Công Chúa Ngây Thơ - Bạch Thái Thái

Chương 3

Trước Tiếp

A tỷ lại làm một vị Công chúa cao cao tại thượng rồi, hắn không thể tùy ý ra vào cung Bảo Quyên nữa, định đêm hôm lẻn vào thì a tỷ lại nuôi một con chó, hễ có động tĩnh là sủa vang ầm ĩ.

Ta nghe thấy a tỷ lẩm bẩm lúc cho chó ăn: "Đàn ông tính chó đi với chó, thật là thiên trường địa cửu. Ngoan nào A Hoàng, ngươi ngàn vạn lần đừng để cái thứ bẩn thỉu tính chó giống ngươi lọt vào đây nhé."

Tỷ ấy cố ý đấy, với bản lĩnh của Hứa Tòng, trong đám cung nữ thái giám ở cung Bảo Quyên chắc chắn có người của hắn, những lời này nhất định sẽ truyền đến tai hắn.

Không chỉ có thế, a tỷ đã hai mươi hai tuổi rồi, hôn sự của tỷ ấy hiện giờ đang đặt trên án thư của phụ hoàng, dù có đến lượt ai thì cũng chẳng tới phiên một tên thái giám.

Ba người bọn ta, năm đó a tỷ vì tuổi đã lớn lại hiểu chuyện nên tỏ ra không thân thiết với phụ hoàng nhất, thế là ta phải liều mạng ở giả vờ ngoan ngoãn khéo léo trước mặt phụ hoàng, cầu xin người để a tỷ tự mình chọn Phò mã.

Phụ hoàng đồng ý rồi, trong ngự Hoa Viên ngày ngày đều có con em thế gia đông như nước chảy chờ đợi để a tỷ xem mắt.

Lúc họ xem mắt, Hứa Tòng cứ đứng ở cửa, tận mắt nhìn a tỷ nói cười vui vẻ với bọn họ.

Chính là a huynh đề nghị đấy. Huynh ấy nói với phụ hoàng: "Hứa Chưởng ấn kiến thức rộng rãi, mật thám dưới trướng lại am hiểu thói hư tật xấu của con em kinh thành nhất, chi bằng cứ giao cho hắn lo liệu."

Ta đứng bên cạnh nghe mà cũng thấy ấm ức thay cho Hứa Tòng. Đối với a tỷ, hắn quả thực đã tận tâm tận lực lắm rồi.

A huynh nghiêm túc cảnh cáo ta: "Tiểu muội, a tỷ làm vậy là vì chúng ta, tỷ ấy xứng đáng với người đàn ông tốt nhất thế gian chứ không phải một tên thái giám. Muội còn nhỏ, căn bản không hiểu đây là nỗi sỉ nhục thế nào đối với a tỷ đâu."

Ta nghĩ mình tuy thông minh nhưng đúng là không hiểu chuyện nam nữ thật, a huynh là huynh đệ ruột thịt, chắc chắn huynh ấy không hại a tỷ đâu.

Thế nhưng có lẽ Hứa Tòng cảm thấy chuyện này là do hai ta cùng hội cùng thuyền nên hắn lại tới tìm ta.

"Lục Công chúa, ta muốn vào phòng a tỷ của muội, ngay đêm nay."

Ta xua xua tay: "A tỷ không cho, ta không dám đâu."

Hắn cười lạnh: "Ta không được, chẳng lẽ đám giá áo túi cơm gió chiều nào che chiều nấy kia thì được sao?"

Hắn đang nói đến đám con cháu trong ngự hoa viên, mặt mày trông thì tử tế nhưng cung nữ hầu hạ lén bảo ta rằng, sau lưng họ chẳng nói a tỷ tốt thế nào mà chỉ bàn xem phụ hoàng vì áy náy sẽ ban cho A tỷ và Phò mã tương lai bao nhiêu sính lễ.

Ta tò mò hỏi Hứa Tòng: "Tại sao ngươi lại thích a tỷ của ta?"

Hắn nhìn ta rồi cau mày, cuối cùng cũng mở lời: "Tám năm trước, đê Hoàng Hà vỡ, quê hương ta bị nhấn chìm, cảnh tượng còn thảm khốc hơn cả khi Công chúa ở trong lãnh cung, bọn ta đến vỏ cây cũng không có mà ăn. Ta may mắn dùng hai chân đi bộ đến kinh thành, nhưng kinh thành cũng chẳng có đường sống cho đám dân tị nạn bọn ta."

“Khi đó, ở ngoại ô kinh thành có một khu ngự thú viên, lớp ngoài cùng lại nuôi mấy con chó cỏ, bát ăn của chúng đặt ngay gần lỗ chó, ta là người đầu tiên phát hiện ra nên ngày ngày đến ăn trộm đồ ăn."

"Thế nhưng về sau, lượng thức ăn cho chó ngày một nhiều, lại càng lúc càng giống đồ ăn cho người, ta liền biết có người muốn giúp mình. Những thức ăn đó không chỉ nuôi sống ta mà còn nuôi sống rất nhiều đứa trẻ cùng lứa với ta nữa."

Mấy con chó cỏ đó ta biết, là Tạ tiểu Tướng quân mang từ doanh trại về. Mẫu thân hắn không cho nuôi nên hắn gửi gắm cho a tỷ. A tỷ thích những con chó không kén ăn đó, không như đám chó quý tộc trong cung nên tỷ ấy thường xuyên tới thăm.

Chuyện thức ăn đó ta cũng nghe a huynh kể rồi, dạo ấy a tỷ nghèo rớt mồng tơi. Bề nổi thì phụ hoàng không cho phép Hoàng tử Công chúa bọn ta ra ngoài ban ơn nên a tỷ bảo đó là lương thực chuẩn bị cho chó, vét sạch cả tiền trợ cấp mấy tháng của cung Bảo Quyên.

Thật chẳng ngờ lại nuôi ra một con "chó" tuấn tú như Hứa Tòng thế này.

Ta không thể tin nổi mà truy vấn: "Thế là ngươi nhắm trúng a tỷ của ta rồi? Để được gặp tỷ ấy mà thậm chí còn vào cung làm thái giám? Nhưng thái giám đâu có lấy vợ được."

Hắn cười khổ: "Vào cung là một cơ duyên khác, bất kể muội tin hay không, ban đầu ta chưa từng mơ mộng viển vông như vậy, chỉ muốn được nhìn nàng từ xa, dẫu có lỡ giẫm bẩn giày của nàng, bị đánh một cái thì cũng cam lòng."

"Nhưng về sau, tên nhóc nhà họ Tạ kia lại hèn mạt đến thế. Lúc đại nạn ập xuống, đến một lần cầu hôn cũng không dám. Chỉ cần hắn dám cầu, dẫu liều mạng ta cũng sẽ giúp hắn."

"Lúc đó ta đã thông suốt rồi, cái gì mà nam nhi thế gia, vừa không có tâm vừa không có mật, so với bọn chúng, chút khiếm khuyết này của ta cũng chẳng là gì cả."

Sắc mặt hắn càng nói càng trở nên đầy sát khí, đến cuối cùng là sự kiên quyết tuyệt đối, như đang hạ một lời hứa trọn đời: "Nếu đã giao cho ai cũng không yên tâm, vậy thì người tên Tiêu Bảo Châu này, ta sẽ tự bảo vệ."

Hứa Tòng nói quá quả quyết, khiến ta cũng tin vào chân tình của hắn, thế là ta lặng lẽ dùng khúc xương thịt dắt Đại Hoàng đi chỗ khác.

Dắt đi rồi, ta còn phải canh cửa, chỉ sợ a huynh đột nhiên tới tìm a tỷ. Ta nhìn ra rồi, huynh ấy không thích Hứa Tòng, cực kỳ không thích.

Đào cô cô cũng ngồi cạnh ta canh chừng, ta ngượng ngùng bắt chuyện: "Cô cô, không phải con là kẻ ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng đâu, con chỉ là... chỉ là..."

"Chỉ là không đành lòng thấy a tỷ của con ngày nào cũng cho Đại Hoàng ăn, còn bản thân mình thì nhịn đói mà thôi."

Đào cô cô tiếp lời, thở dài một tiếng: "Ôi, đều là oan nghiệt cả, sau này xuống dưới đó, ta cũng không biết phải ăn nói thế nào với mẫu phi của người nữa."

Bà ấy thở dài nhưng lại không gọi người, ta biết bà ấy cũng tin tưởng Hứa Tòng.

Nhưng ở trong phòng, hai người kia gây gổ dữ dội lắm.

A tỷ đánh "bốp bốp bốp" vào người hắn, chẳng biết là chỗ nào, vừa đánh vừa chất vấn: "Ngươi có biết Bảo Quỳnh mới bao nhiêu tuổi không? Ngươi dám lấy muội muội nhỏ như vậy của ta ra mạo hiểm, vậy mà còn vác mặt đến tìm ta sao?"

Ban đầu Hứa Tòng im lặng, sau đó lạnh lùng nói: "Người ta đã sắp xếp, đương nhiên ta có thể bảo đảm nó không mất mạng. Thanh đao đó chém vào người nó thì đau, chém vào người nàng thì không đau chắc? Tiêu Bảo Châu, sao nàng không biết tự yêu lấy bản thân mình một chút đi?"

A tỷ xót xa cho ta, Hứa Tòng xót xa cho tỷ ấy, con người luôn luôn xót xa cho người mình yêu nhất mà thôi.

Mặc dù lúc ban đầu, Hứa Tòng chẳng định để ai bị chém cả, là ta đã đeo bám quyết liệt để thuyết phục hắn.

Nam nữ cãi nhau luôn kết thúc bằng những âm thanh kỳ quái, Đào cô cô bịt tai ta lại rồi đuổi ta chạy đi mất.

Ta vẫn sợ a huynh đột nhiên đi tìm a tỷ, định tới thư phòng cầm chân huynh ấy, nhưng tới nơi mới phát hiện huynh ấy không có nhà. Nhìn sắc trời, nhẩm tính lại thì mấy ngày gần đây huynh ấy đều về rất muộn.

Ta biết huynh ấy đã bàn bạc kỹ với Trương lão, định diễn một vở kịch hiếu học kiểu "treo tóc lên xà nhà, đâm dùi vào đùi", sau đó viết ra một bài văn chương làm kinh động bốn phương để lưu danh trong giới triều thần.

Nhưng vì Hứa Tòng, nửa tháng nay huynh ấy đáng lẽ phải túc trực ở nhà từ sớm để đề phòng tên kia tới quấy rầy.

Có chuyện gì mà khiến a huynh đến cả Hứa Tòng cũng chẳng buồn quan tâm nữa?

Ta bắt đầu bám lấy a huynh.

Huynh ấy ăn cơm ta theo, huynh ấy đi vệ sinh ta theo, huynh ấy đi học ta cũng đứng ngoài học quán chờ theo.

Huynh ấy nghi ngờ nhìn ta: "Tiêu Bảo Quỳnh, muội lại muốn giở trò quỷ gì đây?"

Ta chớp chớp mắt: "Kể từ sau khi chết hụt một lần, muội không thể rời xa huynh và a tỷ được, muội sợ lắm. A tỷ bận đi xem mắt rồi, muội chỉ có thể đi theo huynh thôi."

Việc chết hụt một lần giờ đây là vũ khí lợi hại của ta, hễ nói với ai là người đó đỏ mắt.

A huynh nghẹn ngào: "Được, muội muội của ta, muốn theo ai thì theo."

Theo đến cuối cùng, huynh ấy hết cách, đành phải nửa đêm thay y phục tiểu thái giám để lẻn ra ngoài. Hì hì, ta cứ thế canh sẵn ở cửa cung trong đêm tối mịt mù, vừa vặn tóm gọn được huynh ấy.

Hứa Tòng từng dạy bọn ta thuật dịch dung, tuy không thần kỳ đến mức giả được thành người khác nhưng khiến người ta không nhận ra mình thì vẫn rất dễ dàng.

Huynh ấy đi suốt một quãng đường mà chẳng ai phát hiện ra điều gì bất thường, tất nhiên cũng chẳng ai nhận ra ta trong bộ dạng tiểu cung nữ này.

Công phu thu liễm bước chân của ta luyện tốt hơn huynh ấy một chút, ta bám theo tới tận Tạp Uyển. Nơi đó là lãnh cung, bình thường chẳng có ai lui tới.

Rồi ta nhìn thấy một cô gái trắng trẻo mềm mại, trông cứ như một con thỏ chỉ thiếu mỗi đôi tai dài, nũng nịu nói với a huynh: "Tiểu Tòng Tử, ta cứ ngỡ hôm nay ngươi cũng không tới, thật may là ta đã đợi thêm một chút."

Giọng nàng ta khàn khàn, nghe là biết vừa mới khóc xong. A huynh đưa tay gạt đi giọt lệ trên mặt nàng ta, nhéo nhéo cái má phúng phính: "Ngốc quá, nàng ngồi xổm ở đây khóc thì ngoài ta ra chẳng ai thấy đâu, đi mà khóc trước mặt tướng công nàng ấy, để hắn xót xa."

Nàng ta méo mặt: "Hắn ta không thèm xót ta đâu, hắn chỉ xót con yêu tinh nhỏ trong thư phòng thôi. Tiểu Tòng Tử, ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ, qua hai năm nữa mà không có con, nhất định hắn sẽ hưu ta mất. Hay là, ngươi nói xem ta đi tìm một gã nhân tình để mượn bụng sinh con có được không?"

Đầu óc ta như bị giật một cái, cảm giác như sắp nổ tung luôn rồi. Giữa chốn hoàng cung, nàng ta mặc đồ cung nữ mà nói mình có tướng công, còn đòi tìm nhân tình để sinh con, đây là thiên tài phương nào tới vậy?

Mặt a huynh cũng vặn vẹo thấy rõ: "Triệu Man Chi, nàng nói nàng muốn tìm cái gì cơ?"

Tiếng quát bất ngờ làm nàng ta giật bắn mình. Nhưng sau khi hết hồn, nàng ta lại nhỏ giọng lầm bầm: "Quát cái gì mà quát, chàng mà không phải thái giám thì ta tìm chàng cũng được mà."

Ta xác định rồi, nàng ta đúng là một thiên tài. Suốt năm năm qua ta chưa từng thấy biểu cảm của a huynh lại giống "con người" đến thế, ngay cả khi đối mặt với ta và a tỷ, huynh ấy cũng luôn tự thôi miên mình rằng huynh ấy là nam nhi duy nhất trong nhà, phải gánh vác tương lai cho hai tỷ muội ta.

Nhưng đồng thời lúc xác nhận điều đó, ta cũng nhận ra khuôn mặt kia. Tuy nàng ta ít khi xuất hiện trong cung, nhưng lúc ta bị thương, để tỏ vẻ hiền thục, Diêu Quý phi đã từng dẫn nàng ta tới thăm ta.

Nàng ta chính là Thái tử phi được Thái tử đại huynh của ta cưới hỏi đàng hoàng, nhưng vì thân thể yếu đuối nên vẫn luôn dưỡng bệnh nơi khuê phòng.

Ta ngồi xổm trong bóng tối, đợi họ rầm rì trò chuyện hồi lâu. Thái tử phi phụ trách nói, còn a huynh ta phụ trách ôm một cái, nhéo một cái, coi nàng ta như một con búp bê bằng sứ dễ chịu.

Nhưng nói xong rồi, Thái tử phi mặt mày hớn hở, trong mắt a huynh cũng lấp lánh ý cười. Họ vẫy tay chào tạm biệt hẹn ngày mai gặp lại, trông cứ như sự ngây thơ ở lứa tuổi của ta vậy.

Tiếc thay ý cười trong mắt a huynh đã bay sạch sành sanh ngay khoảnh khắc nhìn thấy ta.

Huynh ấy cau mày: "Đừng kể với a tỷ."

Ta gật đầu: "Được, nhưng muội muốn biết toàn bộ sự việc."

Một câu chuyện rất kỳ quái, kỳ quái đến mức trong đó chẳng có lấy một người bình thường.

Man Chi là tên trước kia của vị Thái tử phi này. Nàng ta bị lạc từ nhỏ, vận khí không đến nỗi tệ, được một tên phú hộ nhỏ dưới quê nhặt về nuôi dưỡng.

Cha nuôi mẹ nuôi đối xử với nàng ta rất tốt, nhưng có tốt đến mấy cũng không nghĩ tới việc dạy nàng ta nhân tình thế thái chốn kinh thành, huống hồ chính họ cũng chẳng am hiểu gì.

Cứ thế hồn nhiên vui vẻ lớn lên đến năm mười bốn tuổi, người trong kinh tới bảo nàng ta là con gái nhà Đại học sĩ, nàng ta vì cha mẹ nuôi mà đổi tên thành Triệu Hiển Dung, ngơ ngơ ngác ngác vào kinh, vừa ở bên cha mẹ ruột được nửa năm thì Diêu Quý phi thổi gió bên gối, khiến phụ hoàng hạ chỉ gả nàng ta cho Thái tử.

Nhưng bên cạnh Thái tử có một cung nữ thanh mai trúc mã, cực kỳ hay ghen tuông. Chắc là đầu óc Thái tử có vấn đề nên cũng dung túng ả, bắt nạt Triệu Man Chi lúc thành thân còn nhỏ tuổi, không hiểu sự đời nên mỗi lần chung phòng đều lừa dối qua chuyện.

Thái tử phi ngốc nghếch thật, mãi đến năm nay mới hiểu ra rằng nàng ta và Thái tử căn bản chưa từng viên phòng.

Ta lập tức nổi hứng thú: "Vậy viên phòng rốt cuộc là cái gì cơ?"

A huynh đưa tay búng trán ta một cái: "Có giỏi thì đi mà hỏi a tỷ ấy."

Ta lắc đầu như trống bỏi, cái loại bản lĩnh này thật sự không có cũng chẳng sao.

Ta không cam lòng: "Huynh nói thật đi, Triệu cô nương biết chuyện đó có phải do huynh giở trò không?"

Huynh ấy mím môi: "Lần đầu gặp mặt, huynh bảo mình là thái giám của Kính Sự Phòng, đưa cho nàng ta xem mấy cuốn sổ sách."

"Nàng ta cũng tin à?"

"Nàng ta vì muốn than khổ với ta mà giả mạo làm vợ thị vệ lẻn vào làm cung nữ, muội nghĩ với cái đầu óc đó thì có thể nghi ngờ được ta sao?"

Đúng rồi, vào cung không lâu thì Thái tử đã tuyên bố nàng ta bị bệnh rồi nhốt trong cung, không có ai dạy bảo thì chẳng phải là ngây thơ sao, giống hệt ta ngày trước vậy.

Nhưng ngây thơ không phải là lỗi lầm, không nên bị bắt nạt.

Ta hỏi a huynh: "Huynh muốn đạt được điều gì từ nàng ta?"

Huynh ấy cúi đầu: "Man Chi bị trưởng huynh làm lạc mất, trưởng huynh nàng ta là gia chủ tương lai của nhà họ Triệu, luôn vô cùng áy náy với nàng ta. Nếu nhà họ Triệu với môn sinh khắp thiên hạ biết được con gái nhà mình bị đối xử như thế, liệu liên minh với Thái tử có còn vững chắc không?"

Chắc là không vững rồi. Dù sao thì nếu có kẻ bắt nạt ta như thế, a huynh và a tỷ nhất định sẽ xé xác hắn ra.

Nhưng ta nhìn huynh ấy một cách không vui: "Ca, lừa gạt con gái là hành vi của kẻ tiểu nhân, a tỷ sẽ không cho phép đâu."

A huynh quay đầu đi: "Vậy thì muội cứ đi mà mách lẻo với a tỷ, để tỷ ấy đánh chết huynh đi. Lừa cũng lừa rồi, bỏ dở giữa chừng chỉ khiến nhà họ Triệu hận cả Thái tử lẫn chúng ta cùng một lúc mà thôi."

Ta không phải thánh nhân, ta chỉ là một cô gái nhỏ mọn, so với những người vô tội khác, ta cần a huynh và a tỷ an toàn hơn, vì vậy ta im lặng.

Nhưng ta luôn cảm thấy, sẽ có ngày a huynh phải hối hận, vì huynh ấy đã lừa dối người duy nhất có thể khiến huynh ấy mỉm cười.

Trước Tiếp