Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lận Thừa Hựu lười biếng nói: "Đằng nương t.ử nói có lý. Con yêu quái này thân hình không nhỏ, một bữa quả thực ăn không hết, đem về từ từ muối chua cũng tốt. Hôm nay ăn cánh tay, ngày mai ăn cái đầu, nếu một người ăn không đã, cùng lắm thì gọi bạn bè thân thích đến cùng ăn."
Lão yêu nghe mà ruột gan như bị thiêu đốt, thân hình vừa nhổm lên, ra chiều muốn xuất trận. Mọi người nhìn thấy, tim lập tức nhảy lên tận cổ họng. Ai ngờ lão yêu kích động một hồi, lại sống sượng nhịn xuống được.
Đằng Ngọc Ý nãy giờ vẫn thầm toát mồ hôi hột. Tốn bao công sức như vậy, ai ngờ lão yêu vẫn không chịu mắc mưu. Thời gian không còn nhiều, cứ giằng co mãi thì người trong sân này chẳng ai thoát được.
Lận Thừa Hựu trái lại vẫn vững như núi Thái Sơn, từ tốn xoay chuôi kiếm: "Nhân lúc yêu vật này không dám động đậy, ta bây giờ sẽ thử xem là thanh Ngọc Kiếm này dùng tốt, hay là Cửu Thiên Huyền Kiếm lợi hại hơn."
Hắn cười nhạt một tiếng, hai cánh tay khẽ dang rộng, tung người nhảy xuống khỏi xà nhà. Giữa không trung, hắn múa một đường kiếm hoa, mũi kiếm chỉ thẳng vào mi tâm lão yêu.
Lão yêu biết rõ sự lợi hại của Thanh Ngọc Kiếm, đỡ cứng chỉ có đường c.h.ế.t, bèn ngửa mặt ra sau, gắng gượng bay vút lên không. Đêm nay quả là gặp phải hai khắc tinh: mới đả thương Lận Thừa Hựu, lại lòi ra một Đằng nương tử. Nếu đổi lại là Đằng nương t.ử hành thích thì dễ nói, không cần đợi đối phương lại gần, từ xa nó đã có thể xé xác nàng thành trăm mảnh. Khổ nỗi thanh kiếm kia lại rơi vào tay Lận Thừa Hựu.
"Thế t.ử đã sắp đến tuổi nhược quan, sao làm như chưa từng thấy mỹ nhân bao giờ vậy? Công khai thèm thuồng da thịt ta, không sợ người ta chê cười sao?"
Mụ ta cười lả lơi quyến rũ, cố ý bay vòng quanh trận pháp. Lận Thừa Hựu muốn ép mụ ra khỏi trận, mụ lại càng muốn dụ hắn vào trong.
Lận Thừa Hựu đột ngột thu lại thế tấn công, cười xấu xa nhảy lùi về phía sau: "Thôi đi, ngươi hại quá nhiều người rồi phải không? Tướng mạo xấu xí kinh khủng. Có câu 'tâm sinh tướng', cho dù ở trong đám yêu quái thì bộ dạng này của ngươi cũng thuộc hàng khó coi. Đừng nói là ăn thịt ngươi, nhìn thêm một cái ta cũng thấy buồn nôn."
Sắc mặt lão yêu đại biến. Nó tu luyện hàng trăm năm nhưng mãi không tu ra được một dung mạo xinh đẹp. Nếu không phải mấy tháng trước bắt đầu cưỡng chiếm da thịt mỹ nhân, đến nay nó vẫn phải mang bộ mặt già nua xấu xí. Chiếm đoạt mười mấy cái xác thiếu nữ đều không vừa ý, mãi đến khi gặp An Quốc Công phu nhân mới biết thế nào là tuyệt sắc.
Làm đại mỹ nhân mấy tháng, nó suýt quên mất bộ dạng vốn có của mình. Lời của Lận Thừa Hựu như d.a.o sắc, đ.â.m thẳng vào tim gan nó.
Ánh mắt nó độc như rắn rết, khóe môi giật giật: "Ngươi muốn c.h.ế.t!"
Lận Thừa Hựu đổ thêm dầu vào lửa: "Đằng nương tử, nàng thật sự muốn ăn nó sao? Không sợ bị độc khí của nó làm hỏng dung nhan à?"
"Cũng đúng." Đằng Ngọc Ý đổi ý: “Hay là đem về cho trâu ngựa ăn vậy."
Đôi mắt lão yêu đỏ ngầu, không thể kìm nén được nữa, hai chân đạp mạnh, bất ngờ lao vút lên khỏi mặt đất: "Lũ ngông cuồng không biết sống c.h.ế.t, đêm nay ta sẽ cho các ngươi nếm mùi sống không bằng c.h.ế.t!"
Lận Thừa Hựu phanh khựng lại, cười xoay người định chạy, nào ngờ đụng đến chỗ đau, thân hình lảo đảo ngã lăn ra đất.
Tuyệt Thánh và Khí Trí thất kinh: "Sư huynh!"
Đám hộ vệ mặt cắt không còn giọt máu, cũng lao vội tới.
Lão yêu hận thấu trời xanh, sao chịu bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời này. Chẳng cần đuổi ra khỏi trận, chỉ cần vươn vuốt là có thể xé Lận Thừa Hựu làm đôi.
Lận Thừa Hựu quả nhiên thương nặng, cúi đầu ho sù sụ. Lão yêu cười âm hiểm, tay đang định phát lực, nào ngờ Lận Thừa Hựu cười khẽ hai tiếng, đột nhiên trở tay khóa chặt cổ tay mụ. Nhân lúc lão yêu chưa kịp rụt tay về, hắn lôi mụ bay vút lên trời.
Chiêu này quá bất ngờ, lão yêu thầm kêu không ổn. Chỉ thiếu vài ngụm linh lực cuối cùng, vậy mà lại trúng kế của Lận Thừa Hựu. May mà trận pháp ngay dưới chân, độn thổ quay về vẫn còn kịp.
Vì nôn nóng thoát thân, mụ phóng ra từng luồng sương đen nóng rực như lửa. Lận Thừa Hựu buông mụ ra nhảy sang một bên, miệng quát lớn: "Đổi trận!"
Hai tiểu đạo sĩ nãy giờ chỉ biết khóc lóc bỗng nhảy vọt lên, túm vạt áo bào chạy như bay trong sân. Một cú giao nhau qua lại, chớp mắt đã biến đổi trận hình.
Lão yêu thầm kêu không hay, vội vàng cao giọng niệm chú. Dây leo dưới chân nghe tiếng gọi bèn bùng lên cao mấy thước quấn lấy hai chân mụ. Mụ đang định sai khiến chúng kéo mình về trận, nào ngờ chỉ trong nháy mắt, sau lưng tiểu đạo đồng phóng ra hai luồng kim quang. Ánh sáng giao nhau xoay tròn bay lên, chạm vào Bàn La Kim Võng trên đỉnh đầu, ba luồng kim quang hợp lại thành một. Lão yêu chỉ cảm thấy một lực mạnh ập tới từ lòng bàn chân, chưa kịp nhảy vào trận đã bị hất văng ra xa tít ngoài trận.
Lão yêu ngã dúi dụi xuống mái hiên, khó khăn lắm mới hoàn hồn, chật vật ngẩng đầu lên thì thấy Lận Thừa Hựu đang đứng trên ngọn cây cách đó không xa, cười như không cười nhìn mình.
"Ngươi ngăn được ta hút linh lực, nhưng ngăn được ta thành ma sao?" Lão yêu hận đến nghiến răng. Lận Thừa Hựu trăm phương ngàn kế dụ mụ ra khỏi trận, tiểu đạo đồng phụ trách chặn đường lui, đáng hận là mụ bị Lận Thừa Hựu xoay như chong chóng, lại không biết ba người bọn họ thông tin cho nhau từ lúc nào ngay dưới mắt mụ.
Lận Thừa Hựu không thèm đấu võ mồm với lão yêu nữa, ném thẳng thanh Thanh Ngọc Kiếm cho hộ vệ bên dưới: "Trả lại cho Đằng nương tử."
Sau đó hắn nhảy xuống khỏi ngọn cây: "Ra tay, đổi sang Huyền Thiên Trận."
Tiểu đạo đồng cao giọng đáp: "Rõ!"
Đằng Ngọc Ý đón lấy thanh kiếm ngọc, xoay người kéo Đỗ phu nhân đi ngay. Đã dụ được lão yêu ra ngoài thành công, chuyện tiếp theo dễ xử lý hơn nhiều.
Lão yêu dưới ánh trăng nhìn rất rõ, cổ áo trắng như tuyết của Lận Thừa Hựu lấm tấm vết máu. Hắn vốn đã tổn thương phế phủ, vừa rồi lại dùng hết nội lực lôi mụ ra khỏi trận, giờ đã là nỏ mạnh hết đà, không chống đỡ được bao lâu nữa.
Thấy Đằng Ngọc Ý định chạy, mụ lập tức đổi ý, bỏ mặc Lận Thừa Hựu, quay sang truy sát Đằng Ngọc Ý.
Đằng Ngọc Ý chuồn cũng nhanh, chớp mắt đã chạy đến cửa.
Lão yêu men theo mái ngói chạy gấp. Đêm nay mụ đuổi đến lầu T.ử Vân, ngoài việc báo thù một kiếm kia, còn vì ngũ tạng An Quốc Công phu nhân đã tổn hại nghiêm trọng. Thay vì lãng phí công lực bản thân để duy trì tính mạng cho cái xác rỗng tuếch, chi bằng tìm một bộ da mỹ nhân tươi mới khác.
Đằng tiểu nương t.ử họ Đằng này dáng vẻ mảnh mai tươi sáng, tuy không đẫy đà bằng An Quốc Công phu nhân nhưng lại có thêm vài phần yểu điệu thiếu nữ. Mụ rất kinh ngạc trước nhan sắc của Đằng Ngọc Ý, sớm đã động tà niệm.
Kỳ lạ là biết rõ mụ truy sát Đằng Ngọc Ý, ba người phía sau lại không ngăn cản. Chỉ nghe tiểu đạo đồng nói: "Sư huynh, thật sự phải dùng trận pháp này sao?"
"Bày trận xong hết rồi, còn lải nhải cái gì?"
"Nhưng đệ mới nhớ ra, sư tôn từng nói, Huyền Thiên Trận cần phải có thân thể đồng nam t.ử (trai tân) chủ trận... Nếu không chẳng những không thấu được lên trời, mà còn tổn hại đến người bày trận."
"..."
Người kia cũng nói: "Trận pháp này tuy có thể đại sát tứ phương, nhưng nếu sư huynh không phải là... thì cũng không cần cưỡng cầu. Cùng lắm thì dùng trận pháp khác bắt lão yêu trước, đợi áp giải về Thanh Vân Quán rồi lập trận trấn áp nó sau."
Thụ yêu thầm cười nhạo. Không hổ là trẻ con tâm trí còn non nớt, đối mặt với công t.ử ăn chơi trác táng như Lận Thừa Hựu mà còn hỏi ra câu ngu ngốc như vậy. Xem ra trận này không bày nổi rồi, mụ càng thêm yên tâm.
Mọi người chạy tán loạn. Đằng Ngọc Ý thân hình linh hoạt, dẫn đầu chạy ra khỏi viện. Lão yêu hưng phấn tột độ, đuổi cùng g.i.ế.c tận.
Đằng Ngọc Ý kinh hãi không thôi, cách một bức tường vừa chạy vừa mắng: "Yêu vật, ngươi c.h.ế.t đến nơi rồi còn muốn hại người! Ngươi hãy nhìn xem sau lưng ngươi là ai."
Lão yêu: "Ngươi còn trông mong Lận Thừa Hựu cứu ngươi sao? Hắn bị ta đ.á.n.h cho nguyên khí đại thương, sớm đã ốc không mang nổi mình ốc rồi."
Đằng Ngọc Ý cười nhạt: "Ta chẳng trông mong vào ai cả, nhưng nếu ngươi không sợ cái vuốt trái cũng bị ta chặt đứt thì cứ việc đến đây thử xem."
Lão yêu nhớ lại cảnh Đằng Ngọc Ý và Lận Thừa Hựu vừa rồi hợp lực dụ mình ra khỏi trận thế nào, tức đến ngứa răng, phẫn nộ đập vỡ bức tường trước mặt, nhoài người định bắt lấy Đằng Ngọc Ý. Bỗng mụ cảm thấy một luồng gió lạ ập đến sau lưng, nhẹ nhàng chậm rãi như bông như tơ.
Trong lòng lão yêu dâng lên dự cảm chẳng lành, định quay đầu xem xét thì quái lực kia đột nhiên bốc cao, như hùng binh hội sư, chiêng trống vang trời, cờ xí rợp đất, dời non lấp biển ập xuống đỉnh đầu mụ.
Đầu óc lão yêu nổ vang một tiếng, hội tụ toàn bộ sát khí toàn thân định phản kích, nhưng quái lực này hoàn toàn khác với những pháp thuật từng gặp trước đây. Nó hừng hực chứa đựng chính khí vô cùng, căn bản không cho phép mụ né tránh, lực ngàn cân cứ thế giáng thẳng xuống đầu.
Lão yêu còng lưng cứng đờ giữa không trung, hồn phách như bị nghiền nát thành mảnh vụn. Gắng gượng ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy trong sân rồng lửa chạy khắp nơi, đám sát vật hơn một nửa đã bị quấn chặt, kẻ thì kêu gào t.h.ả.m thiết, kẻ thì trong khoảnh khắc bị thiêu thành tro bụi.
Gió đêm đưa tới tiếng tụng chú trầm thấp, sang sảng như gõ vàng vào ngọc, thanh thoát như suối chảy. Nghe kỹ thì là giọng của Lận Thừa Hựu.
"Tái doanh phách bão nhất, ngã lai ngự ly mị."
(Giữ hồn phách hợp nhất, ta đến trừ tà ma).
"Phá!"
Mắt lão yêu lồi ra, còn chưa kịp giãy giụa, một luồng sáng trắng như tuyết lao vút tới, đ.á.n.h mạnh vào mặt mụ.
Lão yêu gào lên đau đớn, liều mạng muốn thoát khỏi sự trói buộc, nhưng tuyết quang kia như rắn linh thiêng quấn chặt lấy mụ.
Lận Thừa Hựu đứng lơ lửng giữa không trung, giọng tụng chú tiếng sau cao hơn tiếng trước. Lão yêu run rẩy không ngừng, từ khuôn mặt đến cổ, từng tấc từng tấc lộ ra lớp vỏ cây đen nâu sần sùi, mái tóc dài trên vai cũng từ từ hóa thành những cành cây.
Thấy công lực mấy trăm năm sắp hủy hoại trong chốc lát, lão yêu hối hận thì đã muộn, không kìm được cất tiếng khóc ai oán.
Giọng điệu thê lương, dường như bi thương không kể xiết. Lận Thừa Hựu vẫn dửng dưng, nhưng tiểu đạo đồng và đám hộ vệ lại động lòng trắc ẩn. Bao nhiêu chuyện thương tâm trong bụng dường như đều bị tiếng khóc này khơi dậy.
Lận Thừa Hựu thầm mắng trong lòng. Đã đến nước này còn giở trò, xả hết sát khí toàn thân để làm loạn tâm trí người khác. Người không biết phòng bị thường bị thâm nhập tận xương tủy mà không tự biết.
Hắn gạt lá bùa trên gỗ Trấn Đàn ra, vung tay áo đ.á.n.h thanh gỗ đi. Lão yêu bị đ.á.n.h rùng mình một cái, tiếng khóc im bặt.
Tuyệt Thánh và Khí Trí lắc lắc đầu, lập tức tỉnh táo lại.
Lận Thừa Hựu đáp xuống trận, kéo lão yêu đã mất hết công lực lại gần, cười hỏi: "Giở nhiều trò như vậy, có phải muốn ta tha cho ngươi một con đường sống không?"
Mắt lão yêu đảo quanh, run rẩy gật đầu lia lịa.
"Ngươi thành thật trả lời ta vài câu hỏi, nếu trả lời được, ta có thể cân nhắc không đ.á.n.h ngươi hiện nguyên hình."
Miệng lão yêu ú ớ, đương nhiên là cầu còn không được.
"Mấy tháng trước ngươi chỉ là một thụ yêu dưới chân núi Lễ Tuyền, vừa không thể nhập ma đạo, bản lĩnh cũng tầm thường. Từ khi ngươi lẻn vào Trường An, ba tháng nay đã g.i.ế.c hơn mười cô gái, là ai điểm hóa cho ngươi tu luyện ma đạo? Lại là ai dạy ngươi tâm pháp đoạt xác người? Tối nay ngươi lẻn vào rừng trúc ven sông là có người đợi ngươi ở đó, hay đơn thuần chỉ để làm ác?"
Vẻ mặt lão yêu phức tạp, chần chừ giây lát rồi chỉ vào cổ họng mình.
Lận Thừa Hựu búng tay một cái, lão yêu ho sù sụ mấy tiếng, khàn giọng nói: "Nói ra hoàn toàn là do cơ duyên, chưa từng có ai chỉ điểm. Ta khổ luyện trong núi, đêm đó gặp mưa bão sấm sét, để tránh kiếp nạn nên trốn vào một hang động, không may gặp núi lở, bị kẹt trong động mấy tháng, vô tình nhìn thấu thiên đạo. Cách đoạt xác người là do tự mình ngộ ra. Tối nay đến rừng trúc kia là vì không kiên nhẫn nổi việc mỗi ngày phải dùng công lực duy trì mạng sống cho An Quốc Công phu nhân, muốn đổi một cái xác mỹ nhân tươi mới mà thôi."
Lận Thừa Hựu cười gật đầu, tay áo vung lên, ngọn lửa trên người lão yêu lại bùng cháy. Mỗi khe xương như có vạn con kiến chui vào, đau đớn muốn c.h.ế.t đi sống lại.
Lão yêu gào thét đau đớn: "Thế t.ử nếu không tin, có thể đích thân đến sau núi Lễ Tuyền tìm kiếm. Ngọn núi ta ở ngàn năm nay chưa có người đặt chân đến, sớm đã thành núi trống hang cùng rồi."
Lận Thừa Hựu quả là lòng sắt dạ đá, chẳng những không dừng tay mà còn ra hiệu cho Tuyệt Thánh và Khí Trí niệm chú nhanh hơn.
Lão yêu không chịu nổi sự giày vò, thê lương c.h.ử.i rủa: "Lận Thừa Hựu! Đồ tiểu nhân, đã nói trả lời xong thì tha cho ta một con đường sống, sao có thể lật lọng?"
Lời vừa dứt, lá bùa hóa thành rồng lửa leo lên hai chân lão yêu, lần này ngay cả nửa th*n d*** của nó cũng hóa thành rễ cây.
Nụ cười của Lận Thừa Hựu lộ vẻ tàn nhẫn: "Ngươi tàn hại bao nhiêu sinh linh, còn mong không phải nếm mùi đau khổ sao? Cơ hội ta cho ngươi không nhiều, đừng nghĩ giở trò. Thành thật khai báo cho ta, kẻ điểm hóa ngươi rốt cuộc là ai?"
Lão yêu biết rõ nếu thêm hai lần nữa, mình chắc chắn bị đ.á.n.h về nguyên hình. Nó khổ sở chịu đựng mấy trăm năm, sao cam tâm làm lại một cái cây già vô tri vô giác. Giãy giụa rồi lại giãy giụa, đành phải ngậm hờn nuốt hận: "Ta nói, ta nói..."
Nó nuốt nước miếng định mở miệng thì bầu trời đột nhiên sáng rực. Trên đỉnh đầu vang lên tiếng sấm ầm ầm, chưa đợi mọi người phản ứng, một tia chớp trắng lóa cuồn cuộn giáng xuống.
Sắc mặt Lận Thừa Hựu khẽ biến. Thứ này lao thẳng vào mắt trận, rõ ràng là đến cứu lão yêu.
Hắn nhanh tay lẹ mắt, vội vàng kéo thụ yêu nhảy lùi về sau. Hỏa long mất đi sự kiểm soát của hắn, trong khoảnh khắc đ.á.n.h lão yêu hiện nguyên hình.
Tia sét quái dị kia dường như có tri giác, bất ngờ ngoặt ngang giữa không trung, hóa thành một làn sương trắng rồi tan biến, đến vô ảnh đi vô hình, cứ như chưa từng xuất hiện.
Tuyệt Thánh và Khí Trí thu hồi gỗ Trấn Đàn, nhảy tới gần cúi đầu nhìn nguyên hình của lão yêu: một cây non không to không nhỏ, bên trên bao phủ rêu xanh, mùi hương lạ xộc vào mũi.
Hai người hồn xiêu phách lạc: "Sư huynh, tia sét quái dị kia là đến để cứu lão yêu sao?"
Lận Thừa Hựu nhìn chằm chằm hướng tia chớp bay tới, lấy từ trong n.g.ự.c ra sợi xích Tỏa Hồn trói chặt cây non rồi ném cho hai người: "Quay về trong Phá Sát Kết mà đợi."
Lại nói với mấy tên hộ vệ đang lau mồ hôi: "Các ngươi mau đưa mấy người bị thương và An Quốc Công phu nhân đến Chiêu Nhạc Hiên sắp xếp, ta đi một lát sẽ về."
Hắn nhảy lên tường rào, trong nháy mắt đã hòa vào bóng đêm.
...
Chiêu Nhạc Hiên viện lạc chật hẹp, tổng cộng chỉ có một gian phòng ngủ. Người nhà họ Đằng và họ Đổng không còn lựa chọn nào khác, đành phải sắp xếp cùng một chỗ.
Đám cung nhân phần lớn đã sợ vỡ mật, hộ vệ cũng còn sợ hãi trong lòng, mãi đến khi thu dọn xong xuôi, mọi người vẫn còn chút hồn xiêu phách lạc.
Đỗ phu nhân hai chân run rẩy, ôm Đằng Ngọc Ý vào lòng vỗ về liên tục. Đằng Ngọc Ý nhớ lại cảnh Lận Thừa Hựu đối phó với lão yêu vừa rồi, trong lòng đầy nghi hoặc. Lận Thừa Hựu không những truy hỏi lão yêu vì sao đến rừng trúc, mà còn đoán rằng có người đợi nó ở đó. Điều này trước đây nàng chưa từng nghĩ tới. Khi nàng dẫn Đoan Phúc và mọi người đến, trong rừng chỉ có lão yêu và chủ tớ biểu tỷ, chỉ biết biểu tỷ bị tập kích, còn nguyên nhân thì mù tịt.
Giả sử lão yêu không phải ngẫu nhiên xông vào rừng trúc mà là đi hẹn gặp người khác, vậy người kia trốn ở đâu? Biểu tỷ bị lão yêu tấn công, liệu có phải vì vô tình bắt gặp điều gì không?
Nàng suy đi tính lại hồi lâu, càng nghĩ càng kinh hãi, chợt nghe thấy tiếng di mẫu khẽ gọi biểu tỷ mới hoàn hồn.
Thuốc Lận Thừa Hựu đưa có hiệu quả kỳ diệu, màu vàng kỳ lạ trên người biểu tỷ đã tan biến hết, Bạch Chỉ và Hồng Nô tuy vẫn hôn mê nhưng đều có dấu hiệu chuyển biến tốt. Đoan Phúc được đặt nằm dưới hành lang bên ngoài, khi Đằng Ngọc Ý ra xem thì hơi thở cũng đã dần ổn định.
Trên chiếc sập gần cửa sổ, An Quốc Công phu nhân và Nhị nương t.ử nhà Đổng Minh phủ nằm sóng đôi. Một người hơi thở mong manh, một người vì chưa uống t.h.u.ố.c nên vẫn hôn mê bất tỉnh.
Bà mụ quản sự nhà họ Đổng thoát c.h.ế.t trong gang tấc, đợi khi hoàn hồn nhớ ra đan d.ư.ợ.c Lận Thừa Hựu cho đã bị Đằng nương t.ử cướp hết, mà giờ mấy người Đằng gia uống t.h.u.ố.c đều đã khá lên, duy chỉ có Nhị nương nhà mình ngàn cân treo sợi tóc. Bà ta không khỏi lòng như lửa đốt, vừa chăm sóc Đổng Nhị nương, vừa thỉnh thoảng trừng mắt nhìn Đằng Ngọc Ý, ánh mắt lén lút chứa đầy sự trách móc và oán hận.
Đằng Ngọc Ý cảm nhận được ánh nhìn sau lưng, quay đầu định xem cho rõ thì cung nhân vào truyền lời: "Thế t.ử trước khi đi nói ngài ấy có việc cần kiểm chứng. Trong phòng đều là các tiểu nương t.ử chưa xuất giá, bảo nô tỳ sắp xếp trước một chút."
Đỗ phu nhân lúc trước loáng thoáng nghe được vài câu, chỉ nghĩ Lận Thừa Hựu muốn qua xem xét thương tình, vốn lo ngại nam nữ thụ thụ bất thân, giờ mới hoàn toàn yên tâm, vội đáp: "Vâng."
Bà mụ quản sự mong mỏi xin thêm được vài viên t.h.u.ố.c cứu mạng từ chỗ Lận Thừa Hựu, tự nhiên là trăm nghìn lần ưng thuận: "Mọi sự nghe theo Thế t.ử sắp xếp."
Cung nhân bèn đặt năm nữ nhân bị thương nằm ngang trên một chiếc giường hồ, che bằng rèm dày, chỉ để lộ phần đế giày.
Khi Đằng Ngọc Ý giúp vén rèm, vô tình nhìn thoáng qua Đổng Nhị nương, ngạc nhiên phát hiện trên mặt Đổng Nhị nương không có màu vàng xám, hơi thở lại cũng coi như ổn định.
"Ủa, không phải trúng yêu độc sao?" Trong lòng nàng máy động, định nhìn kỹ thì bà mụ quản sự sợ gió lùa nên đã buông rèm xuống.
Đằng Ngọc Ý dứt khoát vòng qua đầu kia của rèm, bất động thanh sắc quan sát lại lần nữa. Đúng lúc này, bên ngoài tiếng bước chân dồn dập, trước sân bắt đầu có tiếng người nói chuyện. Cung nhân đáp vài câu rồi vén rèm cửa vào bẩm báo: "Đoạn tiểu tướng quân của Phủ Trấn Quốc Công và Vĩnh An Hầu phu nhân đến rồi."
Đỗ phu nhân ngỡ ngàng: "Đoạn tiểu tướng quân và Vĩnh An Hầu phu nhân?"
Đoạn tiểu tướng quân tên là Đoạn Ninh Viễn, trưởng t.ử của Phủ Trấn Quốc Công, vị hôn phu của Ngọc Ý. Vĩnh An Hầu phu nhân Đoạn Văn Nhân là tỷ ruột cùng mẹ với Đoạn Ninh Viễn. Đoạn Văn Nhân năm mười bảy tuổi đã gả đến Vĩnh An Hầu phủ ở Lạc Dương. Hai tỷ muội nhà họ Đoạn chỉ cách nhau ba tuổi, xưa nay tình cảm thân thiết. Sau này Ngọc Ý gả cho Đoạn Ninh Viễn cũng phải gọi Đoạn Văn Nhân một tiếng "tỷ".
Đỗ phu nhân nở nụ cười định đứng dậy thì cung nhân lại nói: "Tối nay người nhà họ Đoạn cũng ở lầu T.ử Vân xem tiệc lớn. Nghe nói Đằng nương t.ử bị kinh sợ, Đoạn tiểu tướng quân và Vĩnh An Hầu phu nhân đến giúp đỡ. Ngoài ra còn có mấy vị phu nhân có quan hệ thân thích với Phủ Trấn Quốc Công nghe chuyện cũng đến chiếu cố. Ngặt nỗi Thế t.ử vì bắt yêu nên đã phong tỏa cửa giữa, bọn họ đành phải đợi tin ở trung đường. Giờ nghe nói Thế t.ử đã hàng phục yêu quái nên mới vào nội viện. Vĩnh An Hầu phu nhân đang hỏi bên ngoài, phu nhân và tiểu nương t.ử có điều gì cần tránh né không, liệu có thể vào thăm được không."
Lúc cung nhân nói chuyện, bên ngoài hành lang có tiếng mấy phụ nhân thì thầm to nhỏ, ngược lại không nghe thấy tiếng Đoạn Ninh Viễn.
Trong lòng Đằng Ngọc Ý cười nhạt nhưng sắc mặt vẫn như thường. Đỗ phu nhân chỉ tưởng nàng thẹn thùng, vỗ vỗ mu bàn tay nàng, nói nhỏ: "Đến kịp thời như vậy, Đoạn gia cũng coi như có lòng."
Trước giường đã che màn trướng dày, Đỗ phu nhân không còn e ngại gì nữa, chỉnh lại khăn choàng trên tay, nhiệt tình đón tiếp: "Mau mời vào."
Lúc này bên ngoài huyên náo một trận, lại có người vào sân.
"Người bị thương tổng cộng có năm người, ngoài Đằng gia ra, nhà kia là ai?" Là giọng của Lận Thừa Hựu.
Đằng Ngọc Ý hơi ngạc nhiên, Lận Thừa Hựu quay lại nhanh như vậy, không biết đã tra được gì chưa.
"Là Nhị nương t.ử nhà Đổng Minh phủ huyện Vạn Niên. Tối nay nàng ấy hẹn với mấy vị thiên kim quan lại uống rượu bên sông, trên đường đi phó yến không may gặp tà, sợ chạy về thành cứu chữa không kịp, nghe nói mời được đạo trưởng nên nhờ Vĩnh An Hầu phu nhân chiếu cố cho vào lầu T.ử Vân."
Đằng Ngọc Ý liếc nhìn về phía sau rèm đầy ẩn ý. Nàng lẽ ra phải đoán được, nếu không có quý nhân mời, gia quyến quan lại bình thường không thể vào lầu T.ử Vân. Hóa ra "quý nhân" đưa Đổng Nhị nương vào không ai khác là chị của Đoạn Ninh Viễn - Đoạn Văn Nhân.
Hai chị em họ xưa nay tình thâm. Kiếp trước Đoạn Ninh Viễn vì chuyện từ hôn với nàng mà suýt bị đuổi khỏi Phủ Trấn Quốc Công, toàn nhờ Đoạn Văn Nhân từ Lạc Dương chạy về nói đỡ cho em trai. Mấy ngày nay đúng dịp lễ Thượng Tỵ, Đoạn Văn Nhân về Trường An không lạ, nhưng Đổng gia xảy ra chuyện, không cầu ai lại cầu đúng Đoạn Văn Nhân, càng lạ hơn là hai nhà vốn không quen biết, Đoạn Văn Nhân lại cũng nhận lời. Ngoài lý do được em trai Đoạn Ninh Viễn nhờ cậy, Đằng Ngọc Ý không nghĩ ra nguyên do nào khác.
Nàng tính toán ngày tháng, hiện tại là đầu xuân, còn cách ngày Đoạn Ninh Viễn đến cửa từ hôn ba tháng nữa. Xem ra Đoạn Ninh Viễn để tâm đến Đổng Nhị nương sớm hơn nàng dự liệu.
Lận Thừa Hựu nói: "Ta muốn vào phòng xem xét thương tình, bên trong đã sắp xếp ổn thỏa cả chưa?"
Bà mụ quản sự nghe đến đây, lập tức bật dậy khỏi sập, chạy tót ra cửa, quỳ sụp xuống: "Cầu xin Thế t.ử cứu Nhị nương nhà ta! Vừa rồi Thế t.ử giao t.h.u.ố.c cho Đằng gia tiểu nương t.ử sắp xếp, nhưng Nhị nương nhà ta vô phúc, một viên cũng không được chia, giờ Nhị nương ngàn cân treo sợi tóc, chỉ cầu Thế t.ử cứu mạng."
Chợt nghe một nam t.ử trẻ tuổi kinh ngạc nói: "Thuốc không chia cho Nhị nương nhà ngươi sao?!"
Là giọng Đoạn Ninh Viễn, ẩn chứa sự tức giận và trách móc. Bà mụ quản sự chỉ biết dập đầu, khóc không thành tiếng.
...