Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Phòng khách của Trần Triều Ninh có một cửa sổ kính sát đất rất lớn, lần đầu tiên Hạng Tâm Hà tới đây đã thích ngồi xổm ở đây nhìn xuống dưới lầu, cậu nói bên dưới có cái cầu trượt, trông có vẻ rất vui, Trần Triều Ninh không biết tại sao Hạng Tâm Hà luôn mê mẩn những thứ của trẻ con, ví dụ như bài hát thiếu nhi, ví dụ như quay trứng, cũng ví dụ như cầu trượt dưới lầu nhà anh.
"Anh Triều Ninh, anh bị ốm thì đừng chạy lung tung, nằm trên giường nghỉ ngơi cho khỏe đi chứ."
Cúm mùa đông rất nghiêm trọng, Hạng Tâm Hà nhất quyết tìm tới nhà anh, mang theo túi lớn túi nhỏ, đồ ăn thức uống còn có các loại thuốc.
Triệu chứng khó chịu khi bị bệnh không chỉ là sốt, còn có tư duy trì trệ và hỗn loạn, Hạng Tâm Hà không biết nấu cơm, dùng điện thoại gọi đồ ăn bên ngoài cho anh, anh không có khẩu vị, cũng không ngủ được, tùy tiện khoác một chiếc áo ngồi trên thảm trước sô pha chơi game.
"Khó chịu thế chơi game có thắng được không?"
"Thắng thì cậu đi."
Hạng Tâm Hà sán vào gần anh, mím chặt miệng, không nhịn được lại mở ra: "Vậy không được, bất luận thắng thua, em đều muốn ở lại đây với anh, nhưng em sẽ không làm ồn đâu, anh yên tâm."
Cậu cười ngốc nghếch 2 tiếng, có được một cơ hội 2 người ở riêng không dễ dàng, không cho phép Thiểm Thiểm làm bóng đèn, tắt nguồn con chó này đi, nhỏ nhẹ nói với Trần Triều Ninh: "Thiểm Thiểm cũng phải nghỉ ngơi, không thể để nó mệt được, em không ở đây, thì chỉ có nó có thể ở bên anh thôi."
Thiểm Thiểm là một con chó điện tử bug bay loạn xạ anh có thể giữ lại đã là quá tốt, có gì cần thiết phải chăm sóc, còn có lời này của Hạng Tâm Hà nói nghe cứ như anh là đứa trẻ bị bỏ rơi không ai chăm sóc vậy.
"Cậu không đi làm?"
"Hôm nay cuối tuần mà."
Hệ thống sưởi trong phòng hun đỏ bừng khuôn mặt trắng nõn của Hạng Tâm Hà, cậu cởi áo khoác ra, bên trong mặc một chiếc áo len cổ tròn màu trắng gạo, lông xù xù, giống như tóc cậu, cậu cầm thìa, từng miếng từng miếng ăn hết phần đồ ăn Trần Triều Ninh không ăn, vừa ăn vừa nói: "Biết anh không có khẩu vị, nhưng bị bệnh bổ sung năng lượng là rất quan trọng, hay là lát nữa em nấu cho anh nhé?"
Màn hình game trong tivi dừng ở chữ GAME OVER, Trần Triều Ninh quay đầu nhìn cậu.
Ý cười trong mắt Hạng Tâm Hà không giấu được, "Anh thua rồi, em có thể ở lại đây."
Bởi vì không có trạng thái mà thua game là một chuyện rất khó chịu, anh ném tay cầm chơi game đi, "Cậu định làm cái gì để đầu độc tôi?"
"Sao em nỡ chứ?" Hạng Tâm Hà có lẽ có một thiên phú độc đáo và quỷ dị trong việc theo đuổi người khác, cái gì cũng có thể lái sang tỏ tình: "Em thích anh như vậy, nếu anh chết, em sẽ không sống một mình đâu."
"Hờ, thật sao? Còn sẽ tuẫn tình?"
"Đương nhiên." Hạng Tâm Hà cơm cũng không ăn nữa, suy nghĩ kỹ càng sau đó nghiêm túc nói với anh: "Nhưng mà anh Triều Ninh, em không muốn anh chết, cái chết rất đau khổ, sau này đừng nói những lời như vậy nữa."
Lúc đầu óc không tỉnh táo cũng sẽ hỏi một số vấn đề lung tung rối loạn, ví dụ như ngày hôm đó sinh ra một sự kiên nhẫn vô danh kỳ diệu, hỏi Hạng Tâm Hà rốt cuộc tại sao thích anh. "Cuộc đời cậu đâu chỉ có tình yêu, Hạng Tâm Hà, cậu đổi người khác thích không được sao?"
"Không được."
"Có cần phải cố chấp như vậy không?"
Rất nhiều thứ anh đều không nhớ rõ lắm, bởi vì Hạng Tâm Hà nói nhảm với anh thực sự quá nhiều, chỉ là hôm đó Hạng Tâm Hà dường như không vui lắm, ăn xong đồ ăn ngồi xổm trước cửa sổ kính sát đất của anh, ôm đầu gối ngẩn người.
"Anh Triều Ninh, cuộc đời quả thực không chỉ có tình yêu, nhưng anh đối với em rất quan trọng, em không muốn người quan trọng rời xa em, em chỉ muốn nắm thật chặt."
Áo len màu trắng gạo khiến Hạng Tâm Hà trông rất giống một con nhím, rõ ràng lông dựng lên rất mềm mại, cậu dùng ngón tay chỉ vào cửa kính đã đọng hơi sương, sau đó viết lên đó 3 chữ Trần Triều Ninh.
Hạng Tâm Hà không hay nhắc tới người nhà cậu, thường treo bên miệng là mẹ cậu, cậu nói em trai cậu không hiểu chuyện làm hỏng máy ảnh của cậu, thật ra cậu lúc đầu cũng không tức giận lắm.
"Bởi vì Cánh Tư còn nhỏ, cũng không phải cố ý, có thể lúc đó em sốt ruột quát em ấy 2 câu, cho nên em ấy khóc, Tần di tưởng em đang trách cứ em ấy, kiên quyết không chịu xin lỗi, em rất tủi thân, nhưng điều buồn nhất không phải là ba không giúp em, mà là ông ấy quên mất máy ảnh là mẹ tặng."
"Sao ông ấy có thể quên chứ? Đây là món quà cuối cùng mẹ để lại cho em."
Mùa đông không có đứa trẻ nào chơi cầu trượt ngoài trời, nhưng Hạng Tâm Hà cứ nhìn chằm chằm dưới lầu không một bóng người rất lâu.
"Em cảm thấy ông ấy chính là có người nhà mới, sớm muộn gì cũng có một ngày hoàn toàn quên mất mẹ, có thể đối với ông ấy không là gì, nhưng em không chấp nhận được lắm, em cãi nhau với ông ấy, ông ấy đánh em, lần đầu tiên em gặp anh, em rất chật vật, em tưởng máy ảnh không sửa được nữa."
Giọt nước từ từ trượt xuống trên kính làm nhòe đi tên anh, Hạng Tâm Hà quay đầu lại nhìn anh, mắt rất ướt, "Anh Triều Ninh, thích không cần rất nhiều rất nhiều lý do, đôi khi chính là chuyện xác định trong nháy mắt."
Anh lúc đó vì sốt nhẹ mà đầu đau như búa bổ, nhắm mắt cả người ngả ra sau sô pha, trong lòng nghĩ là loại cừu non như Hạng Tâm Hà cũng biết cãi nhau.
"Cho nên người khác sửa máy ảnh cho cậu cậu cũng sẽ thích người khác."
Nói nghe đường hoàng lắm.
"Tôi chỉ đưa cho cậu mấy linh kiện, là cậu tự sửa xong."
Anh cảm nhận được một trận hô hấp chậm rãi nhẹ nhàng, giống như lông vũ phớt qua bên tai, mở mắt ra chính là gương mặt Hạng Tâm Hà gần trong gang tấc, cậu không biết đi tới từ lúc nào, tiếng bước chân cũng không có, chống lên lưng sô pha, cúi người xuống mặt đối mặt với anh.
"Thì sao chứ? Đây chỉ là một cơ hội, thích anh đương nhiên còn có nguyên nhân khác nữa mà."
"Cái gì lung tung rối loạn vậy, cậu vừa nãy còn nói không cần rất nhiều rất nhiều lý do."
Hạng Tâm Hà cong mắt cười, lại ghé xuống vài centimet, suýt chút nữa dán vào chóp mũi, "Anh ngay cả lời em vừa nói cũng nhớ, tâm trạng em đột nhiên tốt lên hẳn, anh Triều Ninh, đợi anh khỏi bệnh, em có thể xuống lầu chơi cái cầu trượt kia không?"
"Cậu bây giờ đi luôn không ai cản cậu."
"Em muốn anh đi cùng em mà."
"Không rảnh."
Anh quả thực không thích loại cầu trượt nhàm chán chỉ có trẻ con chơi này, chơi game chán thì buồn ngủ, Hạng Tâm Hà đi lúc nào không hay.
Bị ốm sốt ngủ không say, một chút động tĩnh là có thể tỉnh, anh nghe thấy Hạng Tâm Hà nói với anh sẽ mãi mãi mãi mãi thích anh.
Mà hiện tại, cái gì cũng nhớ, cố tình chỉ quên mỗi Trần Triều Ninh, Hạng Tâm Hà vẫn có hứng thú với cầu trượt dưới lầu nhà anh.
"Bây giờ không có đứa trẻ nào đang chơi, lát nữa tôi có thể đi trượt không?"
Trần Triều Ninh ngồi trên thảm ăn bánh bao cậu mua tới, thuận tay cắm ống hút vào hộp sữa đậu nành.
"Tùy cậu."
Hạng Tâm Hà đứng dậy, chạy đi vài bước sau đó lại chạy về, trong tay bưng hộp mù của cậu, ngồi xổm bên cạnh Trần Triều Ninh, mắt sáng rực nhìn anh.
"Tôi bóc ở chỗ anh nhé." Cậu nói.
Trần Triều Ninh nhét sữa đậu nành vào tay cậu, cậu ngại ngùng nhận lấy, "Sao anh biết tôi khát, vậy tôi không khách sáo nữa nhé."
Ực ực, tiếng nuốt không nhỏ, một hơi uống hết một nửa.
Trần Triều Ninh vẫn nói: "Tùy cậu."
Hạng Tâm Hà đặt sữa đậu nành sang một bên, sau đó quỳ gối tiến lên 2 bước, nịnh nọt nhìn về phía Trần Triều Ninh: "Đến cũng đã đến, cho tôi cọ chút vận may của anh lần nữa đi."
Bánh bao trong tay thực sự khó ăn, cắn 2 miếng cũng không biết nhân gì, Trần Triều Ninh liếc nhìn cậu, nhàn nhạt nói: "Tôi không có thứ đó."
"Anh có mà."
Con ngươi cậu rất đen, nhưng viền ngoài thì trắng thuần, sạch sẽ thuần túy, yết hầu Trần Triều Ninh chuyển động, trong đầu đột nhiên lóe lên hình ảnh Hạng Tâm Hà mặc áo len trắng ngồi xổm trước cửa sổ kính sát đất của anh ngày hôm đó.
Anh vẫn không đồng ý: "Bản thân cậu sẽ có vận may."
"Tôi không có." Hạng Tâm Hà rất không tự tin nói: "Anh Quyền Đàm đưa tôi đi gacha rất nhiều, một cái cũng không trúng."
"Cho nên anh ta trực tiếp tặng cậu 2 con?"
"Là 3 con."
"......"
Trần Triều Ninh không hỏi cậu tại sao tặng 3 con, trên túi lại chỉ treo 2 con, tóm lại chắc chắn không phải đáp án anh muốn nghe.
"Mở ra." Anh ra lệnh.
"Đợi một chút."
Trứng mù màu trắng cũng chỉ to hơn bàn tay Hạng Tâm Hà một chút, Trần Triều Ninh đặt bánh bao trong tay xuống, túi nilon bị ném trên thảm, không biết là do điều hòa nhà anh mở quá thấp hay là nguyên nhân khác, Hạng Tâm Hà rùng mình một cái.
"Được tôi mở đây."
Cậu bắt đầu cầu nguyện, giống như ước nguyện sinh nhật, thậm chí nhắm mắt lại, Trần Triều Ninh mở Gia Viên Của Bảo Bối ra, nhịp tim Tâm Hà Tiểu Bảo dần dần tăng cao, anh dùng đầu ngón tay chạm vào khuôn mặt hoạt hình kia, sự chú ý chuyển sang Hạng Tâm Hà bên cạnh.
"Sẽ là thứ cậu muốn." Giọng anh trầm trầm nói.
Hạng Tâm Hà run rẩy lông mi, từ từ mở mắt ra, không ngừng xác nhận với anh: "Thật sao? Anh sẽ không mở ra rồi chứ?"
Trần Triều Ninh nói dối không chớp mắt, thuận miệng nói: "Tôi nếu mở ra, cậu cả đời này không quay được Gấu Hạt Dẻ."
"Anh cái người này!" Hạng Tâm Hà tức muốn chết: "Anh thề đừng lôi tôi vào!"
Cậu không nói 2 lời liền muốn vặn trứng mù ra, Trần Triều Ninh lúc này ghé sát vào, Hạng Tâm Hà không phòng bị, trứng mù bị Trần Triều Ninh ấn xuống thảm, "Anh lại......"
Trần Triều Ninh kẹp lấy cằm cậu, ép buộc cậu ngẩng đầu lên, khoảng cách không xa không gần, nhưng có thể cảm nhận được hơi thở.
"Hạng Tâm Hà."
Cậu hiển nhiên rất căng thẳng, điện thoại trên thảm không ngừng phát ra thông báo tin nhắn, Hạng Tâm Hà bất giác nuốt nước miếng hỏi: "Anh làm gì?"
Giống như sợ Trần Triều Ninh lại hôn cậu, nửa người trên ngả ra sau, bị Trần Triều Ninh kéo về, gò má đau muốn chết, nổi lên mấy vết hằn đỏ, nói chuyện cũng không rõ ràng: "Anh buông ra......"
"Quyền Đàm chính là kiểu người như vậy." Trần Triều Ninh khẽ nới lỏng lực đạo, ghé sát vào cậu nói: "Tưởng tặng thêm mấy con Gấu Hạt Dẻ là được?"
"Anh đang nói cái gì vậy?"
"Cậu có muốn vận may không?"
Hạng Tâm Hà chớp chớp mắt, thành thật nói: "Muốn."
Tay Trần Triều Ninh từ trên mặt cậu di chuyển ra sau gáy, rất nóng, hô hấp trở nên rối loạn, cậu không dám nhìn vào mắt Trần Triều Ninh, chỉ có thể liếc xuống dưới, lại nhìn thấy nốt ruồi đen trên xương quai xanh Trần Triều Ninh, trong nháy mắt tim đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cậu muốn nói với Trần Triều Ninh, lần này đừng hôn cậu nữa, cho vào danh sách đen nơm nớp lo sợ ngược lại là chính cậu.
Không đúng, cậu nhớ ra, cậu có đồng hồ trẻ em.
Ôn Nguyên Ôn Nguyên, phải liên lạc với Ôn Nguyên, nhưng làm thế nào mới có thể kích hoạt thiết bị báo động? Nhịp tim cậu đã sớm mất cân bằng, sao Ôn Nguyên một chút phản ứng cũng không có? Chẳng lẽ vẫn chưa tỉnh rượu sao?
Ôn Nguyên không có động tĩnh, trái lại điện thoại Trần Triều Ninh ồn ào khiến cậu gần như ù tai.
Cậu trực tiếp vươn tay phải sờ đồng hồ của mình, kết quả bị Trần Triều Ninh một phen nắm lấy.
"Anh, anh anh điện thoại anh sao cứ kêu mãi thế......"
"Không biết."
"Vậy......"
"Cậu rốt cuộc có muốn tự mình rút được Gấu Hạt Dẻ không?"
Trong lời nói của Trần Triều Ninh giống như mang theo ma lực, Hạng Tâm Hà bị anh dẫn dắt lệch hướng.
"Tôi muốn."
"Vậy thì đừng nói chuyện."
Cậu đâu có cơ hội nói chuyện, trơ mắt nhìn nốt ruồi kia của Trần Triều Ninh càng lúc càng gần.
"Trần Triều Ninh, vận may của tôi......"
Khoảnh khắc thần kinh nổ tung, xúc cảm mềm mại khi môi chạm nhau khiến cậu nhớ tới kẹo bông gòn ăn hồi nhỏ, khác với sự cưỡng ép của 2 lần trước, nhẹ đến mức thoáng qua liền mất, cơ thể không làm ra bất cứ phản ứng nào, tiếng chuông điện thoại dồn dập hỗn loạn trực tiếp khiến đầu óc cậu trống rỗng.
Màu đỏ vô cùng nhanh chóng lan tràn từ mí mắt cậu đến tận gốc tai, Trần Triều Ninh vẫn không buông cậu ra, lông mi cậu rất dài, luôn quét qua mí mắt Trần Triều Ninh, mang theo chút ươn ướt, còn tưởng là đang khóc.
Tiếng chuông điện thoại và tiếng rung không dứt bên tai.
Cậu theo bản năng lùi lại, Trần Triều Ninh một lần nữa hôn lên, lực đạo mạnh hơn vừa nãy một chút, ngậm lấy môi cậu m*t mát, Hạng Tâm Hà trong lúc hoảng loạn làm đổ sữa đậu nành của anh.
"Tại sao lại hôn tôi?" Cổ họng run rẩy.
"Vận may cậu muốn."
Hơi thở lúc nói chuyện dính dớp nóng bỏng, cổ Hạng Tâm Hà như bị thiêu đốt, Trần Triều Ninh hơi lùi ra một chút khoảng cách, chóp mũi cọ vào môi cậu, Hạng Tâm Hà nhắm mắt lại, tủi thân nói: "Không có ai như anh cả."
"Tôi như nào?"
"Anh hôn lần thứ nhất, lần thứ 2, đây là lần thứ 3, lần đó ở trong xe, là nụ hôn đầu của tôi."
Tay cậu luống cuống không biết đặt vào đâu, Trần Triều Ninh không buông tay, cậu chỉ có thể nắm chặt tấm thảm dưới thân, "Tôi không phải muốn vận may như thế này."
"Loại vận may này tỷ lệ thành công 100%."
Không hiểu Trần Triều Ninh lấy đâu ra lý thuyết này, đầu Hạng Tâm Hà bốc khói, "Vậy anh cũng không thể như thế."
"Hạng Tâm Hà." Trần Triều Ninh lúc nói chuyện hơi thở có hơi nặng nề, giống như chất vấn: "Chỉ có nụ hôn đầu của cậu đáng giá?"
Đầu óc Hạng Tâm Hà không chuyển kịp, "Ý gì?"
Trần Triều Ninh buông cậu ra, sau khi nhiệt độ nóng bỏng trên cổ tan đi dường như mỗi lỗ chân lông đều đang tranh nhau hô hấp.
Không khí trở nên yên tĩnh lạ thường, Hạng Tâm Hà cắn môi mình một cái, nhỏ giọng lên án: "Anh quả nhiên không phải trai thẳng đúng không? Anh chính là thích con trai đúng không? Anh đang trả thù tôi."
Lại bắt đầu nói mấy lời lung tung rối loạn, Trần Triều Ninh không tranh luận với cậu, điện thoại trên đất vẫn đang kêu, ồn ào đến phiền phức, anh cầm lấy, Tâm Hà Tiểu Bảo của Gia Viên Của Bảo Bối vẻ mặt muốn khóc nhưng không khóc, nhịp tim trên đầu biểu thị sự căng thẳng của cậu lúc này.
Dựa theo nhắc nhở của hệ thống, hẳn là phải tiến hành an ủi, nhưng Hạng Tâm Hà lúc này dường như không cần sự đến gần của anh.
"Lý do tôi trả thù cậu là gì?"
"Bởi vì tôi trước đây quấy rối anh."
"Cậu nhầm rồi." Ánh nắng xuyên qua cửa sổ kính sát đất xếp chồng bóng 2 người lên nhau, Trần Triều Ninh giọng điệu coi như kiềm chế: "Tôi chỉ là cho cậu vận may, bây giờ cậu có thể mở hộp mù ra."
Anh không nhìn Hạng Tâm Hà, mà lựa chọn trực tiếp tắt máy điện thoại.
Cuối cùng cũng yên tĩnh.
Hạng Tâm Hà không mở hộp mù ngay trước mặt anh.
Cậu nắm lấy búp bê trên túi chéo của mình, móc treo nhỏ bé bị cậu bóp méo mó, lờ mờ cảm thấy nụ hôn lần này thêm chút lưu luyến và ám muội, có lẽ chính là như Trần Triều Ninh nói, là để cho cậu vận may.
"Thực sự sẽ là Gấu Hạt Dẻ sao?"
"Cậu mở ra là biết." Trần Triều Ninh không châm chọc cậu, tính khí lần này tốt hơn nhiều.
"Tôi... tôi về nhà trước đây." Cậu đeo túi chéo treo đầy búp bê của mình cũng không quên ôm hộp mù đựng Gấu Hạt Dẻ đi, trên mặt đất là sữa đậu nành cậu uống dở một nửa, chảy ra một chút làm ướt thảm.
Tiếng đóng cửa vang lên, Trần Triều Ninh hít sâu một hơi, 2 mắt thất thần, nằm vật ra thảm.
Đèn chùm trên đầu khiến anh hơi hoa mắt.
Anh có thích đàn ông hay không không biết, cũng không quan trọng.
Quan trọng là Hạng Tâm Hà từng nói, sẽ mãi mãi mãi mãi thích anh, tại sao có thể quên anh chứ?
Nhịp tim lúc hôn môi không lừa được người, anh hôn Hạng Tâm Hà 3 lần.
Chuyện này rất tồi tệ.
___________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Thích thiên thần, là lẽ thường tình của con người