Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Chương 117

Trước Tiếp

“Phụ hoàng, nhi thần còn có việc này muốn thưa với người, để giữ mấy người thợ xây phủ Công chúa ở lại, nhi thần đã hứa với họ sẽ xin người xóa bỏ tượng tịch cho bọn họ.”

“Chuẩn.” Khang Bình Đế khoát tay một cái thật rộng, “Đi đâu về đâu do con quyết định, phụ hoàng sẽ đưa thêm cho con một số người, đợi chuyến đội buôn tới Mạc Bắc lần sau thì mang theo luôn. Con hiện ở Đại Khang, chuyện Mạc Bắc cũng không có sức quản lý, việc xây nhà, dựng tư thục, soạn sách hay luyện quân đều cần người trông coi, đến lúc đó con hãy chọn lấy vài kẻ đắc ý làm cánh tay đắc lực cho mình.”

“Hóa ra phụ hoàng cũng biết những người mà phụ hoàng đưa cho nhi thần trước đây chẳng giúp ích được gì lớn sao?” Khang Ninh trêu chọc.

“Là bọn bên dưới làm việc thôi.” Khang Bình Đế cười nói.

“Thì người cũng đâu có ngăn cản.” Khang Ninh hơi muốn đảo mắt trắng, “Chỉ có nhi thần là ngốc nghếch, ban đầu còn coi họ là tâm phúc, ngờ đâu chẳng ai ra hồn.”

“Phải để con chịu chút thiệt thòi, mắc chút mưu kế mới có kinh nghiệm được.”

“Nói vậy là nhi thần còn phải cảm ơn người nữa sao?”

“Con có lòng này, phụ hoàng cũng miễn cưỡng nhận lấy tấm lòng của con.” Khang Bình Đế cười lớn, đã lâu rồi ông không cười sảng khoái như vậy, cũng chỉ có Khang Ninh nói năng chẳng kiêng dè, cũng không sợ ông. Ở trước mặt nàng, Khang Bình Đế có thể toàn tâm toàn ý làm một phụ thân.

“Lần này người nhất định phải chọn cho nhi thần vài kẻ làm được việc, bối cảnh trong sạch một chút, nhi thần không muốn trọng dụng gian tế do đám đại thần trong triều cài cắm đâu.” Khang Ninh công khai đưa ra yêu cầu, “Nếu người không tìm thấy những người kia, thì xin người hãy bỏ được thứ yêu thích, tặng cho nhi thần vài vị mưu sĩ dưới trướng vậy.”

“Con thật là dám mở miệng.”

“Hai chúng ta là ai với ai chứ, người là phụ thân của con mà, con thiếu người không hỏi người thì hỏi ai?” Khang Ninh bày ra bộ dạng vô lại.

“Không sợ phụ hoàng cài người bên cạnh con sao?” Nụ cười trên mặt Khang Bình Đế không đổi, khiến người ta không rõ ông có đang dò xét hay không.

“Phụ hoàng người không cần thử con đâu, con tuy gả sang Thát Đát nhưng vĩnh viễn là công chúa Đại Khang, mà con nguyện ý gả đi cũng bởi vì nơi đó là thuộc quốc của Đại Khang. Còn như chuyện cài người, bản thân con đã là tai mắt của người ở Thát Đát rồi, lẽ nào còn phải e dè đồng nghiệp?”

Khang Bình Đế nhìn Khang Ninh rồi lắc đầu cười khổ, đã quen đấu trí với đám cáo già trên triều đình, lời nói thẳng tuột của Khang Ninh trái lại khiến ông á khẩu, nhưng thấy nàng thẳng thắn như vậy, ông lại càng thêm yên tâm.

“Cho con rồi thì con chính là chủ tử của họ.” Khang Bình Đế vỗ vỗ mu bàn tay Khang Ninh, “Nghỉ ngơi đi, đang mang thai, đừng để bản thân mệt nhọc.”

“Vậy phụ hoàng thì sao? Người nghỉ lại Tê Hà Cung hay về tiền triều?” Khang Ninh đứng dậy.

“Trẫm còn tấu chương phải phê, về thẳng Cần Chính Điện.” Hai người vừa động, cửa trắc điện đã phụ theo mở ra, ánh nắng chói chang rọi vào điện, kéo theo cả luồng hơi nóng hầm hập tràn tới.

“Phụ hoàng cũng phải giữ gìn thân thể, đừng quá lao lực, có việc gì cứ để mấy huynh trưởng của con làm thay, phải học cách hưởng phúc thanh nhàn như Khả hãn ấy.” Khang Ninh dặn, với nàng mà nói, nàng mong Khang Bình Đế sống lâu trăm tuổi nhất, bởi ai ngồi lên ngai vàng cũng không khiến nàng yên tâm bằng chính phụ hoàng mình là thiên tử nắm giữ đại quyền.

“Hưởng phúc thanh nhàn? Khả hãn bây giờ bị nhi tử ông ta xúi giục ra tận chiến trường rồi kìa.” Khang Bình Đế cười hừ một tiếng.

“Nói gì mà xúi giục, đó là do ông ta có ý nguyện đó.” Khang Ninh không để Tháp Lạp phải gánh vác trách nhiệm không đâu, “Năm ngoái nhi thần gả tới Thát Đát, phát hiện Khả hãn thật sự rất biết cách rảnh rang, phơi muối đào kiềm là Tháp Lạp làm, nhiệm vụ thu dọn khi di cư bãi chăn thả cũng là chàng ấy, ngày tuyết lớn đi truy kích Hung Nô cũng là Tháp Lạp. Hai tay hai chân chàng ấy đông cứng đến sưng tấy lỡ loét, cả mùa đông chẳng được giấc ngủ yên.”

Khang Bình Đế đứng bên ngoài nghe Khang Ninh kêu oan cho Tháp Lạp, mỉm cười nói: “Đó là vì Tháp Lạp tài giỏi, Khả hãn mới yên tâm giao việc cho hắn.”

“Chàng ấy quả thực tài giỏi.” Khang Ninh cười, “Phụ hoàng đi đi, chẳng phải người còn có việc sao?”

Triệu Thủ Bảo đứng một bên cụp mắt chờ đợi, trong lòng thầm than chỉ có Tam công chúa mới dám nói chuyện tùy ý trước mặt bệ hạ như vậy, còn thúc giục đuổi người đi.

Tiễn Khang Bình Đế lên kiệu rời khỏi Tê Hà Cung, Khang Ninh xoay người vào đại điện, tinh thần vừa thả lỏng, cơn buồn ngủ liền ập tới. Nàng tháo trâm cài, c** q**n áo, ngã xuống giường nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Khang Bình Đế về Cần Chính Điện phê tấu chương chừng nửa canh giờ thì xoa trán, lập tức có cung nữ tiến lên tiếp tay xoa bóp cho ông. Khang Bình Đế nhắm mắt dưỡng thần, trong điện tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng nước từ đá tan trong chậu băng kêu tí tách.

“Triệu Thủ Bảo, truyền Thái tử cùng Nhị hoàng tử, Tam hoàng tử đến đây.”

“Rõ, nô tài đi ngay đây.”

Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử đang ở ngoài cung, hai người chạm mặt tại cổng cung, nhìn nhau một cái rồi vội vã chạy đến Cần Chính Điện. Vào trong không bao lâu đã thấy mỗi người bưng một bản tấu chương đi ra, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử lại nhìn nhau, nhìn sang Thái tử đang đi phía trước, thật là kỳ lạ, lão đầu tử lần này lại đột ngột phái cả ba hoàng tử đã trưởng thành đi làm công vụ, còn muốn đón Hoàng thái tôn về bên cạnh tự tay dạy dỗ.

“Triệu Đại giám, ông có biết đây là tình hình gì không?” Thái tử rũ rũ bản tấu chương trong tay, đây là lần đầu tiên hắn ta rời khỏi kinh thành Yến Kinh để làm việc. Để đảm bảo cơ nghiệp ổn định, Thái tử luôn ở lì trong hoàng cung, chỉ sợ ra ngoài gặp bất trắc làm chính quyền Đại Khang biến động.

“Nô tài không biết.” Triệu Thủ Bảo cũng chấn động, nhưng lại cảm thấy có thể hiểu được.

“Phụ hoàng đã gặp ai sao?” Nhị hoàng tử hỏi.

Triệu Thủ Bảo mỉm cười: “Hoàng thượng buổi trưa đã dùng bữa cùng Tam công chúa.” Chuyện này không giấu được, bệ hạ cũng không bảo ông ta phải giấu.

“Vậy thì thông rồi.” Nhị hoàng tử phất tay áo, “Đại ca, tam đệ, ta về phủ trước đây.”

“Ta cũng phải về đây, nhị ca huynh đợi ta với, ta đi cùng huynh.” Tam hoàng tử liếc nhìn sắc mặt Thái tử, vội vàng đuổi theo.

 
Trước Tiếp