Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đến trước tháng 12, Ôn Nguyên phải về quê, cậu xin nghỉ một kỳ nghỉ dài, buổi tối hẹn Hạng Tâm Hà gặp mặt, nói muốn mời cậu ăn một bữa thịnh soạn, mà Hạng Tâm Hà ban ngày đã đến bệnh viện một chuyến trước.
Sự hồi phục của trí nhớ đối với cậu mà nói không tính là báu vật gì, cậu ngược lại càng trân trọng những khoảnh khắc không nhớ được gì hơn.
Bác sĩ khuyên cậu vẫn cần nghỉ ngơi nhiều, không làm quá nhiều kiểm tra, từ sau khi rơi xuống nước xuất viện thỉnh thoảng vẫn cảm thấy đau đầu, bác sĩ kê cho cậu một hộp thuốc giảm đau, cậu xách hộp thuốc giảm đau này bắt xe đến công ty Quyền Đàm, đồng thời còn tình cờ gặp Du Ôn Thư.
Người đàn ông ăn mặc chững chạc hơn rất nhiều so với hai lần gặp trước, khí chất không lạnh lùng như vậy nữa, nhưng Hạng Tâm Hà vẫn có chút sợ anh.
"Sợ thành như vậy?" Du Ôn Thư đeo khẩu trang vừa từ văn phòng Quyền Đàm đi ra, xem ra chuẩn bị rời đi, Hạng Tâm Hà liếc anh một cái liền cúi đầu, không nói một tiếng.
Du Ôn Thư trái lại rất tự nhiên, đeo khẩu trang nói chuyện với cậu: "Nhưng ngàn vạn lần đừng sợ tôi, nếu không chồng cậu lại đánh người nữa."
Nói chuyện như đùa cợt, Hạng Tâm Hà ngây ngốc "hả" một tiếng, "Anh nói cái gì? Đánh ai?"
Du Ôn Thư dứt khoát giả câm, Yuki ở một bên tuy rằng không biết bọn họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy vậy làm thế nào cũng phải chạy tới khuyên vài câu, tổ tông họ Du không dễ chọc, không thể để xảy ra chuyện gì ở công ty được.
Hạng Tâm Hà liền ngồi ở chỗ đợi Yuki trở lại.
"Tâm Hà, gần đây thế nào?"
Hạng Tâm Hà không tự nhiên nói: "Chị Yuki, Quyền tổng không có ở đây sao?"
"Ừ, anh ấy gần đây rất bận, người vừa nãy cũng là đến tìm anh ấy, không tìm được lại tức giận." Yuki hiếm khi phàn nàn: "Khó chiều, thật đấy."
Hạng Tâm Hà mím môi cười, an ủi nói: "Chị Yuki cũng có chuyện sợ hãi mà."
"Đương nhiên." Cô lén lút ghé vào tai Hạng Tâm Hà nói: "Nói thật, chị là antifan của cậu ta."
Đây quả là một bí mật chấn động, Hạng Tâm Hà nhỏ giọng hỏi: "Thật sao?"
Yuki trịnh trọng gật đầu, tiếp đó dặn dò cậu: "Nhưng tuyệt đối đừng nói ra ngoài nhé."
Hạng Tâm Hà đương nhiên sẽ không nói, giơ tay thề với trời, Yuki ấn tay cậu xuống, hỏi cậu: "Hôm nay là định đến đi làm? Hay là đơn thuần tìm Quyền tổng nói chuyện?"
"Cũng không phải chuyện gì quan trọng." Hạng Tâm Hà nói: "Anh ấy nếu không ở đây, hay là ngày mai em lại đến vậy."
Tuy rằng cậu sẵn lòng cùng Trần Triều Ninh đi Tân Cương trồng bông, nhưng công việc ở chỗ Quyền Đàm cậu suy đi nghĩ lại vẫn quyết định xin nghỉ.
"Được, chị nghe nói em thời gian trước bị ốm, trời đã từ từ sang đông, dịch cúm nghiêm trọng, em vẫn nên nghỉ ngơi nhiều chút."
Hạng Tâm Hà nhất thời có hơi không nỡ Yuki người chăm sóc cậu như vậy, "Cảm ơn chị."
Từ công ty đi ra vẫn còn sớm so với thời gian hẹn với Ôn Nguyên, cậu đứng bên đường đợi xe lấy điện thoại ra ngẩn người nhìn ảnh đại diện Wechat của Trần Triều Ninh, không biết anh hai hôm nay có bận không, lần trước từ sau khi rời khỏi nhà anh thì không gặp mặt nữa, Hạng Tâm Hà có hơi bất an, là vì gia đình sao? Ba mẹ gây áp lực cho anh ư?
Taxi dừng trước mặt cậu, cùng lúc đó nhận được Wechat của Trần Triều Ninh.
czn: [Buổi tối ở nhà đợi anh.]
Hạng Tâm Hà vô thức tim đập nhanh.
xxh: [Muốn cùng nhau ăn cơm sao?]
Mấy chữ hẹn Ôn Nguyên đánh được một nửa, tin nhắn của Trần Triều Ninh đã nhảy ra.
czn: [Anh ăn rồi qua đó, khoảng 8 giờ, đưa em đến công ty.]
xxh: [Công ty? Làm gì vậy?]
czn: [Astra ở văn phòng anh, đón nó về.]
Chuyện này Hạng Tâm Hà vui lòng vô cùng.
xxh: [Được nha!]
xxh: [Vui vẻ xoay vòng.gif]
Tâm trạng trong nháy mắt tốt lên, Hạng Tâm Hà quyết định đi quay trứng, đại gia đình bạn bè của Gấu Hạt Dẻ, hai mẫu mới ra bao gồm một mẫu ẩn cậu đều chưa quay được, hy vọng hôm nay có vận may.
Cậu đi đến cửa hàng tiện lợi trước đó Trần Triều Ninh từng đưa cậu tới, mặc quần áo dày cộp ngồi xổm trước máy quay trứng hóng gió lạnh, bên chân là một đống bánh bao hạt dẻ và thỏ chuối cậu đã sớm sở hữu, hôm nay vậy mà một cái mới cũng không ra.
Cậu không cam lòng, quay thêm hai lần, vận may vẫn không giáng xuống.
Tức muốn ngất.
Cậu gửi Wechat cho Trần Triều Ninh.
xxh: [Chuyện gì thế này!]
xxh: [Hình ảnh]
xxh: [Hình ảnh]
xxh: [Tại sao em một cái mới cũng không quay được! Xác suất này có phải có vấn đề không!]
xxh: [(Khóc khóc)]
czn: [Em không phải quay được thì sao? Có người hình như nói không cần.]
Hạng Tâm Hà rất cố chấp.
xxh: [Tự mình quay ra mới thú vị chứ.]
czn: [Hờ.]
czn: [Em xem lại bản báo cáo gửi em trước đó đi, muốn có vận may, phải làm thế nào.]
Mặt Hạng Tâm Hà bị gió thổi cứng đờ trong nháy mắt đỏ bừng, đầu cũng nóng lên.
"Rõ ràng hai hôm trước hôn rất lâu mà." Cậu lầm bầm tự nói với mình: "Chính là không có tác dụng gì."
xxh: [Tức giận đến mức xoay vòng.gif]
Cậu bỏ cuộc, quay tiếp nữa, búp bê thừa ra cũng không ôm về nổi, nhưng cũng may, còn có thể tặng mấy con cho Ôn Nguyên, cũng không tính là không có thu hoạch gì.
Ăn chút Oden trong cửa hàng tiện lợi, chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè, vui vẻ hưởng thụ máy sưởi, phát hiện Trần Triều Ninh bình luận ảnh của cậu.
czn: Đừng để bị bỏng phồng rộp lên
Hạng Tâm Hà sửng sốt, không biết nghĩ tới cái gì, ngậm Oden trong miệng, sờ sờ lỗ tai nóng bừng mới trả lời anh.
xxh: Biết rồi!
Bây giờ một chút cũng không lạnh, Hạng Tâm Hà đếm thời gian gặp mặt Ôn Nguyên, đi đến địa chỉ cậu đưa, hai người lại có một khoảng thời gian không gặp, đặt một phòng bao nhỏ, Ôn Nguyên vừa ngồi xuống đã bắt đầu trêu chọc cậu: "Tâm Hà, cậu trông tâm trạng không tệ nha, có chuyện gì tốt, chia sẻ với tôi chút."
Không biết bây giờ nói với Ôn Nguyên chuyện cậu và Trần Triều Ninh yêu đương, có bị dọa sợ hay không.
Không đúng, cậu và Trần Triều Ninh hình như vẫn chưa chính thức yêu đương.
Chưa tỏ tình mà.
"Nghĩ gì thế?" Ôn Nguyên vỗ vỗ cậu, "Ăn gì?"
"Gì cũng được."
"Đúng rồi, trước đó cậu nói đồng hồ trẻ em của cậu bị anh Ninh liên kết, sau đó giải quyết thế nào? Các cậu...... liên lạc chưa?" Ôn Nguyên thật ra có hơi hối hận, cậu chưa bao giờ để ý chuyện này, cũng không biết Hạng Tâm Hà có vì chuyện này mà gây gổ không vui với Trần Triều Ninh hay không.
"Liên lạc rồi."
"Anh ấy có nói tại sao không?"
Hạng Tâm Hà lắc đầu: "Không có, nhưng anh ấy xin lỗi tôi rồi."
"Cái gì?" Ôn Nguyên mở to mắt, "Anh Ninh? Xin lỗi cậu?"
"Đúng vậy."
Trần Triều Ninh nói ra 2 chữ xin lỗi chẳng khác nào chuyện nghìn lẻ một đêm, Ôn Nguyên có hơi nghi ngờ có phải đầu óc Hạng Tâm Hà lại hỏng thêm một mức độ hay không, cậu không tin lắm, trái lại Hạng Tâm Hà nhìn ra được, cười giảo hoạt với cậu: "Là thật đấy."
"Woa." Ôn Nguyên chân thành cảm thán.
Hạng Tâm Hà bưng cốc thủy tinh rót đầy nước nóng trước mặt, còn bốc hơi nóng, hỏi Ôn Nguyên: "Lần này cậu về quê sớm như vậy, công ty không bận nữa sao?"
"Không bận, dự án Astra này sau khi kết thúc, thật ra cũng không có việc gì, tôi lần này trở về, chúng ta phải qua tết mới gặp lại được, cậu đừng tiết kiệm tiền cho tôi, tiền thưởng năm nay của tôi không ít đâu."
Hạng Tâm Hà vui thay cho cậu, cong mắt nói: "Thật sao? Anh Triều Ninh cho cậu rất nhiều?"
"Đương nhiên, trong đó cũng không thể thiếu sự nỗ lực của tôi...... Đợi đã."
Ôn Nguyên nhận ra không đúng, đứng dậy từ ghế, ấn vai Hạng Tâm Hà xoay người lại, tay cậu rất mạnh, Hạng Tâm Hà còn chưa biết mình nói cái gì.
"Cậu vừa gọi ai?"
Hạng Tâm Hà luống cuống chớp mắt, "Ai?"
"Tâm Hà." Giọng Ôn Nguyên hơi lớn, hét lên: "Cậu có phải đã nhớ lại không?"
Hạng Tâm Hà ngẩn ra vài giây, lắp bắp nói: "Tôi......"
Trước mặt Ôn Nguyên dường như cũng không cần thiết phải giả vờ, Hạng Tâm Hà thừa nhận, cậu cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Rõ ràng lắm sao?"
"Nói thừa." Ôn Nguyên ngồi trở lại, vẻ mặt tôi còn không hiểu sao: "Ngoài cậu ra, ai gọi anh ấy là anh Triều Ninh, lúc mất trí nhớ, cậu chỉ biết gọi cả họ lẫn tên anh ấy thôi."
Hạng Tâm Hà rất không tự nhiên uống một ngụm nước, Ôn Nguyên lại hỏi: "Chuyện từ bao giờ? Đột ngột thế?"
"Tôi ngã xuống nước." Hạng Tâm Hà buồn bực nói: "Có thể não vào nước, liền nhớ lại."
Cậu có hơi buồn bực, "Cũng không phải rất muốn nhớ lại."
"Cậu nói cái gì?"
"Không." Hạng Tâm Hà thuận miệng chuyển chủ đề, Ôn Nguyên liền bị cậu lừa qua.
Để chúc mừng cậu khôi phục trí nhớ, Ôn Nguyên liền nói muốn uống rượu, Hạng Tâm Hà rất nể tình uống 2 ngụm, Ôn Nguyên cũng không cho cậu uống nhiều, lúc giải tán vừa khéo 7 giờ rưỡi, cồn khiến máu huyết toàn thân cậu đều tươi mới hẳn lên, ở ngoài trời cũng không thấy lạnh, Ôn Nguyên tối nay vô cùng hào phóng gọi một chiếc xe.
"Không đi tàu điện ngầm nữa, nhiều tiền."
Hạng Tâm Hà bị giọng điệu này của cậu chọc cười, "Ôn Nguyên, vậy qua tết gặp lại nha."
"Được."
Vốn định tự mình cũng gọi một chiếc xe, điện thoại Trần Triều Ninh liền gọi tới.
"Em sắp về đến nhà rồi, anh đợi em."
Giọng nói trong ống nghe rất yên tĩnh, Hạng Tâm Hà có thể nghe rõ tiếng thở, bên tai truyền đến hai tiếng còi xe, đèn pha chói mắt chiếu tới, cậu giơ tay khẽ nheo mắt lại.
"Lên xe."
Hạng Tâm Hà không nhìn rõ người trong xe, nhưng trực giác nói cho cậu biết chính là Trần Triều Ninh, lúc nhìn xuống dưới nhìn thấy biển số xe, cậu mới đạp lên ánh đèn xe đi qua.
"Sao anh biết rm ở đây?" Hạng Tâm Hà khom lưng hỏi.
Trần Triều Ninh bảo cậu vào, khí lạnh theo Hạng Tâm Hà cùng bay vào, còn có một mùi rượu.
"Em uống rượu?"
Hai má Hạng Tâm Hà ửng hồng, "Chỉ hai ngụm, Ôn Nguyên tâm trạng tốt, em cũng uống một chút."
Xe chạy vào con phố phía trước, hòa vào ánh đèn neon lúc nửa đêm.
"Anh vẫn chưa nói, sao anh biết em ở đây?"
Hạng Tâm Hà uống rượu nói rất nhiều, nhưng không uống cũng nhiều.
Trần Triều Ninh liếc cậu một cái: "Tự em đoán xem."
"Cái này đoán thế nào."
"Vậy thì không nói."
Hình như nghe thấy Trần Triều Ninh nói cậu ngu, nhưng Hạng Tâm Hà chưa bao giờ so đo chuyện này.
Giờ này công ty không một bóng người, sau khi đi vào thang máy, cả tòa nhà đều tối đen, tay được Trần Triều Ninh nắm lấy, cậu theo thói quen đi đến bên tường, sau đó s* s**ng công tắc trên tường, đèn đột ngột sáng lên thắp sáng ánh sáng trong mắt Trần Triều Ninh.
"Sao vậy?" Hạng Tâm Hà không tự nhiên nói: "Không phải nói muốn đưa Astra về nhà sao?"
Trần Triều Ninh từ chối cho ý kiến, dẫn cậu đến văn phòng.
Astra không mặc quần áo, Hạng Tâm Hà lén lút nhìn xuống dưới, hồi lâu thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra chưa lắp.
"Em đang thất vọng cái gì?" Trần Triều Ninh bất thình lình nói.
"Không có mà." Lúc làm chuyện xấu chính là dễ chột dạ, Hạng Tâm Hà nói dối quá rõ ràng, "Tùy tiện nhìn xem."
Trần Triều Ninh cười không có ý tốt với cậu, nửa người trên ghé vào gần, "Thật sao? Astra không thể tùy tiện cho người ta xem, nó có lòng xấu hổ."
"À, ok." Hạng Tâm Hà nhắm mắt lại: "Em không nhìn, anh thay em nói xin lỗi với nó được không?"
"Tự mình nói."
"Huh."
Hạng Tâm Hà chậm chạp quay người lại, cung kính cúi đầu trước robot: "Xin lỗi, ta không nên nhìn lung tung."
Nghĩ kỹ thì cậu đúng là sai thật, vậy mà muốn dòm ngó loại riêng tư đó của Astra, thực sự quá xấu xa.
Trần Triều Ninh nhéo mặt cậu, xem ra tâm trạng không tệ, "Được, tha thứ cho em."
Cùng với Astra còn có Thiểm Thiểm, lúc Hạng Tâm Hà nhìn thấy, trực tiếp ôm chó vào lòng, ngồi xổm trên mặt đất ngẩng đầu lên, "Là đưa đến nhà anh sao?"
Ánh mắt Trần Triều Ninh từ mắt Hạng Tâm Hà rơi xuống ngón tay cậu ôm chặt Thiểm Thiểm, đầu ngón tay trắng bệch ửng hồng ở khớp xương.
"Nhà em cũng được."
"Nhà em?" Hạng Tâm Hà chậm chạp nói: "Không...... không tốt lắm đâu."
Cậu đỏ mặt: "Đây dù sao cũng là của anh......"
Trần Triều Ninh sán vào gần, Hạng Tâm Hà còn tưởng muốn ôm cậu, đều đã chuẩn bị sẵn sàng, kết quả Trần Triều Ninh lại quay về, cậu chỉ đành xấu hổ cúi đầu.
"Đưa tay cho anh."
"Hả?"
Trần Triều Ninh kéo cậu dậy, Hạng Tâm Hà ôm Thiểm Thiểm, Trần Triều Ninh nắm lấy tay phải cậu, bẻ ngón trỏ cậu, đặt lên ngực trái lạnh lẽo của Astra.
"Sao......"
Nếu nhớ không nhầm, đây là công tắc của Astra.
Vùng mắt của Astra là một màn hình nguyên khối, lúc này sáng lên.
[Đã lưu vân tay]
Hạng Tâm Hà mờ mịt, luống cuống không biết làm thế nào cho phải, Trần Triều Ninh không để ý nhập một chuỗi mật khẩu lên trên.
Màn hình hiển thị: [Quản trị viên đã thay đổi]
"Anh Triều Ninh......"
Ngón tay thon dài của Trần Triều Ninh cứng lại một giây, ngay sau đó làm như không có chuyện gì nhìn chằm chằm vào mắt Hạng Tâm Hà: "Từ giờ trở đi, em là chủ nhân của Astra."
Anh nói: "Chúc mừng em."
"Em, em không cần......"
"Hạng Tâm Hà." Trần Triều Ninh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn cậu, nhíu mày nói: "Đầu óc rốt cuộc đã khỏi hẳn chưa?"
Thiểm Thiểm trong lòng được ủ ấm áp, Hạng Tâm Hà đột nhiên cay mũi: "Anh đã sớm biết đúng không?"
Dù sao Ôn Nguyên đều đã phát hiện ra, Trần Triều Ninh chắc chắn cũng vậy.
Cậu trước nay không có chỗ ẩn nấp trước mặt Trần Triều Ninh.
"Em muốn anh nói thế nào?"
Trần Triều Ninh đến gần cậu, "Muốn anh nói phải, hay là không phải."
"Vậy tại sao anh không vạch trần em."
"Anh lừa em một lần, cũng để em lừa lại." Anh nói: "Hòa nhau."
Nước mắt không chịu thua kém, Hạng Tâm Hà giải thích: "Em cũng không cố ý."
"Ừ, nói lý do xem." Trần Triều Ninh lau cho cậu.
Hạng Tâm Hà chuẩn bị tâm lý đầy đủ mới nói: "Em cảm thấy anh không thích người bám lấy, hình như thích kiểu người hờ hững với anh hơn."
"?"
Hạng Tâm Hà: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Cậu đặt Thiểm Thiểm xuống đất, nắm tay Trần Triều Ninh nói tiếp: "Anh còn chưa tỏ tình với em, chưa nói anh thích em, chúng ta còn chưa chính thức ở bên nhau."
Trần Triều Ninh tức điên lên được: "Vậy chúng ta mấy ngày nay tính là gì?"
Tính là anh tốt bụng? Tính là giết thời gian đùa giỡn? Tính là hai người bọn họ đơn thuần thích hôn môi?
"Nhưng yêu đương phải theo quy trình mà."
Trần Triều Ninh có khoảnh khắc muốn mắng người, bởi vì anh nghi ngờ Hạng Tâm Hà đang tiến hành một loại gỡ lỗi mã code nào đó với anh, giống như cậu đối với Astra vậy, cái gì không đúng thì lặp đi lặp lại nhiều lần, cho đến khi đúng thì thôi.
Đèn văn phòng rất sáng, giống như mắt Hạng Tâm Hà vậy.
Anh xác định Hạng Tâm Hà dường như thiếu cảm giác an toàn nào đó, cho nên đang tìm kiếm đáp án chính xác mong muốn ở chỗ anh, chuyện này cũng chẳng có gì đáng keo kiệt, Trần Triều Ninh cho rằng, nếu có thể để Hạng Tâm Hà mãi mãi ở lại bên cạnh anh, có thể để những lời này trở thành xiềng xích trói buộc bọn họ.
Nhưng còn chưa đợi anh nói ra khỏi miệng, Hạng Tâm Hà đã ôm Thiểm Thiểm dán sát lại, run rẩy hàng mi hôn lên môi anh một cái.
"Nhưng em theo đuổi anh mà, cho nên em nói cũng được."
Trần Triều Ninh ấn gáy cậu, cắn môi cậu, giống như đưa cho cậu quả trứng quay vẫn luôn mong muốn.
"Thích em."
Giọng nói nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, tim Hạng Tâm Hà đều nhăn nhúm lại với nhau, bên trong lấp đầy toàn là Trần Triều Ninh.
"Anh Triều Ninh."
Cuối cùng cũng có thể không cần cố kỵ gọi anh như trước kia.
Trần Triều Ninh tưởng cậu muốn nói chuyện gì nghiêm túc đứng đắn, ít nhất đáp lại một câu em cũng thích anh, kết quả Hạng Tâm Hà hỏi anh một câu:
"Có thể trả lại đơn xin nghỉ việc của em không."
Thần kinh Trần Triều Ninh đều đang thắt nút.
Hạng Tâm Hà tủi thân nói: "Em hối hận."
______________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Trần Triều Ninh, anh thừa nhận đi, anh chính là rất u mê chú voi con mổ thóc của chúng ta