Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Số lần Hạng Tâm Hà khóc đếm trên đầu ngón tay, ít nhất là ở chỗ Trần Triều Ninh, lần đầu tiên là trong bữa tiệc sinh nhật em trai cậu, ở nhà vệ sinh nhà họ Hạng, khóc không thành tiếng vì chiếc máy ảnh bị hỏng, lần thứ 2 là trước khi từ chức khóc ở bãi đỗ xe vì bị anh mắng tự ý đi uống rượu cùng người khác, lần thứ 3 là bây giờ.
Căn nhà ở Vân Kính Nhất Hiệu anh trước đây từng nghe Hạng Tâm Hà nhắc tới, mà thời gian trước đón Hạng Tâm Hà từ đó đến cửa hàng tiện lợi gacha, là lần thứ 2 anh tới.
Gia Viên Của Bảo Bối đã im lặng rất nhiều ngày, hành tung của Tâm Hà Tiểu Bảo sau khi từ đảo cồn cát trở về rất lộn xộn, gần như bao phủ cả thành phố, điểm đến gần như toàn là chợ viễn thông cùng với một số góc hẻo lánh không rõ tên tuổi ngay cả trên bản đồ cũng không tìm được, Tâm Hà Tiểu Bảo đã liên tục 3 ngày không có hành tung mới.
Hạng Tâm Hà không sạc pin cho đồng hồ trẻ em, Tâm Hà Tiểu Bảo dừng lại ở ngày thứ 2 sau khi trở về từ đảo cồn cát.
Anh đến bây giờ thực ra vẫn không biết nguyên nhân Hạng Tâm Hà mua đồng hồ trẻ em cho mình, nhưng những thứ Hạng Tâm Hà thích xưa nay đều khiến người ta không hiểu nổi.
Ví dụ như bài hát thiếu nhi, ví dụ như gacha, ví dụ như Trần Triều Ninh.
Trong ấn tượng của anh, Hạng Tâm Hà cũng không hay ốm đau, thể chất của cậu tốt ngoài dự đoán, lần duy nhất, vẫn là sau khi rời khỏi nhà anh, liên tiếp mấy ngày không đến đi làm, biết được từ miệng Ôn Nguyên là cậu bị ốm.
Hôm đó anh chủ động liên lạc với Hạng Tâm Hà, là để hỏi cậu tài liệu bị thiếu trong thời gian cậu nghỉ ốm ở nhà để ở đâu.
Người trong điện thoại giọng nói ốm yếu, giọng mũi nồng đậm khiến cậu nghe có vẻ rất tệ, nhưng vẫn rất hưng phấn, là sự tươi tắn cách ống nghe cũng có thể cảm nhận được, cậu thẳng thắn nói: "Anh Triều Ninh, em nhớ anh quá."
"Anh có đến thăm em không? Lần trước em cũng đến thăm anh mà." Cậu nói như vậy, giống như đang làm nũng.
Trần Triều Ninh luôn cho rằng làm nũng chỉ tồn tại trong mối quan hệ thân mật mà cả 2 bên đều ngầm thừa nhận, hoặc là trẻ con, nhưng Hạng Tâm Hà không chiếm cái nào, nhưng luôn có thể đương nhiên dùng giọng điệu này nói chuyện ở chỗ anh, chưa bao giờ biết xấu hổ.
Lúc đó anh bị câu nói vô duyên vô cớ này của Hạng Tâm Hà làm cho nghẹn lời, người nọ lại nói với anh là do mình đến nhà anh ở quá nửa ngày nên bị lây bệnh, về tình về lý đều nên đến thăm cậu mới đúng.
Lời này của cậu nói không có lý lẽ, cũng không có căn cứ.
Giọng Hạng Tâm Hà cách hơi thở trầm đục giống như bị đè trong bông gòn nào đó, có một khoảng thời gian Trần Triều Ninh đang nghĩ, có lẽ là do Hạng Tâm Hà luôn quấn lấy anh, không ngừng biểu lộ cảm xúc nào đó với anh, cho nên anh mới không thể không bị ép chia sẻ loại cảm xúc này.
Hạng Tâm Hà nói với anh trong điện thoại: "Cầu xin anh đấy, anh Triều Ninh."
Lần này không giống làm nũng, "Em có hơi khó chịu."
Khó chịu có thể dùng để chỉ phương diện tinh thần, cũng có thể là phương diện thể xác, Hạng Tâm Hà yếu ớt chiếm cả q.
Đó là lần đầu tiên anh đến Vân Kính Nhất Hiệu.
......
Bài trí trong nhà Hạng Tâm Hà không có khác biệt quá lớn so với trong ký ức của anh, anh liếc mắt một cái liền nhìn thấy Gấu Hạt Dẻ bắt mắt nhất trong tủ kính trưng bày diện tích lớn gần huyền quan, sau khi quan sát kỹ phát hiện, Hạng Tâm Hà chắc là có sở thích thu thập vật xấu xí nào đó, Gấu Hạt Dẻ ở bên trong vậy mà lại có vẻ thanh tú.
"Em không tìm thấy dép lê nữa."
Gò má Hạng Tâm Hà ửng hồng, trên tóc đỉnh đầu đều là hơi nước, cậu xoay một vòng trong phòng khách, hoàn toàn không rõ bước tiếp theo mình phải làm gì, lầm bầm nói: "Hay là...... anh không cần thay nữa, vào thẳng luôn đi."
"Không đúng." Cậu nhớ ra, vỗ vỗ trán nói: "Dép lê hình như ở trong tủ, tôi đi tìm xem......"
Cậu nói rất nhiều, giọng nói run rẩy, giống như bị lạnh, Trần Triều Ninh đứng trên thảm ở huyền quan, nhìn cậu vội vội vàng vàng đi tới, bước chân lảo đảo, nắm lấy cổ tay cậu, sờ thấy một mảng nóng hổi.
"Sao vậy?" Cậu đang run, mắt rất ướt, "Vẫn là không đi nữa, vào đi, anh lạnh không?"
"Cậu sao vậy?" Trần Triều Ninh hỏi ngược lại cậu, vẫn không buông tay.
Đèn phòng khách chiếu lên khuôn mặt đỏ bừng của Hạng Tâm Hà, sự ẩm ướt nơi đuôi mắt trải qua bốc hơi sau đó tụ lại, lặp đi lặp lại không ngừng, giày vò cậu đến xót xa.
"Tôi......" Đầu óc mơ mơ hồ hồ, nói chuyện cũng rất thành thật, "Tôi không sao, tôi cảm thấy khá lạnh, có thể là bên ngoài đang mưa, tôi không ngờ hôm nay trời sẽ mưa, lúc đi không mang ô, dầm mưa đi đến cửa hàng tiện lợi mua, còn ăn Oden, nhưng mà Oden nóng quá, miệng rất đau."
Lải nhải nói một tràng dài, không có logic nhân quả, rất giống đang than phiền.
Nỗi buồn của Hạng Tâm Hà giống như nước mưa trượt nhanh trên cửa sổ kính, Trần Triều Ninh cứ nghe cậu nói như vậy, đợi cậu cuối cùng cũng trở nên im lặng, mới hỏi: "Đau chỗ nào?"
Hạng Tâm Hà ngẩng đầu lên, ngón tay đặt lên cằm, hơi di chuyển lên trên, giống như trẻ con nói: "Chỗ này, Oden nóng lắm."
Trần Triều Ninh thở dài, dùng tay phải nhẹ nhàng bóp lấy mặt cậu, quan sát kỹ lưỡng nói: "Tôi xem xem."
Cậu ngoan ngoãn há miệng, ngoại trừ hàm răng trắng đều tăm tắp và đầu lưỡi hồng non, cái gì cũng không nhìn thấy.
"Cậu không thể ăn chậm chút à."
"Tôi đói mà." Cậu rất tủi thân: "Không ngờ nóng thế."
Hạng Tâm Hà đang sốt, đại khái là vì dầm mưa, Trần Triều Ninh dắt cậu đến nhà vệ sinh, Hạng Tâm Hà đi không nhanh, từng bước đi theo anh, "Đi đâu vậy? Tôi muốn đi ngủ."
"Lát nữa hẵng ngủ."
Tóc ướt đẫm phải sấy khô trước đã, máy sấy tóc được Hạng Tâm Hà cất trong tủ dưới bồn rửa tay, lúc Trần Triều Ninh cúi người, tầm mắt Hạng Tâm Hà mơ hồ nhìn thấy xương sống sau cổ thon dài của anh, từng chút một kéo dài vào trong áo.
"Trần Triều Ninh." Cậu dựa vào mép bồn rửa tay, nhẹ giọng hỏi: "Anh còn chưa trả lời tôi, tại sao anh lại đến nhà tôi? Sao anh biết tôi ở đây?"
"Câu này nên là tôi hỏi cậu."
Trần Triều Ninh cắm phích cắm xong, mặt đối mặt, dùng gió nhẹ sấy tóc sau gáy cho cậu, đầu ngón tay ấm áp thỉnh thoảng sẽ cọ vào da đầu cậu, Hạng Tâm Hà khẽ nheo mắt, giống như mèo ngáp một cái.
"Anh muốn hỏi tôi cái gì?"
Trần Triều Ninh rũ mắt nhìn cậu, giọng nói to hơn tiếng máy sấy một chút: "Hôm nay đi làm gì?"
Chuyện đau lòng Hạng Tâm Hà không muốn cứ nói mãi, cậu nhíu mày lắc đầu nói không có, dưới cái nhìn của Trần Triều Ninh cố chấp vô cùng, chẳng qua anh không có sở thích so đo với một người bệnh, tóc sấy gần khô, sau khi tắt máy sấy, Hạng Tâm Hà đã bắt đầu mơ màng sắp ngủ, mí mắt như đánh nhau, cơ thể chúi thẳng vào vai anh.
"Hạng Tâm Hà." Anh dùng tay đỡ lấy mặt Hạng Tâm Hà, tay kia ôm eo cậu, cũng không biết có phải ảo giác hay không, mấy ngày không gặp đã gầy đi chút.
"Hửm?"
Bóng trên gạch men nhà vệ sinh chồng lên nhau, giống như ôm ấp, Hạng Tâm Hà không ngủ, chỉ là thực sự không nhấc lên nổi tinh thần, cậu cả người vô lực mở mắt ra, đồng tử khẽ phân tán, không tụ tiêu cự được, mặt cọ qua cọ lại trong lòng bàn tay Trần Triều Ninh, biểu cảm mờ mịt, hồi lâu không nhận được hồi âm, tự mình bắt đầu tức giận.
"Anh không nói, vậy tôi cũng không nói."
Trần Triều Ninh bị cậu chọc cười: "Cậu muốn tôi nói cái gì?"
"Tại sao đến tìm tôi?"
Trần Triều Ninh hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt cậu, khoảng cách thoáng cái trở nên rất gần, có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể tăng nhanh do sốt của Hạng Tâm Hà, "Vô duyên vô cớ gửi cho tôi một tin nhắn Wechat, tìm cậu cũng không để ý, còn hỏi tôi tại sao?"
"Vậy...... sao anh biết tôi ở đây?"
"Tìm cậu còn không đơn giản, tôi từng đến đây."
"Sao có thể?"
Trần Triều Ninh nhìn cậu một cái: "Cậu đưa tôi tới mà."
Đồng tử Hạng Tâm Hà hơi mở to, dáng vẻ không tin lắm, "Tôi?"
"Cậu cầu xin tôi tới." Trần Triều Ninh nhớ lại: "Còn hỏi tôi có muốn ở lại qua đêm không, nói cậu rất nhớ tôi, nhớ muốn chết, một ngày không gặp là khó chịu, cậu nói......"
Miệng bị Hạng Tâm Hà bịt lại, đáy mắt ươn ướt là hình ảnh thu nhỏ bé nhỏ của chính anh.
Xúc cảm mềm mại trong lòng bàn tay như điện giật, Hạng Tâm Hà hiện tại vốn dĩ đã chậm chạp, không cảm nhận được gì, chỉ nhận ra muộn màng xấu hổ, vô lực phản bác: "Tôi không phải loại người đó......"
Rất muốn hôn cậu, đây là cảm giác duy nhất trong đầu Trần Triều Ninh, cũng quả thực làm như vậy, anh mạnh mẽ gạt tay Hạng Tâm Hà đặt trên môi anh ra.
Hạng Tâm Hà bị ốm sốt thực sự rất ngoan, nghe lời để anh hôn, còn sẽ chủ động há miệng, vươn lưỡi giống như muốn tản nhiệt.
Hơi thở quá nặng quá loạn, tiếng nức nở của Hạng Tâm Hà giống như loài động vật nào đó cực kỳ đáng thương, người cậu rất nóng, gò má, cổ bao gồm cả lưng, lúc mềm nhũn dựa vào trong lòng anh, bắp đùi đã mềm đến mức không đứng vững.
Anh hôn khóe miệng mềm mại và môi dưới của Hạng Tâm Hà.
"Tại sao không vui?"
"Tại sao một mình rời khỏi đảo cồn cát?"
Nước mắt là cơn mưa rơi mãi không dứt, Hạng Tâm Hà nhắm mắt nằm sấp trên vai anh, lắc đầu rất nhẹ rất nhẹ, lúc hôn mê cả người ngã xuống đất, được Trần Triều Ninh một phen ôm lấy.
Cả người vùi vào ngực anh, tóc che khuất hơn nửa khuôn mặt nghiêng, nước mắt chảy qua sống mũi nhỏ xuống bên môi, Trần Triều Ninh thở dài thật sâu, bế cậu về phòng.
Hạng Tâm Hà có một giấc mơ rất dài, cơ thể giống như rơi xuống vực sâu không thấy đáy, mơ thấy một cái cầu trượt, muốn chơi, nhưng cảm thấy chen chúc trong một đám trẻ con rất ngại ngùng.
Cậu nhớ ra, dưới lầu nhà Trần Triều Ninh có cầu trượt, nhưng lúc đó Trần Triều Ninh lại hôn cậu, dẫn đến cậu chạy trốn, chưa kịp chơi.
Thật đáng tiếc.
1 giờ rưỡi sáng, Hạng Tâm Hà tỉnh dậy trong phòng ngủ yên tĩnh tối om của mình, mồ hôi lạnh toát đầy người, bụng trống rỗng lại bắt đầu cảm thấy đói, lúc nhìn thấy Trần Triều Ninh trong phòng khách còn tưởng mình vẫn chưa tỉnh mộng.
Anh cầm một cái túi nilon trong tay, đi dép lê của nhà mình đứng ở bên cạnh bàn trà cách sô pha không xa, sau lưng là tủ kính kín tường, anh so với cậu càng giống chủ nhân nơi này hơn.
"Qua đây."
Hạng Tâm Hà như khúc gỗ không nhúc nhích, mãi cho đến khi Trần Triều Ninh nói một lần nữa, Hạng Tâm Hà mới cho chút phản ứng.
"Sao anh ở đây? Thật sự là anh?"
Biểu cảm Trần Triều Ninh không vui, "Nếu không cậu tưởng là ai? Quyền Đàm?"
Hạng Tâm Hà vẫn không thoải mái lắm, chậm chạp đi tới, tiếng ma sát của túi nilon nghe vào tai cậu có hơi chói tai, Trần Triều Ninh bảo cậu ngồi xuống ghế bàn ăn, lấy từ bên trong ra hộp thuốc.
Rõ ràng đèn trên đỉnh đầu chiếu rất sáng, nhưng tầm nhìn Hạng Tâm Hà vẫn mơ hồ, ánh sáng chiếu lên bàn tay thon dài đẹp đẽ của Trần Triều Ninh, anh bảo cậu há miệng ra.
"Thuốc hạ sốt sao?"
"Thuốc hạ sốt cậu uống rồi." Trần Triều Ninh nói: "Là sương dưa hấu (thuốc trị nhiệt miệng), không phải nói ăn Oden bị bỏng sao?"
"Có tác dụng không?"
Trần Triều Ninh ấn cậu ngồi xuống, từ trên cao nhìn xuống đứng trước mặt cậu, dùng chân tách chân cậu ra, đứng ở giữa, ngón cái và ngón trỏ bóp cằm cậu, lật môi dưới cậu ra, nhìn thấy mụn nước bị bỏng phồng lên bên trong.
"A ——" Biểu cảm Hạng Tâm Hà đau đớn, nhưng biên độ động tác không lớn, chỉ khẽ co vai lại, nói chuyện hàm hồ: "Sau này không bao giờ ăn Oden nữa."
"Cậu ăn nóng như vậy, liên quan gì đến Oden nhà người ta?"
Hạng Tâm Hà lầm bầm: "Ai bảo nó nóng thế chứ."
"Nó trêu chọc cậu à, cậu đổ lỗi cho nó làm gì?"
"Ưm." Hạng Tâm Hà tủi thân nói: "Vậy tôi không trách nó nữa."
Khoảnh khắc sương dưa hấu phun lên không tính là đau lắm, chẳng qua mùi vị không tốt lắm, hút hết nước bọt của cậu, vừa khô vừa chát, Hạng Tâm Hà nói: "Tôi muốn ăn chút gì đó, được không?"
Trần Triều Ninh đóng nắp lại, rời khỏi giữa 2 chân cậu, "Ăn đi, cản cậu à?"
Thực tế là không biết trong nhà còn đồ ăn không, giờ này cũng không gọi được đồ ăn bên ngoài, cậu chậm chạp muốn đi tìm điện thoại, kết quả Trần Triều Ninh bưng một hộp cơm ăn liền từ trong bếp nhà cậu ra.
"Anh mua sao?"
Trần Triều Ninh từ chối cho ý kiến, chắc là vừa dùng lò vi sóng hâm nóng, anh thuận tiện đưa cho Hạng Tâm Hà một đôi đũa.
"Anh đói không, cùng ăn đi."
"Không ăn."
Hạng Tâm Hà "ừ" một tiếng, cúi đầu ăn cơm của mình, ánh mắt rơi vào cái bóng lượn lờ dưới chân, gần như có thể cảm nhận được tốc độ máu chảy qua tim.
"Anh......"
Trần Triều Ninh nhẹ nhàng nhìn cậu, cậu không biết nói gì, nhét một đũa rau vào miệng, lại bị bỏng, vội vàng nhổ ra, đũa lăn từ góc bàn xuống đất, "cạch" một tiếng, Trần Triều Ninh vội vàng đi tới, nâng mặt cậu, giọng điệu gấp gáp: "Nóng thế à? Mới 2 phút thôi mà."
"Có thể là do chạm vào chỗ phồng rộp, vốn dĩ không nóng như vậy."
Hạng Tâm Hà buồn bã lông mày rũ xuống, "Xin lỗi nhé, vừa phun thuốc xong, sớm biết thế không ăn nữa."
Bầu không khí rất trầm mặc, Hạng Tâm Hà không dưng dâng lên một trận áy náy, cậu nhìn về phía Trần Triều Ninh, hỏi anh: "Anh giận sao?"
Trần Triều Ninh dựa vào mép bàn ăn, thần thái không có dao động gì, nói: "Tôi có gì đáng giận."
Đúng vậy, có gì đáng giận chứ, Hạng Tâm Hà cũng cảm thấy mình kỳ lạ vô cớ, đầu óc vừa hạ sốt không bao lâu vẫn hỗn loạn, cậu chậm rãi đứng dậy nhặt đũa dưới đất lên, nghĩ xem có nên vào bếp lấy một đôi mới ăn tiếp hay không, hay là cứ để như vậy, đã không có khẩu vị, kiên trì ăn hình như càng không tốt.
"Hạng Tâm Hà."
"Hả?"
Đũa được cậu nắm trong tay, cậu nhìn thấy đồng tử gần như hòa làm một thể với ánh đèn vàng ấm áp của Trần Triều Ninh.
"Vẫn không chịu nói sao?"
Hạng Tâm Hà ngẩn ra, "Nói cái gì?"
Trần Triều Ninh hôm nay kiên nhẫn hơn trước kia rất nhiều, có một số việc ép hỏi không được, anh đợi Hạng Tâm Hà chủ động mở miệng.
"Anh......" Giọng Hạng Tâm Hà khàn khàn: "Anh tìm tôi là vì cái gì?"
"Tôi muốn biết hơn, tại sao cậu đột nhiên nói với tôi giá trị may mắn của cậu giảm xuống?"
"Bởi vì." Hạng Tâm Hà l**m l**m đôi môi khô khốc, "Bởi vì chính là giảm xuống mà, nụ hôn của anh không có tác dụng, tôi đã nói mà, sao có thể hôn môi truyền được vận may chứ."
"Cậu có bằng chứng gì phản bác?" Trần Triều Ninh hỏi.
Cậu không có bằng chứng, cho nên không thể phản bác, dứt khoát làm đà điểu.
Mưa ngoài cửa sổ hình như đã tạnh, bắt đầu nổi gió, Hạng Tâm Hà mơ màng lại bắt đầu buồn ngủ, cậu muốn nói với Trần Triều Ninh, bất luận cậu rốt cuộc có vận may hay không, hay là có thể thông qua nụ hôn của bọn họ để truyền lại vận may này hay không, đều không thể thay đổi sự thật cậu không bảo vệ tốt máy ảnh mẹ tặng.
"Thời gian không còn sớm nữa, hay là anh......"
Hạng Tâm Hà chống bàn ăn đứng dậy, vai đột nhiên bị một bàn tay đè lấy, truyền đến nhanh hơn cái gọi là vận may là nhiệt độ cơ thể nóng bỏng.
"Trần......"
Nụ hôn của Trần Triều Ninh mang theo sự ẩm ướt và dính dớp khi anh một mình che ô về nhà, nước mưa rả rích làm ướt ống quần anh, khác với sự lạnh lẽo đó, cảm giác tê dại do môi mang đến khiến cả người cậu giống như bị thứ gì đó đốt cháy.
Cậu hiện tại không muốn hỏi Trần Triều Ninh có phải lại muốn xác nhận xem mình có thích đàn ông hay không ở chỗ cậu nữa không, chỉ cảm thấy lúc bị bệnh được ôm chặt là một chuyện rất hạnh phúc.
2 tay vòng qua cổ Trần Triều Ninh, ngửa mặt run rẩy há miệng hôn môi với người ta.
Hơi thở hỗn loạn giống như gió chui vào tai cậu, cậu bị Trần Triều Ninh kẹp lấy cằm, cảm giác giây tiếp theo sắp trật khớp, nước miếng không giữ được, bị m*t mát, đến cuối cùng biến thành những cái hôn mổ tỉ mỉ dày đặc.
Chóp mũi cao thẳng của Trần Triều Ninh nhẹ nhàng chạm vào trung tâm khuôn mặt cậu, cậu run rẩy lông mi nghe thấy Trần Triều Ninh nói:
"Tôi nói sẽ có vận may, thì nhất định sẽ có."
Cậu kìm nén cảm xúc muốn rơi nước mắt, nhịn không nói chuyện, chủ động hôn thêm một lần nữa, 2 tay Trần Triều Ninh vòng qua sau eo cậu, một phen bế cậu lên, là khoảng cách có thể cảm nhận được nhịp tim.
"Cậu không nói, tôi đoán nhé."
"Là em trai cậu lại bắt nạt cậu?"
"Hay là dáng vẻ tôi và cậu ở cửa hàng tiện lợi bị ba cậu nhìn thấy?"
"Hay là......"
"Không phải." Góc khuyết rách nát không ai biết trong đáy lòng được vá lại, hốc mắt Hạng Tâm Hà ươn ướt nhìn anh nói: "Cánh Tư sao có thể bắt nạt tôi."
"Vậy chính là ba cậu." Trần Triều Ninh trực tiếp đưa ra kết luận.
Hạng Tâm Hà không muốn thừa nhận, nhưng lúc này so với nói dối, cậu càng muốn tìm hiểu lý do Trần Triều Ninh đưa ra kết luận này.
"Sao anh biết?"
Quả nhiên.
Hàng lông mày Trần Triều Ninh nhảy dựng, nén giận nói: "Ông ta làm gì?"
Dưới ánh đèn lắc lư Hạng Tâm Hà ôm lấy Trần Triều Ninh, giống như một con chim bị mưa xối ướt, tìm được nơi tránh nạn mới rốt cuộc mới nỡ mở rộng bộ lông vũ ướt sũng ra rũ một cái.
"Máy ảnh của tôi hỏng rồi." Cậu nói giọng rất nhẹ, nghe không ra có phải từ bỏ hay không, "Chạy rất nhiều nơi, không sửa được, tôi buồn lắm, không biết phải làm sao, cho nên không để ý đến anh, nhưng tin nhắn người khác gửi cho tôi tôi đều không để ý, tôi cảm thấy rơi nước mắt rất mất mặt, không muốn bị nhìn thấy."
Quan trọng nhất là, không muốn để lộ bản thân chật vật vô dụng như vậy, giống như vậy thì thật sự là như lời ba nói, ấu trĩ, không hiểu chuyện, mãi không lớn.
"Ba cậu đập?"
Sự im lặng của Hạng Tâm Hà cho Trần Triều Ninh đáp án, anh cười lạnh một tiếng: "Lại là ông ta."
"Cái gì?" Hạng Tâm Hà không nghe rõ, "Thật ra chuyện này, tôi tức giận nhất là ông ấy hình như hoàn toàn không coi mẹ ra gì."
Nói mãi nói mãi tự mình nhẹ nhàng cười cười: "Được, chắc cũng rất bình thường, dù sao ông ấy cũng đã có gia đình mới, ngoại trừ tôi, sẽ không có ai nhớ đến mẹ nữa."
"Nhưng tôi chỉ là không hy vọng ông ấy vu khống mẹ, tôi không có bị dạy hư."
"19 tuổi cũng được, 23 tuổi cũng được."
"Tôi chính là như vậy."
Cậu nói vô cùng nghiêm túc, Trần Triều Ninh không phản bác, Hạng Tâm Hà chậm chạp ý thức được nói những lời này trước mặt người khác quả thực rất ấu trĩ, nhưng Trần Triều Ninh lại nói với cậu: "Ừ, không sai."
Bàn tay ôm sau eo cậu to lớn có cảm giác an toàn, cách nhiệt độ cơ thể nóng bỏng.
"Cậu vốn dĩ chính là như vậy."
Anh nói: "Tôi làm chứng."
Lần này Hạng Tâm Hà có thể hơi kìm nén nước mắt, hai người nhìn nhau dưới ánh đèn, cậu đột nhiên hỏi Trần Triều Ninh: "Anh chính là thích tôi đúng không?"
Trần Triều Ninh im lặng nhìn cậu, không trả lời, cậu kiễng chân hôn vào giữa môi đối phương.
1 cái, 2cái, cho đến cái thứ 3, bị Trần Triều Ninh cắn lấy.
"Cậu thử ra rồi?"
Hạng Tâm Hà lắc đầu, cậu không biết nói thế nào, có một số thứ thật ra không cần thử, cũng có thể cảm nhận được.
______________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Hãy để chúng ta chúc phúc trước cho cặp đôi đồng tính luyến ái nam này nào