Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Chương 133

Trước Tiếp

Nhưng giờ gã căn bản không thể cử động, chỉ có thể mặc kệ người đàn ông mặc đồ trắng kéo mình đến một lối vào đường hầm dưới lòng đất.

 

Hai bên lối vào đường hầm có hai quỷ sai cầm d.a.o nĩa đứng canh. Vừa nhìn thấy Triệu Sinh, hai quỷ sai lập tức chắp tay, nói: “Bạch Đại nhân.”

 

Triệu Sinh khẽ gật đầu, cười nói: “Con quỷ này phiền hai vị chiếu cố nhiều hơn.”

 

Hai quỷ sai đ.á.n.h giá Hà Thái một lượt: “Gã chính là kẻ đã lăng mạ Mạnh Bà đại nhân ư?”

 

“Chậc, đúng là quỷ không thể trông mặt mà bắt hình dong. Hôm nay Mạnh Bà đại nhân bị mắng đã lên cả trang đầu rồi, không ngờ lại là một con gà yếu ớt thế này.”

 

“Gã to gan thật!”

 

“Bạch Đại nhân, ngài yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Mạnh Bà đại nhân!”

 

Hà Thái nhìn hai tên quỷ sai có hình thù kỳ dị, hung thần ác sát kia mà chỉ cảm thấy lòng mình sợ hãi tột độ, gã đột nhiên có một dự cảm không lành.

 

Mạnh Bà đại nhân mà họ nói là ai, tại sao ai cũng nói anh ta đắc tội với Mạnh Bà.

 

Gã không có mà!

 

Gã oan uổng!

 

Rõ ràng gã chỉ mắng một phàm nhân thôi!

 

Nghĩ đến đây, trong lòng Hà Thái không khỏi có một suy đoán, lẽ nào người phụ nữ đó chính là Mạnh Bà?

 

Sao có thể! Sao có thể!

 

Mạnh Bà không phải nên ở bờ Vong Xuyên sao? Không có việc gì chạy đến phàm gian làm gì!

 

“Tốt, vậy tôi giao gã cho hai vị.” Triệu Sinh đặt Hà Thái đang không thể cử động vào tay họ, sau đó lại cười nói: “Yên tâm, sau chuyện này Mạnh Bà cũng sẽ cảm tạ hai vị.”

 

Quỷ sai dùng d.a.o nĩa kẹp lấy Hà Thái, cười đến mức miệng rộng hoác ra: “Cảm tạ gì mà cảm tạ, công chức Địa Phủ như chúng ta đâu phải phàm nhân muốn lăng mạ là được!”

 

“Chúng ta vốn là đồng liêu, chỉ là chuyện nhỏ thôi, chuyện nhỏ thôi.”

 

“Đi thôi, theo chúng ta xuống mười tám tầng địa ngục đi.” Quỷ sai áp giải Hà Thái đi vào đường hầm dưới lòng đất.

 

Giờ phút này Hà Thái chỉ cảm thấy chân mình đã có thể cử động, miệng cũng có thể mở ra nói chuyện rồi nhưng con d.a.o nĩa đang kề trên cổ gã, gã căn bản không dám chạy.

 

“Oan uổng quá!” Gã gào khóc lớn tiếng.

 

“Tôi căn bản không biết cô ấy là Mạnh Bà, tôi không biết!”

 

Nếu gã biết sớm thì đã như đám ch.ó săn kia mà nịnh bợ Mạnh Bà rồi, nói không chừng c.h.ế.t rồi còn được làm quan.

 

Hà Thái giờ chỉ cảm thấy hối hận, tại sao không thể cho gã biết sớm người phụ nữ đó lại có lai lịch lớn như vậy.

 

Nếu biết sớm thì gã tuyệt đối sẽ không mắng.

 

“Oan uổng gì.” Quỷ sai hừ lạnh một tiếng: “Con quỷ nhà ngươi bình thường mắng người còn ít sao?”

 

“Tự mình đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t thì cũng đáng đời!”

 

Một quỷ sai khác cũng nói: “Mạnh Bà đại nhân đối với quỷ rất hiền lành, chưa bao giờ tranh chấp với quỷ nào, hơn nữa Mạnh Bà đại nhân còn là nhân vật nổi tiếng ở Âm giới chúng ta, ngươi lại dám đắc tội với cô ấy! Đúng là tìm c.h.ế.t!”

 

“Hay là thử hang vạn xà trước xem sao?”

 

Hang vạn xà?

 

Hà Thái nghe thấy cái tên này thì chân không kìm được mà run rẩy: “Đừng mà đừng mà!”

 

“Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi!”

 

“Cầu xin các người tha cho tôi đi, đợi ngày nào đó tôi mà làm quan thì tôi cũng sẽ chăm sóc các người!”

 

“Sau này nói không chừng chúng ta đều là đồng liêu, tha cho tôi đi!”

 

Quỷ sai nghe những lời hồ ngôn loạn ngữ của gã mà suýt nữa thì bật cười vì tức giận: “Còn mơ tưởng trở thành đồng liêu với chúng ta ư, xem ra vẫn còn chưa tỉnh táo.”


Chúng bắt lấy Hà Thái, không lâu sau đã đến một cái động lớn, bên ngoài động khắp nơi đều là rắn, rắn bò lổm ngổm trên mặt đất, thỉnh thoảng lại thè lưỡi.

 

Khắp nơi đều là tiếng rít "xì xì".

 

Hà Thái thậm chí còn nhìn thấy một bàn tay từ trong động thò ra, rất nhanh lại bị một đám rắn quấn lấy kéo xuống.

 

“A!”

 

Khắp nơi đều là tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

 

Hà Thái hoảng sợ lắc đầu: “Không! Không! Tôi không muốn vào, tôi không muốn vào!”

 

“Mấy người đây là công báo tư thù! Tôi muốn bẩm báo Diêm La Vương! Đúng vậy, Diêm La Vương nhất định sẽ đứng ra làm chủ cho tôi!”

 

“Các người đều sẽ xong đời ha ha ha ha ha, các người lén lút nhận hối lộ đều bị tôi nghe thấy rồi, các người cứ chờ mà giống tôi đi!”

 

“Diêm La Vương! Tôi muốn gặp Diêm La Vương!”

 

Quỷ sai nghe gã vừa khóc vừa kêu, dứt khoát đạp một cước vào người gã: “Nghĩ gì thế? Ngươi có tư cách gặp Diêm La Vương điện hạ sao?”

 

Hơn nữa những chuyện họ làm lẽ nào Diêm La Vương điện hạ lại không biết?

 

Lăng mạ công chức Địa Phủ cũng là trọng tội, gã xuống mười tám tầng địa ngục là đúng rồi, Diêm La Vương điện hạ đến cũng sẽ không để ý đến gã.

 

Hơn nữa, Mạnh Bà đại nhân mấy nghìn năm nay mới xuất hiện một người, hơn nữa hiệu suất chế tác canh Mạnh Bà lại siêu cao, sao có thể để một con quỷ nhỏ bắt nạt.

 

Quỷ sai nhìn Hà Thái rơi xuống và bị đám rắn xông lên nuốt chửng, hai con quỷ cười ha hả: “Ngày mai đưa gã đi núi đao biển lửa thì thế nào?”

 

Anan

“Không được không được, núi đao biển lửa bây giờ lỗi thời rồi.”

 

“Theo ta thấy thì chi bằng thử hình phạt chải xương, sau đó đổ nước sôi sùng sục lên người gã, đợi khi da thịt bị bỏng rộp ra...” Quỷ sai cười một tiếng: “Thì dùng lược sắt chải sạch da thịt gã xuống cho đến khi không còn gì cả.”

 

“Ê, ta thấy chi bằng đưa đi chảo dầu sôi trước rồi đưa đến địa ngục cối xay đá, chiên giòn trước, sau đó dùng đá nghiền nát, cái mùi vị đó, dầu mỡ đều bị nghiền ra ha ha.”

 

Hà Thái không biết tiếp theo mình còn sẽ gặp phải điều gì, gã chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, những con rắn kia mỗi con đều há miệng c.ắ.n gã.

 

Thế nhưng mỗi lần rắn c.ắ.n lại không c.ắ.n được miếng thịt nào, chỉ có thể gặm từng chút một.

 

“Xì xì… Xì xì…”

 

Hà Thái đau đớn kêu thét, lúc này gã đã sớm quên những lời mình từng nói…

 

Phụ nữ chính là như vậy, gặp chút chuyện là chỉ biết kêu la. Nếu là gã thì c.ắ.n nát răng cũng sẽ không than nửa lời.

 

Giờ phút này gã đang đau đớn kêu gào trong đống rắn nhưng lại không một ai có thể cứu gã.

 

Gã muốn chạy nhưng toàn thân đau đến mức không thể nhấc nổi chút sức lực nào.

 

“Xì xì…”

 

Vô số con rắn chen chúc c.ắ.n vào người gã, một con rắn lùi xuống lại có một con khác xông lên, khắp người gã là cảm giác lạnh lẽo và trơn nhớt.

 

“A a a a!” Hà Thái lại há miệng, lần này một con rắn trực tiếp theo miệng gã chui vào.

 

Hà Thái không ngừng lắc đầu giãy giụa, đáng tiếc gã không thể ngăn cản điều gì.

 

Khoảnh khắc này, những nạn nhân từng bị gã lăng mạ, vu khống, dường như đều đang lạnh lùng nhìn gã từ không xa.

 

“Đáng đời!”

 

“Đáng đời!”

 

“Đáng đời!”

 



 

“Được rồi, buổi livestream hôm nay đến đây thôi nhé, chúng tôi vẫn đang trên đường đi.”

Trước Tiếp