Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dùng năm giây, cuối cùng Ngôn Tụng cũng nhớ ra tên của người trước mắt.
“…Erye?” Ngôn Tụng không quá chắc chắn, nên giọng mang theo ý hỏi lại.
Thấy cảnh này, Trần Khả Nhất mới chậm rãi mở miệng: “Các cậu quen nhau sao?”
Ngôn Tụng không ngờ lại gặp được Erye ở đây, mà người vừa rồi khiến Trần Khả Nhất xem nhẹ cậu cũng chính là Erye.
Cậu quay sang hỏi lại Trần Khả Nhất: “Các người cũng quen nhau?”
Biểu tình của Lý Thụy làm sao giấu được sự kích động, thế là cậu ta mở miệng giải đáp nghi vấn của cả hai.
Cậu ta nói với Ngôn Tụng trước: “Học kỳ này tôi đến trường chúng ta làm sinh viên trao đổi, trùng hợp cùng chuyên ngành với Trần Khả Nhất. Trong học tập và ngôn ngữ, anh ấy giúp tôi rất nhiều, nên chúng tôi quen biết.”
Sau đó lại nói với Trần Khả Nhất: “Cha mẹ của Tụng và cha mẹ tôi quen nhau, hồi Tụng học lớp 5 từng sống ở nhà tôi bên Anh quốc một thời gian. Khoảng thời gian đó chúng tôi thường xuyên chơi đùa vui vẻ cùng nhau, tôi thật sự rất nhớ, vì đó là một đoạn thời gian vô cùng đẹp.”
Khi nói những lời này, trên mặt Lý Thụy tràn đầy nụ cười xuất phát từ nội tâm.
“Thật là trùng hợp quá.” Lý Thụy phấn khởi nói: “Các cậu lại còn quen nhau!”
Giờ tan học còn có vài lớp chung, hành lang lúc này cũng tụ tập không ít người.
Lời này vừa thốt ra, Ngôn Tụng nhìn Trần Khả Nhất một cái.
Trần Khả Nhất giải thích: “Hồi cấp ba tôi từng ở nhà Ngôn Tụng sống một thời gian.”
Nói đến đây, Trần Khả Nhất cũng giống như Lý Thụy, nhớ lại: “Đó cũng là khoảng thời gian rất đẹp.”
Lý Thụy mừng rỡ khi gặp lại Ngôn Tụng, còn đứng bên cạnh kể về hồi ức mãi không dứt, sắp tới giờ vào lớp cũng quên cả quay về phòng học.
Cuối cùng vẫn là Trần Khả Nhất phải nhắc cậu ta.
Ngôn Tụng đối với người và chuyện trên thế giới này rất ít khi để ý, thái độ với mọi thứ đều lạnh nhạt.
Nhưng hôm nay cậu vẫn có thể nhớ rõ người bạn chơi cùng hồi nhỏ ở Anh quốc.
Đó chắc chắn không phải kiểu bạn bình thường.
Lý Thụy cũng vậy.
Tuy rằng cậu ta bình thường đúng là rất thân thiện, nhưng hôm nay khi đối mặt với Ngôn Tụng, thật sự là quá mức nhiệt tình.
Trên đường trở về, Trần Khả Nhất không nhịn được hỏi Ngôn Tụng: “Em với Lý Thụy… chính là cái cậu Evey kia đó. Khi còn nhỏ hai người chơi với nhau rất thân sao?”
Ngồi trên ghế trong phòng học cả ngày, ghế lại quá cứng, cổ Ngôn Tụng hơi khó chịu. Cậu vừa định xoay xoay cổ ở ghế phụ thì nghe thấy Trần Khả Nhất hỏi.
Cậu không dừng động tác, thản nhiên nói: “Hẳn là rất thân, cụ thể thì không nhớ rõ.”
Trần Khả Nhất hé miệng còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng đúng lúc nhìn thấy Ngôn Tụng đang xoay cổ, anh giảm tốc độ xe lại, hỏi: “Cổ không thoải mái à?”
Ngôn Tụng ngửa cổ ra sau: “Không sao, ngồi lâu rồi.”
Khi cậu ngửa đầu, Trần Khả Nhất liếc thấy bên phía trước cổ có một vết đỏ cỡ đồng xu.
Đó là dấu tối hôm qua trước khi ngủ anh lưu lại trên cổ Ngôn Tụng.
Ngôn Tụng không phản kháng, nên Trần Khả Nhất liền hôn mạnh thêm chút.
Nhưng hôm nay màu đã nhạt đi nhiều.
Khóe miệng Trần Khả Nhất không nhịn được cong lên một chút.
Thời tiết vào xuân đã được một thời gian, gần đây ấm lên nhiều.
Đã có thể cởi áo bông dày, thay bằng áo khoác nhẹ.
Từ Phù nữ sĩ đối với thời trang rất có nghiên cứu, mỗi lần đổi mùa đều gửi cho Ngôn Tụng vài bộ quần áo mới nhất, biết Trần Khả Nhất đang sống cùng Ngôn Tụng, đôi khi cũng tiện thể gửi cho anh vài món.
Lần này cũng không ngoại lệ, quần áo chất đầy cả một thùng.
Buổi chiều hai người đều không có tiết học, Trần Khả Nhất mở kiện hàng trong phòng khách, Ngôn Tụng thì ngồi chơi với Nắm bên cạnh.
Hai tháng trôi qua, Nắm đã từ con mèo gầy yếu bệnh tật hồi đó dưỡng thành vóc dáng khỏe mạnh, lông bóng mượt.
Lúc mới được nhặt về chưa đến năm cân, nhưng sáng nay cân đã là chín cân.
Nó nằm trên bảng leo trèo của mèo chơi với cuộn len, còn Ngôn Tụng thì nằm cạnh quấy rối nó.
Quần áo đều đã được giặt sạch từ trước, Trần Khả Nhất mở hết ra bày trên sofa.
Từ Phù quả thật có mắt nhìn rất tốt, mà dáng người và diện mạo Ngôn Tụng thì hoàn hảo, tuy chưa mặc thử, nhưng Trần Khả Nhất đã có thể tưởng tượng ra cảnh Ngôn Tụng mặc những bộ này lên người sẽ đẹp đến mức nào.
Anh đứng dậy, hướng phía Ngôn Tụng nói: “Quần áo sắp xếp xong rồi, giờ muốn thử một chút không?”
Ngôn Tụng còn chưa chơi xong với nắm, quay lưng lại nói: “Không có gì để thử, mắt nhìn chọn quần áo của mẹ Từ thì khỏi nghi ngờ.”
Trần Khả Nhất tất nhiên muốn biết mặc lên có hợp không, nhưng chủ yếu là muốn nhìn Ngôn Tụng mặc vào sẽ thế nào.
Nhưng nếu Ngôn Tụng đã nói vậy thì anh cũng không ép. Anh cầm quần áo từ trên sofa lên: “Vậy anh đem quần áo vào phòng ngủ trước.”
Vừa thấy Trần Khả Nhất vào phòng ngủ, Nắm liền lập tức từ bảng cào nhảy xuống, không thèm chơi len nữa, chạy thẳng đến bên người Trần Khả Nhất, đuổi theo anh vào phòng.
Mọi động tác diễn ra quá nhanh, Ngôn Tụng còn chưa kịp phản ứng.
Chỉ thấy tay trống không.
Nắm hiện tại cân nặng tăng nhiều, nên khi chạy đâm vào người cũng mạnh hơn trước.
Hơn nữa nó chạy rất nhanh, suýt nữa làm Trần Khả Nhất ngã.
Nhưng may là Trần Khả Nhất đã chuẩn bị tinh thần, nên tránh được cảnh té lộn nhào xấu hổ.
Khi Ngôn Tụng bước vào phòng ngủ, Trần Khả Nhất đã treo toàn bộ quần áo vào tủ.
Nắm đứng cạnh anh, Trần Khả Nhất dịu dàng dạy bảo nó: “Quả cầu nhỏ, mày bướng quá rồi đó.”
“Nếu mày làm anh té, lỡ anh không khống chế được lực mà đè lên người mày thì sao, lúc đó sẽ rất nghiêm trọng đó.”
Ngôn Tụng đứng ở khung cửa, khoanh tay nghe hết.
Trần Khả Nhất đúng thật là Trần Khả Nhất, ngay cả lúc dạy dỗ Nắm cũng đều nhỏ giọng dịu dàng.
Đóng cửa tủ lại xong, Trần Khả Nhất mới phát hiện bóng dáng Ngôn Tụng.
Anh hơi luống cuống, vội vàng giải thích: “Vừa rồi Nắm nó…”
Ngôn Tụng bước tới gần, bế Nắm lên một cái, còn giơ nó lên cao. Nắm hơi sợ, dùng móng cào căng vào quần áo Ngôn Tụng.
Ngôn Tụng cắt ngang lời anh: “Em biết, quả cầu nhỏ này bướng quá.”
Ngôn Tụng vừa ngẩng đầu, Trần Khả Nhất lại nhìn thấy vết đỏ trên cổ cậu. Bây giờ màu đã nhạt hơn nhiều so với buổi chiều.
Anh bước tới một bước, rồi đưa tay lên cổ Ngôn Tụng tìm kiếm.
Ngón tay chạm đúng vết đỏ kia.
Ngôn Tụng bị động tác bất ngờ này làm giật mình, lực ở tay lỏng ra, Nắm liền nhân cơ hội chui khỏi tay cậu, chạy thẳng xuống dưới gầm giường.
Tay Ngôn Tụng rũ xuống, bỗng nhiên không biết nên đặt vào đâu.
Đầu ngón tay Trần Khả Nhất vẫn dừng lại trên vết đỏ ở cổ Ngôn Tụng, anh nhẹ giọng hỏi: “…Đau không?”
Hai người yêu nhau, chuyện nên làm cũng đều làm rồi, không khí lúc này cũng đã đến mức ấy, Ngôn Tụng không còn thẹn thùng như trước.
Cậu dời mắt nhìn sang cổ của Trần Khả Nhất, thản nhiên nói: “Anh cũng thử xem chẳng phải sẽ biết?”