Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 33: “Tay…anh…lấy ra”

Trước Tiếp

Trần Khả Nhất bỏ hết chén bát vào tủ, rồi bước ra khỏi phòng bếp với gương mặt đỏ bừng.

Vừa hay đúng lúc đó lại chạm mặt Ngôn Tụng đang đi ra từ phòng ngủ, tay cầm quần áo chuẩn bị tắm.

Thấy mặt Trần Khả Nhất đỏ như lửa, Ngôn Tụng hỏi: “Anh… làm sao vậy?”

Trần Khả Nhất lắc đầu: “Chỉ… rửa chén thôi.”

“Muốn… muốn đi tắm à?” Lúc này Trần Khả Nhất nói chuyện cũng không còn mạch lạc.

Ngôn Tụng ngẩng đầu nhìn anh một cái, đáp một tiếng “Ừm”.

Phòng khách rộng như vậy, mà hai người lại đứng chen trong một góc nhỏ, đối diện nhau, không ai chịu nhường ai đi trước.

Ngôn Tụng cảm thấy trạng thái của Trần Khả Nhất hôm nay quá kỳ lạ, nên mở miệng trước: “Anh muốn làm gì?”

Lúc này Trần Khả Nhất mới nghiêng người nhường đường cho Ngôn Tụng: “Không có gì.”

Khó hiểu thật sự.

Ngôn Tụng đi qua.

Nhưng ngay khoảnh khắc Ngôn Tụng đưa tay chạm vào tay nắm cửa phòng tắm, Trần Khả Nhất lại gọi cậu.

Ngôn Tụng buông tay, xoay người nhìn anh.

Chỉ thấy Trần Khả Nhất như quên mất phải đi đâu, lúc trước còn đứng xa xa, giờ đã chạy tới cạnh Ngôn Tụng.

Anh hỏi: “Em còn đau tay không?”

Hôm nay vừa té ngã, sao mà không đau được.

Nhưng Ngôn Tụng vẫn thản nhiên đáp: “Cũng tạm.”

Cậu lại đưa tay lên nắm tay nắm cửa phòng tắm, “cạch” một tiếng, cửa mở ra.

“Cái đó…” Trần Khả Nhất thấy cậu chuẩn bị bước vào, lại lên tiếng.

Ngôn Tụng thật sự hết kiên nhẫn, dựa người lên khung cửa, nhìn anh: “Trần Khả Nhất, rốt cuộc anh muốn nói gì?”

Trần Khả Nhất nhỏ giọng chỉ vào cánh tay cậu: “Bác sĩ dặn hôm nay miệng vết thương của em không được dính nước.”

“Ừ, em biết, em sẽ cẩn thận.” Ngôn Tụng day day thái dương, rồi nhìn anh: “Cho nên?”

Sợ Ngôn Tụng đóng cửa nhốt mình bên ngoài, Trần Khả Nhất nắm quyền chủ động, bước vào phòng tắm trước, sau đó mặt đỏ bừng mở miệng:

“Cho nên… anh giúp em tắm.”

Không biết có phải ảo giác hay không, mà Trần Khả Nhất cứ cảm thấy hôm nay nhiệt độ trong phòng tắm cao hơn bình thường.

Bình thường hai người đều tắm bằng vòi sen, nhưng vì tay Ngôn Tụng đang bị thương, lại thêm việc anh muốn tắm giúp cậu, nên Trần Khả Nhất nghĩ một hồi rồi nói:

“Hôm nay dùng bồn tắm đi.”

Ngôn Tụng còn cầm quần áo đứng bên cửa.

Nhưng tư thế đã không còn như vừa rồi, vì ngay khi nghe câu đó, cả người cậu đột nhiên đứng thẳng.

“Có thể chứ?” Trần Khả Nhất đang chuẩn bị mở nước, nhưng vì vừa rồi Ngôn Tụng chưa trả lời nên anh lại hỏi thêm một lần.

Ngôn Tụng vừa rồi có chút thất thần, lúc này mới lấy lại tinh thần, trả lời: “Ừm.”

Nhiệt độ nước đã được điều chỉnh về mức thích hợp, sau đó Trần Khả Nhất bắt đầu cho nước chảy vào bồn tắm.

Trong lúc nước đang chảy, Trần Khả Nhất còn thả hai viên bom tắm vào bồn cho Ngôn Tụng, bọt trắng nhanh chóng tràn đầy trong bồn.

Không bao lâu nước đã đầy.

Trần Khả Nhất nói với Ngôn Tụng: “Qua thử xem nước ấm được chưa.”

Nghe vậy, Ngôn Tụng treo quần áo sạch của mình lên giá áo rồi đi đến bên bồn tắm.

Cậu đưa năm ngón tay chạm vào nước thử một chút, sau đó nói: “Được.”

Cậu mở vòi nước rửa sạch bọt còn dính trên tay.

Hai người đứng ở hai bên bồn tắm, không ai làm động tác tiếp theo, cứ như vậy lặng lẽ nhìn đối phương.

Nhìn nhau như vậy khoảng mười giây, Ngôn Tụng nhắc nhở: “Em muốn c** q**n áo.”

Nghe câu đó xong, Trần Khả Nhất lập tức ý thức được chuyện gì, hơi thở rối loạn một trận.

Anh nhìn cánh tay quấn băng của Ngôn Tụng, hỏi: “Cần anh giúp không? Hay là…”

Không chờ anh nói hết, Ngôn Tụng dứt khoát mở miệng: “Quay đi chỗ khác.”

“À… được.” Trần Khả Nhất lập tức ngoan ngoãn quay đi.

Thời gian chờ đợi thật lâu, Trần Khả Nhất cúi đầu, ngón tay cứ siết lại, anh nghe được từng tiếng quần áo rơi lác đác xuống sàn.

Chờ đến khi cảm giác được nước trong bồn tràn nhẹ lên nền gạch dính vào cổ chân mình, Trần Khả Nhất mới mở miệng hỏi: “Xong chưa?”

Khoảng vài giây sau, giọng Ngôn Tụng từ phía sau vang lên: “Có thể.”

Nghe vậy, Trần Khả Nhất quay người lại.

Đập vào mắt anh là hình ảnh Ngôn Tụng nửa nằm trong bồn tắm. Thân thể cậu được lớp bọt trắng phía trên che lại, chỉ lộ ra cánh tay bị thương và đường cong bả vai trắng nõn tròn trịa.

Một ít sợi tóc trước trán bị thấm ướt, lúc này Ngôn Tụng đang ở vị trí thấp hơn anh. Từ góc nhìn của Trần Khả Nhất, dáng vẻ này của Ngôn Tụng hoàn toàn khác với bình thường.

Thậm chí còn khiến anh dâng lên chút thương tiếc mơ hồ.

“Nhìn cái gì?”

Mở miệng nói một câu liền dập tắt toàn bộ cảm xúc thương tiếc đó.

“…”

Trần Khả Nhất ngồi xổm xuống, nói: “Cánh tay này cứ để lên đây, nhất định đừng để dính nước. Lát nữa anh tắm giúp em sẽ cẩn thận.”

Ngôn Tụng: “Biết rồi.”

Trần Khả Nhất đi vòng ra sau lưng Ngôn Tụng: “Anh gội đầu cho em trước.”

Ngôn Tụng không nói gì, xem như đồng ý.

Trần Khả Nhất xách một chậu nước ấm mới từ vòi sen, đem đến làm ướt tóc Ngôn Tụng.

Sau đó anh bóp một ít dầu gội ra tay, rồi bôi đều lên tóc cậu.

Anh dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa trên da đầu Ngôn Tụng, vừa mát xa vừa hỏi: “Lực như vậy được không?”

Ngôn Tụng gật đầu.

Dường như Trần Khả Nhất rất hưởng thụ quá trình này, như muốn chăm sóc từng sợi tóc của cậu.

Tóc Ngôn Tụng rất mềm, lại có dầu gội, cảm giác mềm như bông.

“Muốn xả nước.” Trần Khả Nhất nói: “Em nhắm mắt lại trước đi.”

Quá trình xả nước có chút vất vả.

Trần Khả Nhất cố gắng hết sức tránh nước vào mắt Ngôn Tụng.

Gội đầu xong, Trần Khả Nhất dùng khăn lông lau tóc cho Ngôn Tụng đến khi chỉ còn hơi ẩm.

Sau đó anh treo khăn lên giá áo, rồi nói: “Vậy giờ bắt đầu tắm nhé.”

Ngôn Tụng đáp: “Ừm.”

Trần Khả Nhất bắt đầu từ bả vai của Ngôn Tụng. Ở chỗ đó có một nốt ruồi đỏ, rất dễ nhìn thấy.

Vừa múc nước đổ lên, Trần Khả Nhất vừa hỏi: “Ngôn Tụng, em biết trên bả vai mình có một nốt ruồi không?”

Nước chảy qua da thịt Ngôn Tụng, cảm giác lúc này khác hẳn bình thường.

Ngôn Tụng nói hơi không tự nhiên: “Không rõ lắm.”

Lúc này, Trần Khả Nhất lại đứng dậy, lấy điện thoại từ túi quần, mở camera, chụp một tấm.

“Em xem đi.” Trần Khả Nhất đưa ảnh cho Ngôn Tụng xem.

Nhưng Ngôn Tụng chẳng hề có tâm trí xem mấy cái đó, chỉ qua loa ừ một tiếng.

Bả vai đã rửa xong, Trần Khả Nhất cất điện thoại, nói với Ngôn Tụng: “Vậy anh tiếp tục tắm xuống dưới.”

Xuống dưới?

Dưới nào?

Ngôn Tụng còn chưa kịp mở miệng hỏi thì giây tiếp theo, Trần Khả Nhất đã đưa tay xuống.

Ngay sau đó, tay anh liền chạm phải một “điểm”.

Vốn đang nửa nằm, nhưng vì bị Trần Khả Nhất chạm vào chỗ đó, Ngôn Tụng bật thẳng người dậy, nửa thân trên lập tức hoàn toàn lộ ra trong không khí.

Do động tác quá mạnh, cả một mảng bọt lớn và nước văng ra ngoài bồn.

Trần Khả Nhất không hiểu chuyện gì xảy ra, còn tưởng mình lỡ tay làm Ngôn Tụng đau. Anh thậm chí còn chưa kịp rút tay về, vẫn đang đặt ngay chỗ đó.

Đến khi Ngôn Tụng đỏ mặt nhắc nhở: “Tay anh…”

“Lấy ra.”

Trước Tiếp