Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tết âm lịch đầu tiên ở bên Trần Triều Ninh tuyết rơi một trận, Hạng Tâm Hà hoàn toàn dọn vào ngôi nhà có đồng thời cả Trần Triều Ninh, Thiểm Thiểm và Astra, cậu rất ít khi về Vân Kính Nhất Hiệu nữa, bây giờ câu nói cửa miệng nhiều nhất là: Nếu anh Triều Ninh chọc em giận, em sẽ đưa Thiểm Thiểm và Astra về, nhưng em biết anh Triều Ninh không nỡ xa em.
Rốt cuộc là ai không nỡ xa ai, Trần Triều Ninh không trả lời cậu mấy lời nhảm nhí này, có đôi khi cũng không tiếc thể hiện tình yêu với Hạng Tâm Hà.
"Robot và chó máy đều là của anh."
"Em biết!" Hạng Tâm Hà giơ tay trả lời: "Em cũng là của anh!"
Trần Triều Ninh liền cười, Hạng Tâm Hà da mặt dày cũng biết xấu hổ.
"Nói sai rồi sao......"
"Không có, cũng là đáp án chính xác."
Hạng Tâm Hà mới vui vẻ.
Cầu trượt dưới lầu phủ một lớp tuyết, Hạng Tâm Hà vẫn thích ngồi xổm trước cửa sổ kính phòng khách, thỉnh thoảng sẽ có trẻ con đắp người tuyết, cậu thèm thuồng, quấn lấy Trần Triều Ninh nói cậu cũng muốn.
"Nhưng mà lạnh lắm."
Ở nhà chỉ biết mặc đồ ngủ đôi chạy lung tung, cùng lắm bên ngoài khoác thêm áo khoác của Trần Triều Ninh.
Xem ra vẫn chưa đủ thích.
"Thôi bỏ đi, em cứ nhìn người khác thế này cũng tốt lắm rồi." Một mình lẩm bẩm một tràng dài, cuối cùng làm như không có chuyện gì xảy ra lôi kéo Trần Triều Ninh xem thế giới động vật, rúc vào lòng người ta rất nhanh sẽ buồn ngủ, ngáp một cái nói:
"Chán quá đi, ngày mai hay là chúng ta ra ngoài dạo phố nhé?" Cậu luồn tay vào trong áo ngủ của Trần Triều Ninh.
Trần Triều Ninh ấn lại đầu ngón tay ấm áp của cậu, "Đi thì đi, sao còn muốn chút thù lao?"
Hạng Tâm Hà đỏ mặt đòi hôn, "Thì sao chứ? Cứ muốn đấy."
Thân mật với bạn trai mình thì có gì sai?
"Cứ muốn cứ muốn."
Bị Trần Triều Ninh đè xuống thảm hôn.
"Bẩn......" Hô hấp cũng không đều, Hạng Tâm Hà mặc bộ đồ ngủ tụt xuống một nửa mơ màng sắp ngủ: "Lại phải giặt......"
Trần Triều Ninh xấu xa cắn cậu: "Lúc nào bắt em giặt?"
Nói mấy cái này.
Hạng Tâm Hà co vai lại, nhắm mắt cười trộm. "Cũng phải, vẫn là anh Triều Ninh tốt nhất."
Cậu nói: "Bạn trai em tốt nhất, chồng em tốt nhất......"
Chỉ khi làm nũng mới gọi chồng, số lần không nhiều, nhưng rất hưởng thụ.
Trần Triều Ninh nói mấy ngày nữa muốn đưa cậu về nhà, nhưng buồn ngủ quá, cũng không phân biệt được thực tế và giấc mơ, rất lo lắng, "Không sao, đây chính là nhà của chúng ta, anh Triều Ninh, bọn họ sẽ giận, em cứ ở đây cũng rất tốt......"
Ngủ một giấc cái gì cũng không nhớ nữa.
Tuyết tạm thời ngừng rơi một ngày, Hạng Tâm Hà tiếp đãi khách ở nhà, là bạn của Trần Triều Ninh, bọn họ từng gặp một lần.
"Tôi nhớ cậu."
Lục Tự xách thùng rượu, vừa thay giày vừa nói: "Đã lâu không gặp, các cậu sống chung rồi à, tiến độ này nhanh thật đấy."
Hạng Tâm Hà giúp anh chuyển rượu xuống đất, gật đầu nói: "Đúng vậy, ở lâu lắm rồi."
Lục Tự đi vào đầu tiên là vươn vai một cái, sau đó với tư thế người quen cũ ngồi trên ghế ăn đồ ăn vặt Hạng Tâm Hà chuẩn bị.
"Vẫn còn, nhưng tốt nhất đừng ăn nhiều quá, lát nữa chúng ta ăn lẩu."
"Lẩu? Lẩu tốt đấy, tôi thích ăn nhất." Lục Tự xé gói bánh quy nói: "Trần Triều Ninh tìm tôi đến giải khuây, tôi chán, cậu cũng chán, tụ tập một chỗ sẽ không chán nữa."
Hạng Tâm Hà sửng sốt, nhớ tới lời mình thuận miệng nói 2 hôm trước.
Lục Tự nói cậu ta yêu cậu thật đấy.
Hạng Tâm Hà đỏ mặt ngượng ngùng lại thẳng thắn: "Tôi cũng vậy."
Đồ ăn vặt cũng không ăn nữa, Lục Tự hận không thể tự vả miệng mình, chủ động nhét cẩu lương vào miệng cũng là một thần nhân,
Trần Triều Ninh từ trong bếp đi ra, Hạng Tâm Hà đi giúp anh, 2 người đều không biết nấu ăn mấy, nấu nồi lẩu là đỡ việc nhất.
"Mời cậu ăn cơm, cậu còn nói nhiều." Trần Triều Ninh liếc nhìn thùng bia kia: "Cậu uống?"
Lục Tự: "Tặng các cậu uống, tôi lấy ở cửa hàng."
Hạng Tâm Hà tò mò hỏi: "Anh còn mở cửa hàng bia à?"
Lục Tự đính chính: "Là quán bar."
"À à."
Lục Tự quay đầu lại trêu chọc Trần Triều Ninh: "Biến thành đồng tính luyến ái nam, cậu vậy mà lại có cảm giác người đàn ông của gia đình (nhân phu cảm), không tầm thường nha."
Trần Triều Ninh còn chưa nói gì, Hạng Tâm Hà đã đuổi theo hỏi cảm giác người đàn ông của gia đình là gì, bị Trần Triều Ninh kéo về.
"Có thể thêm chút đồ vào nồi," Trần Triều Ninh mặt lạnh nói.
Hạng Tâm Hà ngoan ngoãn hỏi anh: "Được em thêm, thêm cái gì trước đây?"
"Thuốc độc, chỉ cho cậu ta ăn, chúng ta không ăn."
Lục Tự suýt chút nữa nhảy dựng lên: "Tôi cũng bỏ thuốc độc vào rượu, độc chết cậu."
3 người vây quanh nồi lẩu, Lục Tự ăn nhiều nhất, ôm bụng nói bỏ thuốc độc cũng nhận, anh nhắc tới Thẩm Khâm Ngôn, "Nếu đến thì náo nhiệt hơn, cậu ta ở đây nhất định có thể giúp tôi mắng cậu 2 câu, cũng không có vẻ tôi đơn thương độc mã,"
Hạng Tâm Hà lén lút dùng điện thoại tìm kiếm ý nghĩa của người đàn ông của gia đình, lúc này gò má đều nóng bừng lên, an ủi Lục Tự: "Không sao, anh Triều Ninh chắc chắn là xấu hổ nên mới như vậy, yên tâm, nếu trong nồi có độc chúng ta cũng ăn mà, đúng rồi, người đó là bạn các anh à?"
"Cậu nói Thẩm Khâm Ngôn." Lục Tự được an ủi, "Đúng vậy."
Rượu Lục Tự mang đến cũng chỉ mình anh uống.
"Anh không lái xe sao?" Hạng Tâm Hà hỏi.
Trần Triều Ninh: "Cậu ta có vệ sĩ."
Lục Tự: "Thân thủ tốt lắm, hôm nào đưa cậu đi mở rộng tầm mắt, nhưng gần đây định sa thải, muốn xem thì nhanh lên nhé."
Cứ cảm thấy có thứ gì đó ghim trên người mình, hóa ra là mắt Trần Triều Ninh.
"Không cần không cần đâu."
Trước khi Lục Tự rời đi mời Trần Triều Ninh hôm nào đến chỗ anh uống rượu, thấm thía vỗ vỗ vai anh: "Người anh em hạnh phúc là được."
"......"
Sau khi Lục Tự rời đi, Trần Triều Ninh cùng Hạng Tâm Hà chơi game một lát, Thiểm Thiểm lại bị lỗi, đuổi theo Astra chạy, dọa robot cứ kích hoạt thiết bị báo động mãi.
"Anh sửa lại cho Thiểm Thiểm tử tế đi, cứ thế này không tốt lắm." Hạng Tâm Hà lo lắng.
"Ừ, trong nhà cũng không thể xuất hiện hai đứa thiểu năng được."
Hạng Tâm Hà bây giờ thỉnh thoảng sẽ học xấu, cũng sẽ giở trò xấu, quay đầu ôm Trần Triều Ninh vẻ mặt nghiêm túc nói: "Anh Triều Ninh, em không cho phép anh nói bản thân mình như vậy, a ——"
Kết cục của việc giở trò xấu không gì khác ngoài việc bị bắt nạt, Trần Triều Ninh nói phải đòi lại, Hạng Tâm Hà cam tâm tình nguyện.
Cậu thích lúc tiếp xúc thân mật không ngừng nói với Trần Triều Ninh mấy lời linh tinh rối loạn.
Ví dụ như em thích anh lắm, em yêu anh, cái này cũng thích, cái kia cũng thích, cái gì cũng nói, cũng thích hôn môi, muốn hôn hôn thì chủ động quấn lên người Trần Triều Ninh, mặc kệ mồ hôi rơi xuống.
Cũng sẽ hỏi: "Anh Triều Ninh cũng rất thích em đúng không? Em biết mà."
Kèm theo hơi thở hỗn loạn nóng bỏng, cậu cứ lẩm bẩm. "Em biết mà."
"Em biết cái gì?"
Trần Triều Ninh thích nhất cậu ngồi trên người, hôn xương quai xanh run rẩy nhạy cảm của cậu.
"Em biết, anh rất yêu em......"
Cũng sẽ thề thốt với anh: "Sẽ không bao giờ quên anh nữa."
Tuyết lại bắt đầu rơi, Hạng Tâm Hà phát hiện người tuyết mũm mĩm bên cạnh cầu trượt trước cửa kính trong nhà, trên đầu đội mũ, cậu hưng phấn ôm lấy Trần Triều Ninh khi anh về nhà.
"Anh tốt thật đấy!"
Vô duyên vô cớ được phát thẻ người tốt, Trần Triều Ninh tức điên lên được, ai ngờ Hạng Tâm Hà nâng mặt anh lên liền gặm miệng anh.
"Hạng Tâm Hà, toàn là nước bọt."
"Biết rồi biết rồi," Cậu cười hì hì, "Em lau cho anh."
Nắm lấy ống tay áo rất nghiêm túc lau cho anh, môi đỏ mọng ướt át dính dớp.
Mỗi lần lau một cái liền hôn đối phương một cái, tiếp đó bắt đầu làm nũng: "Thích anh, thích anh lắm."
Cậu nói thích Trần Triều Ninh nhất trên đời, nhưng lại cảm thấy bạn trai đối tốt với cậu như vậy yêu cậu như vậy, cậu nếu không thể cho đi tình yêu ngang bằng thì làm sao đây?
Cuối cùng nghĩ rằng, cậu đã thích trước khi Trần Triều Ninh thích cậu, tình yêu của cậu vĩnh viễn sớm hơn Trần Triều Ninh một chút.
Như vậy là rất tốt.
Toàn văn hoàn -