Cuộc Gọi Ly Hôn Từ Tương Lai

Chương 7

Trước Tiếp

Trong lòng tôi thầm vui mừng, tương lai thực sự đã thay đổi rồi.

Hơn nữa nghe giọng điệu của hắn, dường như ở tương lai này tôi sống khá tốt.

Tôi cố ý tỏ ra lạnh lùng hỏi: "Ồ, anh nói Tống Minh Dao thiết kế hãm hại tôi, sao tôi biết được anh không tham gia cùng?"

"Không phải, thực sự không phải, anh thực sự không biết gì cả."

Cố Thanh Thần cuống cuồng biện minh:

"Cô ta gọi điện bảo anh đến tìm, nói là cô ta bị bệnh, không có ai chăm sóc, cô ta chỉ còn mỗi anh thôi."

"Anh nhất thời mủi lòng nên mới đi, nhưng anh không ngờ cô ta lại thuê đám côn đồ chặn đường em."

"Em biết là anh luôn đi cùng bảo vệ em mà, chỉ có duy nhất lần đó là anh đi trước thôi."

Tôi trầm ngâm một lát, dùng giọng điệu mềm mỏng hơn vài phần, thậm chí còn mang theo chút thân mật như ngày xưa, khẽ gọi một tiếng:

"Anh Cố Thanh Thần, anh cuối cùng cũng nhìn thấu bộ mặt của Tống Minh Dao rồi sao?"

Cố Thanh Thần rõ ràng sững người lại, ngay sau đó như vớ được cọng rơm cứu mạng, giọng điệu hắn càng khẩn thiết hơn:

"Phải, giờ anh nhìn thấu rồi, trước đây anh đúng là mù mắt mới từ bỏ em để chọn cô ta."

"Tống Minh Dao căn bản là một con điên, bây giờ ngày nào cô ta cũng bám riết lấy anh."

"Cô ta nợ một khoản tiền lớn bên ngoài, ngày nào cũng có người đến tận cửa đòi nợ, cô ta còn trút giận lên đầu anh."

"Cuộc sống hiện tại của anh là một mớ hỗn độn."

Nói xong, hắn dè dặt hỏi: "Anh thực sự biết sai rồi, Lâm Tuệ An, anh còn cơ hội nào không?"

"Không, mà tôi thích anh gọi tôi là Tổng giám đốc Lâm hơn."

Giọng tôi hờ hững, lạnh lùng từ chối.

Đang định tiếp tục hỏi thăm về chuyện cổ phiếu thì giọng nói giận dữ tột độ của Tống Minh Dao xuất hiện trong điện thoại.

Sau đó là một tiếng "bộp", cuộc gọi bị ép ngắt kết nối.

Một mặt tôi thầm cảm thán đúng là ý trời, ông trời nhất định muốn tôi tự mình phấn đấu. Mặt khác, tôi nhanh chóng cầm điện thoại lên báo cảnh sát.

12

Cúp máy xong đi chưa được bao xa, từ trong hẻm nhỏ đã xông ra mấy tên côn đồ hung tợn, chặn đứng đường đi của tôi.

Chúng đưa ánh mắt thô thiển nhìn chằm chằm khắp cơ thể tôi từ trên xuống dưới.

"Nhỏ này là Lâm Tuệ An à? Trông cũng xinh xắn đấy, hôm nay anh em mình có phúc rồi."

"Học sinh giỏi thanh cao cái gì chứ, chị Dao đã dặn bọn tao hôm nay phải cho mày sướng một trận ra trò."

"Ngoan ngoãn nghe lời đi, bằng không bọn tao không khách sáo đâu."

Tôi lắc lắc chiếc điện thoại, hiển thị giao diện đang ghi âm, tiện tay chỉ ra phía sau lưng bọn chúng.

Ở đó, cảnh sát đã mai phục sẵn từ trước.

Các chiến sĩ cảnh sát nghe thấy những lời bẩn thỉu đó thì mặt mày đều đanh lại.

Cuối cùng, cả đám côn đồ cùng với Tống Minh Dao đều bị tóm gọn vào đồn.

Lúc này tôi mới biết, cô Tống – giáo viên chủ nhiệm chính là mẹ của Tống Minh Dao.

Và lý do Tống Minh Dao ghét tôi là vì cô ta cảm thấy bình thường cô Tống quan tâm đến tôi còn nhiều hơn cả con gái ruột.

Sau cùng, Tống Minh Dao vì hành vi bịa đặt trước đó cộng thêm vụ việc lần này mà bị nhà trường đuổi học.

Cố Thanh Thần sau khi biết chuyện thì vội vã chạy đến tìm tôi: "Lâm Tuệ An, tại sao em lại báo cảnh sát?"

"Tống Minh Dao chỉ là nhất thời bốc đồng thôi, em làm thế này là hủy hoại cả đời cô ấy rồi."

"Cô ấy là con gái, tương lai làm sao lấy chồng được nữa? Em không có lòng trắc ẩn à? Cần gì phải dồn người ta vào đường cùng như vậy?"

Nghe những lời này, tôi hoàn toàn thất vọng về Cố Thanh Thần.

"Tại sao lại báo cảnh sát ư?"

"Cố Thanh Thần, bác trai bác gái mà nghe thấy lời anh nói chắc sẽ xấu hổ đến mức muốn tự tử, thầy cô mà nghe thấy câu này chắc cũng phải nghi ngờ năng lực sư phạm của chính mình."

"Anh không rõ Tống Minh Dao đã làm gì sao?"

"Đó là phạm tội đấy, đồ rác rưởi."

Cố Thanh Thần bị tôi mắng cho cứng họng, mặt mũi trắng bệch, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ trông vô cùng thảm hại.

13

Trải qua chuyện này, tôi càng dốc toàn lực vào việc học.

Sau hai cuộc điện thoại đó, tôi nhận ra rằng so với câu nói "Anh yêu em" lọt tai thuở thiếu thời, tôi càng khao khát dáng vẻ được người đời kính trọng gọi một tiếng "Tổng giám đốc Lâm" trong tương lai hơn.

Sau khi chuyện nực cười giữa tôi, Cố Thanh Thần và Tống Minh Dao đến tai phụ huynh hai bên.

Mẹ Cố tỏ ra vô cùng áy náy, kéo theo một Cố Thanh Thần đang ủ rũ sang tận nhà tôi xin lỗi.

Cố Thanh Thần nghiêm túc xin lỗi tôi, nói rằng hắn đã sai, không nên nói những lời như vậy.

Mẹ tôi cũng khuyên tôi nên bỏ qua.

Tôi biết mẹ tôi và mẹ Cố là bạn thân lớn lên cùng nhau, chuyện gì cũng kể cho nhau nghe.

Bố tôi và bố Cố cũng là bạn đại học, tình bạn thân thiết đã nhiều năm.

Tình cảm hai nhà rất sâu đậm, mua nhà cũng mua cạnh nhau, ngày thường luôn giúp đỡ lẫn nhau.

Trước Tiếp