Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
[Cầu xin đó, hãy nhìn đứa bé này đi, tóc trên đầu nó chỉ còn chưa đến một trăm sợi thôi.]
“Cảm ơn Tang Tang Mèo đã tặng lâu đài trên không.” Giang Mãn Y nhìn cái biệt danh này cảm thấy có chút thú vị.
Lúc này, Hạ Tang Hòa đang nằm trên ghế sofa sung sướng hét lên một tiếng: “Yeah! Đại sư thấy mình rồi!”
Đúng vậy, Tang Tang Mèo chính là cô ấy.
Nguồn cảm hứng của biệt danh này vẫn là lấy từ tên mạng của đại sư mà ra.
Đặt cái tên này chính là để đại sư vừa nhìn là biết ngay cô ấy là ai, như vậy sau này chẳng phải có thể tiến thêm một bước với đại sư rồi sao.
“Thuốc ư?” Giang Mãn Y dùng pháp lực làm điện thoại lơ lửng trước mặt, cô buộc gọn tóc lại: “Hôm nay không định quay trúng thưởng t.h.u.ố.c đâu.”
“Nếu mọi người có nhu cầu hay là tôi thử mở một cửa hàng trên Taobao đi.”
“Nhưng dù tôi có mở thì e rằng hàng tồn kho cũng không có nhiều.”
Giang Mãn Y thầm nghĩ trong ba lô của mình có cả đống đồ, có thứ cô còn chưa dùng đến, hơn nữa lại nhiều và không phải là độc nhất, có lẽ có thể đăng lên Taobao.
[Cái gì! Mở cửa hàng Taobao ư! Để tôi mua trước!]
Anan
[Khi nào mở, giây tiếp theo sao?]
[Hàng tồn kho không nhiều cũng không sao, tôi tin vào tốc độ tay của mình, thần tốc độ phù hộ tôi.]
[Như vậy cũng tốt, chủ kênh còn có thể kiếm được nhiều hơn, livestream trên nền tảng này lỗ quá, quà cáp chỉ nhận được một nửa tiền thôi.]
[Có t.h.u.ố.c mọc tóc không?]
[Thuốc may mắn nhất định phải có, cầu xin đó!]
[Có thể bán bùa bình an gì đó không.]
Ban đầu, Hà Thái thấy cô nói muốn mở cửa hàng Taobao, trong lòng đã nghĩ người này sắp bắt đầu lừa tiền rồi, gã còn tưởng rằng đám người này cũng sẽ nghĩ giống gã.
Giờ thấy những bình luận như vậy, cả người gã sắp tức c.h.ế.t rồi, mẹ nó, đám người này đều là mấy tên cuồng nhiệt ngu ngốc sao?
Một lũ bợ đít.
Một lọ t.h.u.ố.c một nghìn tệ mà cũng dám mua, tại sao gã ngay cả một công việc cũng không tìm được.
Gã điên cuồng gõ chữ vào khung bình luận: “Các người đều bị lừa rồi, cô ta chỉ là đang lừa tiền thôi, đừng tin những gì trong bình luận nói. Đám người đó chỉ là thấy phụ nữ là không đi nổi nữa thôi…”
Khi gõ đến sắp gửi đi, Hà Thái lại nghiến răng và xóa bỏ những chữ đó.
Không được, bây giờ gã vẫn chưa thể gửi, gửi rồi lại bị mấy tên admin bợ đ.í.t kia đá ra.
Phải đợi gã quay số trúng rồi trực tiếp lên c.h.ử.i một trận mới sướng.
“Thuốc may mắn và mọc tóc đều có.” Giang Mãn Y ngả người tựa vào ghế ngồi: “Còn có t.h.u.ố.c năng lượng, uống xong có thể làm việc không nghỉ ngơi suốt một tháng nhưng cũng có chút tác dụng phụ.”
“Chính là sẽ có hai quầng thâm dưới mắt.”
[Trời ơi, t.h.u.ố.c cần có của dân công sở được chọn từ trời xanh đó!]
[Tôi bỗng nhiên nghĩ như một nhà tư bản rồi. Nếu tôi mua một đống t.h.u.ố.c năng lượng rồi cho nhân viên uống, chẳng phải có thể kiếm được rất nhiều sao.]
[Người phía trên thật độc ác, kiến nghị kiểm tra nghiêm ngặt.]
[Chẳng phải như vậy tôi có thể cày phim hoạt hình suốt một tháng sao!]
[Mấy người mê câu cá nhất định phải có, ban ngày đi làm, buổi tối câu cá, hôm sau lại đi làm.]
[Chỉ là quầng thâm mắt thôi, tôi có thể nhờ vợ tôi trang điểm che đi.]
[Bài tập hè của tôi có hy vọng rồi, kiến nghị nhanh chóng lên kệ!]
“Còn có một số hạt giống hoa, đều là những loại hoa rất đẹp.” Giang Mãn Y nghĩ một lát: “Những thứ này sẽ không quá đắt.”
“Sau đó là kim cương, mọi người có muốn không? Tôi có khá nhiều, đều là tự nhiên.”
[Hoa là giống gì vậy?]
[Kim cương tự nhiên… Đắt lắm phải không?]
[Xin lỗi đã làm phiền, không mua nổi.]
[Nếu không quá một nghìn tệ thì có thể mua vài bông hoa.]
[Có thể nghiên cứu ra t.h.u.ố.c không cần ăn cơm không, tốt nhất là rẻ một chút, như vậy có thể tiết kiệm rất nhiều tiền.]
Giang Mãn Y nhìn thấy bình luận này, hít một hơi, người lao động tầng lớp thấp bây giờ sống thật quá khổ sở.
“Tạm thời thì không có nhưng tôi có thể nghiên cứu một chút.”
Vừa lúc cô còn đang nghĩ có thể bày bán thêm những gì, màn hình điện thoại hiển thị đã hoàn tất việc quay số.
“Xin chúc mừng…” Giang Mãn Y nhìn màn hình điện thoại đọc: “Nước mắt cạn khô 523, người dùng 54846754 và May mắn đến với Tiểu Bối.”
“Mọi người giơ tay lên đi, sau đó tôi sẽ mời lên kết nối micro.”
Lúc này, Hà Thái nhìn thấy chuỗi biệt danh có số đó thì nụ cười trên mặt càng lúc càng lớn, gã vội vàng liên tục spam bình luận.
Để có thể lên nói chuyện, gã thậm chí còn gửi vài món quà miễn phí mà nền tảng livestream tặng.
Giang Mãn Y nhìn thấy quả bóng bay xuất hiện trên màn hình, cô bấm vào kết nối micro.
“Nước mắt cạn khô 523. Được rồi, xin hỏi bạn có điều gì muốn hỏi không?”
Hà Thái thấy chủ kênh không mời gã kết nối micro, cả người tức đến muốn nổ tung.
Tại sao không mời gã.
Quả nhiên phụ nữ chính là kẻ hám tiền, thấy người khác tặng bóng bay là không chọn gã đúng không.
Đồ hám lợi!
Gã nghiến răng, hạ quyết tâm nạp một tệ, chuẩn bị lát nữa lại tặng thêm một tệ quà để chủ kênh mời gã kết nối micro.
“Đại sư, chào cô chào cô.” Đây là giọng của một chú trung niên.
“Haha.” Ông đột nhiên cười một tiếng: “Tôi chỉ thử quay số đại thôi, không ngờ lại trúng, thật là vinh hạnh quá.”
“Hình như cũng chẳng có gì muốn xem, hay là cô xem cho tôi biết khi nào thì tôi c.h.ế.t đi.”
Giang Mãn Y: …
[Chú này thật là mạnh mẽ!]
[Chuyện sống c.h.ế.t này mà cũng xem được ư? Chẳng phải nói sẽ bị phản phệ gì đó sao.]
[Trời ơi, xem cái này mà cũng không sợ xui xẻo sao.]
[Anh có chuyện gì không thông suốt sao, xem cái này vô dụng thôi, biết rồi mỗi ngày lại phải lo lắng thấp thỏm.]
[666666, xem khi nào mình c.h.ế.t, không tốt lắm đâu nhỉ?]
“Chú chắc chắn muốn xem cái này sao?” Giang Mãn Y cầm ống quẻ.
“Ừm, tôi chắc chắn xem cái này hahaha.”
“Vậy được thôi.” Giang Mãn Y nhắm mắt lại bắt đầu lắc ống quẻ.
Rất nhanh, trước mắt cô hiện ra một khung cảnh tường trắng muốt, giường trắng muốt, trên giường nằm một người đàn ông mặc đồ bệnh nhân.
Người đàn ông cạo trọc đầu, khuôn mặt có vẻ gầy gò, thật khó mà tưởng tượng được tiếng cười sang sảng vừa rồi là do ông phát ra, lúc này ông đang cầm điện thoại lặng lẽ chờ đợi.
Thời gian nhanh chóng trôi đi, trong phòng bệnh xuất hiện một cô gái trẻ, bưng nước rót trà cho ông trông như con gái của ông.
Cô gái luôn ở bên cạnh ông, ngày mốt là phẫu thuật của ông, ông đã không còn hy vọng gì vào cuộc phẫu thuật nữa. Ông chỉ nghĩ nếu ông cứ thế ra đi, không biết con gái ông có chấp nhận được không.
Trước khi vào phòng mổ, ông nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của con gái mình.
Khoảnh khắc đó ông cũng có chút không kìm được.