Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 58

Trước Tiếp

Ngày hôm sau, vì là ngày đầu tiên đi làm nên Trần Khả Nhất dậy rất sớm.

Bởi vì Ngôn Tụng ở trường học còn có một chút việc chưa xử lý xong, nên thời gian cậu chính thức đi làm là vào tháng sau.

Khi Trần Khả Nhất chuẩn bị ra cửa thì Ngôn Tụng vẫn chưa tỉnh lại.

Trước khi đi, Trần Khả Nhất hôn Ngôn Tụng một cái.

Ngôn Tụng mơ mơ màng màng nói gì đó, nhưng Trần Khả Nhất không nghe rõ.

Tháng này gần sang hè nhiệt độ đã khoảng hai mươi độ, mọi người đều thay trang phục nhẹ hơn, Trần Khả Nhất cũng mặc một chiếc áo khoác mỏng.

Buổi sáng nắng rất đẹp, không khí trong lành.

Người khác đi làm đều mang bộ dạng uể oải, nhưng có lẽ Trần Khả Nhất vì là ngày đầu tiên đi làm nên cảm giác cả người giống như được bơm đầy năng lượng.

Công ty chỉ cách nhà hai, ba cây số, Trần Khả Nhất chọn đi xe xanh, đạp xe đến công ty.

Vì còn chưa quen với các nhiệm vụ công việc, tổ trưởng sắp xếp cho anh vài việc tương đối đơn giản.

Môi trường làm việc không tệ, đồng nghiệp xung quanh cũng rất dễ chịu, ngày đầu tiên của Trần Khả Nhất trôi qua vô cùng phong phú.

Vì thời gian nghỉ trưa khá ngắn, nên giữa trưa Trần Khả Nhất không thể cùng Ngôn Tụng đi ăn.

Trước khi tan ca, Trần Khả Nhất gửi tin nhắn cho Ngôn Tụng, hỏi cậu đang làm gì.

Ngôn Tụng cùng Thẩm Kiệt vừa ra khỏi phòng học, nghe điện thoại rung liền lấy ra xem.

Thẩm Kiệt mắt rất tinh, lập tức phát hiện đó là tin nhắn của Trần Khả Nhất.

Ngôn Tụng liếc Thẩm Kiệt một cái, sau đó xoay người sang hướng khác để nhắn lại cho Trần Khả Nhất.

“Khinh.” Thẩm Kiệt hừ một tiếng: “Ai thèm xem chứ.”

“Tôi chỉ tiếc hôm qua không được tham gia tiệc đính hôn của Kính Chi.” Thẩm Kiệt tiếc nuối nói: “Sớm biết vậy mấy hôm trước tôi đã bay về rồi.”

Thẩm Kiệt có người thân qu·a đ·ời ở quê, mấy ngày trước cậu ta cùng cha mẹ trở về chịu tang.

Ng·ười ch·ết là chuyện lớn, nên cậu ta không thể tham gia tiệc đính hôn của Ngôn Kính Chi.

Ngôn Tụng cúi đầu trò chuyện với Trần Khả Nhất, thuận miệng đáp Thẩm Kiệt: “Không có cơ hội.”

Có thể khiến Ngôn Tụng làm được đến mức này cũng chỉ có Trần Khả Nhất.

Thẩm Kiệt đi tới cạnh Ngôn Tụng: “Không phải chứ, tôi thật sự không hiểu, hai cậu cả ngày dính nhau, giờ còn nhắn tin qua điện thoại có gì mà nói.”

“Không phải cả ngày.” Ngôn Tụng cất điện thoại rồi ngẩng đầu.

“Không phải cái gì?”

“Không phải cả ngày ở bên nhau.” Ngôn Tụng nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên Trần Khả Nhất đến công ty đi làm.”

“Trần Khả Nhất bắt đầu thực tập rồi sao?” Thẩm Kiệt hơi bất ngờ.

“Ừ.”

Giai đoạn này đúng là có rất nhiều bạn học bắt đầu thực tập, với người chăm chỉ như Trần Khả Nhất thì chuyện này cũng rất bình thường.

“Ở… Tập Đoàn Ngôn Thị?” Thẩm Kiệt suy đoán.

Ngôn Tụng: “Ngải Thịnh.”

“Trước kia không phải nói anh mày và ba mày đều muốn cho anh ấy vào làm việc ở Tập đoàn Ngôn Thị sao?” Thẩm Kiệt hơi bất ngờ.

Ngôn Tụng: “Anh ấy có quyền từ chối.”

Thẩm Kiệt thở dài một hơi.

“Ngải Thịnh cũng là một trong hai công ty lớn nhất, đến đó làm việc cũng tốt.”

“Bằng không đến lúc hai người…”

Câu còn lại Thẩm Kiệt không nói hết.

Nhưng Ngôn Tụng lập tức hiểu ý cậu ta.

Nhưng không còn cách nào khác.

Có một số chuyện dù thế nào cũng phải đối mặt.

Chỉ là thật ra Ngôn Tụng cũng không chắc Trần Khả Nhất đến lúc đó sẽ xử lý thế nào.

Hai người gần như cùng về đến nhà.

Từ bảy giờ rưỡi sáng đến năm giờ rưỡi chiều, cả mười tiếng không gặp mặt.

Vừa về đến nhà, đặt túi xuống, Trần Khả Nhất liền ôm chầm lấy Ngôn Tụng.

“Còn chưa tắm.” Ngôn Tụng không biết là chê bản thân hay chê Trần Khả Nhất: “Bẩn.”

Tuy công việc hôm nay đơn giản, nhưng cả ngày Trần Khả Nhất gần như không được nghỉ.

Vẫn rất mệt.

Nhưng Trần Khả Nhất không buông Ngôn Tụng ra, nhắm mắt lại hưởng thụ giây phút dịu dàng này.

“Anh chỉ ôm một chút.”

Đứng như vậy vừa mệt vừa khó chịu, Ngôn Tụng kéo Trần Khả Nhất về phía sofa.

Trần Khả Nhất như con bạch tuộc bám lên người Ngôn Tụng, hai người cứ thế yên tĩnh nằm đó năm phút. Sau đó Trần Khả Nhất mới chậm rãi mở mắt hỏi: “Trưa nay em ăn gì?”

“Ăn ở nhà ăn với Thẩm Kiệt.”

Ngôn Tụng xoay xoay cổ, rồi chủ động hỏi: “Công việc thuận lợi không?”

Trần Khả Nhất lại đặt cằm lên vai Ngôn Tụng.

“Cũng ổn, nhưng vẫn còn rất nhiều thứ phải học.”

“Ai mà không cần học.” Ngôn Tụng nói.

Trần Khả Nhất cười.

“Em.” Trần Khả Nhất nhìn cậu bằng vẻ mặt nghiêm túc.

Ngôn Tụng lại rướn người xuống gần anh, rồi đối diện nhau: “Vậy nên, năm lớp mười hai ba mẹ em mời anh đến nhà em chỉ để mua nước tương sao?”

Trần Khả Nhất nghĩ một chút: “Có khi là muốn anh nhìn thấy khoảnh khắc một thiên tài ra đời.”

“Trần Khả Nhất, anh hư rồi.” Ngôn Tụng nói.

“Cái gì?”

“Miệng lưỡi trơn tru.”

Nói xong, Ngôn Tụng đứng dậy khỏi sofa.

Trần Khả Nhất lập tức đứng dậy theo sau.

“Tối muốn ăn gì?” Trần Khả Nhất mở tủ lạnh, phát hiện bên trong không còn nguyên liệu nấu ăn.

“Tủ lạnh hết đồ rồi.”

Ngôn Tụng quay lại lấy một chai nước, hai người gần như đồng thời mở miệng: “Đi siêu thị đi.”

Giờ này vừa mới tan tầm không lâu, đúng lúc siêu thị đang đông người.

Trần Khả Nhất đẩy xe, Ngôn Tụng đi cạnh anh.

Hai người rất hiếm có những khoảnh khắc như thế này, phần lớn thời gian là Trần Khả Nhất tự đi mua đồ rồi về nấu.

Cho nên thời điểm như thế này, nói là mua sắm, thật ra giống như đang hẹn hò hơn.

Rau củ buổi tối không được tươi lắm, Trần Khả Nhất khá rành khoản mua đồ nên chỉ chọn vài loại trông còn tương đối mới.

Đợi chọn xong hết những thứ cần mua, Trần Khả Nhất mới đột nhiên nhớ ra họ quên mua một thứ.

“Khăn giấy trong nhà sắp hết rồi, đi lấy thêm đi.”

Ngôn Tụng gật đầu.

Khu sinh hoạt không có nhiều người, nên hai người ở cạnh nhau cũng lớn gan hơn một chút.

Trần Khả Nhất đưa tay mình bao lấy tay Ngôn Tụng.

Tìm được loại khăn giấy họ hay dùng, Trần Khả Nhất lấy vài gói đặt vào xe đẩy.

Lúc này Trần Khả Nhất mới bất ngờ nhìn thấy phía trước họ có hai người.

Người bình thường thôi, Trần Khả Nhất cũng không để ý, chuẩn bị dẫn Ngôn Tụng đi đến khu tính tiền.

Nhưng lúc này, Ngôn Tụng lại hoàn toàn không có dấu hiệu muốn đi, cậu đứng yên tại chỗ nhìn về phía trước.

Trần Khả Nhất theo ánh mắt của Ngôn Tụng nhìn qua, chính là hai nữ sinh khi nãy.

Không biết hai cô gái đó không nhìn thấy Ngôn Tụng và anh, hay là không thèm để ý ánh mắt người xung quanh, cô gái cao ôm sát cô gái thấp hơn, rồi hai người thản nhiên hôn nhau ngay giữa lối đi.

!?

Vừa rồi Trần Khả Nhất không để ý nhìn kỹ nên không thấy rõ mặt hai người.

Lần này khi anh nhìn rõ…

Điều khiến anh bất ngờ hơn nữa…

Cô gái cao kia là Ngôn Ca.

“Đó là…” Trần Khả Nhất đưa mắt sang nhìn Ngôn Tụng.

Rất rõ ràng Ngôn Tụng cũng đã thấy và nhận ra.

Nếu đổi thành người khác, với tính cách của Ngôn Tụng, cho dù có trông thấy người ta khỏa thân chạy ngoài đường cũng chẳng buồn quan tâm.

Nhưng bởi vì cậu nhận ra Ngôn Ca, nên cậu mới đứng đó không nhúc nhích.

Ngay sau đó.

Ngôn Tụng ho nhẹ khụ một tiếng.

Trước Tiếp