Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 237

Trước Tiếp

Cố Ngôn Thu liếc mắt: “Không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao, tao sẽ giúp mày.”

Giúp?

Giúp kiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì.

Cố Tử Duệ toát mồ hôi lạnh, muộn màng nhận ra, có khi nào thằng nhóc này đang chơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xỏ mình không? Nghĩ cũng phải! Sao cậu có thể tốt bụng giúp mình chiếm lợi mãi được!

“Cố Ngôn Thu! Cậu nói thật đi, có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải cậu cố tình trêu tôi không!”

Cố Ngôn Thu: “Tao trêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mày làm gì?”

Cố Tử Duệ nói: “Cậu giăng bẫy, cố tình muốn làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi xấu mặt trên chương trình, trả thù em!”

Cố Ngôn Thu: “Tao không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rảnh như vậy.”

Tuy nhiên, có một câu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hắn nói đúng.

Cậu muốn làm bẽ mặt và trả thù nhưng tuyệt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đối không phải đối với Cố Tử Duệ.

“Đơn đăng ký đã nộp rồi, tên cũng là tên của mày,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mày chỉ cần làm theo lời tao nói là được.”

Cậu quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến Cố Tử Duệ không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn kích động nữa: “Cậu, cậu thật sự giúp tôi sao?”

Cố Ngôn Thu đáp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhẹ: “Ừm.”

Cố Tử Duệ vốn không có tâm cơ, lại thêm tuổi còn nhỏ, chỉ nghi ngờ một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thoáng rồi tin lời cậu nói: “Vậy nói rồi nhé, cậu, cậu đừng lừa tôi đấy.”

Cố Ngôn Thu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Ừm.”

Hắn nhìn cậu với ánh mắt phức tạp,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuối cùng chỉ đành tin tưởng.

Còn một tuần nữa là cuộc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thi chính thức bắt đầu.

Cố Ngôn Thu lại bảo Cố Tử Duệ đi xin bố mẹ mua hai chiếc máy tính xách tay cấu hình cao, còn bỏ ra số tiền lớn mua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một đống phần mềm lằng nhằng. Nghĩ đến việc con trai sắp lên truyền hình, Triệu Nhã Tình đương nhiên đáp ứng mọi yêu cầu của cậu.

Một ngày trước cuộc thi, Cố Tử Duệ đang lo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lắng bất an thì được gọi riêng ra.

Trong thư phòng bày mấy chiếc máy tính, Cố Ngôn Thu đưa cho hắn một chiếc: “Mày lên sân khấu dùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái này, cứ thao tác tùy ý, tao sẽ dùng máy tính này ở dưới để điều khiển giúp mày.”

Thì ra đây là mục đích Cố Ngôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thu mua hai chiếc máy tính?

Cố Tử Duệ đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có câu hỏi mới: “Có bị phát hiện không?”

“Không.”

Nghe câu trả lời chắc nịch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này, hắn mới yên tâm.

—-

Ngày thi đấu, Cố Ngôn Thu và Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy danh nghĩa người nhà đi cùng.

Rất đông người đến, Triệu Nhã Tình gần như đưa cả gia đình đi cùng, hai vợ chồng đương nhiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không muốn ngồi cùng xe với họ, nên hai anh em và người giúp việc chen chúc nhau.

Người giúp việc ngồi ghế phụ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ ngồi ghế sau.

Không khí trong xe yên tĩnh đến lạ, Minh Ương lén nhìn tài xế và người giúp việc phía trước, rồi lại liếc nhìn Cố Ngôn Thu, thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu vẫn bình thường, không kìm được tò mò, bèn lén lấy giấy bút từ trong túi hổ ra, viết một dấu chấm hỏi lên đó.

Cố Ngôn Thu nhìn xong, đáp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại hai dấu chấm hỏi.

Minh Ương:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Người này đúng là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sắt đá mà.

[Anh có ý​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì?]

Cô viết.

Vẻ mặt Cố Ngôn Thu lạnh nhạt nhưng nội dung viết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra lại không hề tương xứng: [Làm chút chuyện vui.]

Chuyện vui?

Chuyện vui​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì??

[Bây giờ em có thể chọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gia đình mà em muốn.]

Viết xong câu này, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ không quay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu lại, để lại Minh Ương với một bụng thắc mắc.

Xe nhanh chóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến nơi.

Vì chương trình này được phát sóng trực tiếp, nên lúc này bên ngoài hội trường đã tập trung rất đông người, có phóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viên, có khán giả, cũng có người hâm mộ của các thí sinh nhí, Minh Ương tinh mắt nhìn thấy mấy tấm biển:

[Hà Hòa cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên!!]

Chắc là tên của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đối thủ.

Với tư cách người nhà, họ có thể vào từ cửa sau đến thẳng khu vực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ VIP, Minh Ương và Cố Ngôn Thu tất nhiên không được hưởng đặc quyền này.

Minh Ương đang định theo dòng người tiến vào thì thấy Cố Tử Duệ ghé tai mẹ nói gì đó,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau đó bà ta miễn cưỡng gọi họ lại, hai người thuận lợi đi theo vào bên trong.

Nội thất bên trong được bài trí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đậm chất công nghệ vị lai.

Bốn bức tường của hội trường trình chiếu hiệu ứng hạt (particle effects), khán đài có khoảng hơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai mươi hàng ghế, xếp thành vòng tròn, trung tâm là sân khấu thi đấu chính thức.

Minh Ương theo Triệu Nhã Tình và những người khác ngồi xuống phía trước, còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chưa kịp ấm chỗ, Cố Ngôn Thu đã nói: “Anh đi vệ sinh.”

 

Trước Tiếp