cơm hộp tự tay làm nữa. Nhưng không ngoại lệ, tất cả đều bị lão Tạ vứt vào thùng rác."

Đêm hôm đó chỉ là ngoài ý muốn. Tô Tùng Tùng gặp tình trạng như vậy, bọn anh không thể bỏ mặc được. Một cô gái giữa chốn đông người mà có hành vi không chuẩn mực thì coi như mất cả đời người rồi."

Lão Tạ... cậu ta sở dĩ vội vã bế Tô Tùng Tùng đi là vì cô ta đã nhắc đến tên em. Anh không biết giữa hai người có ân oán gì, nhưng anh biết, lão Tạ làm vậy là để bảo vệ em!"

Tạ Minh Dịch từng nói tôi là người có chỉ số EQ không cao. Anh ta thường chê tôi ngốc nghếch, không hiểu được ẩn ý của người khác, cũng chẳng biết đối nhân xử thế khéo léo, lúc nào cũng thẳng như ruột ngựa nên dễ bị thiệt thòi.

Nhưng điều đó có nghĩa là tôi ngu sao?

"Anh thử nghĩ xem, sau khi Tô Tùng Tùng làm việc ở chỗ anh, số lần Tạ Minh Dịch qua đó có phải tăng lên không? Chuyện Tô Tùng Tùng tặng quà bị từ chối mà anh cũng biết, chứng tỏ là chính Tạ Minh Dịch đã đến, chính anh ta là người đưa ra cơ hội."

Bác sĩ kê thuốc cho tôi, vẫn khuyên tôi nên truyền dịch vì thuốc uống không có tác dụng nhanh đến thế. Tôi lắc đầu từ chối.

Mẹ gọi điện cho tôi, bảo sắp đến sinh nhật tôi rồi, dặn tôi đưa Tạ Minh Dịch về nhà dùng cơm. Bố đã chuẩn bị rượu ngon, muốn cùng Tạ Minh Dịch uống một trận ra trò.

Người mẹ hiền từ, dịu dàng; người cha nghiêm nghị mà không kém phần hóm hỉnh. Một gia đình hoàn hảo làm sao.

Cho đến khi tôi lên tiếng: "Con muốn ly hôn."

Ngay lập tức, đầu dây bên kia rơi vào im lặng. Giây tiếp theo là giọng nói nghiến răng đầy vẻ hung dữ của mẹ tôi: "Mẹ không đồng ý."

Bố giật lấy điện thoại: "Con không thể để bố mẹ bớt lo một chút được sao?"

Tôi nhìn vầng trăng sắp tròn ngoài cửa sổ, khẽ thở ra một hơi dài.

Sự giả tạo bấy lâu khiến tôi suýt quên mất rằng mình có một cặp cha mẹ ích kỷ đến tột cùng.

Rạng sáng, Tạ Minh Dịch gọi điện nhưng tôi không nghe. Anh ta gửi một tin nhắn: [Anh không đồng ý ly hôn.]

Sáng hôm qua tôi đã gửi thỏa thuận ly hôn cho Tạ Minh Dịch. Nếu có thể thuận tình ly hôn thì là kết quả tốt nhất.

Nếu không được, tôi sẽ khởi kiện.

Hôm sau, bố mẹ tôi tìm đến tận nơi.

Họ gọi điện cho tôi: "Bố mẹ đang ở nhà, Minh Dịch cũng ở đây, con về ngay đi. Có nhà không về? Còn bày đặt bỏ nhà đi? Ra thể thống gì nữa?"

Đến tận lúc này, họ vẫn không mảy may hỏi một câu vì sao tôi muốn ly hôn.

Cảm giác nghẹn ứ trong lòng bấy lâu vẫn chẳng thể tan đi.

Tôi lạnh nhạt nói: "Bố mẹ nên hiểu rõ, người chi trả tiền phụng dưỡng cho hai người bấy lâu nay luôn là con. Số tiền này, Tạ Minh Dịch thậm chí còn không đồng ý chi ra. Nếu con còn tiếp tục ở bên anh ta, sớm muộn gì cũng bị anh ta thuyết phục mà cắt khoản tiền đó thôi."

9.

Tạ Minh Dịch từng nói: "Trên đời này, muốn sống suôn sẻ thì đừng đặt tiêu chuẩn đạo đức quá cao."

Tôi quen anh ta năm 16 tuổi. Đó là quãng thời gian tôi nghèo túng nhất. Ngày nào cũng bánh màn thầu, cơm trắng ăn kèm với dưa muối mang từ nhà đi.

Gói mì tôm 1.5 tệ là món cải thiện, tôi ăn sạch không còn một giọt nước dùng.

Mẹ tự hào nhất về tôi là ở chỗ tôi biết tiết kiệm: "Vấn Tinh nhà chúng tôi thương bố mẹ lắm, đưa cho 30 tệ mà con bé dùng được bao nhiêu lâu."

Chỉ vì cái sự tự hào trong mắt bà mà tôi suýt chút nữa đã làm mình đói chết.

Trong hoàn cảnh ấy, tôi nhặt được một chiếc ví. Bên trong căng đầy những tờ tiền đỏ chót, 5.000 tệ. Nếu chiếm làm của riêng, không chỉ chuyện ăn uống mà cả quãng thời gian còn lại của cấp 3 tôi cũng chẳng phải lo nghĩ gì.

Nhưng số tiền đó quá lớn. Nếu nó là 20, là 50 tệ, chắc chắn tôi sẽ không ngần ngại nhét vào túi mình. Nhưng đằng này lại là 5.000 tệ. Với tôi là một khoản tiền khổng lồ, còn với người khác, biết đâu lại là tiền cứu mạng? Tôi không gánh nổi trách nhiệm đó.

Thở dài một tiếng, tôi nhìn chiếc ví bằng ánh mắt đầy khổ sở, cuối cùng vẫn quyết định nộp lại.

Tôi không biết có một người luôn đi theo sau mình, từ sân vận động đến dãy nhà học, từ tầng một lên tầng 3.

Ngay khi chuẩn bị rẽ vào phòng giáo vụ, anh ta mới lên tiếng: "Này, tiền của tôi đấy, hay là trả thẳng cho tôi đi?"

Về sau, tôi hỏi Tạ Minh Dịch: "Nếu lúc đó em giấu số tiền kia đi, anh sẽ làm gì?"

Anh ta không ngẩng đầu: "Em sẽ không làm thế."

Chắc chắn như vậy.

Anh ta nói anh ta biết tôi, thủ khoa đầu vào, học sinh diện đặc cách, miễn toàn bộ học phí, có trợ cấp sinh hoạt.

"Chắc em còn có học bổng nữa, tiền đâu cả rồi?"

"Bố em bị gãy chân."

Bố là lao động chính trong nhà, mẹ tôi thì chẳng có khả năng xoay xở chuyện gì.

Mọi thứ đều đè nặng lên vai tôi. Tôi chỉ có thể thắt lưng buộc bụng chính bản thân mình.

Vì vậy Tạ Minh Dịch nói với tôi tôi: "Muốn sống thuận lợi thì đừng đặt tiêu chuẩn đạo đức quá cao. Thẩm Vấn Tinh, trước hết em phải sống cho chính mình đã, em mới là quan trọng nhất."

Anh ta đã dắt tay tôi, kéo tôi ra khỏi vũng lầy của sự tội lỗi mà bố mẹ đã gieo rắc sâu trong lòng tôi. Nếu không gặp Tạ Minh Dịch, tôi sẽ không có được ngày hôm nay.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi phải chịu đựng tất cả những gì đang diễn ra.

Tạ Minh Dịch rõ ràng đã nảy sinh hứng thú với Tô Tùng Tùng.

Trước Tiếp