Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trần Khả Nhất đối với quần áo đi phỏng vấn thật ra không quá để ý, mặc sao cho phù hợp là được.
Nhưng mắt thẩm mỹ của Ngôn Tụng lại khá cao, dưới đề nghị của cậu, hai người thử thêm mấy bộ nữa, cuối cùng quyết định lấy hai bộ đã thử ở lần thứ hai.
Nhân viên cửa hàng cũng không biết thân phận thật sự của Ngôn Tụng, chỉ biết nửa giờ trước có người gọi điện tới nói một vị thiếu gia họ Ngôn sẽ đến thử quần áo, bảo họ chuẩn bị sẵn tất cả.
Ban đầu còn tưởng sẽ là kiểu thiếu gia nhà tài phiệt nào đó, tính tình chắc khó hầu hạ.
Không ngờ hai người đến lại trẻ như vậy, đẹp trai thì không cần nói, quan trọng nhất là bọn họ còn đặc biệt lễ phép.
Toàn bộ quá trình hoàn toàn không có chút tính tình đại thiếu gia nào.
Thậm chí một người trong đó còn mỉm cười an ủi cô nói: “Vất vả rồi.”
–
Thời gian phỏng vấn của hai người đều là 9 giờ sáng.
Sáng sớm 7 giờ đồng hồ báo thức reo, Trần Khả Nhất tắt báo thức xong, anh muốn ngồi dậy khỏi giường, nhưng eo bị Ngôn Tụng ôm chặt.
Ngôn Tụng lúc ngủ trông rất yên tĩnh, hàng lông mi thật dài khẽ nằm trên mí mắt, giống như một đứa nhỏ ngoan ngoãn.
Nhưng hôm nay cả hai đều có việc phải làm, Trần Khả Nhất liền nhẹ nhàng vỗ mặt Ngôn Tụng.
“Dậy thôi.”
Câu này chắc là ác mộng buổi sáng của mỗi người, nghe được câu đó, Ngôn Tụng lập tức buông eo Trần Khả Nhất ra, sau đó trở mình.
Trần Khả Nhất nhìn động tác đó của cậu, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Nhưng thời gian vẫn còn sớm.
Để cậu ngủ thêm một lát vậy.
Bữa sáng làm tương đối đơn giản, sandwich với sữa tươi.
Khi Trần Khả Nhất bưng bữa sáng từ bếp ra, đúng lúc Ngôn Tụng cũng từ toilet bước ra ngoài.
“Vừa đúng lúc.” Trần Khả Nhất nói với Ngôn Tụng: “Lại đây ăn sáng.”
Trong lúc ăn, Trần Khả Nhất mới chợt nhớ ra là hình như anh vẫn chưa hỏi Ngôn Tụng đi phỏng vấn công việc gì.
Ngôn Tụng cắn một miếng sandwich, nhàn nhạt nói: “Kế hoạch game.”
Nghe câu này, Trần Khả Nhất không thấy bất ngờ, Ngôn Tụng ở phương diện này đúng là rất có thiên phú, điểm này Trần Khả Nhất rõ như ban ngày.
Hơn nữa hồi năm hai, đã có vài người trong công ty game đến mời Ngôn Tụng vào làm rồi.
Bất quá lúc ấy Ngôn Tụng vẫn còn chưa chơi cho đã, không muốn đi làm sớm nên lấy lý do đó để từ chối.
Nhưng điều Trần Khả Nhất không ngờ tới là công ty hai người đến phỏng vấn lại là hai tòa nhà sát vách nhau.
Khi đưa Ngôn Tụng đến cửa công ty, Trần Khả Nhất sợ đến ngây người.
“Chúng ta gần nhau như vậy sao!” Trần Khả Nhất hỏi cậu: “Sao em không nói sớm?”
Ngôn Tụng cầm túi của mình tùy ý vác trên vai: “Anh cũng đâu có hỏi.”
“…”
Nhìn dáng vẻ không chút ngạc nhiên của Ngôn Tụng, hẳn là cậu đã biết từ trước rồi.
Ngôn Tụng xuống xe, đi lên phía trước rồi nói với Trần Khả Nhất: “Hết thảy thuận lợi.”
Trần Khả Nhất gật đầu, vẫy tay với cậu: “Hết thảy thuận lợi.”
Có lẽ nhờ lời chúc của Ngôn Tụng, buổi phỏng vấn của Trần Khả Nhất đúng là vô cùng thuận lợi.
Vừa bước đến cửa lớn công ty, cô gái lễ tân đã dẫn anh đi thẳng lên lầu.
Người phỏng vấn là Trần nữ sĩ từng gửi lời mời cho anh, nói chuyện cực kỳ có nội hàm.
Bà đơn giản giới thiệu lịch sử cùng thành tích của công ty, mấy thứ đó Trần Khả Nhất đều đã tìm hiểu trên mạng rồi.
Hai người nói chuyện rất hợp.
Vì thành tích thi đấu trước đây của Trần Khả Nhất rất cao, lại còn đoạt giải nhất, nên điều kiện công ty đưa ra cực kỳ có thành ý, thậm chí còn vượt ngoài dự liệu của anh.
Nửa giờ sau, buổi phỏng vấn kết thúc.
Trần nữ sĩ bày tỏ rằng nếu được, hy vọng tuần sau Trần Khả Nhất có thể đến đi làm.
Trần Khả Nhất nghĩ hiện tại ở trường không có việc gì, nên đồng ý luôn.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà của tập đoàn Ngải Thịnh, ngay ánh mắt đầu tiên của Trần Khả Nhất đã thấy được Ngôn Tụng.
Ngôn Tụng khoanh tay đứng đó, hình như đã đợi anh một lúc.
Nơi cậu đứng có ánh nắng chiếu xuống, cộng thêm khí chất vốn có của cậu ta, đúng là làm người ta không nhịn được muốn dừng lại nhìn.
Nhưng Trần Khả Nhất không thể dừng, anh bước nhanh lại gần Ngôn Tụng.
“Thế nào?” Trần Khả Nhất tự nhiên nhận lấy túi từ Ngôn Tụng, bắt đầu hỏi.
Ngôn Tụng chỉ trả lời bốn chữ: “Vô cùng đơn giản.”
Nghe xong, Trần Khả Nhất bật cười.
Đôi mắt anh cong lại như hai vầng trăng non, vỗ vai Ngôn Tụng: “Anh biết mà.”
Ngôn Tụng chủ động hỏi tình hình của anh, nhìn thần sắc Trần Khả Nhất cũng biết chẳng có bất ngờ gì.
Quả nhiên, giây tiếp theo Trần Khả Nhất nói: “Bọn họ bảo tuần sau anh đến nhận việc.”
“Ừ.” Hai người tiếp tục đi về phía trước, Ngôn Tụng nói: “Khá tốt.”
Lúc này đang đúng giờ đi làm, bên ngoài công ty không có nhiều người, cũng chưa tới giờ cơm nên hai người quyết định về nhà.
Về đến nhà, việc đầu tiên Trần Khả Nhất làm là báo tin vui cho ba mẹ.
Hai vợ chồng già nghe xong đều cười tươi, chỉ cảm thán thời gian trôi nhanh quá, mới chớp mắt Trần Khả Nhất đã sắp tốt nghiệp đại học và còn tìm được việc làm.
Họ cui mừng từ đáy lòng.
Ngôn Tụng đang ngồi trên sofa phía đối diện chơi Rubik, Trần Khả Nhất không nhịn được nói với ba mẹ: “Công ty của Ngôn Tụng và công ty của con rất gần nhau, chỉ cách nhau có một tòa nhà.”
Nói đến đây, ba mẹ anh mới chú ý đến nơi anh đang ở hiện tại.
Không phải cái phòng nhỏ cũ nát từng thuê trước đó, nhìn qua thì cực kỳ sang trọng.
Trần phụ không nhịn được hỏi: “Khả Nhất, đây là phòng con thuê bây giờ sao?”
“Chưa bắt đầu đi làm mà, nhưng nhìn qua so với chỗ trước tốt hơn nhiều đó?”
Câu hỏi này khiến Trần Khả Nhất khựng lại.
Ở chỗ của Ngôn Tụng lâu như vậy rồi, hình như anh vẫn chưa kể với ba mẹ.
Điện thoại bật loa ngoài, nên Ngôn Tụng tự nhiên cũng nghe rõ mồn một.
Mặt cậu không đổi sắc.
Trần Khả Nhất liếc nhìn Ngôn Tụng một cái, cuối cùng vẫn quyết định nói thẳng: “Chủ nhà phòng trước kia không giữ chữ tín, nên bây giờ con đang ở nhờ trong chung cư của Ngôn Tụng.”
Nếu đây là chung cư của Ngôn Tụng thì cảnh nền xa hoa như vậy cũng xem như hợp lý.
Nhưng ba Trần và mẹ Trần đều là người thật thà: “Trước đây nhà Ngôn Tụng đã giúp chúng ta rất nhiều, thật sự vô cùng cảm ơn cả nhà họ.”
Sau đó lại như nghĩ đến điều gì, hạ giọng nói: “Nhưng giờ con sắp tốt nghiệp rồi, cũng trưởng thành rồi, nếu con có quen bạn bè gì đó, con với cậu ấy ở chung như vậy có làm phiền cậu ấy không?”
“A…” Suýt nữa uống nước bị sặc.
Trần Khả Nhất tưởng rằng với cách sống và suy nghĩ của ba mẹ, khi biết anh ở chung cư của Ngôn Tụng hẳn sẽ bảo anh phụ tiền thuê hoặc chăm làm việc nhà hơn.
Nhưng anh thật sự không ngờ ba mẹ lại nói câu này.
“…… Quen bạn bè a?” Trần Khả Nhất ngẩng đầu nhìn thoáng qua Ngôn Tụng, lại phát hiện lúc này Ngôn Tụng đang nhìn chằm chằm anh.
“Hẳn là không có…” Anh có chút chột dạ mà nói.
“Thì sớm muộn cũng sẽ có chứ.” Mẹ Trần nói: “Mà con ấy, thật ra cũng đến tuổi rồi.”
Nghe câu đó, Trần Khả Nhất bỗng không biết nên đáp thế nào.
Quen thì đúng là có quen.
Chỉ sợ… ba mẹ nhất thời khó mà chấp nhận được.
Đúng lúc này, Ngôn Tụng đang ngồi trên sofa đối diện đứng dậy, sau đó ngồi xuống ngay bên cạnh Trần Khả Nhất.
Tiếp theo cậu mở miệng: “Không phiền, Trần Khả Nhất ở đây rất tốt.”