Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 28: Bản Chất Gấu

Trước Tiếp

Hạng Tâm Hà mang theo chiếc đồng hồ trẻ em mới mua đi làm, chưa đến 8 giờ rưỡi đã đúng giờ ngồi trong văn phòng, ăn bữa sáng A Lan chuẩn bị cho cậu, sau đó bắt đầu nghiên cứu hướng dẫn sử dụng.

Thật ra sau khi về nhà ngày hôm qua, cậu đã suy nghĩ có nên từ chức hay không, nhưng lại cảm thấy đến đây còn chưa được một tháng, cậu xưa nay không phải người dễ dàng bỏ cuộc.

Sau đó cậu dùng lý do cho dù bây giờ không đi làm sau này cũng sẽ phải đi làm để tự an ủi bản thân cố gắng một chút là qua thôi.

Là công việc ba tìm cho, anh Quyền Đàm chăm sóc cậu như vậy, cậu nếu phủi mông bỏ đi thực sự không tốt lắm.

Đêm còn mơ một số giấc mơ lộn xộn, toàn là Trần Triều Ninh, tỉnh dậy mồ hôi đầm đìa, hơn 7 giờ đã rời giường chạy xuống lầu, A Lan thấy cậu một bộ dạng bị thứ gì đó hút cạn tinh khí, còn hỏi cậu có muốn đi bệnh viện xem thử không.

"Không cần đâu, cháu không sao."

"Thực sự không thoải mái, thì nghỉ ngơi thêm mấy ngày đi."

Được, điểm mấu chốt cũng không nằm ở việc có đi làm hay không, mà là dường như bất kể thế nào cũng không thoát khỏi Trần Triều Ninh.

Kỳ lạ hơn là, so với cái đầu bị thương, trái tim cậu dường như cũng xảy ra vấn đề.

Mấy lần, nhìn thấy Trần Triều Ninh, trong lòng liền khó chịu, làm như thể đã làm chuyện gì có lỗi với người ta vậy.

Cậu phải liên lạc với Ôn Nguyên một chút, không biết khi nào cậu rảnh, hôm kia nói là đi gặp bạn gái qua mạng.

Gửi cho Ôn Nguyên một tin nhắn, đối phương không trả lời, cậu cũng không giục, ngồi trên chỗ làm việc thở dài một hơi, nhớ ra có cái hợp đồng còn chưa đóng dấu, Yuki đã để tài liệu lên bàn cậu.

"Phó tổng Trần bên kia không giục hợp đồng, có thể đợi quần áo của Astra xong đưa cho cậu ấy luôn, cũng có thể bên cậu ấy sắp xếp người qua lấy, lát nữa chị xác nhận lại một chút."

Hạng Tâm Hà vẫn còn mơ mơ màng màng: "Vâng."

"Quyền tổng lát nữa mới đến, trong tay em cầm cái gì vậy?"

Cậu cúi đầu, nhìn thấy đồng hồ trẻ em nắm chặt trong tay mình, theo bản năng muốn giấu đi, xấu hổ nói: "Là đồng hồ, rất, rất đáng yêu đúng không ạ?"

Yuki vô cùng nể tình, "Quả thực, chị rất thích sự kết hợp này."

"Cái này?"

"Ừm." Yuki lén lút lấy điện thoại của mình ra, đến bên cạnh Hạng Tâm Hà, trên người có mùi thơm rất dễ chịu, "Hình nền Pororo."

Mắt Hạng Tâm Hà đều đang phát sáng, "Chị Yuki, người thích hoạt hình như chúng ta có xấu cũng không xấu đi đâu được."

Yuki ho khan 2 tiếng, làm động tác im lặng với cậu, "Chị đi làm việc trước đây."

"Vâng~"

Cảm giác tìm được tri âm, tâm trạng Hạng Tâm Hà không còn u ám như vậy nữa, mở cài đặt đổi tên cho đồng hồ trẻ em của mình.

Không biết hôm nay khi nào Quyền Đàm tới, cậu dọn dẹp văn phòng một chút, làm xong những việc này, còn chưa đến 9 giờ rưỡi, đi nhà vệ sinh một chuyến.

Đầu tiên là rửa tay, sau đó chuẩn bị đi vệ sinh, xoay người nghe thấy có người nói chuyện bên ngoài, cách ván cửa ồm ồm, nhưng vẫn cảm thấy quen tai.

Không để ý, đi vào buồng vệ sinh, xoay người muốn khóa cửa, đầu ngón tay đều đặt lên cạp quần, vừa khéo từ một chút khe hở nhìn thấy người đi từ bên ngoài vào.

Lúc đó cái gì cũng không nghĩ, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, ngay sau đó vội vàng muốn đóng cửa, nào biết giây tiếp theo, rầm một tiếng, trên ván cửa bị một bàn tay đè lại.

Chỗ gần đốt xương ngón út mọc một nốt ruồi đen.

Mí mắt Hạng Tâm Hà giật liên hồi, sức lực không bằng người ta, cửa làm thế nào cũng không đóng được, người nọ trực tiếp dùng sức mạnh mẽ đẩy cửa ra ngoài, sau đó chen người vào.

Khoảnh khắc kéo chốt cửa, cẳng chân Hạng Tâm Hà va vào bồn cầu phía sau.

Trong lòng sợ muốn chết, cửa sổ nhà vệ sinh chính là có thể mở ra được, ném một mình cậu xuống chắc là không thành vấn đề, đồng hồ trẻ em của cậu còn chưa liên kết liên hệ khẩn cấp đâu, điện thoại trong túi quần, cũng không thể ngay trước mặt Trần Triều Ninh báo cảnh sát chứ?

Vậy rất có khả năng ném cả người lẫn điện thoại ra ngoài cùng nhau.

"Anh muốn làm gì?"

Diện tích buồng vệ sinh vốn dĩ đã nhỏ, bây giờ còn có 2 người đàn ông đứng, Hạng Tâm Hà cảm thấy không khí đều loãng đi.

Cậu ngửi thấy một mùi hương thanh đạm, không biết là mùi nước xịt phòng hay là mùi trên người Trần Triều Ninh.

Khoảng cách gần đến mức tiến lên một bước gần như sẽ dán vào nhau, mí mắt chỉ dám mở một nửa, nhìn thấy cổ người ta liền lập tức cúi thấp xuống.

Trần Triều Ninh nhìn chằm chằm cậu, chân phải bước về phía trước một bước nhỏ, Hạng Tâm Hà giống hệt như con chim cút, liều mạng tiếp tục lùi lại, toàn bộ nửa người trên bày ra tư thế tương đối mà nói là vô cùng kháng cự, hai tay buông thõng bên chân nắm chặt thành nắm đấm.

"Cậu sợ cái gì?" Trần Triều Ninh nhíu mày hỏi.

Còn không biết xấu hổ mà nói?

Hạng Tâm Hà ngửa mặt lên, nuốt nước miếng khô khốc hỏi: "Tại sao anh lại ở đây?"

Đèn nhà vệ sinh cách buồng vệ sinh bọn họ đang đứng hơi xa, dẫn đến ánh sáng không đủ, biểu cảm Trần Triều Ninh mơ hồ, nhưng Hạng Tâm Hà có thể cảm nhận được anh hình như không vui lắm.

Mỗi lần sau khi cho Trần Triều Ninh vào danh sách đen, không quá 2 ngày, nhất định có thể chạm mặt, cho nên chính là đến tính sổ đây mà, hôm qua ở nhà cũ nhà họ Quyền vướng nhiều người, không thể làm gì cậu, bây giờ cuối cùng cũng tìm được cơ hội định ra tay độc ác sao?

"Quyền Đàm không nói cho cậu?"

Trong không gian chật hẹp hơi nóng không tản đi được, Hạng Tâm Hà bắt đầu đổ mồ hôi.

"Nói cho tôi cái gì?"

"Nói cho cậu tôi sẽ đến."

Biểu cảm Hạng Tâm Hà đờ đẫn, khẽ ngửa mặt lên, Trần Triều Ninh cao hơn cậu rất nhiều, từ trên cao nhìn xuống đối mặt với cậu.

"Anh, anh ấy không nói mà."

"Hờ." Trần Triều Ninh hơi cúi người xuống, trong đồng tử trong veo của Hạng Tâm Hà điểm xuyết chút ánh sáng vụn vặt, giọng điệu anh nhàn nhạt, "Đó là vấn đề của anh ta, tôi đã sớm nói tôi thứ 4 phải qua đây."

"Vậy anh đi tìm anh ấy, đến nhà vệ sinh làm gì?"

"Cậu đến làm gì, tôi liền đến làm cái đó."

"Tôi đến đi vệ sinh."

Trần Triều Ninh rũ mắt, "Đi đi."

"......" Ngón tay cuộn tròn của Hạng Tâm Hà đều trắng bệch, "Anh ở đây tôi đi thế nào?"

Trần Triều Ninh từ chối cho ý kiến, "Sao không được? Cậu có cái gì mà tôi không có?"

"Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

"Câu này nên là tôi hỏi cậu."

"Tôi lại làm sao?"

Trần Triều Ninh không lên tiếng nhìn chằm chằm cậu, im lặng vài giây, trơ mắt nhìn lông mi Hạng Tâm Hà run rẩy đến mức không ra hình thù gì.

"Cậu rốt cuộc đang sợ cái gì?"

Hạng Tâm Hà mạnh miệng nói: "Tôi không có."

"Hôm qua Quyền Đàm đưa cậu về, đã nói gì với cậu?"

"Cái gì cũng không nói."

Trả lời ngược lại rất dứt khoát, nhưng Trần Triều Ninh cũng không hài lòng. "Cái gì cũng không nói cậu nhìn thấy tôi liền sợ thành như vậy?"

"Cậu đưa cua cho anh ta, còn lên xe anh ta để anh ta đưa cậu về nhà."

"Anh ta có phải đã nói xấu tôi với cậu không?"

"Mới không phải, rõ ràng là anh......"

Hạng Tâm Hà không phục bắt đầu chỉ trích.

"?"

"Anh cưỡng hôn tôi, tôi mới cho anh vào danh sách đen, cũng là anh nói muốn ném tôi từ trên lầu xuống, còn hỏi tôi tại sao sợ anh." Một luồng khí nói ra xong trở nên dũng cảm hơn rất nhiều, Hạng Tâm Hà nói tiếp: "Bởi vì anh Quyền Đàm rất chăm sóc tôi, tôi mới đưa cua cho anh ấy, đưa tôi về nhà cũng rất bình thường, cái này thì làm sao chứ."

Hàm dưới Trần Triều Ninh căng chặt, ánh đèn chiếu từ phía trên chếch xuống chiếu lên ngũ quan thâm thúy của anh, bóng tối gần như che khuất quá nửa khuôn mặt anh.

"Hạng Tâm Hà."

"Làm gì."

"Người não bình thường sẽ tin chuyện tôi nói ném xuống lầu này sao?"

Hạng Tâm Hà "hả" một tiếng, hiển nhiên chưa phản ứng kịp, biểu cảm cũng rất ngơ ngác, "Nhưng mà anh Quyền Đàm......"

"Chính là anh ta nói xấu tôi chứ gì."

Hạng Tâm Hà vội vàng ngậm miệng, liều mạng lắc đầu.

"Cũng phải, cái não bông gòn này của cậu với anh ta cũng xứng đôi đấy."

Anh trông có vẻ rất khó chịu, Hạng Tâm Hà nuốt nước miếng, hiếm khi khá tự tin, "Anh đang nói cái gì, tôi chụp lại CT rồi, bác sĩ đều nói không có vấn đề gì, tôi có thể đưa đơn cho anh xem."

"Vậy thì là bác sĩ có vấn đề."

"Cái gì?"

Hạng Tâm Hà lần này coi như hiểu, dù sao ai cũng có vấn đề, chỉ m*nh tr*n Triều Ninh không có vấn đề.

"Anh chính là muốn trả thù tôi đúng không?" Cậu quyết tâm, trực tiếp hỏi ra miệng.

Trần Triều Ninh lạnh lùng nhìn cậu, không nói một lời.

"Đã nói là quên rồi, cũng xin lỗi anh rồi, còn muốn tôi thế nào nữa."

Cậu cảm thấy rất tủi thân, "Anh hôn cũng hôn rồi, còn không cho phép tôi tức giận sao? Là anh làm sai trước."

"Tôi làm sai? Cậu chắc chứ?"

Hạng Tâm Hà trong nháy mắt giống như quả bóng xì hơi, "Có thể là tôi đi, nhưng mà, tôi có xin lỗi anh, anh không chấp nhận, còn cưỡng hôn tôi."

Càng nói giọng càng nhỏ, đến phía sau là lẩm bẩm: "Ai cũng sẽ sợ hãi có được không? Tôi mới cho anh vào danh sách đen."

Mí mắt cậu hơi đỏ, lông mi trông mềm oặt, giống như lông của loài động vật đen nhánh nào đó.

"Trứng quay của cậu còn ở trong tay tôi, tôi chưa bóc, không biết có phải Gấu Hạt Dẻ hay không." Trần Triều Ninh đột nhiên nói.

"Tôi không cần nữa." Không hiểu sao anh đột nhiên chuyển chủ đề, nhưng giọng điệu Hạng Tâm Hà rất kiên định.

"Thật? Cậu chắc không muốn nhìn nó bị vứt vào bãi rác chứ."

"Tại sao phải vứt? Anh không thể đối xử tốt với nó sao?"

"Cũng không phải thứ tôi muốn."

"Vậy anh đưa cho tôi."

"Nghĩ hay lắm."

Giằng co rất lâu, Hạng Tâm Hà vẫn quyết định ra ngoài trước, oái ăm là cố tình lúc này có người tới, đại khái là 2 người, nói chuyện một lúc lâu, mãi không chịu đi, Trần Triều Ninh chắn trước cửa buồng vệ sinh, 2 người gần như mũi chân đối mũi chân, tiến lên một bước cũng không được.

"Anh tránh ra đi." Cậu dùng giọng hơi nói.

2 người đàn ông ở cùng một buồng vệ sinh nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quái, Trần Triều Ninh nói chuyện cũng rất nhỏ, cố ý dán vào tai cậu: "Nói cho tôi biết, Quyền Đàm đã nói gì với cậu?"

Hạng Tâm Hà lại bắt đầu căng thẳng, chóp mũi bắt đầu đổ mồ hôi, "Đã nói là không có, anh không được dùng Gấu Hạt Dẻ uy h**p tôi."

"Vậy thì đưa ra điều kiện trao đổi."

Hạng Tâm Hà nghĩ đi nghĩ lại cũng chưa từng nghĩ tới việc bán đứng Quyền Đàm.

"Anh......" Nghĩ nghĩ, "Tôi hỏi anh một vấn đề."

Cậu lén lút nói, ở nơi không nhìn thấy vô cớ đỏ gốc tai.

"Nói."

"Chúng ta trước đây từng hôn chưa?"

"?"

Người bên ngoài vẫn đang nói chuyện, kèm theo tiếng nước, Hạng Tâm Hà bất chấp tất cả dán vào anh hỏi: "Thật ra anh căn bản không phải trai thẳng đúng không?"

Cho dù là muốn trả thù, chắc chắn sẽ giống như anh Quyền Đàm nói, trực tiếp ném cậu từ trên lầu xuống, hoặc là tìm một góc không ai để ý đánh một trận, sao có thể cưỡng hôn chứ.

"Chúng ta trước đây thực sự chỉ là tôi đơn phương sao?"

Mắt cậu rất ướt, giống như lấy hết can đảm.

Hạng Tâm Hà lại nhớ tới đoạn video trong máy ảnh của cậu, Trần Triều Ninh mặc áo choàng tắm đang đánh răng, mà cậu lại ở trong phòng Trần Triều Ninh.

"Thật ra anh cũng thích tôi đúng không?"

Màu đỏ lan tràn đến gò má, Hạng Tâm Hà cũng không rụt rè lắm, cắn môi nói: "Anh nếu thích tôi, cũng được thôi, nói chuyện tử tế là được, đừng cứ dọa người ta."

Trong không khí yên tĩnh một khoảng thời gian rất dài, người bên ngoài đã sớm rời đi.

Đôi mắt nhạt màu của Trần Triều Ninh có khoảnh khắc khiến cậu nhớ tới bong bóng xà phòng thổi cùng mẹ ở công viên hồi nhỏ.

Nhưng không trong suốt bằng bong bóng xà phòng, ánh mắt Trần Triều Ninh rất sâu rất sâu, cậu căn bản nhìn không thấy đáy.

Hô hấp bất giác nặng nề, tầm mắt Hạng Tâm Hà từ mắt Trần Triều Ninh rơi xuống sống mũi, sau đó đến cằm và yết hầu.

"Cậu biết cậu đang nói cái gì không?" Trần Triều Ninh đè thấp giọng hỏi.

"Vậy anh nói cho tôi biết, chúng ta trước đây có từng hôn chưa."

"Cậu cảm thấy thế nào?"

"Tôi cảm thấy có."

Đầu óc đại khái là đã hỏng hẳn, miệng cũng không chịu khống chế, nói mấy lời không đâu vào đâu.

Cậu còn đang lầm bầm lầu bầu.

"Thích người cùng giới thật ra không phải chuyện gì mất mặt, hướng dẫn tốt vấn đề sẽ......"

Lúc miệng bị chặn lại, trên môi bị cắn rất mạnh một cái, nhưng dây thần kinh não chậm chạp còn chưa kịp phản hồi cảm giác đau cho cậu, cậu đã nếm được một chút mùi máu tanh.

Thịch ——

Thịch ——

Chết mất thôi, tim như phát bệnh, gò má bị một bàn tay dùng sức bóp lấy, làm thế nào cũng không đẩy ra được, lúc Trần Triều Ninh buông cậu ra, có thể là không cẩn thận, chóp mũi nhẹ nhàng cọ qua môi cậu, khóe miệng có vết máu rất rõ ràng.

Hạng Tâm Hà l**m l**m môi mình.

Ok.

May quá.

Không phải máu của mình.

Coi như gỡ lại được một bàn.

Có người đang gọi tên Trần Triều Ninh, cậu bị ôm lấy giây tiếp theo liền buông ra, mùi thơm trong không khí phiêu tán, từng luồng chui vào trong mũi cậu, cậu mới xác nhận hóa ra là nước xịt phòng.

"Anh đi đi, tôi muốn đi vệ sinh."

Cậu đầu cũng không ngẩng, không quan tâm đẩy Trần Triều Ninh ra ngoài, đợi buồng vệ sinh chỉ còn lại một mình cậu, liền 2 chân mềm nhũn ngồi xuống nắp bồn cầu, cửa buồng vệ sinh từ từ tự động đóng lại.

Hồi lâu.

Điện thoại trong túi quần đang rung, Hạng Tâm Hà lấy điện thoại ra, hai tay nâng niu ấn mở Wechat, giọng nói run rẩy không ra hình thù gì.

"Ôn Nguyên, tôi muốn gặp cậu."

______________________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

xxh: Ôn Nguyên!!! Tôi nói với cậu cái này!!!!!

Trước Tiếp