Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vào ngày thứ hai ở đảo cồn cát, Hạng Tâm Hà đã ngủ nướng, cậu không dậy nổi để đi ăn sáng, có lẽ Hạng Cánh Tư đã cùng Tần Lâm giải quyết bữa sáng tại nhà hàng khách sạn, lúc về còn mang cho cậu bánh mì và sữa.
"Cảm ơn em." Cậu vùi mình trong chăn, tối qua ngủ quá muộn nên giờ mắt vẫn không mở ra nổi, "Cánh Tư, em cứ để trên bàn đi, lát nữa anh dậy ăn ngay."
"Vâng anh, lúc nãy Ni Ni có hẹn với em, trưa nay chúng ta sẽ cùng ăn cơm, sau đó đi xem rùa biển."
"Ni Ni?" Hạng Tâm Hà hất chăn ra, dụi mắt hỏi: "Em gọi điện cho em ấy à?"
"Không có, lúc ăn sáng vô tình gặp thôi, em ấy ở cùng khách sạn với mình."
"À." Hạng Tâm Hà nhớ ra, đầu óc vẫn còn mụ mẫm, cậu nhớ ra mình từng hứa với Quyền Đàm là sẽ đưa Cánh Tư đi tìm Ni Ni chơi, nhưng sau những chuyện xảy ra tối qua, đến tận giờ cậu vẫn chưa trả lời tin nhắn WeChat của Quyền Đàm.
"Anh ơi, chú Quyền lúc nãy có hỏi em anh đang làm gì, em bảo anh vẫn còn đang ngủ, chú ấy bảo em gọi anh dậy đấy."
Hạng Tâm Hà nằm trên giường hít một hơi thật sâu, lắc lắc đầu cho tỉnh táo: "Biết rồi, anh dậy ngay đây."
Chuyện đã hứa thì không thể vì tư dục của bản thân mà thất hứa, trước mặt em trai dù sao cũng phải làm một tấm gương tốt.
Hạng Cánh Tư ngồi trên ghế sofa gần ban công, quay mặt qua nói: "Chú Triều Ninh cũng hỏi em anh đi đâu." Cậu nhóc nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, vẻ đầy thắc mắc, "Lạ thật đấy."
Hạng Tâm Hà đang kéo quần lên được một nửa, cái đầu gối bị ngã trầy tối qua khi đi tắm hôm nay vẫn còn rất đau. Cậu khựng lại, hỏi: "Lạ cái gì?"
Hạng Cánh Tư suy nghĩ một chút: "Không biết nữa, em chưa thấy chú ấy hỏi về anh bao giờ, tự dưng tìm em nên thấy hơi lạ."
"Thế... thế sao?" Cảm giác chột dạ của Hạng Tâm Hà đến nhanh mà đi cũng nhanh, "Lần trước chúng ta có gặp ở khu trò chơi điện tử mà, em quên rồi à?"
"Nhớ chú, chú ấy còn đưa mình về nhà nữa."
"Đúng rồi, đó là sự quan tâm lịch sự thôi, rất bình thường."
Hạng Cánh Tư vâng lời dạy bảo, gật đầu: "Vâng, em nhớ rồi, lần sau gặp chú ấy em cũng sẽ quan tâm lại."
"Anh không phải ý đó..." Hạng Tâm Hà cắn môi, thầm nghĩ thôi bỏ đi, càng giải thích càng sai, "Thôi được, thế cũng được."
Lúc đánh răng, Hạng Tâm Hà mới nhắn tin lại cho Quyền Đàm.
xxh: [Anh Quyền Đàm, xin lỗi anh, hôm qua em mệt quá nên ngủ sớm, không kịp trả lời anh.]
Đợi cậu đánh răng xong, Quyền Đàm mới hồi âm.
Anh Quyền Đàm: [Vậy thì tốt, anh cứ tưởng em không muốn gặp anh nữa.]
xxh: [Không có đâu ạ, Cánh Tư vừa dậy đã nói muốn gặp Ni Ni, mấy giờ chúng ta gặp nhau?]
Anh Quyền Đàm: [Lúc nào cũng được, anh đều rảnh.]
xxh: [Vậy anh đợi em thêm một chút nhé.]
Anh Quyền Đàm: [Được, không gấp, cứ từ từ thôi.]
Đảo cồn cát là một nơi rất đẹp, Hạng Tâm Hà nghĩ đã đến đây mà không chụp vài tấm ảnh đẹp thì thật đáng tiếc, nên lúc ra cửa cậu đã mang theo máy ảnh.
...
Giữa trưa Trần Triều Ninh mới từ phòng xuống, bị Quyền Anh kéo đi ăn trưa.
"Đi chơi thì đừng có suốt ngày ru rú trong phòng, bà ngoại không vui đâu." Nhìn quầng thâm mắt rõ mồn một của anh, Quyền Anh muốn không thấy cũng khó, "Tối qua con làm cái gì mà buồn ngủ đến mức này?"
"Không có gì."
Trần Triều Ninh không muốn giải thích, bữa trưa là do Quyền Anh chọn nhà hàng, nhưng Quyền Đàm và Ni Ni không có mặt, Trần Triều Ninh ngồi bên cạnh bà cụ, mặt không cảm xúc mở ứng dụng Gia Viên Của Bảo Bối.
Quỹ đạo di chuyển của Tâm Hà Tiểu Bảo cho thấy cậu rời khách sạn từ 10 giờ, hiện tại vị trí đang ở vùng biển Jellyfish. (Biển Sứa)
Anh vô thức định đứng dậy rời đi, nhưng bị bà cụ ấn vai giữ lại.
"Cháu đi đâu?"
"Cháu có chút việc."
Bà cụ không hài lòng nói: "Cháu thì có việc gì? Quyền Đàm sáng sớm đã dắt Ni Ni đi tìm đứa con trai út nhà họ Hạng chơi thì thôi đi, cháu cũng không định ở lại bồi bà sao?"
Trần Triều Ninh nhíu mày: "Cháu không có."
"Vậy thì ngồi xuống đây, bà có chuyện muốn hỏi cháu."
Trần Triều Ninh tắt điện thoại, nhìn bàn thức ăn mà chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào. Anh nhìn bà cụ hỏi: "Có chuyện gì ạ?"
"Cháu có bạn gái phải không?"
Không biết bà lấy tin tức từ đâu, Trần Triều Ninh không phủ nhận cũng không thừa nhận: "Mẹ cháu nói ạ?"
Bà cụ ậm ừ một tiếng đầy ẩn ý, ghé sát vào nói: "Con bé bảo bà là quan hệ của 2 đứa tiến triển khá tốt, nhưng không biết vì lý do gì mà cháu cứ không chịu dắt người ta về gặp mặt." Bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay Trần Triều Ninh đang đặt trên bàn, khẽ hỏi: "Bà cũng muốn biết, rốt cuộc là ai?"
"Mẹ nói thế?"
"Cháu cũng đã lớn, có người mình thích là chuyện bình thường, mẹ cháu không yêu cầu quá cao đâu." Bà cụ nói sau đó lại thở dài, "Chỉ cần đường đường chính chính thích một cô gái là được, gia cảnh hay bối cảnh thế nào không quan trọng, nhân phẩm tốt là được."
Bà nói rất nhiều lời hay ý đẹp, cuối cùng mới đi vào trọng tâm: "Dắt về cho bà xem mặt đi."
Trần Triều Ninh lại mở điện thoại, lần này không vào Gia Viên Của Bảo Bối mà vào WeChat, Hạng Tâm Hà vừa đăng một dòng trạng thái từ 20 phút trước, là ảnh một con rùa biển rất lớn trong làn nước biển trong xanh, kèm chú thích: [Bắt gặp một chú rùa biển siêu to khổng lồ, không biết hôm nay chỉ số may mắn có tăng lên không nhỉ?]
Bà cụ không biết Trần Triều Ninh đang do dự điều gì, sợ anh thật sự yêu phải người phụ nữ đã có chồng, định dùng lý lẽ để khuyên nhủ vài câu.
"Bà ngoại, để một thời gian nữa đi ạ." Trần Triều Ninh nói khẽ.
"Một thời gian nữa sẽ dắt về?"
"Vâng."
Bà cụ mở cờ trong bụng, cũng chẳng buồn quản xem anh định đi đâu nữa, chỉ dặn: "Buổi tối đừng có chạy lung tung, Ni Ni muốn xem hội pháo hoa ở đây, bà đặt chỗ riêng rồi, đừng có vắng mặt đấy."
"Vâng."
Rời khỏi Biển Jellyfish, Hạng Tâm Hà cùng Quyền Đàm đi ăn cơm. Hạng Cánh Tư và Ni Ni đi phía trước nắm tay nhau, Ni Ni mời cậu bé tham gia hội pháo hoa tối nay, nói rằng ba cô bé đã sắp xếp một màn biểu diễn đặc biệt cho cô bé.
"Anh phải về hỏi mẹ đã."
"Cũng được."
Hạng Tâm Hà suốt dọc đường cứ dán mắt vào những bức ảnh trong máy ảnh, tấm nào cũng không nỡ xóa, Quyền Đàm hỏi cậu lát nữa có thể in ra cho anh xin vài tấm không, Hạng Tâm Hà mới phản ứng lại: "Tất nhiên là được ạ." Cậu hơi ngại ngùng nói: "Chỉ là cái máy ảnh này của em dùng lâu năm rồi, có lẽ ảnh không được sắc nét lắm."
"Không sao, ý nghĩa của bức ảnh là để kỷ niệm, những thứ khác không quan trọng. đây là quà mẹ em tặng sao?"
"Vâng ạ." Hạng Tâm Hà nâng niu nó như báu vật, ngón tay chạm nhẹ vào ống kính, "Món quà sinh nhật cuối cùng."
"Em bảo quản nó rất tốt." Quyền Đàm nói.
Hạng Tâm Hà cúi đầu cười, không đáp lời, Quyền Đàm cũng không nhắc lại chuyện tỏ tình hôm qua, có lẽ vì không muốn tạo áp lực cho cậu.
"Anh Quyền Đàm."
"Hửm?"
"Chuyện anh nói hôm qua..."
"Sao vậy? Em định từ chối anh à?" Giọng Quyền Đàm nhẹ nhàng như đang trêu đùa, Hạng Tâm Hà đi rất chậm, Quyền Đàm đi sát bên cạnh, bờ vai 2 người mấy lần chạm vào nhau.
"Hoặc là anh đổi cách nói khác nhé." Quyền Đàm bước lên phía trước cậu, ánh mắt sâu thẳm, "Cho anh một cơ hội để theo đuổi em, như vậy có được không?"
Anh hạ thấp tư thế đến mức đó khiến Hạng Tâm Hà nhất thời không thốt lên được lời từ chối, Ni Ni ở phía trước giục họ nhanh lên vì đói sắp chết, Hạng Tâm Hà mới lúng túng nói: "Em... để em nghĩ thêm đã."
Quyền Đàm vẫn dịu dàng: "Được, anh sẽ đợi em."
Ăn xong cơm mới hơn 1 giờ trưa, Hạng Tâm Hà cứ buồn ngủ suốt, Quyền Đàm đưa cậu và Hạng Cánh Tư về khách sạn, cậu tạm biệt Quyền Đàm và Ni Ni ở tầng 15, sau khi cửa thang máy đóng lại mới dắt Cánh Tư về phòng.
"Anh ơi."
"Sao em? Có phải muốn đi xem hội pháo hoa không?"
Hạng Cánh Tư lắc đầu: "Thôi ạ."
"Tại sao?"
"Em thấy hôm nay chơi thế là vui lắm rồi, chắc buổi tối mẹ cũng có sắp xếp khác, em cũng cần ở bên cạnh mẹ một chút."
Hạng Cánh Tư hiểu chuyện hơn nhiều so với dự tính của Hạng Tâm Hà, rõ ràng lúc 4 tuổi còn là một đứa trẻ nghịch ngợm quậy phá.
"Được thôi."
Hạng Cánh Tư về phòng là lăn ra ngủ ngay, Tần Lâm có ghé qua một chuyến, Hạng Tâm Hà ra mở cửa.
"Thằng bé ngủ rồi?"
"Vâng, có chuyện gì không Tần di?"
"Không có gì, cầm lấy đi." Tần Lâm trang điểm tinh xảo, dây chuyền trên cổ lại thay một sợi khác, Hạng Tâm Hà nhận lấy túi quà từ tay bà, có hơi ngạc nhiên: "Đồ ăn ạ?"
Tần Lâm nhướn mày, khoanh tay tựa vào khung cửa: "Chia cho Cánh Tư cùng ăn, tối nay đừng có chạy lung tung nữa, ba con muốn ăn cơm cùng con đấy."
"Vâng ạ." Tần Lâm mang đồ ăn đến cho cậu, cậu không khỏi thấy vui mừng, "Cảm ơn dì."
"Đi đây."
Lúc mới về thì rất buồn ngủ, nhưng giờ lại không ngủ được, tiếng thở của Hạng Cánh Tư rất ổn định, cậu định xem thử đồ ăn Tần Lâm mang đến là gì thì tiếng gõ cửa lại vang lên, cậu cứ ngỡ là Tần Lâm quay lại, nhưng ngay khoảnh khắc mở cửa, cậu ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng quen thuộc, người đứng ngoài cửa mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, cổ áo mở rộng lộ ra chiếc áo thun trắng cổ tròn, tim Hạng Tâm Hà nảy lên một cái, động tác của tay còn nhanh hơn não, nhưng người kia như thể đã biết trước cậu sẽ đóng cửa, trực tiếp đưa tay nắm lấy cổ tay cậu, lôi mạnh ra ngoài.
"Anh làm cái gì vậy?"
Cánh cửa tự động đóng lại.
"Trần Triều Ninh, tôi không mang thẻ phòng, lát nữa không vào được." Cậu không dám kêu quá to, bị Trần Triều Ninh nắm cổ tay kéo đi về phía trước.
Lối thoát hiểm cạnh thang máy ánh sáng rất sáng sủa, có một ô cửa kính sạch sẽ, những đốm sáng chiếu thẳng vào như bị bóp vụn trong không khí, cùng với những bước chân lộn xộn và cánh cửa từ từ đóng lại sau lưng, Hạng Tâm Hà cảm thấy mình như bị giam cầm trong một khu rừng nhiệt đới nào đó.
"Anh đưa tôi đến đây làm gì?"
"Cậu đã ăn cơm với Quyền Đàm."
Hạng Tâm Hà vẫn không ngẩng đầu, 4 mắt nhìn xuống chân nhau, đôi giày thể thao trắng của Trần Triều Ninh hơi giống đôi anh đã đi trong lần đầu họ gặp nhau ở bệnh viện.
"Ừ." Cậu thành thật nói: "Cánh Tư muốn chơi với Ni Ni nên tôi dắt em ấy đi, đã hẹn trước mà."
"4 người cùng ăn cơm."
"Đúng vậy."
"Nhưng hôm qua là 2 người." Lời của Trần Triều Ninh nghe có vẻ kỳ quặc trong tai Hạng Tâm Hà, cậu chậm chạp ngẩng đầu lên, trong mắt vẫn còn những tia máu đỏ do tối qua mất ngủ.
"Không có, hôm qua chẳng phải còn có anh sao?" Cậu đính chính lại, nói: "Là 3 người."
Bản chất Trần Triều Ninh đến đây không phải để nói những chuyện này, nhưng lại bị câu nói này của Hạng Tâm Hà chặn họng đến mức nhất thời không biết nói gì tiếp theo.
"Không đúng sao?" Hạng Tâm Hà như một chú chim cút nhỏ, mái tóc mềm mại bất động dưới tầm mắt anh, vẫn giữ vẻ căng thẳng như cũ, "Anh tìm tôi rốt cuộc là có chuyện gì?"
Cậu theo thói quen sờ vào chiếc đồng hồ trẻ em ở tay trái, mỗi khi lúng túng cậu thường nói nhiều hơn.
"Cái trứng mù lần trước anh tặng tôi, tôi mở ra rồi."
Trần Triều Ninh đứng trước mặt cậu, cụp mắt nhìn hàng lông mi đen dày của cậu.
"Mở ra cái gì?"
Nhắc đến chuyện này, Hạng Tâm Hà không giấu được vẻ phấn khích, ngẩng mặt lên, đôi mắt sáng lấp lánh: "Là Gấu Hạt Dẻ."
"Hờ, tôi chẳng phải đã nói là chắc chắn sẽ gặp may mắn sao."
Hạng Tâm Hà lại nhớ đến nụ hôn đó, vành mắt bỗng chốc đỏ ửng, nói năng lắp bắp: "Cái đó... anh... hình như là vậy, nhưng mà..."
Điện thoại trong túi quần Trần Triều Ninh rung lên liên hồi sát đùi anh, không cần đoán cũng biết là thông báo từ Gia Viên Của Bảo Bối về sự biến động cảm xúc của Tâm Hà Tiểu Bảo.
Anh bước tới 2 bước, Hạng Tâm Hà theo bản năng lùi lại phía sau, bên cạnh là cầu thang, lùi không được nữa, lưng cậu dán chặt vào tường.
Căng thẳng đến mức không dám thở mạnh, Hạng Tâm Hà nhìn Trần Triều Ninh ngày càng tiến sát mình, tuy lưng anh quay về phía cửa sổ, nhưng ánh sáng rực rỡ nhảy nhót trên lớp áo tối màu của anh, Hạng Tâm Hà l**m môi hỏi: "Anh còn mặc áo chống nắng à? Hôm nay bên ngoài thực ra không nắng lắm đâu."
Mặt Trần Triều Ninh tối sầm lại, không biết là vì cậu nói sai chỗ nào, anh lạnh lùng đáp: "Thế à? Ở cạnh Quyền Đàm lâu quá nhỉ?"
"Cũng bình thường mà."
Trong không gian không mấy rộng rãi, các giác quan sẽ bị phóng đại, khứu giác của Hạng Tâm Hà lúc này vô cùng nhạy bén.
Mùi hương trên người Trần Triều Ninh nghe thật đặc biệt, không nói rõ được là mùi gì, nhưng rất say lòng người.
"Anh rốt cuộc là..." Thật sự không chịu nổi nữa, cậu lại muốn chạy.
Nhưng Trần Triều Ninh đột nhiên cúi người xuống, hơi thở nóng rực bất thình lình phả vào bên mặt cậu, khiến cậu ngay lập tức siết chặt nắm tay.
"Tôi mang đến may mắn cho cậu, cậu có được Gấu Hạt Dẻ rồi, chẳng lẽ không nên cảm ơn tôi sao?"
Đây là cái lý lẽ gì vậy? Hạng Tâm Hà đầu óc chưa hỏng đến mức đó, cậu vì con Gấu Hạt Dẻ này mà mất luôn cả nụ hôn đầu đến 3 lần đấy.
"Tôi không tính toán với cậu chuyện đi ăn riêng với Quyền Đàm nữa." Trần Triều Ninh nói.
Hạng Tâm Hà hơi mở to mắt, không thể tin nổi nói: "Anh có cái gì mà phải tính toán?" Cứ làm như cậu ngoại tình không bằng.
"Cậu có thể không cần nói cảm ơn." Trần Triều Ninh đột nhiên đưa tay bóp cằm cậu, mùi hương đó dường như thấm ra từ cổ áo mở rộng của anh, khoảnh khắc đó, trong đầu Hạng Tâm Hà nghĩ là: chẳng lẽ Trần Triều Ninh vừa mới tắm sao? Mùi này hơi giống mùi sữa tắm trong khách sạn, tối qua cậu cũng vừa dùng xong.
"Tôi đến tìm cậu hôm nay, chỉ để xác nhận một chuyện."
Khoảng cách quá gần, ngực sắp dán vào nhau, nhịp tim mất kiểm soát trở nên hỗn loạn, Hạng Tâm Hà muốn đẩy anh ra, nhưng Trần Triều Ninh không cho cậu cơ hội.
"Chuyện gì chứ? Anh cứ nói hẳn hoi đi, đừng..."
Trần Triều Ninh bóp mặt cậu, ép cậu phải đối diện với mình, anh nhìn thấy đôi mắt ngấn nước của Hạng Tâm Hà.
Thức trắng cả một đêm, kiểu gì cũng phải nghĩ thông suốt, anh và Hạng Tâm Hà đã hôn nhau 3 lần, 2 lần trước là cưỡng hôn vì Hạng Tâm Hà nói quá nhiều lời nhảm nhí, anh chỉ muốn bịt miệng người này lại, lần thứ 3 thì không phải, Hạng Tâm Hà muốn vận may, anh liền cho, anh cũng đã đến Biển Jellyfish, Tâm Hà Tiểu Bảo ở cạnh Quyền Đàm sẽ mãi mãi không bao giờ có nhịp tim bất ổn như khi đối mặt với anh, Hạng Tâm Hà nói Quyền Đàm là người tốt, Ôn Nguyên cũng nói thế, những sinh vật có tế bào não đơn giản đúng là dễ bị vẻ bề ngoài đánh lừa.
Hôm qua ăn cơm với Quyền Đàm chưa đủ, hôm nay dắt theo em trai còn ăn tiếp, anh không muốn hỏi Hạng Tâm Hà liệu đã đồng ý sự theo đuổi của Quyền Đàm chưa, anh bây giờ muốn một câu trả lời khác.
"Lần trước không phải cậu nói tôi không phải trai thẳng sao?"
Hạng Tâm Hà kéo tay anh, gỡ từng ngón tay anh ra, không quên nói: "Thật ra chuyện này không nghiêm trọng như anh nghĩ đâu, không phải thì không phải, là đồng tính luyến ái nam cũng chẳng có gì đáng xấu hổ cả, nếu anh muốn..."
"Cho nên tôi muốn thử một chút."
"Thử cái gì?"
Có thứ gì đó nổ tung trong không khí, Hạng Tâm Hà bắt đầu cảm thấy nóng ran từ tận đáy lòng, Trần Triều Ninh dán sát hơn, chóp mũi nhẹ nhàng chạm vào mặt cậu, trong khoảnh khắc trao đổi hơi thở, Hạng Tâm Hà cảm thấy các dây thần kinh trong não mình đang đứt đoạn.
"Thử xem tôi rốt cuộc có phải là đồng tính luyến ái nam hay không."
Đồng tính luyến ái nam mà cũng thử được? Hạng Tâm Hà không biết.
Cảm giác chạm môi lần này sâu đậm và rõ ràng hơn cả ba lần trước, Trần Triều Ninh l**m rất nhẹ, ẩm ướt, dính dấp, giống như đám rêu mà cậu giẫm phải khi đi xem rùa biển hôm nay.
Nhiệt độ cơ thể lên cao đến một mức độ nhất định, não bộ đã không còn nghe theo sự sai khiến, trong không gian vắng lặng chỉ còn tiếng rung "vù vù" của điện thoại, cậu đặt tay lên vai Trần Triều Ninh định đẩy anh ra, nhưng khi cậu vừa hé môi, Trần Triều Ninh đã ôm chặt cậu vào lòng, cảm giác ở đầu lưỡi khiến cả người cậu gần như muốn ngất lịm đi.
Không đứng vững nổi nữa, cuối cùng cậu được Trần Triều Ninh nâng người lên mà hôn, không biết đã hôn bao lâu, cũng không biết Trần Triều Ninh đã thử ra câu trả lời anh muốn chưa, Hạng Tâm Hà chỉ cảm thấy mình sắp nghẹt thở đến nơi.
____________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Ghê hôn