Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 42: Em Thích Em Ấy

Trước Tiếp

Quyền Đàm đã từng nghĩ đến việc Trần Triều Ninh biết chuyện anh đi ăn riêng với Hạng Tâm Hà, chỉ là không ngờ lại sớm như vậy.

Sắc mặt nhanh chóng khôi phục như thường, anh mời Trần Triều Ninh vào cùng ăn, Trần Triều Ninh cũng không khách sáo với anh, vô cùng tự nhiên ngồi xuống bên cạnh anh.

Trần Triều Ninh đương nhiên là tìm đến theo quỹ đạo hành tung của Gia Viên Của Bảo Bối, trước khi tới trong lòng đã có chút suy đoán, chẳng qua không ngờ sẽ gặp Quyền Đàm ở đây, nghĩ kỹ lại hình như cũng không bất ngờ lắm, chưa từng nghe nói Quyền Đàm có bạn bè ở đây, anh vắng mặt trong bữa tối hôm nay, Hạng Tâm Hà lại đột nhiên xuất hiện ở đảo cồn cát, anh đã sớm biết Hạng Tâm Hà sẽ đến, cho nên đã hẹn trước cùng ăn tối.

Về phần là sớm bao lâu, chỉ có 2 người bọn họ biết.

"Sao em lại ở đây?"

Quyền Đàm bảo nhân viên phục vụ thêm bát đũa, Trần Triều Ninh thần sắc tự nhiên bắt đầu uống nước, nhưng mắt thì nhìn chằm chằm Hạng Tâm Hà đang ngồi như trên đống lửa ở đối diện.

Gương mặt trắng nõn đỏ lên một mảng, đặc biệt là mí mắt, chỗ nếp gấp mí mắt giống như đánh chút phấn má hồng, hôm đó ở nhà hôn cậu cũng như vậy, dường như những vị trí da mỏng đặc biệt dễ đỏ, cũng dễ run rẩy hơn, nhìn thế nào cũng không bình thường.

Điện thoại trong tay rung lên, không cần nhìn cũng biết là đến từ Gia Viên Của Bảo Bối, Trần Triều Ninh trầm mặc, không hiểu Hạng Tâm Hà nhìn thấy anh thật sự sợ hãi như vậy sao?

Lúc hôn cậu cũng đâu có từ chối, trước khi đi còn nhớ mang theo hộp mù, sao bây giờ lại bắt đầu căng thẳng.

Nhân viên phục vụ thêm bát đũa xong thì rót nước cho bọn họ, Hạng Tâm Hà ồm ồm nói cảm ơn người ta, mái tóc đen nhánh mềm mại dán trên trán, bên dưới là lông mi thật dài, chắc là bị bụi bay vào mắt, cậu đưa tay dụi dụi mạnh, dụi được mấy cái mí mắt càng đỏ hơn, lông mi bắt đầu ươn ướt.

"Trùng hợp." Trần Triều Ninh úp điện thoại xuống bàn, nói.

Quyền Đàm không tin lắm, "Vậy quả thực khá trùng hợp, chỉ có mình em?"

"Anh còn muốn có ai?"

"Anh không muốn có ai cả, chỉ là em vừa khéo tới, khá bất ngờ."

Trần Triều Ninh sao có thể không nghe ra ý tứ trong lời nói của anh, chê anh tới làm kỳ đà cản mũi, làm phiền cuộc hẹn hò với Hạng Tâm Hà, mà lúc này đối tượng hẹn hò đang cắm đầu ăn khổ sở trước mặt anh, hàng mi ướt sũng rủ xuống, mấy chùm dính vào nhau, cậu ra sức chớp mắt, sau đó bắt đầu uống nước.

"Có gì mà bất ngờ, đảo cồn cát chỉ nhỏ như vậy, anh nếu không muốn em tới, vừa nãy đừng gọi e, vào."

"Anh không gọi em, em sẽ không vào?"

Trần Triều Ninh không thích trả lời câu hỏi lập lờ nước đôi này của anh, nói với Hạng Tâm Hà: "Cậu cũng ở đây."

Hạng Tâm Hà rõ ràng không được tự nhiên lắm, chậm chạp ngẩng mặt lên, mím môi "ừ" một tiếng, "Trùng hợp thật."

"Đúng là khá trùng hợp, đến khi nào?"

"Hôm nay."

"Buổi sáng?"

"Buổi trưa đi, chưa đến 11 giờ."

Giọng nói nhỏ xíu, nhưng Trần Triều Ninh hỏi một câu cậu đáp một câu, cũng khá ngoan.

Quyền Đàm bảo cậu ăn chậm thôi, thuận tiện gắp cho cậu không ít thức ăn, đôi đũa đã dùng chạm vào mép một cái bát sạch khác của Hạng Tâm Hà, Trần Triều Ninh không lên tiếng nhìn Quyền Đàm thu đũa về.

"Ăn xong, anh sẽ đưa Tâm Hà đi phố đèn lồng, em có muốn đi cùng không?" Quyền Đàm hỏi.

Ánh mắt Trần Triều Ninh khựng lại, ngay sau đó quay đầu đi, giọng nói rất nhạt: "Anh chắc chắn muốn em đi?"

"Anh chỉ hỏi em một chút thôi."

Hạng Tâm Hà xem ra đã ăn no, đặt đũa xuống, nghịch ngợm chiếc đồng hồ trẻ em đeo trên tay trái.

Chưa đầy 30 giây, điện thoại Trần Triều Ninh vang lên một tiếng, Hạng Tâm Hà lén lút nhìn anh một cái, Quyền Đàm trực tiếp quay sang hỏi anh: "Có người tìm em?"

Anh mở điện thoại, tin nhắn đến từ Gia Viên Của Bảo Bối.

Khuôn mặt cậu bé hoạt hình không chỉ nhịp tim không ổn định, nhiệt độ cơ thể còn đang tăng cao, mặt đỏ như đít khỉ, mồ hôi to như hạt đậu túa ra trên đầu, trông có vẻ khó xử lắm.

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Ôn Nguyên, cậu nói xem muốn rời khỏi một nơi khá xấu hổ, nên tìm cái cớ gì thì tốt hơn đây? (buồn bã)]

Buồn bã đến mức mặt mày ủ rũ, giống như giây tiếp theo có thể khóc òa lên được.

Trần Triều Ninh không trả lời, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, "Là bạn, Thiểm Thiểm để ở nhà cậu ta, nói với em lại bug."

Quyền Đàm nhíu mày hỏi: "Thiểm Thiểm? Là ai?"

Trần Triều Ninh không trả lời, ánh mắt rơi vào đĩa thức ăn ăn dở một nửa ở đối diện, Hạng Tâm Hà bưng cốc không ngừng uống nước, răng cắn vào vành cốc.

Muốn nói quá nhiều lời, tất cả đều nghẹn ở cổ họng, chỉ hỏi cậu: "Cậu uống nhiều như vậy, không no bụng sao?"

Hạng Tâm Hà nhả răng ra, vẫn nắm chặt cái cốc thủy tinh rỗng đáy, "Cũng bình thường, chỉ là khá khát, có thể là nóng quá."

Nhịp tim lại bắt đầu tăng lên, Hạng Tâm Hà bắt đầu bất an cạy móng tay.

Từ đáy lòng dâng lên cảm giác thất bại, Trần Triều Ninh lựa chọn buông tha cho cậu.

"Thiểm Thiểm là chó điện tử của em."

Quyền Đàm ở bên cạnh gật gật đầu, "Vậy mà còn có tên."

Trần Triều Ninh: "Có tên kỳ lạ lắm à?"

"Không phải, bởi vì trước đây em chưa từng nhắc tới."

Tiếng đàn violin trong nhà hàng đổi thành tiếng đàn piano, Trần Triều Ninh một lần nữa mở điện thoại ra.

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Chọc chọc Ôn Nguyên.]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Để ý tôi với.]

Trần Triều Ninh có một khoảnh khắc đột nhiên hối hận vì đã đến đây, Hạng Tâm Hà mỗi lần nhìn thấy anh không phải muốn chạy thì là muốn trốn, không hiểu mình chạy tới làm phiền cậu và Quyền Đàm làm gì.

Thích ở bên cạnh Quyền Đàm như vậy, sớm đã làm gì.

Anh chọc chọc khuôn mặt cậu bé hoạt hình của Tâm Hà Tiểu Bảo, hệ thống tự động gửi qua một tin nhắn.

[Tâm Hà Tiểu Bảo.]

Hạng Tâm Hà giống như bắt được cọng rơm cứu mạng nào đó, cả khuôn mặt đều sống động hẳn lên.

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Có mặt!]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Tôi đây tôi đây!]

Quyền Đàm đang nói mấy lời vô nghĩa với Hạng Tâm Hà, cậu căn bản không muốn nghe, tiếp tục gửi tin nhắn cho Tâm Hà Tiểu Bảo.

[Tại sao muốn chạy?]

Quả thực khá muốn biết đáp án này.

"Em rất thích cái đồng hồ trẻ em này sao?" Quyền Đàm đột nhiên mở miệng: "Thấy em cứ nghịch mãi."

Hạng Tâm Hà đánh chữ được một nửa đành phải dừng lại, không tự nhiên nói: "Vâng, nói chuyện với bạn bè gì đó, khá tiện."

"Bạn bè? Là người lần trước đến công ty ấy à?"

"Vâng, cậu ấy tên Ôn Nguyên."

"Cho nên em vừa nãy đang nói chuyện với cậu ấy?"

Hạng Tâm Hà kiên trì gật đầu: "Xin lỗi anh Quyền Đàm, em không nên......"

"Không sao, em trông có vẻ hơi căng thẳng, nói chuyện với cậu ấy cũng rất tốt."

Cậu lặng lẽ nhìn về phía Trần Triều Ninh ở một bên, người nọ vẫn không có động tác gì, không nghịch điện thoại nữa, tầm mắt không biết đặt ở đâu.

"Nếu ăn no rồi, chúng ta đi thôi."

"À, vâng vâng."

Hạng Tâm Hà đi lấy túi của mình, Trần Triều Ninh ngồi không động đậy, Quyền Đàm lại hỏi anh một lần nữa có muốn đi cùng không, anh lạnh lùng ngẩng đầu, 2 người nhìn nhau hồi lâu, anh mới nói: "Không đi."

"Vậy anh đi trước đây."

Hạng Tâm Hà há miệng, muốn nói lại thôi, nhưng Quyền Đàm gọi tên cậu, cậu liền không nói tiếp nữa.

Trên túi chéo nhiều thêm một con Gấu Hạt Dẻ, Trần Triều Ninh nhìn 3 con vật xấu quắc dựa vào nhau lắc lư trên đó, không rõ có phải Hạng Tâm Hà cũng treo con mình tự mở được lên cùng hay không, tóm lại đặt cùng một chỗ với con Quyền Đàm tặng khiến anh cảm thấy hơi chói mắt.

Anh 10 phút sau mới rời khỏi nhà hàng, đi ra ngoài cửa mới nhận được hồi âm của Tâm Hà Tiểu Bảo.

[Không có nói muốn chạy, chỉ là nhìn thấy một người sẽ rất căng thẳng, cho nên muốn trốn tránh một chút.]

Nhịp tim cậu đã giảm xuống, đã khôi phục bình thường, nhiệt độ cơ thể cũng vậy, cảm xúc không còn phập phồng nữa, biểu cảm khuôn mặt cậu bé hoạt hình trở nên yên tĩnh.

Trần Triều Ninh tự giễu nói: "Ở bên anh ta thì vui vẻ."

Trước khi tắt điện thoại, rất muốn gỡ cài đặt Gia Viên Của Bảo Bối, ngay từ đầu anh đã không nên cài cái thứ này, nhưng màn hình nhảy ra nút xác nhận hủy bỏ, anh do dự rất lâu, vẫn ấn hủy bỏ.

Cái bóng dưới đèn kéo dài một đường, đi về phía trước một bước cái bóng liền dịch chuyển một bước, gió đêm hơi lạnh, thổi vào vạt áo phồng lên, anh đứng trong dòng người thưa thớt, Quyền Anh gọi điện thoại tới hỏi anh đang ở đâu.

"Lát nữa con về."

......

Phố đèn lồng Quyền Đàm nói là một con phố đi bộ đông đúc người qua lại, Ni Ni phát hiện ra vào ngày đầu tiên mới đến, trẻ con thích nơi đông người náo nhiệt, còn có thể mua rất nhiều đồ ăn ngon.

"Anh nhớ em thích nơi như thế này."

Quyền Đàm không biết mua cho cậu một xiên hồ lô ngào đường từ đâu, Hạng Tâm Hà lúc đầu ngại không nhận, Quyền Đàm nói đã tiêu tiền, không ăn sẽ rất lãng phí, Hạng Tâm Hà chỉ đành chấp nhận.

"Cảm ơn anh."

"Khách sáo với anh làm gì."

Phố đi bộ người thực sự đông, cảnh đêm trên đảo rất đẹp, đi qua phố đi bộ đi tiếp về phía trước có một hồ nhân tạo, chuyên dùng để thả đèn.

"Là cầu nguyện sao?"

Quyền Đàm gật đầu: "Ừ, gì cũng được."

Lớp đường bên ngoài hồ lô ngào đường rất ngọt, nhưng sơn tra lại chua, Hạng Tâm Hà cắn một miếng rất sâu, chua đến đau răng, nhăn nhúm mặt mày, khó khăn lắm mới hoãn được.

"Anh Quyền Đàm, cảm ơn anh đã đưa em đến đây, nhưng hôm nay em muốn về sớm chút." Hạng Tâm Hà thương lượng với anh: "Anh nói Ni Ni thích nơi này, hay là ngày mai em đưa Cánh Tư qua đây, đến lúc đó chúng ta lại cùng nhau đi thả đèn cầu nguyện nhé."

"Sao vậy? Tâm trạng không tốt sao?"

Hạng Tâm Hà lắc đầu: "Không có, rất vui mà."

Cậu rất rõ ràng có tâm sự, từ sau khi gặp Trần Triều Ninh.

"Tâm Hà."

"Vâng?"

"Không thể nói cho anh biết sao?"

Dòng người qua lại trước sau luôn có lúc không cẩn thận va chạm, Quyền Đàm để Hạng Tâm Hà đi bên trong, cẩn thận che chở cậu, Hạng Tâm Hà khẽ co vai, cố gắng không để bản thân chạm vào cơ thể Quyền Đàm, khoảng cách cố ý giữ gìn khiến cậu trông quá mức cứng ngắc.

"Anh có thể hỏi em một câu không?" Quyền Đàm nói.

Hạng Tâm Hà đi theo anh chậm chạp tiến về phía trước, hồ lô ngào đường nắm chặt trong tay.

"Được ạ, anh hỏi đi."

Giọng Quyền Đàm rất trầm, hơi cúi người xuống, bên tai âm thanh ồn ào, nhưng Hạng Tâm Hà vẫn nghe rất rõ ràng.

"Trước khi em đến em đã gặp mặt Triều Ninh sao?"

Đầu óc Hạng Tâm Hà cứng đờ, "Cái gì?"

Quyền Đàm cười cười không quan trọng: "Không thể nói sao?"

Thật ra đây căn bản không phải câu hỏi khó trả lời gì, nói thật là được, nhưng Hạng Tâm Hà theo bản năng muốn nói dối, lúc ý thức được tâm lý này cậu cảm thấy mình có thể thực sự ngã hỏng đầu óc.

Rốt cuộc có gì cần thiết phải lừa người.

"Có gặp." Cậu cúi đầu, "Gặp một lần."

Cậu lại nhớ tới nụ hôn trước cửa sổ kính sát đất.

Quả thực mang đến cho cậu vận may, cậu quay được Gấu Hạt Dẻ vẫn luôn mong muốn.

Nhưng điều này dẫn đến việc cậu nhìn thấy Trần Triều Ninh tim liền khó chịu, không chỉ đơn thuần vì căng thẳng sợ hãi, mà là một loại cảm giác tim đập nhanh, cho nên theo bản năng muốn trốn tránh.

Nụ hôn mang đến vận may cho cậu không giống với 2 lần trước, nhưng những thứ ẩn chứa trong đó cậu nghĩ không thông, nghĩ nhiều không những tim khó chịu, ngay cả đầu cũng bắt đầu đau.

Xem ra cậu còn phải đi bệnh viện tái khám thêm lần nữa.

Quyền Đàm không tiếp tục đi về phía trước, Hạng Tâm Hà dừng bước, quay đầu lại gọi anh: "Anh Quyền Đàm?"

Bóng người xung quanh giống như ấn nút tạm dừng, Hạng Tâm Hà chỉ nhìn thấy khuôn mặt Quyền Đàm khiến cậu cảm thấy xa lạ. "Sao......"

"Có một số lời vốn định qua một thời gian nữa mới nói cho em biết, nhưng lại cảm thấy không đợi được quá lâu."

"Cái gì ạ?"

"Anh đã đợi rất lâu rồi."

Hạng Tâm Hà từng bước đi về phía anh, cầm hồ lô ngào đường lắc lư trước mắt anh, cười nói: "Cái gì vậy ạ?"

Quyền Đàm ấn tay cậu lại, nắm rất chặt, nụ cười Hạng Tâm Hà ngưng trệ, hoảng loạn nhìn anh.

"Tâm Hà, em có muốn cân nhắc anh một chút không."

Hạng Tâm Hà bắt đầu cảm thấy ù tai, tưởng mình nghe nhầm, biểu cảm ngây ngốc, "Cân nhắc?"

Nhiệt độ nơi cổ tay tăng vọt theo đường thẳng, dường như còn mang theo mồ hôi dính dớp, Hạng Tâm Hà cảm thấy chỗ đó máu huyết không thông lắm, nhưng Quyền Đàm không có ý định buông ra.

"Ý của cân nhắc chính là."

Ánh mắt Quyền Đàm rực lửa: "Để anh làm bạn trai em."

Phản ứng đầu tiên của Hạng Tâm Hà là cảm thấy mình có thể quả thực lúc đầu ngã từ trên lầu xuống không những ngã hỏng đầu, kéo theo lỗ tai cũng xảy ra vấn đề.

Tại sao đang yên đang lành Quyền Đàm lại nói ra những lời này.

Trong ký ức đã mất hơn 3 năm gần 4 năm của cậu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Quyền Đàm thấy cậu như người câm không nói một tiếng, khuôn mặt bằng bàn tay đôi mắt thất thần, suy nghĩ không biết bay đi đâu, đoán chừng bị lời nói của mình dọa sợ, anh có thể xin lỗi Hạng Tâm Hà vì chuyện khác, nhưng cái này không được, là nguyên tắc.

"Không cần vội vàng trả lời anh, anh hy vọng em suy nghĩ thật kỹ."

Đầu óc Hạng Tâm Hà như ấm nước sôi, nhưng cố tình không cảm thấy nóng, sắc mặt khẽ trắng bệch, tất cả ngôn ngữ không thể tổ chức lại với nhau, chỉ có thể nhảy ra ngoài từng chữ từng chữ một.

"Anh Quyền Đàm, anh...... anh làm......"

Muốn hỏi anh làm sao vậy, nhưng Quyền Đàm đã buông tay cậu ra, cười khẽ nói: "Khó hiểu lắm sao? Đương nhiên là vì thích em mới nói những lời này."

"Nhưng mà." Hạng Tâm Hà đột nhiên trở nên có phần nôn nóng, hốc mắt phiếm hồng, "Nhưng mà em......"

Dáng vẻ của cậu khiến Quyền Đàm nhớ tới Hạng Tâm Hà lần đầu tiên bị Trần Triều Ninh từ chối.

Cũng như vậy, mắt đỏ hoe, giống như sắp khóc, nhưng nước mắt cứ không chịu rơi xuống, cậu không ngừng tự an ủi mình: Không sao, mình sẽ không bỏ cuộc đâu.

Cậu nói mình kiên nhẫn nhất, cũng có nghị lực nhất, cậu sẽ thích Trần Triều Ninh rất lâu rất lâu.

Chính là không hiểu tại sao cứ phải thích Trần Triều Ninh, lý do của Hạng Tâm Hà quá đơn giản cũng quá thuần túy, khuyết điểm của Trần Triều Ninh nhiều hơn ưu điểm của Hạng Tâm Hà rất nhiều, bọn họ không hợp nhau.

"Dọa em sợ rồi." Quyền Đàm vẫn lùi một bước.

Hạng Tâm Hà luống cuống nói: "Không có ạ."

"Vậy em có thể cân nhắc một chút không?"

Hạng Tâm Hà rất trầm mặc, cúi cái cổ thon dài xuống, Quyền Đàm ở một số phương diện còn kiên nhẫn hơn cậu, cứ thế yên lặng đợi một đáp án.

"Anh Quyền Đàm."

Hạng Tâm Hà nhìn về phía anh, hỏi: "Tại sao ạ? Anh trước đây chưa bao giờ......"

"Bởi vì em trước đây thích Triều Ninh."

Hạng Tâm Hà có ngốc nữa cũng nghe hiểu.

Nhưng cậu thật sự chưa từng nghĩ về phương diện này, hồi nhỏ đã quen biết Quyền Đàm, không biết anh thích đàn ông, càng không biết anh thích mình.

Cho nên hóa ra thích một người có thể giấu kỹ như vậy sao?

Hạng Tâm Hà rối rắm muốn chết.

Quyền Đàm đưa cậu về khách sạn, cậu vốn định từ chối, không ngờ 2 người ở cùng một khách sạn.

"Vậy vẫn là làm phiền anh rồi." Hạng Tâm Hà giống như con cá nóc xì hơi, nói chuyện ồm ồm, Quyền Đàm cảm thấy cậu đáng yêu, dọc đường đi không nhắc lại chuyện theo đuổi nữa.

Đến khách sạn gần 9 giờ rưỡi, đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, trên đỉnh đầu một hàng 3 chiếc đèn chùm pha lê nối liền nhau, chói mắt lại rực rỡ.

"Sớm biết là cùng một khách sạn, đã không để em mất công ra ngoài tìm anh." Quyền Đàm nói.

Hạng Tâm Hà gượng cười: "Khách sạn Tần di đặt, thật ra em cũng chưa nhìn kỹ tên là gì, nhưng phong cảnh rất tốt, trong phòng có thể nhìn thẳng ra biển."

"Ừm, quả thực."

Hai người cùng nhau chuẩn bị đi thang máy, vừa khéo cửa thang máy bên trái tầng một đóng lại, Quyền Đàm ấn nút, tưởng rằng không kịp, ai ngờ cửa thang máy từ từ mở ra, anh để Hạng Tâm Hà vào trước, nhưng người này chần chừ không động, anh nhìn vào trong, lại gặp Trần Triều Ninh.

Anh chắc là đang chơi game, Trần Triều Ninh thường xuyên sẽ chơi một số game đơn giản giết thời gian, tiếng nhạc loa ngoài rất nhỏ, nhưng trong không gian kín mít vẫn vô cùng đột ngột.

Hạng Tâm Hà ấn tầng 15, Trần Triều Ninh ở tầng 19, Quyền Đàm vươn tay dài, vòng qua vai cậu, ấn xuống tầng 18.

Trong tấm gương thủy tinh trơn bóng của thang máy chiếu 3 người, tim Hạng Tâm Hà đập hỗn loạn, nhìn chằm chằm mũi chân mình, không khí yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng thở, lúc cửa thang máy mở ra cậu ngẩng đầu, vừa khéo nhìn thấy Trần Triều Ninh dựa vào trong góc khuất nhất trong gương thủy tinh, anh cúi đầu, thay một bộ quần áo, một chiếc áo sơ mi màu xám đậm chất liệu rất tốt, vạt áo sơ vin lỏng lẻo trong quần, mở cổ áo, cửa thang máy mở ra hết cỡ, gương biến mất, Trần Triều Ninh cũng vậy.

"Em đi trước đây."

Quyền Đàm tạm biệt cậu: "Mai gặp."

Lời đáp lại của Hạng Tâm Hà nghẹn trong cổ họng, mang theo chút chật vật bước ra khỏi thang máy.

Cậu rất nhanh đã rẽ ở khúc ngoặt phía trước, đồng thời cửa thang máy đóng lại, Trần Triều Ninh tắt điện thoại, Quyền Đàm nhìn anh trong gương nói: "Sao không chơi nữa?"

"Mệt."

Quyền Đàm đứng trước mặt anh, cơ thể thẳng tắp, giọng trầm trầm. "Anh nói với em chuyện này."

"Ừ."

"Anh tỏ tình với Tâm Hà rồi."

Trần Triều Ninh duy trì tư thế ban đầu hồi lâu không động đậy, tiếp đó nhấc mí mắt lên, không có biểu cảm gì, nhưng Quyền Đàm hiểu rõ tính cách em họ mình, nói tiếp: "Trước đây đã nói với em, anh lần này không muốn bỏ cuộc."

"Bỏ cuộc?" Trần Triều Ninh cười lạnh: "Anh bỏ cuộc cái gì rồi?"

Làm như thể trước đây Hạng Tâm Hà là vật sở hữu của anh, chỉ là vì một số nguyên nhân lung tung rối loạn không thể không buông tay vậy.

Là một chuyện sao?

"Em không cần có địch ý với anh như vậy."

"Anh nhầm rồi Quyền Đàm." Trần Triều Ninh đứng thẳng người dậy, lưng vẫn dán vào thang máy lạnh lẽo, "Từ trước đây, anh chưa từng theo đuổi Hạng Tâm Hà, là tự anh cân nhắc kết quả, em đã nói với anh không ít lần nhỉ, anh thích thì anh theo đuổi, đừng nói mấy lời có hay không."

Quyền Đàm nghiêng mặt, nhìn chằm chằm anh: "Cho nên bây giờ anh theo đuổi, tại sao em không vui?"

"Anh con mắt nào thấy em không vui?"

Sau khi thang máy mở ra, Quyền Đàm không ra ngoài, chỉ có thể máy móc đóng lại lần nữa.

Quyền Đàm im lặng không nói, tầm mắt rơi trên khuôn mặt mất kiên nhẫn của Trần Triều Ninh.

"Em nói lại lần nữa." Yết hầu anh lăn lộn lên xuống, có thể ý thức được bản thân quả thực cảm xúc không đúng, lạnh lùng nói: "Anh thích ai là tự do của anh, nhưng anh đừng nhân lúc đầu óc cậu ta không tốt nói những lời này."

"Em ấy chỉ là quên mất một số chuyện, anh không tính là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn chứ?" Quyền Đàm nói: "Hay là em sợ, sợ em ấy đồng ý với anh, đợi em ấy nhớ ra sẽ hối hận."

Thang máy mở ra ở tầng 19, có người đi vào, Quyền Đàm nhường chỗ cho đối phương, 2 người cùng nhau lại xuống tầng 1.

Từ tầng 19 xuống tầng 1, trong thời gian chưa đến 2 phút không ai nói thêm câu nào, cho đến khi lại chỉ còn lại 2 người bọn họ.

Quyền Đàm vẫn ấn tầng 18.

Lần này xoay người trong thang máy, đối mặt với Trần Triều Ninh, giọng điệu không có bất kỳ do dự nào, chỉ đang trần thuật một sự thật.

"Trần Triều Ninh."

"Em thích em ấy."

________________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Ngày mai không đăng, cho nên hôm nay viết nhiều một chút.

Trước Tiếp