Công Chúa Ngoan Ngoãn Và Hoàng Huynh Bệnh Kiều

Chương 1

Trước Tiếp

Sau mười năm sắm vai muội muội ngoan ngoãn bên cạnh hoàng huynh bệnh kiều, tôi đã tích đủ điểm hệ thống để " giả c/h/ế/t " rồi xuyên không về hiện đại.
Một ngày nọ, khi tôi đang đỏ mặt tỏ tình với crush, trước mắt bỗng hiện lên một dòng bình luận chạy ngang qua:
【Để xem bé cưng đang làm gì nào Ôi mẹ nó! Thằng cha tóc vàng kia là ai, sao dám léng phéng với "cải bắp nhỏ" do anh trai nuôi nấng cơ chứ!】
【Bé cưng tiêu đời rồi! Anh trai cô còn ba giây nữa là đến chi/ến trư/ờng!】
Cái... cái gì cơ?!
Phía sau lưng, hoàng huynh rủ mắt mỉm cười, giọng nói dịu dàng như nước chảy: "Gan lớn lắm, Ninh Khấu Khấu."
1
"Thích tôi à?" Tôi căng thẳng gật đầu.
Mười phút trước, tôi mai phục trên đường Thẩm Dữ đi học về, chân tay lóng ngóng chặn đường cậu ấy. Thẩm Dữ tựa vào gốc cây long não, sơ mi trắng thấm đẫm ánh nắng, lông mày và mắt đều toát lên vẻ ôn nhu. Cậu ấy kiên nhẫn nghe tôi tỏ tình xong, rồi khẽ bật cười: "Tôi nói này, bạn cùng bàn sao cậu lại dễ l/ừ/a thế nhỉ."
Dứt lời, mấy người từ sau gốc cây nhảy ra, cười hô hố: "Anh Thẩm, tôi đã bảo là Ninh Khấu Khấu thích anh mà!" "Chỉ cần ngoắc tay cái là dính như chó con ấy, còn chưa đến một tháng, vẫn là anh Thẩm nhà mình đỉnh!"
Thẩm Nghiên đứa khắc khẩu với tôi nhất lớp cười đến không thở nổi, tựa vào vai Thẩm Dữ đánh giá tôi: "Loại như cô cũng xứng thích anh tôi sao?"
Ánh nắng ban trưa chói chang đến trắng xoá cả mắt. Tôi đờ người nhìn Thẩm Dữ, môi run rẩy nhưng không thốt nên lời. Hoá ra, những mẩu giấy nhắn ám muội giờ tự học, những cái chạm tay lén lút dưới ngăn bàn... đều chỉ là trò đùa giỡn nhất thời sao?
Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn, khiến tôi không kịp thấy những dòng bình luận đang lướt qua điên cuồng: 【Bé cưng đừng lo tỏ tình nữa!!! Nợ tình mấy nghìn năm trước tìm tới tận cửa rồi kìa!!!】
【Hoàng huynh còn ba giây nữa là cập bến.】
【Với cái tính chiếm hữu của anh trai, kiểu gì chả ch/é/m bay màu thằng crush kia.】
【Chi bằng lo cho bé cưng trước đi... Anh trai cô ấy ôm bộ đồ cũ của cô ấy ngủ suốt mười năm, sớm đã phát đ/i/ê/n rồi.】
2
Thẩm Dữ bỗng đưa tay ra, một giọt lệ từ hàng mi tôi rơi xuống lòng bàn tay cậu ta. "Thích tôi đến thế cơ à?" Cậu ta nheo mắt, giọng kéo dài: "Thế để tôi xem xét..."
Một luồng gió lạnh thấu xương thổi qua. Một giọng nói băng lãnh vang lên từ phía sau: "Ninh Khấu Khấu."
Bảy năm trôi qua, một lần nữa nghe thấy âm thanh này, cảm giác lạnh lẽo như sợi chỉ xuyên dọc sống lưng tôi. Vào khoảnh khắc nghẹt thở ấy, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy dòng bình luận: 【Toang rồi! Gọi cả họ lẫn tên rồi kìa!】
【Áp lực c/h/ế/t người này...】
【Hoàng huynh... hồn tử quy lai (thắp hương) (làm phép)...】
Tôi đứng chôn chân không dám cử động. Ngược lại, mấy người đối diện nhìn thấy người phía sau tôi thì trợn tròn mắt. Thẩm Dữ cau mày, trầm giọng hỏi: "Khấu Khấu, hắn ta là ai?"
Đầu óc tôi trống rỗng, trong lòng chỉ có duy nhất một ý nghĩ: Xong đời rồi.
Một dòng bình luận lướt qua: 【Tập phim này là do tôi đặt hàng yêu cầu cảnh "Cửu biệt trùng phùng" đấy】
Không. Tôi nhắm mắt lại. Đây tuyệt đối không phải là "xa cách lâu ngày gặp lại" gì cả. Huynh ấy chắc chắn là đến để tính sổ với tôi.
Năm đó trước khi giả c/h/ế/t để thoát thân, tôi đã nói gì nhỉ? Tôi rùng mình nhớ lại "Ninh Hoán, ta thích huynh."
3
Khi tôi xuyên không tới đây, nguyên chủ đang tr/e/o c/ổ trên cây. Mẫu phi đối xử không tốt với cô ấy, nên cô ấy tìm đến cái c/h/ế/t, tôi vùng vẫy kịch liệt làm gãy cành cây, suýt thì đi theo bồi táng cùng nguyên chủ luôn.
Hệ thống xuất hiện đúng lúc đó, chỉ dẫn tôi đi về hướng lãnh cung, bảo rằng nơi đó có con đường sống duy nhất dành cho tôi. Tứ hoàng tử Ninh Hoán chính là "nam chính" của thế giới này, chỉ cần lấy được thiện cảm của huynh ấy, tích đủ điểm là có thể về nhà.
"Ca ca." Tôi ngồi thụp xuống, đưa nửa miếng bánh gạo vừa trộm được ra: "Muội là Khấu Khấu." Tôi cố gắng nặn ra nụ cười ngoan ngoãn: "Chúng ta cùng chơi nhé?"
Ninh Hoán nhìn tôi trân trân rất lâu, lâu đến mức tay cầm bánh của tôi cũng mỏi nhừ, giây tiếp theo, huynh ấy đột ngột chộp lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến đáng sợ: "Ai phái ngươi tới?"
Tôi bị kéo loạng choạng, Ninh Hoán buông tay, nhìn vết bầm tím trên cánh tay tôi, im lặng không nói gì. "Muội tự đến ạ."
Tôi sụt sịt, nhỏ giọng: "Ca ca có thể bảo vệ muội không? Mỗi ngày muội đều tr//ộm bánh gạo cho huynh ăn."
Từ ngày đó, ngày nào tôi cũng đến tìm huynh ấy, hệ thống nói phải khiến huynh ấy tin tưởng và yêu quý tôi, tôi biết, chinh phục Ninh Hoán chẳng cần kỹ xảo gì cao siêu, chỉ cần ở bên cạnh là đủ, bởi vì trước khi xuyên tới đây, tôi cũng cô đơn như thế.
Có lần tôi bị mẫu phi phát hiện và xử phạt, lúc đến tìm Ninh Hoán, chân vẫn còn run lẩy bẩy, huynh ấy không hỏi gì, chỉ ấn tôi xuống giường, xoa bóp chân cho tôi, huynh ấy bảo: "Sau này đừng đến nữa." Tôi lắc đầu, hôm sau vẫn cứ đến.
Ninh Hoán vẫn lầm lì như cũ, huynh ấy ngồi bên ngưỡng cửa, cúi đầu dùng cỏ khô tết một thứ gì đó. Khi tôi lại gần, một con châu chấu tết xiêu xiêu vẹo vẹo đã thành hình, huynh ấy đặt nó vào tay tôi, vụng về xoa đầu tôi như một lời an ủi, hệ thống hân hoan thông báo điểm thiện cảm tăng lên, nhưng khoảnh khắc đó, chẳng hiểu sao tôi lại thấy hơi buồn.
4
Năm thứ bảy chúng tôi nương tựa vào nhau, Ninh Hoán hai mươi tuổi, huynh ấy bước chân vào triều đình, dần dần có thế lực riêng, huynh ấy trở nên rất bận rộn, đôi khi trở về lúc đêm muộn, tôi ngửi thấy mùi m/á/o nhàn nhạt trên người huynh ấy và bắt đầu thấy sợ hãi, vô thức muốn xa cách huynh ấy.
Năm đó, đoàn sứ thần Tây Vực vào kinh, trong cung mở tiệc linh đình, người hiến vũ là một thiếu niên tóc vàng mắt xanh, khi lướt qua chỗ tôi, cậu ta mỉm cười với tôi, chuông vàng nơi thắt lưng kêu leng keng thanh thúy. Tôi vô thức nhìn thêm một cái.
Nửa đêm tỉnh dậy, tôi thấy Ninh Hoán đang ngồi bên giường, trên tay xoay vờn một chiếc chuông vàng, chính là cái của thiếu niên trong tiệc rượu. "Thích thứ này sao?"
Huynh ấy hỏi, tôi không dám trả lời, Ninh Hoán rủ mắt cười nhạt, cúi xuống nắm lấy cổ chân tôi, tôi thốt lên kinh ngạc, giây tiếp theo, chiếc chuông vàng đã được buộc chặt vào cổ chân tôi. "Cứ đeo đi." Giọng huynh ấy bình thản: "Đi một bước, kêu một tiếng, như vậy ca ca sẽ biết muội ở đâu, muội sẽ không chạy thoát được."
Dưới ánh trăng, ánh mắt Ninh Hoán sâu thẳm, một đứa chậm chạp như tôi rốt cuộc cũng nhận ra có gì đó không ổn, đó không phải là ánh mắt nhìn muội muội...
5
Trước lúc điểm tích lũy sắp đầy, Ninh Hoán đã trở thành tân đế. Đêm đêm tôi thường giật mình tỉnh giấc, lặp đi lặp lại lời nhắc nhở bản thân, Phải ngoan, phải giữ mạng, tích đủ điểm là về nhà.
Cho đến một ngày, Ninh Hoán nổi trận lôi đình trên triều, nguyên nhân là do Bắc Địch lăm le biên quan, có kẻ tâu rằng nên đưa công chúa trong cung đi hòa thân. Dù không chỉ đích danh nhưng ai nấy đều biết đó là tôi, cung nhân kể lại mà vẫn còn run rẩy, nói rằng bệ hạ nghe xong chỉ cười, hỏi ai đồng ý,kết quả là tất cả những kẻ đứng ra đều bị đánh c/h/ế/t tại chỗ, m/á/o chảy thành sông.
Đêm đó Ninh Hoán đến, mùi m/á/o vẫn chưa tan hết, tôi quay mặt đi, huynh ấy vốn biết từ lâu là tôi không thích mùi này, "Xin lỗi, làm Khấu Khấu sợ rồi, nhưng ca ca rất muốn gặp muội." Huynh ấy ôm chặt lấy tôi: "Bọn họ không hiểu, muội là của ta."
Tôi im lặng để huynh ấy ôm, lát sau, tôi khẽ hỏi: "Vậy muội là ai, ca ca?" Ninh Hoán không trả lời, trong không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng mưa đêm gõ vào cửa sổ, tôi cụp mắt, cười mỉa mai.
Giây tiếp theo, âm thanh điện tử lạnh lẽo vang lên trong đầu: 【Hệ thống thông báo điểm thiện cảm của đối tượng đã đầy, có thể đổi toàn bộ thành điểm tích lũy.】
【Có thoát khỏi thế giới này không?】
Hệ thống nói sau khi đổi hết điểm, Ninh Hoán sẽ hoàn toàn quên mất tôi, có lẽ đây là kết cục tốt nhất giữa chúng tôi, ngoài cửa mưa rơi rả rích, tôi nhẹ nhàng đẩy huynh ấy ra, giọng bình thản: "Ninh Hoán, muội thích huynh."
Không phải hoàng huynh, mà là Ninh Hoán, không phải tình cảm muội muội dành cho ca ca, mà là tình cảm giữa nữ nhân và nam nhân.
Ninh Hoán đờ người, vẻ cố chấp trên mặt đóng băng ngay tức khắc, huynh ấy thậm chí còn nghiêng đầu như thể nghe không rõ, tôi lặp lại lần nữa, giọng rất nhẹ, không còn đường lui: " muội yêu huynh, ca ca."
Muội yêu huynh, cũng từng sợ huynh, từng hận huynh, nhưng giờ đây, muội phải đi rồi. Muội không thuộc về thế giới này, chúng ta vốn dĩ không nên yêu nhau, huynh hãy cứ coi như... coi như đây là một giấc mơ không rõ ràng lúc rảnh rỗi mà thôi.
"Khấu Khấu !" Ánh sáng trắng bùng lên mạnh mẽ, huynh ấy siết chặt tay tôi nhưng vô ích, cơ thể này cứ thế tan thành tro bụi ngay trong lòng bàn tay huynh ấy.

Trước Tiếp