Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Có được ký ức từ lần trước, năng lực tu luyện của ta tiến triển cực nhanh.
Ta thực sự tò mò muốn biết nhân vật chính mà nàng nói là ai, ta rất muốn được đấu với bọn họ một trận.
Đại chiến Tiên - Ma lại lần nữa cận kề, nàng sợ hãi rụt rè đứng sau lưng ta.
Trên mặt thì ngoan ngoãn vô cùng, nhưng trong lòng lại kể lể với cái giọng nói kia nàng đang sợ thế nào, nói rằng lần trước còn chưa kịp đứng vững đã chết, nói thế giới này thật khủng khiếp...
Ta thấy nàng có chút ồn ào.
Khi đại chiến bắt đầu, nhìn kỹ thuật diễn vụng về của nàng, ta không hề do dự, một lần nữa kết liễu nàng y như lần đầu tiên.
Tiên tộc nhìn thấy hành động khiêu khích của ta thì tức muốn hộc máu.
Ta nhìn mấy kẻ đứng đầu, biết bọn chúng chính là "nhân vật chính" mà nàng nhắc tới.
Trận chiến càng thêm kịch liệt, lần trước bọn chúng đã sắp không địch lại ta, lần này khoảng cách lại càng xa vời.
Ngay khoảnh khắc định chém g·iết nhân vật chính, ta lại cảm nhận được điều gì đó.
Quả nhiên, mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời thơ ấu, lúc vừa bị đánh xong.
Thật là...
cạn lời.
Ta lặng lẽ nhìn đám nhóc tì chạy xa, nằm im trên mặt đất cảm nhận sức mạnh trong cơ thể.
Với ký ức của hai lần trước, ta dễ dàng khống chế được luồng ma khí kia.
Ta nhớ lại "ba lần cơ hội" từng nghe từ nàng, phán đoán rằng nàng nhất định cũng ở gần đây.
Khi dùng ma khí cảm nhận, ta đã tìm thấy nàng.
Thế nhưng khác với trước đây, lần này ma khí của ta dường như có thể chạm vào cái khối gọi là "hệ thống" kia.
Sau khi tóm lấy hệ thống và đe dọa một hồi, ta mặc kệ sự tự hoài nghi và phân tích của nó.
Ta âm thầm quan sát nàng ở cách đó không xa.
Ta nhìn nàng tốn sức so chiều cao với bức tường, nghe nàng nói muốn cứu vớt ta để giành lấy lòng tin, ta chỉ thấy nực cười.
Chỉ dựa vào nàng sao?
Một cái "mầm đậu nhỏ" đi còn không vững?
Ý định đưa nàng đi ch·ết ngay lập tức tan biến.
Ta muốn xem thử, lần thứ ba này, nàng còn có thể làm gì để có được hảo cảm của ta.
Ta giả vờ khó nhọc ngồi dậy định rời đi.
Không ngoài dự đoán, nàng vừa lăn vừa bò chạy về phía ta, ngốc đến lạ.
Ta vờ như muốn bỏ đi, nàng liền "oa" lên một tiếng rồi bật khóc.
Đây là lần đầu tiên ta cảm nhận được cảm xúc chân thật từ nàng, cảm xúc liên quan đến chính nàng, chứ không phải diễn kịch.
Đáng lẽ ta nên xoay người đi ngay, tìm một nơi thích hợp để tu luyện lại ma khí.
Dù sao ở thế giới này, nàng cũng chỉ là một tiểu tinh linh bình thường không thể bình thường hơn, ta đã khống chế hệ thống bên cạnh nàng, nàng chắc chắn chẳng thể làm nên trò trống gì.