Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ta định nói gì đó nhưng cảm giác đau đớn ập đến mãnh liệt quá.
"Bùi Tịch, ta sắp ch·ết rồi phải không?" "Im miệng." Ta đau đến mức nước mắt lưng tròng.
Tiếng hệ thống lại vang lên: "An Bùi, đừng có quên đấy!" Ta đưa tay vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu chặt của Bùi Tịch: "Bùi Tịch, ta đã ở bên chàng lâu như vậy, nếu ta ch·ết đi, chàng có thể...
quên ta chậm một chút được không." Độ hảo cảm đang ở mức 99%, theo lý mà nói, việc ta hy sinh mạng sống để cứu hắn sẽ khiến ta trở thành "bạch nguyệt quang" trong lòng hắn, chắc chắn độ hảo cảm sẽ đạt mức tối đa thôi...
Gương mặt Bùi Tịch trông rất đáng sợ, nhưng rồi hắn đột nhiên bật cười.
Hắn đưa tay lau đi những giọt nước mắt vì đau mà trào ra của ta: "Được thôi." Nhận được câu trả lời khẳng định, ta còn chưa kịp thở phào thì giây tiếp theo, tiếng hệ thống lại vang lên.
Chỉ có điều, đó không phải thông báo nhiệm vụ thành công, mà là...
"Leng keng, độ hảo cảm -1, hiện tại là 98%, 97%, 96%..." Cứ thế lặp đi lặp lại, âm thanh thông báo của hệ thống không ngừng vang lên trong đầu ta.
Chưa đầy một phút, độ hảo cảm đã rơi thẳng xuống mức 1%.
Ta ngây người.
Tại sao lại thành ra thế này?
11 Kể từ lần Bùi Tịch đến ép ta uống thuốc và làm cho độ hảo cảm biến thành 0 đó, hắn đã không xuất hiện trong một thời gian dài.
Ta vẫn bị nhốt trong tẩm cung.
Kể từ sau hôm đó, ma tộc mang tới không còn là thuốc sắc nữa mà là linh đan, chẳng biết lấy từ đâu nhưng hiệu quả vô cùng thần kỳ.
Sau khi uống vào, vết thương trên người ta khép lại rất nhanh, cũng không còn thấy đau đớn mấy nữa.
Chỉ có điều Bùi Tịch vẫn không chịu tới, mà ta cũng không thể ra ngoài.
Tỷ tỷ ma tộc trước nay vẫn hay thân thiết với ta, khi đưa cơm có nói rằng tâm trạng Ma Tôn dạo này không được tốt lắm, hắn đang bận nghiên cứu một thứ đồ vật kỳ quái gì đó.
Thứ đồ vật kỳ quái?
Ta cũng chẳng bận tâm lắm, tóm lại thế giới chưa sụp đổ thì chắc không phải là nam nữ chính rồi.
Bùi Tịch xuất hiện trở lại vào nhiều ngày sau đó.
Lúc đó ta đang chán nản ngồi đếm đống thần khí trên bàn thì hắn đột nhiên hiện ra trước mặt, cả người nồng nặc mùi rượu.
Đối diện với đôi mắt đỏ sậm của Bùi Tịch, ta có chút sợ hãi: "Bùi Tịch?
Chàng uống rượu sao?" Bùi Tịch khẽ dang tay, cả người ta liền không khống chế được mà lao về phía hắn.
Hắn vòng tay ôm chặt lấy ta, cúi đầu hít một hơi sâu: "An Bùi, ngươi chạy không thoát đâu." Hơi thở nóng rực phả lên cổ khiến ta nhịn không được rụt cổ lại: "Bùi Tịch, chàng say rồi sao?" Hắn khẽ cười, trầm giọng gọi tên ta: "An Bùi, An Bùi, Bùi Bùi."