Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trước kia khi còn bên nhau, đương nhiên là họ ngủ cùng nhau, thi thoảng Hứa Thanh Hòa còn quấn quýt đòi Lục Vãn Đình đắp chung một chiếc chăn, như vậy cậu có thể gác chân lên người anh, ngủ cực kỳ thoải mái.
Nhưng giờ đã khác rồi, đã chia tay rồi, Hứa Thanh Hòa cảm thấy vẫn nên giữ khoảng cách với người yêu cũ thì tốt hơn.
Thế nhưng Lục Vãn Đình vừa mới chia sẻ thông tin ở đây cho cậu, còn an ủi cậu nữa, giờ đột nhiên nói mấy lời kiểu "giữ khoảng cách" thì có vẻ như cậu là hạng người trở mặt không nhận người quen, rất thiếu lịch sự.
Hứa Thanh Hòa quyết định không nói bằng lời, để Lục Vãn Đình tự hiểu ý.
Cậu giả vờ như rất buồn ngủ, liên tục ngáp mấy cái, nước mắt cũng sắp trào ra luôn rồi.
Lục Vãn Đình vẫn luôn nhìn cậu, động tĩnh lớn như vậy tự nhiên không thể lọt qua mắt anh.
“Buồn ngủ rồi à?”
"Vâng vâng." Hứa Thanh Hòa khóe mắt rưng rưng gật đầu liên hồi.
Vốn dĩ cậu chỉ hơi buồn ngủ thôi, vì muốn giả vờ nên mới ngáp liên tục, kết quả ngáp hồi lâu lại thành buồn ngủ thật, từ ba phần lúc nãy giờ đã thành bảy phần rồi.
“Buồn ngủ thì ngủ đi.”
Hứa Thanh Hòa không dám ho he, chờ đợi câu tiếp theo của Lục Vãn Đình.
Tuy nhiên cậu không đợi được câu tiếp theo, mà lại thấy đối phương cởi bộ hỷ phục trên người ra.
Lục Vãn Đình sau khi cởi hỷ phục để xõa mái tóc dài, bên trong mặc một bộ áo dài quần dài trắng muốt, tôn lên hoàn hảo thân hình săn chắc nhưng không quá vạm vỡ của mình.
Hứa Thanh Hòa đã thấy Lục Vãn Đình trong nhiều kiểu ăn mặc khác nhau, có kiểu có thể miêu tả, có kiểu không tiện miêu tả, nhưng kiểu như thế này thì đúng là lần đầu tiên thấy.
Đôi mắt hai mí của Lục Vãn Đình có hình dáng song song hơi hẹp, vì có thêm mái tóc dài nên phiên bản cổ đại của anh mang đậm khí chất "kiếm mi tinh mục".
Cảm giác rất kỳ diệu, giống như đang xem người yêu cũ đóng phim truyền hình cổ trang vậy.
Hứa Thanh Hòa nhìn chằm chằm anh một hồi, rốt cuộc cũng không thể kiên trì giữ vững trận địa, bị nhan sắc cám dỗ rồi.
Cậu buông xuôi nghĩ thầm: Ngủ chung thì ngủ chung! Dù sao trước đây cũng ngủ bao nhiêu lần rồi, chẳng thiếu lần này.
Cậu xoay người hậm hực bắt đầu trải giường, đột nhiên dưới chăn chạm phải thứ gì đó khác thường, lật chăn lên xem, hỡi ôi là một đống lớn lạc, nhãn nhục, táo đỏ.
Trải đầy một giường, trông thật hoành tráng.
Bị mấy thứ này cấn thì đương nhiên không thể ngủ ngon được, Hứa Thanh Hòa vừa nhặt nhãn nhục ra vừa không nhịn được lầm bầm: “Tại sao lại để mấy thứ tượng trưng cho 'Sớm sinh quý tử' này dưới chăn chứ? Vợ nam thì đâu có biết đẻ con... đúng không?”
Đến hai chữ cuối cùng, giọng của Hứa Thanh Hòa đột nhiên trở nên run rẩy.
Cậu chỉ biết mình và Lục Vãn Đình xuyên không đến một triều đại không có trong lịch sử, nhưng cậu không biết thế giới này có thiết lập gì khác với hiện tại hay không.
Ví dụ như đàn ông có thể sinh con.
Chuyện xuyên không phi khoa học như này đã thực sự xảy ra rồi, thì việc đàn ông sinh con hình như cũng không phải là không thể…
Chuyện đó xin đừng xảy ra nha!
Hứa Thanh Hòa trở nên căng thẳng.
Lúc này, cậu bỗng nghe thấy một tiếng cười rất nhẹ từ anh người yêu cũ.
"Ngoại trừ việc đàn ông có thể kết hôn ra thì ở đây giống hệt thế giới cũ của chúng ta." Lục Vãn Đình nói, “Sẽ không bắt em sinh con đâu. Đừng sợ.”
“Thế thì tốt, thế thì tốt.”
Hứa Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm, yên tâm đi rửa mặt đánh răng.
Dụng cụ đánh răng của người cổ đại khác với hiện đại, bàn chải thì không khác mấy, chỉ có "kem đánh răng" thời này là bột đánh răng làm từ muối, phục linh, bạc hà, lá trà…
Lúc này lợi thế của việc nhà họ Lục từng là hộ giàu có mới lộ ra, bàn chải, bột đánh răng các thứ đều đầy đủ, hơn nữa vì đêm nay là đêm tân hôn của anh và Lục Vãn Đình nên để lấy điềm lành, những thứ này đều là đồ mới tinh.
Hứa Thanh Hòa trước đây chỉ thấy mấy thứ tương tự trong phim và tiểu thuyết, tận mắt nhìn thấy không khỏi cảm thấy mới lạ, cầm bàn chải chấm bột đánh răng đánh hồi lâu.
Một lọn tóc dài theo động tác của cậu trượt xuống trước ngực, bị cậu mất kiên nhẫn hất ngược ra sau, rồi lại trượt xuống, lại hất ra sau.
Sau vài vòng, Hứa Thanh Hòa hơi bực mình: “Tóc dài sao mà phiền thế không biết!”
Lục Vãn Đình an ủi cậu: “Em bây giờ thế này cũng rất tốt.”
Tốt chỗ nào chứ?
Hứa Thanh Hòa không hỏi thêm, cậu thực sự quá buồn ngủ rồi.
Lau khô mặt, cởi bộ hỷ phục vướng víu, lật chăn lên giường đi ngủ.
Màn "Sớm sinh quý tử" lúc nãy hình như vẫn còn sót lại "con cá lọt lưới", Hứa Thanh Hòa cảm thấy một quả nhãn khô tròn lẳn đang hiện diện rõ mồn một ngay dưới cánh tay mình, nhưng cậu đã không còn tâm trí đâu mà quản nữa, nhắm mắt lại là chìm sâu vào giấc ngủ.
Trong cơn mơ màng, cậu cảm thấy có người vén góc chăn cho mình, còn dịu dàng xoa đầu cậu nữa. Việc này làm cậu thấy rất dễ chịu.
Nhưng đôi cánh tay quen thuộc, ấm áp và mạnh mẽ đó lại không ôm sát lấy cậu như mọi khi.
Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, Hứa Thanh Hòa bất mãn hừ hừ vài tiếng.
Cậu đã lâu lắm rồi không ngủ "chay" như thế này!
Hứa Thanh Hòa mơ một giấc mơ, trong mơ cậu vừa soạn xong tin nhắn chia tay và gửi cho Lục Vãn Đình.
“Em cảm thấy tính cách hai chúng ta không hợp nhau, hay là đừng ở bên nhau nữa.”
Hình ảnh trong mơ không sai một li so với thực tế.
Trong khung chat nhanh chóng hiện lên hai chữ "Đã xem", nhưng Lục Vãn Đình mãi không trả lời.
Hứa Thanh Hòa đoán chắc đây là biểu thị cho sự ngầm thừa nhận.
Như vậy cũng coi như là chia tay trong hòa bình.
Đối với những cặp đôi tình cảm đã rạn nứt, chia tay hòa bình chắc chắn là một cái kết tương đối tốt, dẫu vậy, Hứa Thanh Hòa vẫn cảm thấy một nỗi phiền muộn khó giải tỏa.
Ngay lúc đó, cậu nghe thấy một tiếng gà gáy thanh thúy.
Tiếng gà gáy?
Hứa Thanh Hòa mở mắt ra.
Cậu ngơ ngác nhìn lên trần nhà một hồi lâu, lúc này mới ý thức được sự thật là mình đã xuyên không, nơi cậu đang ở bây giờ là một ngôi làng cổ tên là "trấn Cam Tuyền", chứ không phải ngôi nhà quen thuộc trước kia.
Còn nữa, người yêu cũ của cậu cũng ở đây.
Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu vừa bị gà gáy đánh thức. Con gà đương nhiên không phải gà trong sân nhà họ Lục, nhưng cụ thể là gà nhà nào thì Hứa Thanh Hòa cũng không rõ, tóm lại tiếng gà này rất cao và trong, chỉ một tiếng đã thành công lôi cậu ra khỏi giấc nồng.
Đây chẳng phải là đồng hồ báo thức tự nhiên sao?
Xem ra sau này không cần lo lắng chuyện thức dậy nữa rồi.
Hứa Thanh Hòa theo bản năng nhìn sang phía bên kia giường, quả nhiên trống không.
Lục Vãn Đình là bác sĩ, do thói quen nghề nghiệp nên nhịp sinh hoạt của anh luôn quy củ đến phát sợ, tối muộn nhất mười một giờ đi ngủ, sáng sáu giờ rưỡi chuẩn xác thức dậy, không bao giờ nướng thêm dù chỉ một giây.
Hứa Thanh Hòa luôn cảm thấy, người như anh người yêu cũ của mình thì làm gì cũng sẽ thành công thôi.
Cậu dụi mắt, khó khăn bò dậy khỏi giường, thực hiện một chuỗi quy trình đánh răng rửa mặt sau khi thức dậy như thường lệ.
Tình hình bây giờ khác với trước kia ở chỗ quy trình thức dậy của cậu có thêm một nhiệm vụ: Chải tóc.
Không phải trước đây cậu không chải tóc, chỉ là khi đó cậu để tóc ngắn, cùng lắm thi thoảng nổi hứng đi uốn xoăn thì dùng kem dưỡng tóc chăm chút một tẹo thôi, phần lớn thời gian là rửa mặt xong dùng lược đưa qua một cái là xong.
So sánh lại thì mái tóc dài hiện tại chăm sóc cực kỳ phiền phức.
Hứa Thanh Hòa kiên nhẫn dùng lược chải mái tóc dài từ đầu đến đuôi, sau đó dùng dây buộc tóc buộc đơn giản thành kiểu đuôi ngựa thấp —— ngoài kiểu này ra, kho tư liệu kiểu tóc dài của cậu chẳng còn mẫu nào khác.
Cũng may nhờ "đồ họa" xuất sắc nên dù là kiểu tóc đơn giản nhất cũng đem lại hiệu quả tuyệt vời nhất, Hứa Thanh Hòa soi gương đồng nhìn trái nhìn phải, tỏ vẻ hài lòng.
Cậu mở tủ quần áo, định chọn một bộ để thay.
Trong tủ xếp toàn bộ là thường phục nam giới, vài bộ áo dài, áo khoác và áo ngắn, chất liệu vải lanh, màu sắc nhã nhặn, rất hợp để mặc hàng ngày. Hứa Thanh Hòa chọn vài bộ trông có vẻ hợp thẩm mỹ để mặc thử.
Thế nhưng thử liên tiếp mấy bộ, không có bộ nào vừa với thân hình cậu, không rộng thì cũng dài.
Đây hoàn toàn là tủ quần áo của một mình Lục Vãn Đình.
Không ai nghĩ đến sống chết của vợ nam à?
Ngoài bộ hỷ phục ra, đến một bộ quần áo vừa người cũng không chuẩn bị cho người ta, đúng thật là coi người ta như công cụ để xung hỷ mà!
Bất lực, Hứa Thanh Hòa đành phải chọn trong đống đồ của Lục Vãn Đình một chiếc áo dài đã bị co lại một size sau khi giặt, màu xanh lá cây, mặc vào lại tôn da một cách bất ngờ, cũng rất hợp với cái tên của cậu.
Coi như cũng tạm ổn.
Thay xong quần áo, Hứa Thanh Hòa vừa nhấc ống tay áo lên thì chợt thấy trên cánh tay có một vết hằn tròn tròn, vô cùng nổi bật.
Là do quả nhãn đêm qua cấn vào.
Da cậu trắng, trước đây Lục Vãn Đình trên giường chẳng cần dùng lực mấy cũng có thể để lại dấu vết trên người cậu, giờ bị một quả nhãn đè nén suốt cả đêm, không để lại dấu mới là lạ.
Lát nữa quay lại sẽ ăn luôn quả nhãn đó!
Hứa Thanh Hòa hậm hực nghĩ.
Cậu đẩy cửa phòng ra, đập vào mắt là ba gian nhà tranh thấp lè tè.
Mái tranh thưa thớt, để lộ vài lỗ hổng, vách đất còn có chỗ bị bong tróc; phía đông có một cái giếng cũ bám đầy rêu xanh sẫm, trên sợi dây thừng treo một cái gáo bầu bị mẻ; mặt đất trong sân vừa nhẵn vừa trơ trụi, trong góc chất đống củi mục đen ngòm vì ẩm mốc.
Thứ duy nhất coi như còn chút sức sống là cây tì bà đứng sừng sững giữa sân, đã đâm ra vài cành non gầy guộc.
Gió thổi qua, cả sân vang lên tiếng xào xạc của cỏ tranh, trộn lẫn với mùi chát của tro bếp, hệt như tâm trạng của Hứa Thanh Hòa lúc này.
Nghèo quá đi mất.
Điều kiện thế này mà cũng đòi cưới vợ sao?
Chắc đầu óc có vấn đề mới gả cho anh ta.
Vừa nghĩ đến đây, Hứa Thanh Hòa đột nhiên phản ứng lại mình chính là người đầu tiên có "đầu óc không được tốt lắm" đó, vội vàng "phì phì" hai tiếng.
Một mùi thức ăn thơm nức đột nhiên thoang thoảng bay tới, Hứa Thanh Hòa không nhìn cái sân nhỏ cũ nát trước mắt nữa, lần theo mùi thơm đi thẳng đến nhà bếp.
Lục Vãn Đình đang nấu bữa sáng.
Lục Vãn Đình là kiểu đàn ông rất biết nấu ăn.
Trước kia khi hai người quen nhau, ngoại trừ thi thoảng đi nhà hàng hẹn hò hoặc đi làm quá bận không có thời gian nấu nướng mà gọi đồ về, thì ba bữa một ngày của Hứa Thanh Hòa đều do Lục Vãn Đình toàn quyền phụ trách.
Gia cảnh ưu tú nên cả hai đều không thiếu tiền, đồ ăn dù không đắt đỏ đến mức giật mình nhưng cũng không hề rẻ, nào là bò bít tết Wellington, tôm hùm Balmain, đều là khách quen trên bàn ăn của họ.
Theo tình hình hiện tại, rõ ràng là họ không ăn nổi những thứ đó rồi.
Không biết hôm nay Lục Vãn Đình sẽ nấu món gì cho bữa sáng, Hứa Thanh Hòa rất tò mò, sải đôi chân dài bước vào bếp, vừa vén rèm vải lên đã va phải hơi nước trắng xóa đầy phòng.
Trên bàn đặt một bát thịt băm, chắc là vừa mới xào xong không lâu, vẫn còn bốc hơi nóng, thịt thái miếng không to không nhỏ, bóng loáng mỡ màng, có nạc có mỡ, phần mỡ trong suốt mọng dầu, phần nạc màu nước tương đậm đà, nhìn là thấy mềm nhừ thấm vị; bên cạnh còn có dưa cải, thấm đẫm nước thịt nên trở nên bóng bẩy, xếp thành một vòng quanh chỗ thịt băm.
Hơi nóng bốc lên nghi ngút, mùi thịt hòa quyện với vị mặn mòi của dưa cải, thơm nức mũi.
Thơm quá!
Hứa Thanh Hòa không nhịn được nuốt nước miếng.
Lục Vãn Đình đang xắn tay áo trụng mì, thấy Hứa Thanh Hòa đến liền nói: “Dậy rồi à?”
Hứa Thanh Hòa gật đầu, dời tầm mắt khỏi bát thịt băm, chuyển sang anh người yêu cũ.
Sau khi cởi bộ hỷ phục, Lục Vãn Đình đã thay một bộ thường phục, là một chiếc áo dài màu xanh đậm, khiến cả người anh trông cao ráo khôi ngô, phong thái tuấn tú. Kiểu tóc cũng không phải là buộc đuôi ngựa thấp tùy ý như Hứa Thanh Hòa mà là kiểu tóc buộc nửa xõa nửa thường thấy trong phim cổ trang.
Trông có vẻ có một phong vị khó tả.
Trước đây sau khi thức dậy cả hai đều sẽ trao nhau một nụ hôn chào buổi sáng, Lục Vãn Đình bây giờ vẫn đẹp trai như thế, nếu là trước đây, Hứa Thanh Hòa đã sớm nhào tới "gặm" một cái rồi.
Nhưng giờ cậu chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Hứa Thanh Hòa thầm dời mắt đi, như để chuyển chủ đề: “Sao sáng sớm đã ăn ngon thế này?”
Biết cậu đang nói tới bát mì thịt băm dưa cải kia, Lục Vãn Đình giải thích: “Đồ thừa từ tiệc rượu hôm qua, không ai đụng đũa.”
Hứa Thanh Hòa nhìn bát thịt băm dưa cải bóng loáng đó.
Không ai đụng đũa?
Chưa nói đến chuyện ngon hay không, dù sao cũng là món mặn có thịt, sao lại không có ai cầm đũa lên gắp?
Cậu nghĩ vậy, và cũng hỏi ra như vậy.
Động tác vớt mì của Lục Vãn Đình không dừng lại, giọng nói thản nhiên: “Không ai muốn dính dáng đến nhà đã sa cơ thất thế đâu.”
Hứa Thanh Hòa hiểu ra, kêu "À" một tiếng.
Trách không được món thịt cũng không ai ăn, hóa ra là tiệc hỷ hôm qua căn bản chẳng có mấy người đến.
Hèn chi tối qua lại yên tĩnh đến vậy.
Hứa Thanh Hòa không nhịn được cảm thấy xót xa thay cho anh người yêu cũ.
Kiếp trước là phó bác sĩ điều trị trẻ tuổi nhất bệnh viện, gia sản sung túc, ai mà ngờ một lần xuyên không lại trở thành một kẻ sa cơ bị dân làng hắt hủi, sự chênh lệch lớn như vậy, nghĩ thôi đã thấy nản lòng rồi.
Tất nhiên, bản thân cậu cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Lấy gì giải sầu?
Chỉ có thể đánh một bữa thật no.
Món thịt băm dưa cải này là đồ thừa hôm qua nên Lục Vãn Đình chắc chắn đã cho vào chảo xào lại một lần, vì thế phần mỡ mới cháy cạnh vàng ươm, phần nạc cũng sém cạnh hấp dẫn.
Vị ngậy của mỡ thịt đều đã biến thành vị mặn thơm khô ráo.
Ngay lúc Hứa Thanh Hòa đang nhìn những miếng thịt cháy cạnh thèm nhỏ dãi thì mì cũng đã chín.
Động tác vớt mì của Lục Vãn Đình rất vững, cái vợt khẽ lắc một cái, sợi mì đã nằm gọn gàng dưới đáy bát, từng sợi rõ ràng, hương mì thơm phức.
Bụng của Hứa Thanh Hòa không tự chủ được mà phát ra một tiếng "ục", đổi lại là một tiếng cười khẽ của Lục Vãn Đình.
Hứa Thanh Hòa tự thấy mất mặt, lườm anh người yêu cũ một cái chẳng có chút uy h**p nào, đang định nói gì đó thì thấy Lục Vãn Đình múc một thìa lớn thịt băm dưa cải đổ vào bát mì, cầm đũa cẩn thận trộn đều rồi đưa đến trước mặt cậu.
Hứa Thanh Hòa ngẩn người, đón lấy bát mì, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cảm ơn.”
Ngay lúc đó, hai người nghe thấy một trận tiếng gõ cửa.
“Vãn Đình à, con có nhà không?”