Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Như nhìn thấy cứu tinh, mắt Hứa Vân An sáng lên nhưng rồi lại nhớ ra cô bé chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, ánh mắt lại ảm đạm, cậu ta lắc đầu: “Ương Ương còn nhỏ, không cần em giúp đâu. Không sao đâu, anh làm được mà, em ra ngoài chơi trước đi.”
Cậu ta nhớ ra trên giá bếp có thực đơn mà tổ chương trình chuẩn bị, Hứa Vân An lục tung lên tìm thực đơn, lật ra một trang.
Thịt luộc.
Thao tác khó, bỏ.
Tôm rim dầu.
Không có tôm, bỏ.
Trứng xào cà chua.
Món này đơn giản.
Xác định xong món đầu tiên, đến lúc làm lại bắt đầu thấy khó khăn: “Một chút đường là bao nhiêu?”
Cái định nghĩa mơ hồ như một chút khiến cậu thiếu gia từ trước đến nay chưa từng nấu ăn thấy khó khăn, kể cả mấy cái như một gram muối ăn, một lượng dầu ăn vừa đủ ở dưới đều khiến cậu ta không biết đường nào mà lần.
[Cười chết mất, y chang tôi nấu cơm.]
[Một chút, một lượng vừa đủ, một lượng nhỏ, cơn ác mộng của mấy đứa mới vào nghề bếp núc.]
[Cảm thấy mấy bảo bối hôm nay không ăn trưa được rồi.]
[Đến nhà dì ăn cơm đi, dì làm cho các con ăn.]
“...”
Thấy cậu ta khó khăn mãi, Minh Ương lại giơ tay xin làm: “Anh Vân An, em giúp anh, em biết làm!”
Hứa Vân An nghi ngờ: “Em biết làm?”
Minh Ương chắc chắn gật đầu: “Em biết, em biết một biện pháp hay ho!”
Cô bé cầm lấy bát trứng đã đập, tiện tay dùng đũa gắp mấy cái vỏ trứng ra, sau đó nhắm chặt mắt múc một thìa muối chuẩn bị đổ vào.
Hứa Vân An: “??”
Thấy không ổn, Hứa Vân An vội vàng ngăn cổ tay đang định rắc muối của cô bé: “Ương Ương, em nói cho anh biết cái biện pháp hay ho của em rốt cuộc là biện pháp gì đã?”
Cô bé ưỡn ngực, nói rất có lý: “Bằng cảm giác!”
Cái biện pháp này đã vô số lần cứu cô bé khỏi nguy nan, đúng là biện pháp hay ho mà!
Hứa Vân An: “...”
[Bằng cảm giác cười chết mất.]
[Ghét thật, lúc nãy tôi vậy mà lại tin con bé.]
[Rốt cuộc tôi đang mong chờ gì thế này, tôi vậy mà lại thật sự tưởng có thể học được mẹo vặt gì đó.]
[Cười chết mất, tổ chương trình đừng hành hạ trẻ con nữa, không được thì tôi bắt taxi đến làm cơm cho bọn trẻ.]
Khán giả cười nghiêng ngả, trong bếp thì căng thẳng.
Thời gian còn lại không nhiều, Minh Ương cái gì cũng có thể thiếu, chỉ không thể thiếu ăn.
Lúc này, cô bé chú ý đến Cố Ngôn Thu vẫn luôn đứng phía sau làm nền.
Cậu nhàn nhã nhìn đống bừa bộn trước mặt, sắc mặt lạnh nhạt như thể không liên quan đến mình, thật ra nếu ánh mắt cô bé không đột nhiên liếc sang cậu thì cũng đã sớm quên mất cậu rồi.
Linh Nhất thông minh như vậy, nấu cơm chắc chắn không thành vấn đề.
Hơn nữa... có khi còn có thể cải thiện cái bệnh biếng ăn của cậu nữa ấy chứ!!
Minh Ương nghĩ ra kế, đi thẳng đến trước mặt cậu, nhẹ nhàng kéo tay áo cậu, ngọt ngào gọi một tiếng anh ơi.
Cố Ngôn Thu lười biếng liếc mắt một cái, thái độ chẳng muốn để ý.
May mà Minh Ương đã quen rồi: “Anh giúp anh Vân An đi mà?”
“Không biết làm.”
Cậu từ chối thẳng thừng, chẳng cần nghĩ ngợi gì.
Minh Ương không bỏ cuộc, định bụng khuyên can thêm nhưng bị Hứa Vân An cản lại: “Ương Ương, thôi đi.”
Cậu ấm liếc Cố Ngôn Thu một cái, ánh mắt lộ rõ vẻ áy náy: “Cố Ngôn Thu mới ốm dậy, để cậu ấy nghỉ ngơi đi. Với cả...” Cậu ta hít sâu một hơi, nhìn Cố Ngôn Thu, lấy hết can đảm nói ra những lời đã giấu kín trong lòng bấy lâu: “Với cả anh không trách cậu đâu, Cố Ngôn Thu, sau này chúng ta hòa thuận nhé, cậu không cần phải thấy có lỗi với anh, hôm đó cậu đánh anh, anh không để bụng đâu.”
“Cho nên...” Cậu ta khó khăn nói tiếp: “Sau này cậu đừng vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà khóc lóc đến mức nhập viện nữa, con trai không được mít ướt như thế.”
Cái quái gì vậy?
Ai có lỗi với ai? Ai khóc đến nhập viện? Ai mít ướt cơ?
Vẻ mặt Cố Ngôn Thu khẽ thay đổi, người đầu tiên cậu nghĩ đến là Minh Ương.