Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm Tù

Chương 10

Trước Tiếp

Không sai chút nào, những bí cảnh mà người ngoài trèo đèo lội suối, thập tử nhất sinh mới vào được, đối với hắn chẳng khác nào trò đùa trẻ con.

Những món thần khí đó hắn còn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, trực tiếp vứt cho ta.

Ta vốn dĩ chẳng biết nhìn hàng, hắn không nói, lại thấy hắn tùy tiện như thế nên ta cứ ngỡ đó chỉ là những món đồ chơi rẻ tiền thôi chứ...

"Ca ca, những thứ này chàng thật sự cho muội hết sao?" Nhìn cái vẻ lười biếng chẳng buồn đáp lời của hắn là ta biết mình lại vừa hỏi một câu thừa thãi rồi.

"Ca ca, nếu người khác biết những thứ này đều ở chỗ muội, liệu họ có truy sát muội không?" Bùi Tịch khẽ cười một tiếng: "Muốn ta bảo vệ ngươi sao?" Ta khẳng định chắc nịch gật đầu.

"Được thôi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời." Ta: "..." Bình thường hắn nửa ngày chẳng thốt ra lấy một lời, ta biết nghe cái gì đây?

Bùi Tịch liếc nhìn ta một cái: "Sau này đừng có tùy tiện nói chuyện với người lạ." Ta: "..." Chẳng lẽ vì lúc hắn đang tọa thiền, ta lén lút ra ngoài hóng hớt dăm ba câu chuyện phiếm với tiểu khất cái, mà hắn phạt ta hôm nay không được ăn thịt sao?

Chuyện này sao vẫn chưa chịu qua đi thế nhỉ.

"Một tiểu tinh linh linh lực thấp kém, trên người lại toàn là kỳ trân dị bảo, lại chẳng hiểu lòng người như ngươi, là muốn bị bắt đi lột da làm thuốc, hay là muốn làm phiền ta phải đi cứu ngươi?" Ta có chút kinh ngạc, dường như hắn biết rõ ta đang nghĩ gì trong đầu vậy.

Chẳng lẽ hắn còn có cả thuật đọc tâm nữa sao?

Ta thử nghĩ thầm trong đầu: Bùi Tịch là đồ ngốc.

"Ngươi đang mắng ta." "Sao chàng biết?" Bùi Tịch rũ mắt uống trà: "Tự soi gương đi, cái vẻ mặt của ngươi hận không thể viết thẳng lên đó rồi." Ta: "???" Thật vậy sao?

Ta hóa ra lại là loại người không giấu nổi tâm sự đến thế sao!

Ta vội lấy gương trong túi trữ vật ra soi thật kỹ.

Rõ ràng là không có mà, ta chỉ thấy một gương mặt xinh đẹp như hoa như ngọc thôi.

Ta ngước mắt nhìn Bùi Tịch, hắn cũng đang nhìn ta.

Ta không bỏ lỡ cái nhếch mép cực nhỏ nơi khóe miệng hắn, tuy rất nhạt nhưng ta đã nhìn thấy.

"Bùi Tịch, chàng vừa cười đúng không." Bùi Tịch nhìn ta không nói gì, trong mắt hiện rõ vẻ cạn lời.

À ~ Ta hình như có chút hiểu ý hắn khi nói "vẻ mặt hận không thể viết thẳng lên đó" là thế nào rồi.

Ta không còn nghi ngờ gì nữa, đưa tay vỗ vỗ lên má mình trước gương.

Ta hiểu rồi, vậy nên chỉ cần giữ vẻ mặt lạnh lùng không cảm xúc thì người khác sẽ không nhận ra ta đang nghĩ gì.

Bùi Tịch: "..."

Trước Tiếp