Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Năm cung Bảo Quyên biến thành lãnh cung, a tỷ mười bảy, a huynh mười ba, ta nhỏ nhất, mới tròn tám tuổi.
Lúc còn sống mẫu phi là phi tử được phụ hoàng sủng ái nhất, vị Công chúa nhỏ nhất là ta đây vì thế mà được nuôi dưỡng đến có chút kiêu căng ngu muội.
Rõ ràng các cung nữ tỷ tỷ trong cung chỉ qua một đêm đều đã biến mất sạch sẽ, cửa cung bị thái giám canh giữ, đến một bước cũng không cho bọn ta ra ngoài.
Ta vẫn cứ ngỡ mình là vị Công chúa được sủng ái kia, đòi mặc y phục tốt nhất, đòi ăn món bánh sữa mật ong hoa quế ngọt nhất của ngự thiện phòng.
Đào cô cô là nha hoàn hồi môn của mẫu phi, cũng là cung nữ duy nhất còn lại ở cung Bảo Quyên. Bà ôm ta mà bảo: "Lục Công chúa, chúng ta hãy nhẫn nhịn đi, qua vài ngày nữa, phụ hoàng của người sẽ nhớ đến người thôi."
Thế nhưng phụ hoàng chẳng hề nhớ đến bọn ta.
Thức ăn của bọn ta ngày càng tệ hại, tệ đến mức ta nuốt không trôi, tệ đến mức ta bắt đầu nổi cáu: "Hu hu hu, mẫu phi không còn nữa, đến cả các ngươi cũng ngược đãi ta, một tháng nay ta chưa được ăn bánh sữa rồi, ta muốn ăn bánh sữa hoa quế của ta cơ."
Đào cô cô nuôi ta khôn lớn từ nhỏ, ta khóc khiến bà xót xa cả lòng dạ, vị quản sự cô cô tôn nghiêm nhất khi xưa vậy mà lại đi tới ngự thiện phòng ăn trộm đồ.
Lúc được khiêng về, khắp người bà đều là vết thương, là do những tên thái giám vốn từng nịnh bợ bà nhất đánh đuổi.
Bọn ta không mời được Thái y, cũng chẳng có thuốc men, a tỷ gầm lên với ta: "Sao muội lại ham ăn đến thế, nếu cô cô có mệnh hệ gì, muội bảo tỷ phải ăn nói thế nào với mẫu phi đây?"
Đây là lần đầu tiên a tỷ quát mắng ta, ta mím chặt môi không dám khóc, ta không muốn cô cô chết.
A huynh cúi đầu nản chí: "A tỷ, đừng mắng nữa, đều tại người làm ca ca như đệ vô dụng, mới khiến tiểu muội ngay cả cơm cũng ăn không no."
A tỷ gạt đi nước mắt, đó là lần cuối cùng tỷ ấy khóc.
Tỷ ấy thay bộ y phục cuối cùng mà mẫu phi may cho, tô lên lớp phấn sáp đỏ hồng, gõ vang đại môn cung Bảo Quyên, nói với đám thái giám canh cửa: "Đi bẩm báo với Chưởng ấn của các ngươi, ta muốn gặp hắn."
Đám thái giám không cho bọn ta ra cửa kia, chỉ vừa nghe thấy hai chữ "Chưởng ấn" là đã sợ đến mức mặt mũi run rẩy, không dám nói thừa một lời, có kẻ chân dài đã vội vã chạy đi thông báo.
Hứa Tòng đã đích thân đến đón a tỷ của ta.
Hắn là một tên thái giám cực kỳ anh tuấn, thân hình cao lớn hiên ngang, diện mạo tựa như ngọc tạc.
Hắn vào cung ba năm, lúc đầu là đối tượng mà mọi cung nữ đều mơ tưởng được kết thành "đối thực". Thế nhưng về sau, một thanh nhuyễn kiếm giấu nơi thắt lưng, một khuôn miệng sắt máu lạnh lùng đã khiến cả tiền triều lẫn hậu cung đều kinh sợ mà gọi hắn một tiếng "Diêm Vương sống".
Dẫu cho ta là ái nữ được phụ hoàng sủng ái nhất thì mẫu phi cũng dặn ta hễ thấy hắn là phải lánh đi thật xa.
Hắn chỉ từng bị duy nhất một người đánh, chính là a tỷ của ta.
Nghe nói là do hắn giẫm bẩn giày của a tỷ, đôi giày đó là do Tạ tiểu Tướng quân tặng trước khi ra biên ải. A tỷ bảo hắn cố ý, ngẩng cao đầu giáng cho hắn một bạt tai.
Ta rất sợ hãi, sợ hắn sẽ bắt nạt a tỷ.
Thế nhưng hắn chỉ chìa tay ra, cười bảo: "Tiêu Bảo Châu, ta đã nói rồi, sẽ có ngày nàng phải chủ động đến tìm ta."
Gương mặt a tỷ rất lạnh lùng, nhưng dù lạnh đến đâu, tỷ ấy vẫn nắm lấy bàn tay đó.
Tỷ ấy ra khỏi cửa, không một ai dám ngăn cản nữa.
Lúc trở về, lớp phấn sáp trên môi đã trôi mất, nhưng thuốc của Đào cô cô thì đã có rồi.
Không chỉ vậy, bánh sữa của ta cũng có luôn, thơm thơm, ngọt ngọt, khiến ta thèm đến mức ăn một hơi hết sạch nửa bát.
A tỷ xoa đầu ta, khẽ nói: "Xin lỗi muội, ban ngày không nên hung dữ với muội, Bảo Quỳnh của chúng ta chỉ nên làm một đứa trẻ đơn thuần nhất mà thôi. Yên tâm đi, sau này a tỷ sẽ không để muội phải chịu đói nữa."
Tỷ ấy nói lời giữ lời, ngày nào cũng ra ngoài, ngày nào cũng có thức ăn tinh mỹ giống như trước kia.
Mấy tên tiểu thái giám canh cửa không còn làm khó ta nữa, đôi khi đợi đến sốt ruột, ta lại lân la ra cửa ngồi xổm chờ đợi.
Hôm ấy đã muộn lắm rồi, tỷ ấy vẫn chưa về, ngay cả a huynh cũng ra ngồi xổm cùng với ta.
Bọn ta ngồi xổm trong góc, nhìn thấy tên Diêm Vương sống kia đuổi theo sau lưng a tỷ, lạnh lùng nói: "Hắn sắp bám vào Công chúa rồi, nàng có chạy gãy đôi chân này thì sau khi tuyên chỉ vào ngày mai, hắn cũng sẽ trở thành tỷ phu của nàng thôi."
A tỷ quay mặt lại, giáng cho hắn một cái tát thật mạnh, vậy mà hắn cứ như bị tát đến phát thèm rồi, nhìn chằm chằm a tỷ như một con sói rồi ôm lấy miệng tỷ ấy mà gặm nhấm.
A huynh thật quá xấu xa, huynh ấy bịt mắt ta không cho nhìn, nhưng bản thân lại nhìn không sót một chi tiết nào.
Ta tức giận đá huynh ấy một cái: "Cho huynh nhìn mà không cho muội nhìn, dựa vào cái gì chứ?"
Huynh ấy nghiến răng ken két: "Đương nhiên là huynh phải nhìn, không ghi nhớ nỗi sỉ nhục ngày hôm nay, tương lai sao biết được phải lột da rút xương kẻ nào."
A huynh này của ta trước nay luôn mang bộ mặt tươi cười, vốn khéo hiểu lòng người, cung nữ thái giám trong cung của huynh ấy dù chỉ là trầy da một chút cũng sẽ được huynh ấy cho về nghỉ ngơi.
Nhưng từ ngày đó trở đi, huynh ấy đã khác rồi, ánh mắt ấy chẳng còn chút dịu dàng nào nữa.
A huynh quá khác thường, dù ta có ngốc đến mấy cũng biết việc mà tên thái giám kia làm với a tỷ không phải chuyện tốt đẹp gì.
Nhưng a huynh không cho ta hỏi, huynh ấy bảo đó là lòng tự tôn của a tỷ.
Không hỏi thì không hỏi, vậy ta sẽ ngày ngày ngồi xổm ở cửa cung chờ đợi, nếu hắn còn dám gặm a tỷ, ta sẽ xông lên đá chết hắn, đôi chân của ta vốn rất có lực mà.
Thế nhưng Hứa Tòng không bao giờ gặm a tỷ nữa, ngược lại là a tỷ lại giáng cho hắn thêm rất nhiều bạt tai.
Lần thứ nhất, hắn xách hộp thức ăn, chỉ nói một câu: "Ăn đi, nàng không ăn thì trong cung Bảo Quyên này sẽ chẳng có ai được ăn cả."
A tỷ căm hận nhìn hắn, giơ tay tát một cái: "Họ Hứa kia, không được lấy người nhà của ta ra uy h**p ta!"
Nhưng cuối cùng tỷ ấy vẫn nhét hết thức ăn vào miệng. Những ngày đó, tỷ ấy gầy đi trông thấy.
Lần thứ hai, hắn cài một đóa hoa nhung lên đầu a tỷ: "Nhà họ Tạ đúng là hào phóng, Tạ Tướng quân đại hôn, trong cung dẫu là cung nữ cũng được ban một đóa hoa hồng mai, nghe nói đó là loài hoa nàng thích nhất, dùng trong hôn lễ của hắn và kẻ khác, nàng có thích không?"
A tỷ lại định đánh, lần này hắn lại bóp chặt lấy tay tỷ ấy: "Đánh ta thì được, nhưng không được vì hắn. Tiêu Bảo Châu, con mắt nhìn đàn ông của nàng thật kém cỏi."
Tay a tỷ không cử động được, nhưng tỷ ấy vừa mở miệng đã cười mỉa: "Ít nhất hắn cũng là đàn ông."
Hứa Tòng lại gặm a tỷ của ta, lần này ta không xông lên. Bởi vì chính a tỷ đã ra tay, cắn hắn đến mức máu tươi đầy mồm, nhìn qua còn đau đớn hơn ta đá hai cái nhiều.
Hắn đã đưa a tỷ về không biết bao nhiêu lần, chỉ có lần này là không đứng nhìn theo bóng dáng tỷ ấy vào nhà.
A tỷ lại không ra ngoài được nữa, nhưng đồ ăn thức mặc trong cung vẫn không hề thiếu thốn.
Đào cô cô tưởng ta đã ngủ say bèn thở dài khuyên nhủ tỷ ấy: "Công chúa, nếu hắn đã giữ lời không cắt đứt đồ dùng, cửa cung có đóng thì cứ đóng đi, người đừng làm khổ bản thân thêm nữa."
A tỷ lại vừa kẻ mày vừa cười bảo: "Cô cô, bà có biết niềm vui thú giữa nam và nữ nằm ở đâu không? Nếu cứ để đàn ông được hời mãi thì ngày hắn buông tay cũng chẳng còn xa nữa đâu."
Tỷ ấy cười một cách quái dị, làm ta sợ đến mức vội nhắm nghiền đôi mắt đang nhìn trộm lại, nhưng những lời còn lại của tỷ ấy vẫn lọt vào tai ta: "Mẫu phi chết rồi, đệ đệ muội muội của ta bị nhốt ở đây như lũ chó, ta bán mình cho ác quỷ, há lại chỉ vì mấy miếng ăn này sao?"
A tỷ nói tỷ ấy đã bán mình rồi, chuyện này không được, ta không muốn mất a tỷ. Nhân lúc tỷ ấy không chú ý, ta lặng lẽ lăn vào trong tủ quần áo, ta muốn trông chừng tỷ ấy không rời một khắc.
Ta bấm vào đùi mình, chớp mắt một cái cũng không dám, trăng càng lên cao, quả nhiên có một tên buôn người lẻn vào trong phòng.
Đẩy hé một góc cửa tủ, ta định xông ra hét lớn, nhưng lại thấy a tỷ đi chân trần đạp lên bụng kẻ kia, từng bước từng bước đạp lên tận ngực, vừa đạp vừa cao ngạo hỏi: "Thái giám cũng học theo người ta, thức đêm lẻn vào khuê phòng, dẫu có lẻn vào được thì ngươi cũng làm được gì cơ chứ?"
Ánh trăng chiếu rọi lên mặt tên buôn người, chính là kẻ có thể dọa trẻ con khóc thét — Hứa Tòng.
Hắn nắm lấy bàn chân trắng nõn của a tỷ như nắm lấy món trân bảo hiếm có trên đời, cười đắc ý nói: "Nô tài chẳng có tài cán gì, chỉ có đôi bàn tay này là sinh ra đẹp đẽ, Công chúa điện hạ có muốn thử một chút không?"
Một đôi tay thì có gì hay mà thử chứ?
Ta không hiểu nổi, bèn ló đầu ra dòm ngó.
Hắn xắn ống quần của a tỷ lên từng phân từng phân, dùng môi in dấu lên từng chút một, cảm thấy chưa đủ, hắn còn dùng hàm răng trắng muốt cắn nhẹ hai cái, a tỷ đau đến mức hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Mẹ kiếp nhà hắn, cái con yêu quái chết tiệt này, hắn định ăn thịt a tỷ của ta!
Ta sải bước lao ra, lần đầu tiên căm hận đôi chân mình ngắn ngủn chạy không đủ nhanh, định xông lên đá hắn một cái. Nhưng tay hắn dài quá, chặn đứng đầu ta lại, khiến ta làm thế nào cũng không đá trúng được.
A tỷ kinh hãi, cả khuôn mặt đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu, nhìn ta, tức đến nỗi trông như một cái bánh bao sắp chín.
Hứa Tòng cũng ha hả cười lớn: "Tiêu Bảo Châu, hóa ra nàng cũng biết đỏ mặt, xem ra là ta còn chưa đủ nỗ lực rồi."
Một trận chiến bảo vệ a tỷ, kết quả là a tỷ nổi giận, còn con yêu quái kia lại cười rất khoái chí.
Trước khi đi, Hứa Tòng còn nhéo má ta: "Con nhóc này, nhớ kỹ đấy, sau này cứ bảo vệ a tỷ của muội như thế này nhé."
Ta trợn trắng mắt, đó là a tỷ của ta, cần gì con yêu quái như hắn phải dạy.