Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Từ khi chuyển vào nhà Trần Triều Ninh, Hạng Tâm Hà trở nên rất thích ngủ nướng, còn thích mua sắm, mỗi ngày mở mắt ra là phải xem hàng đã đến chưa.
Công việc của Trần Triều Ninh trước năm mới cơ bản đã xong xuôi, còn một số việc lặt vặt, mỗi ngày đúng giờ đến công ty báo danh, Astra theo yêu cầu của Hạng Tâm Hà đặt ở nhà Trần Triều Ninh, theo ý cậu là, nếu Trần Triều Ninh không có nhà, còn có người bầu bạn với cậu giải khuây.
Robot cũng là người mà.
Đúng rồi, còn có Thiểm Thiểm.
Hai hôm trước Trần Triều Ninh còn nói đợi qua năm mới anh sẽ sửa bug sủa lung tung của Thiểm Thiểm, nhưng Hạng Tâm Hà không đồng ý, nói thích Thiểm Thiểm sủa, hành động này của cậu khiến Trần Triều Ninh cảm nhận rõ ràng sự đáng sợ của việc gu thẩm mỹ không đồng nhất.
Vậy mà có người không những thích đồ xấu xí, còn thích chó điện tử sủa bậy.
Chuyện này quá đáng sợ.
Nhắc đến đồ xấu xí, Hạng Tâm Hà vẫn chưa quay được mẫu ẩn cậu muốn, trái lại Ếch sầu riêng và Bạch tuộc dưa hấu trong nhà nhiều hơn không ít, bất luận anh cảnh cáo thế nào, Hạng Tâm Hà đều bỏ ngoài tai, mang hết về nhà.
"Rõ ràng đáng yêu như vậy......"
Bây giờ còn biết làm nũng, coi mấy thứ xấu xí như con mình, nâng niu không buông tay, mỗi lần dọa cậu vứt đi, Hạng Tâm Hà đều ôm lấy nói không được, đáng thương nói vứt chúng nó đi, chính là vứt bỏ Tâm Hà Tiểu Bảo.
Một đống lý lẽ cùn.
"Em lại mua gì?"
"Đồ ngủ."
"Không phải đã có sao."
"Là đồ đôi, anh Triều Ninh, mua về anh phải mặc cùng em."
"Từ chối trước đã."
"Không được."
Hạng Tâm Hà cầm điện thoại lật người trên giường, chậm chạp bò từ đầu giường đến cuối giường, chống cằm nhìn Trần Triều Ninh đang thay quần áo, mặt đỏ bừng.
"Hôm nay là ngày thứ 10 chúng ta yêu đương, kỷ niệm một chút." Trên người chỉ mặc một bộ đồ ngủ kẻ sọc rộng thùng thình, còn là của Trần Triều Ninh, động tác biên độ lớn một chút là lộ xương quai xanh, làn da nhẵn nhụi nhìn một cái là thấy hết.
Trần Triều Ninh chậm rãi thắt cà vạt, xoay người hỏi cậu: "10 ngày này của em là tính từ ngày nào?"
"Ngày anh tỏ tình với em đó."
"Em không tính sai chứ?"
"Đương nhiên." Hạng Tâm Hà nằm trên giường, vẻ mặt đắc ý cười: "Nhưng nếu tính sớm hơn một chút, đại khái cũng phải có một tháng, nhưng theo quy trình chính quy mà nói, vẫn phải tính từ ngày anh tỏ tình với em."
Chỉ riêng câu tỏ tình với cậu này đã nhấn mạnh mấy lần.
Trần Triều Ninh từ tủ quần áo đi đến cuối giường, cà vạt còn chưa thắt xong, lúc cúi người vừa khéo đặt trên trán Hạng Tâm Hà, bị cậu nắm chặt không buông.
"Không dứt được đúng không."
Gương mặt Hạng Tâm Hà đảo ngược, rõ nét nhất là đôi mắt đen láy thuần túy kia, lúc cong lên giống như trăng lưỡi liềm.
"Để chúc mừng kỷ niệm 10 ngày yêu đương của chúng ta, em sẽ nghiêm túc lên kế hoạch lịch trình hẹn hò hôm nay, mời anh tan làm về nhà sớm."
Cậu kéo cà vạt buộc Trần Triều Ninh cúi đầu, bản thân ngẩng mặt lên hôn một cái, nhẹ giọng nói: "Anh Triều Ninh, hoặc là em đi đón anh cũng được, là một người đồng tính luyến ái nam có kinh nghiệm hơn, anh nghe em chắc chắn không sai."
Trần Triều Ninh nhếch môi, "Tiết lộ trước một chút đi."
"Bí mật."
Cậu dương dương tự đắc, kết quả Trần Triều Ninh rất nhanh phá hỏng bí mật của cậu.
"Tối nay ăn bữa cơm với Lục Tự."
Hạng Tâm Hà vội vàng ngồi dậy từ trên giường, "Lục Tự là ai?"
"Bạn bè."
"Con gái?"
". . . . . . Em coi cậu ta là nữ cũng được."
Xem ra là không phải, Hạng Tâm Hà đôi khi cảm thấy phản ứng của mình quá lớn, sao nghe thấy Trần Triều Ninh ăn cơm gọi điện thoại với ai cũng cảm thấy đối phương là con gái thế này? Nhưng cậu bây giờ đã là bạn trai chính thức, cho nên có thể quang minh chính đại ghen.
"Anh Triều Ninh." Cười ngốc nghếch hai tiếng: "Em cảm thấy nhất định là thời gian chúng ta yêu đương quá ngắn."
Không biết cậu lại muốn nói lời gì ngốc nghếch, Trần Triều Ninh kiên nhẫn nghe cậu nói.
"Anh có thể theo đuổi em một ngày được không?"
Hậu quả của câu nói này là miệng và lưỡi Hạng Tâm Hà đau cả ngày, đương nhiên còn có chỗ khác, cậu không tiện nói ra.
Nhưng cậu không so đo những chuyện này, trước khi Trần Triều Ninh tan làm tự bắt xe đến công ty, mặc áo lông vũ đợi ở gara tầng hầm, gần hơn 6 giờ mới nhìn thấy người Trần Triều Ninh.
"Hôm nay sao tan làm muộn vậy?" Cậu đợi đến buồn ngủ cả ra.
Trần Triều Ninh bế cậu ngồi vào trong xe, thắt dây an toàn cho cậu.
"Ra ngoài thì đeo đồng hồ vào, phải để anh nói bao nhiêu lần nữa?"
"Cho anh bất ngờ mà."
Trần Triều Ninh khoa trương "oa" một tiếng, "Cái bất ngờ này vậy mà làm tâm trạng anh tụt dốc không phanh, tốt lắm, gọi là kinh hãi đi."
"Anh giận ạ?" Hạng Tâm Hà nhạy bén hỏi.
"Em nói xem?"
Hạng Tâm Hà lại cảm thấy vui vẻ, ngồi ở ghế phụ cười trộm.
Cậu lần đầu tiên gặp Lục Tự, 3 người một phòng bao, gọi không ít món.
Bạn của Trần Triều Ninh nói nhiều hơn so với tưởng tượng của cậu, cũng rất biết khuấy động bầu không khí.
"Món ăn ở đây ngon đúng không, tôi với Trần Triều Ninh đến ăn mấy lần rồi."
"Ngon." Hạng Tâm Hà rất nể tình nói: "Hai người thường xuyên đến à?"
Trần Triều Ninh: "Không có."
Lục Tự bất mãn câu trả lời của anh, "Sao lại không có, lần trước Thẩm Khâm Ngôn cũng ở đây."
Có ấn tượng này, Trần Triều Ninh hỏi: "Cậu ta đâu?"
". . . . . . Không nhắc nữa, gần đây tôi đều không liên lạc được với cậu ta, có thể tâm trạng không tốt đi."
Lần trước đến gặp người phục vụ kia lần này cũng không thấy, không biết có liên quan đến chuyện này hay không, quả nhiên Lục Tự nói: "Thời gian trước từ nước ngoài trở về, cậu ta liền không bình thường, nhà hàng này cũng không đến nữa, quán bar của tôi càng không đi, trước đây rõ ràng thường xuyên tới."
Hạng Tâm Hà ăn đồ ăn, không rõ bọn họ đang nói về ai, có thể lại là người bạn kia, Lục Tự muốn uống rượu với Trần Triều Ninh, bị từ chối, liền chỉ uống chút trà, lúc đi Lục Tự muốn đi nhờ xe anh, Trần Triều Ninh ban đầu không đồng ý, mãi đến khi Lục Tự nói bằng lái của anh bị thu hồi mới chịu.
"Tôi không cẩn thận uống rượu lái xe." Lục Tự nói: "Lúc đến gọi người đưa tới, cậu thả tôi ở cửa quán bar là được."
Trần Triều Ninh đi lái xe, Lục Tự liền nói chuyện với Hạng Tâm Hà, cái gì cũng hỏi, nói rất nhiều.
"Trước đây không hay gặp cậu, vẫn là lần đầu tiên thấy Trần Triều Ninh chủ động đưa người giới thiệu cho tôi, bạn mới quen?"
Hạng Tâm Hà lắc đầu nói không phải, "Chúng tôi đang yêu đương."
Lục Tự đang chuẩn bị châm thuốc, hồi lâu bất động, anh nghi ngờ tai mình có vấn đề, "Vừa nãy cậu nói cái gì?"
Hạng Tâm Hà rất ngoan ngoãn lặp lại một lần: "Anh ấy là bạn trai tôi."
"Đệch mợ." Lục Tự chửi thề một câu, mắt nhìn chằm chằm Hạng Tâm Hà: "Cong từ bao giờ thế? Nói là ghét đồng tính cơ mà?"
Xe Trần Triều Ninh lái tới dừng ở cửa khách sạn, nhưng Lục Tự không lên, nở nụ cười giả tạo nói: "Người anh em, không làm phiền cậu nữa, rảnh rỗi đến chỗ tôi tiêu tiền, tạm biệt nhé."
"Em nói gì với cậu ta?"
"Em nói anh là bạn trai em."
Hạng Tâm Hà lúc này mới ý thức được mình có thể nói sai, áy náy nói: "Có phải đã dọa anh ấy không?"
"Không sao."
"Anh Triều Ninh, em không nên nói đúng không ạ?" Cậu đột nhiên có hơi hối hận, quả thực không phải ai cũng có thể chấp nhận được, "Xin lỗi."
Tâm trạng cậu trở nên hơi thấp thỏm, Trần Triều Ninh đi theo lộ trình ban đầu đến quán bar của Lục Tự, xe dừng ở cửa cửa hàng tiện lợi.
"Không về nhà ạ?"
"Có người không phải đã lên kế hoạch hẹn hò sao?"
Hạng Tâm Hà nhìn chằm chằm máy quay trứng ở cửa cửa hàng tiện lợi nói: "Sao anh biết em muốn đưa anh đi quay trứng?"
Cái này còn phải đoán?
Hai người hóng gió lạnh trong đêm, ngồi xổm trước cửa cửa hàng tiện lợi, Hạng Tâm Hà giống như con ếch dịch sang bên cạnh anh, bị Trần Triều Ninh nâng cằm hôn một cái, mặt đỏ lên rất nhanh.
"Là tăng giá trị may mắn cho em ạ?" Hạng Tâm Hà hỏi.
Trần Triều Ninh nhìn vào mắt cậu không nói chuyện.
"Anh Triều Ninh. . . . . . "
"Dỗ em." Đèn trước cửa cửa hàng tiện lợi không quá sáng, chiếu lên khuôn mặt không có biểu cảm gì của Trần Triều Ninh, nhưng giọng điệu rất trầm, nện vào tim Hạng Tâm Hà.
Mắt bị gió thổi hơi ướt, cũng không muốn quay trứng lắm nữa, muốn cùng Trần Triều Ninh về nhà.
Trần Triều Ninh không ép buộc cậu, đưa cậu về, về đến nhà việc đầu tiên là bật đèn, phát hiện lông mi Hạng Tâm Hà giống như dính sương sớm, kéo người vào nhà vệ sinh rửa mặt.
"Em khóc?"
"Không có mà."
"Vậy anh nói với em chuyện này."
"Vâng."
Trần Triều Ninh dùng khăn mặt thấm nước nóng lau mắt cho cậu, hai người đứng trước gương mặt đối mặt nói chuyện.
"Mẹ anh đi Mỹ rồi, đi cùng ba anh, anh định ngày kia qua đó một chuyến, cố gắng trở về trước lễ Giáng sinh."
Hạng Tâm Hà hỏi anh: "Dì vẫn chưa nghe điện thoại của anh đúng không?"
"Ừ."
"Dì ấy giận lắm."
"Có thể cũng không, phải khuyên nhủ tử tế."
Hạng Tâm Hà gật đầu, nói nên làm vậy, "Ở thêm một thời gian cũng không sao."
"Anh không về, em có thể về Vân Kính Nhất Hiệu, cũng có thể tiếp tục ở đây, đồng hồ mỗi ngày đều phải đeo."
"Vâng."
Trần Triều Ninh treo khăn mặt sang một bên, Hạng Tâm Hà vẫn ôm anh không buông.
"Anh Triều Ninh, anh nói xem mẫu ẩn của đại gia đình Gấu Hạt Dẻ sẽ là con vật gì?"
"Heo đi."
"Sao có thể?" Hạng Tâm Hà nói: "Chắc chắn không phải heo."
Bất kể là gì, chắc chắn là xấu xí thôi, ngoại trừ Hạng Tâm Hà thích, cũng chẳng ai thèm quay, dù sao lâu như vậy cũng chẳng ai biết.
Tay cậu rất lạnh, chui vào trong áo Trần Triều Ninh, bị ấn lại mới không động đậy.
"Anh Triều Ninh, là do anh không đủ nỗ lực." Hạng Tâm Hà đột nhiên nói.
Liên quan gì đến anh?
"Bởi vì chúng ta đã tiếp xúc thân mật lâu như vậy, vận may đều không truyền cho em." Hạng Tâm Hà nghiêm túc chĩa mũi dùi vào anh: "Là vấn đề của anh."
Cái gọi là tiếp xúc thân mật chẳng phải là hôn môi sao?
"Có thể còn chưa đủ thân mật."
"Vậy phải thế nào mới đủ thân mật?"
Trần Triều Ninh: "Em nói xem?"
Hạng Tâm Hà: "Em không biết mà."
Trần Triều Ninh: "Vậy anh cũng không biết."
Anh nhéo mặt Hạng Tâm Hà, dùng lời lẽ thường ngày châm chọc cậu: "Em làm đồng tính luyến ái nam lâu như vậy, đáng lẽ phải rõ hơn anh mới đúng."
Gương mặt trắng nõn của Hạng Tâm Hà để lại mấy dấu ngón tay, chớp chớp mắt không nói chuyện, bầu không khí giống như hơi nước trên lông mi trở nên ẩm ướt, Trần Triều Ninh ấn gáy cậu hôn rất lâu.
"Hôm nay muốn ôm ngủ."
"Ngày nào mà chẳng ôm?"
Hạng Tâm Hà nói không giống nhau, cởi áo khoác chui vào lòng Trần Triều Ninh, lúc tắm rửa bị hơi nước làm cho đầu óc bốc khói, được Trần Triều Ninh quấn khăn tắm về phòng, máu huyết toàn thân như bị đốt cháy, trong phòng chỉ bật đèn ngủ đầu giường.
Tiếng th* d*c trong phòng đặc biệt rõ ràng, Hạng Tâm Hà mồ hôi đầm đìa, nói chuyện đều run rẩy, da thịt tr*n tr** dán vào nhau nhiệt độ đốt cháy từng dây thần kinh trong não, cậu không ngừng gọi tên Trần Triều Ninh, cuối cùng như kiệt sức mềm nhũn trong lòng người ta.
"Tại sao?" Cậu mơ màng nói: "Em giúp anh."
"Trong nhà không có bao."
"Không sao." Hạng Tâm Hà không để ý lắm: "Có thể ở. . . . . . "
Trần Triều Ninh cắn môi cậu không cho cậu nói, "Em làm đồng tính luyến ái như vậy đấy à?"
"Thì làm sao? Là anh Triều Ninh, thế nào cũng không quan trọng."
Ở trong chăn, Hạng Tâm Hà tìm lấy tay Trần Triều Ninh, khi chạm phải một mảng ẩm ướt, cậu ngượng đến mức chẳng dám mở mắt ra nữa.
"Anh Triều Ninh, anh nói xem Giáng sinh năm nay có tuyết rơi không?"
"Chắc là có."
Hạng Tâm Hà nhét 2 chân dài thẳng tắp vào giữa 2 chân Trần Triều Ninh, nịnh nọt cọ cọ anh, bị Trần Triều Ninh ấn lại không cho lộn xộn.
"Trước khi anh về, tốt nhất em nên chuẩn bị đồ đạc cho tốt."
"Chuẩn bị cái gì?"
Trần Triều Ninh vuốt tóc ướt đẫm của cậu, giọng điệu nghe vào tai cậu mang theo cảnh cáo: "Sao? Năm nay muốn quỵt nợ?"
Hạng Tâm Hà nhìn chằm chằm anh, trong mắt lấp lánh ánh sáng, cũng không nói chuyện, mí mắt chỗ đó rất đỏ, giống như xấu hổ, không biết có ý gì, cậu lật người nằm sấp trên người Trần Triều Ninh, "Em muốn gacha được mẫu ẩn."
"Gacha đi."
"Em muốn rất nhiều rất nhiều vận may." Hạng Tâm Hà hôn từ yết hầu Trần Triều Ninh đến nốt ruồi dưới xương quai xanh anh, "Anh Triều Ninh, anh có thể cho em không?"
Mới yêu đương 10 ngày đã phải xa nhau rất không nỡ, Hạng Tâm Hà muốn ứng trước sự thân mật và vận may.
Trần Triều Ninh trong chăn dùng tay ấn vào bắp đùi cậu, tách hai chân cậu ra hoàn toàn ngồi trên người mình, không ngoài dự đoán nhìn thấy khuôn mặt chín đỏ của Hạng Tâm Hà.
Còn tưởng Trần Triều Ninh ít nhất sẽ thương hại cậu đau lòng cậu hôn nhiều một chút ôm nhiều một chút, kết quả người này lại bắt đầu uy h**p cậu.
"Nói lại lần nữa cái tên gọi lần trước đi."
Lần trước?
"Gọi cái gì?"
"Lại giả vờ trí nhớ kém đúng không?" Trần Triều Ninh cọ cọ bắp chân cậu.
Hạng Tâm Hà vùi đầu vào cổ anh, cố ý nói: "Không biết mà."
Cuối cùng bị giày vò thực sự hết cách, cả người giống như miếng bọt biển vừa vớt ra khỏi nước, Hạng Tâm Hà mới rúc vào tai Trần Triều Ninh rất nhẹ gọi anh là chồng.
__________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Không nỡ xa cặp đôi gay nhỏ này của các người (rơi lệ)