Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 299: Ngoại truyện 2

Trước Tiếp

Lăng Thu từ khi sinh ra đã cảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy thiếu một thứ gì đó.

Mặc dù cậu có một gia đình giàu có, bố mẹ yêu thương nhau và cũng yêu thương cậu nhưng cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẫn cảm thấy thiếu thốn, trong lòng trống rỗng, cho dù có người bên cạnh vẫn cảm thấy cô đơn.

Đặc điểm này khiến cậu có vẻ thông minh hơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những đứa trẻ khác và cũng trầm tĩnh hơn.

Vì không hay nói chuyện gần gũi với mọi người, bố mẹ cũng dần lo lắng, may mà cậu là một đứa bé biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn sắc mặt, mỗi khi bố mẹ lộ vẻ lo lắng, cậu sẽ bước hai chân ngắn cũn đến ôm lấy họ.

Dần dần, bố mẹ phát hiện ra cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đơn thuần là không thích vận động.

Khi Tiểu Thu ba tuổi, mẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu mang thai lần nữa.

Nhìn bụng mẹ vẫn còn phẳng, đôi mắt tròn xoe của cậu đột nhiên sáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên, ký ức vốn bị rút ra mơ hồ có được hình dáng.

Đúng vậy.

Cậu thiếu một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em gái.

Thế là Tiểu Thu nằm sấp trên bụng mẹ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói với bên trong: “Là em gái...”

Vẻ mặt của cậu bé khiến bố mẹ bật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười: “Thu Thu thích em gái à?”

“Vâng ạ!”

Bố trêu cậu: “Nhỡ là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em trai thì sao?”

Tiểu Thu lắc đầu, cực kỳ cố chấp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và kiên định: “Em gái cơ!”

Mẹ cũng hỏi: “Sao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con biết được?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nghiêm túc hẳn: “Vì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiếp trước chúng con đã là... anh em.”

Bố mẹ nhìn nhau cười, chẳng ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để tâm đến lời cậu nói.

Từ khi có em gái, Tiểu Thu trở nên hiếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ động hơn trước, cũng ra dáng anh hơn hẳn.

Tối nào cậu cũng áp tai vào bụng mẹ kể chuyện cho em nghe, còn lấy tiền mừng tuổi của mình ra trang trí cho em một căn phòng thật đẹp, sắm đủ các loại búp bê.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Chẳng hiểu sao, cậu cứ cảm thấy đây là những thứ mà kiếp trước em gái từng mong muốn nhưng không có được, nên kiếp này cậu phải chuẩn bị thật nhiều, thật nhiều mới được.

Vẻ hăm hở của cậu khiến bố mẹ vừa buồn cười, vừa lo lắng, nhỡ đâu sinh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra là em trai chứ không phải em gái thì Tiểu Thu sẽ buồn lắm.

May mắn thay, mười tháng sau mẹ hạ sinh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em bé, đúng là một bé gái.

Lăng Thu thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vô cùng.

Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực bấy lâu nay cũng được lấp đầy, cuối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng cậu cũng biết mình thiếu gì rồi, thiếu một cô em gái.

Nhìn em bé đang say sưa bú mẹ trong vòng tay mẹ, mắt cậu chẳng thể rời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khỏi em một giây, cuối cùng hỏi: “Chúng con là anh em ruột đúng không ạ?”

Mẹ thấy câu hỏi này thật kỳ lạ nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời: “Đương nhiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi, Thu Thu và em gái đều từ trong bụng mẹ chui ra mà.”

Cậu bé nghiêm mặt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ yên tâm hẳn.

Chẳng hiểu sao, có lẽ kiếp trước đã từng nghe ai đó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói như vậy nên cậu rất để tâm đến chuyện này.

“Thu Thu có muốn đặt tên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho em gái không?”

Bố mẹ không hề vì có thêm con mà lạnh nhạt với con trai, bàn tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ to lớn, ấm áp của bố xoa đầu cậu, nghiêm túc hỏi ý kiến cậu.

Cậu không cần nghĩ ngợi, buột miệng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra một cái tên: “Ương Ương.”

Thu Thu và Ương Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải ở bên nhau.

Đây là điều đã khắc sâu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào trong linh hồn cậu.

“Ương Ương...”

Bố mẹ lẩm nhẩm cái tên trong miệng, cảm thấy rất hay,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liền đặt tên cho con gái là Lăng Ương Ương.

Em bé lớn rất nhanh, mới ba tháng tuổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã trổ mã xinh xắn lắm rồi.

Da em trắng nõn giống mẹ, sống mũi cao giống bố nhưng lại rất nhỏ nhắn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đôi mắt thì giống hệt anh trai, đều là mắt hoa đào đa tình.

Ương Ương không dễ nuôi như anh trai, em rất hay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóc, có vẻ như không có cảm giác an toàn.

Lạ thay, chỉ cần có anh trai ở bên, em sẽ nín khóc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngay lập tức, m*t ngón tay rồi cười toe toét với anh.

Em gái rất thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh trai.

Nhận ra điều này, bố mẹ yên tâm giao con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gái lớn cho cậu con trai cả trông nom.

Tiểu Thu cũng không phụ sự kỳ vọng, từ việc cho em uống sữa đến thay tã đều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một tay cậu lo liệu, khiến bà vú được thuê đến cũng nhàn nhã hơn hẳn.

Nhà họ Lăng rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giàu có.

Ba đời tổ tiên đều là những nhân vật có tiếng tăm, đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đời bố của Lăng Thu lại càng được mọi người kính trọng.

Giữa hai vợ chồng không hề có những ân oán hào môn hay liên hôn thương mại gì cả, họ môn đăng hộ đối, quen biết nhau từ nhỏ, cùng nhau đi từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thời áo trắng đến váy cưới, hai đứa con sinh ra cũng đều ngoan ngoãn, lanh lợi, hàng xóm láng giềng hay họ hàng thân thích ai nấy đều ngưỡng mộ.

Trong gia tộc cũng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có bất hòa gì.

Bố mẹ đều là con út trong nhà, cả hai đều lớn lên trong tình yêu thương của anh trai, từ khi Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương ra đời, ngày nào nhà cũng có họ hàng đến thăm, không phải chú bác thì cũng là cô dì.

Ban đầu Tiểu Thu rất bài xích, cứ nghĩ những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người này muốn hãm hại hai anh em.

Dần dần cậu mới nhận ra, các bậc trưởng bối đều rất thân thiện, đây quả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là một đại gia đình hiếm có, anh em hòa thuận, yêu thương lẫn nhau.

Nhờ có anh trai bên cạnh, chút bất an​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuối cùng của Ương Ương cũng tan biến.

Em rất hay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười.

Cười với bầu trời, cười với mặt trăng, có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khi đang uống sữa cũng bật cười.

Vì em quá đáng yêu, Lăng Thu không kìm được lòng, nhân lúc người lớn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không để ý mà lén giấu em gái vào trong giỏ, mang đến trường.

Mặc dù nhanh chóng bị người nhà phát hiện nhưng em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gái cũng đã thành công “debut” tại trường mẫu giáo.

Kể từ hôm đó, số bạn mẫu giáo muốn kết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bạn với Lăng Thu xếp thành hai hàng dài.

Tất nhiên, chủ yếu là muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được sờ em gái cậu.

Hành động lén mang em gái đi của Tiểu Thu quả thực rất tệ, bố mẹ vốn yêu thương cậu hết mực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng không nhịn được mà mắng cậu một trận, cuối cùng phạt cậu đứng úp mặt vào tường một tiếng.

Khi hết giờ phạt, mẹ lén mang cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu một chiếc bánh kem nhỏ.

Hai mẹ con lén lút trốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau ban công ăn bánh.

Bầu trời đêm lấp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lánh ánh sao.

Từ đây, hai mẹ con nhìn thấy bố đang bế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em gái đi dạo dưới vườn hoa ngắm trăng.

Chắc là sợ muỗi đốt em gái, người bố vốn luôn toát lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ quý phái lại c** tr*n, lấy thân mình ra dụ muỗi.

Mẹ nhìn mà buồn cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng cố nhịn.

Mẹ lại nhìn sang cậu con trai lớn, cậu bé từ khi sinh ra đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mang dáng vẻ già dặn, đến cả ăn uống cũng rất ý tứ.

Khi mới sinh, cậu không khóc không quấy, khiến cho cặp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bố mẹ trẻ tuổi này vô cùng bối rối.

May mắn thay, sự xuất hiện của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương Ương đã thay đổi cậu.

“Thu Thu rất thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em gái à?”

Cậu gật đầu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Thích ạ.”

Mẹ v**t v* mái tóc mềm mại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của cậu: “Tại sao vậy?”

Cậu nói: “Vì kiếp trước chúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con đã là anh em.”

Mẹ dịu dàng nhìn cậu: “Vậy kiếp trước mẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có phải là mẹ của các con không?”

Động tác ăn bánh của cậu khựng lại, đôi mày nhíu chặt, cuối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng lắc đầu: “Kiếp trước chúng con không có bố mẹ.”

Mẹ sững​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người.

Có lẽ là do vẻ mặt của con trai quá nghiêm túc, hoặc cũng có thể là do tình mẫu tử trỗi dậy,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dù biết rõ những lời cậu nói có thể không phải là thật nhưng lúc này đây, mắt mẹ đã đỏ hoe.

Bánh kem đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn hết.

Tiểu Thu nhìn đôi mắt đỏ hoe của mẹ, bước đến ôm lấy mẹ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Nhưng không sao cả, nguyện vọng của con đã thành hiện thực rồi.”

Mẹ nghẹn ngào hỏi:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Nguyện vọng gì?”

“Con đã ước con muốn có bố mẹ tốt nhất trên đời.” Bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm của cậu nâng khuôn mặt mẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên, yêu thương và thành kính hôn lên trán mẹ: “Thế là ông trời đã ban cho con bố mẹ tuyệt vời nhất.”

Mẹ mỉm cười, nước mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại trào ra.

Lúc này, Ương Ương đang được bố bế trong lòng dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, không nhìn trăng nữa mà ngẩng đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên, đôi mắt to tròn hướng về phía hai mẹ con, rồi cong lên thành hình trăng khuyết, giọng nói non nớt vang lên——

“Anh... ơi...”

Rồi lại một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng nữa——

“Mẹ... ơi...”

Hai người nhìn nhau, mừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rỡ vô cùng.

“Ương Ương biết nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi ạ?!”

Ông bố ngốc nghếch sung sướng nhấc bổng cô bé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên: “Nào, gọi bố đi con, gọi B~ố~”

Cô bé im thin thít, gặm gặm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngón tay rồi cười ngây ngô.

Thật ra Tiểu Thu còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ước một điều nữa.

Cậu nhóc ước em gái ngày nào cũng vui vẻ nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà xem ra... em gái vui hơi quá rồi.

[Tác giả có lời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn nói]

Hai cặp Ương Ương và Thu Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều sống hạnh phúc bên nhau.

Trước Tiếp