Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 23: !!

Trước Tiếp

Ôn Nguyên cảm thấy Hạng Tâm Hà hôm nay cùng ăn cơm với cậu trông vô cùng không bình thường.

"Cậu làm sao thế?" Cậu đặc biệt chọn một nhà hàng được đánh giá tốt rất nhiều trên mạng để đưa Hạng Tâm Hà tới ăn, sao người này từ lúc gặp mặt đã là một bộ dạng hồn xiêu phách lạc thế này.

"Cậu gặp ma?"

Cậu đảo ngược đầu đũa chọc chọc Hạng Tâm Hà đang ngẩn người, cố ý đè thấp giọng dọa cậu, ý đồ gọi hồn cậu về.

Chiêu này vẫn khá hữu dụng, mắt Hạng Tâm Hà thoáng cái có ánh sáng, Ôn Nguyên nhìn cậu không được tự nhiên l**m môi vài cái, nghi hoặc nói: "Mồm cậu khô lắm à? Trời nóng thế này, cũng không đến mức phải bôi son dưỡng môi đâu nhỉ?"

Một câu nói rất bình thường dưới cái nhìn của cậu, cố tình Hạng Tâm Hà lại giống như ấm nước đun sôi, dường như toàn thân đều đang bốc hơi nóng.

"Đừng nói là cậu bị bệnh nhé." Ôn Nguyên sốt ruột chết đi được, cầm điện thoại lập tức muốn đưa Hạng Tâm Hà đi.

"Nhanh, chúng ta đi bệnh viện."

"Không, không có bệnh." Hạng Tâm Hà xấu hổ kéo cậu lại, bảo cậu ngồi lại cho tử tế, nụ cười vô cùng miễn cưỡng: "Vừa nãy tôi chỉ đang suy nghĩ chút chuyện thôi, đừng lo lắng."

"Chuyện gì thế, khiến cậu phiền não thành như vậy? Kể ra tôi nghe chút."

Hạng Tâm Hà mở to đôi mắt xinh đẹp ngốc nghếch "a" một tiếng, Ôn Nguyên có một khoảnh khắc cảm thấy đầu óc bạn tốt hình như quả thực không bình thường cho lắm.

Thôi toang, nhảy lầu thực sự làm đầu óc Hạng Tâm Hà ngã hỏng rồi.

"Hay là đi kiểm tra não bộ đi?" Cậu thật lòng đề nghị.

Hạng Tâm Hà sắp ứng kích với cái kiểm tra này tới nơi, ngay lập tức từ chối nói: "Tôi mới không cần."

Phản ứng cậu rất lớn, gò má bắt đầu nóng bừng, Ôn Nguyên càng nhìn càng thấy không đúng, mãi đến khi Hạng Tâm Hà nói với c** nh* như tiếng muỗi kêu: "Nụ hôn đầu của tôi mất rồi."

"Gì cơ?"

Hạng Tâm Hà ngại nói lại lần thứ 2.

Thật ra cậu cũng không chắc chắn có phải nụ hôn đầu hay không, dù sao cậu cũng từng ngủ cùng một phòng khách sạn với Trần Triều Ninh mà, vốn dĩ còn không để ý lắm, bây giờ càng nghĩ càng thấy không đúng.

Tại sao đang yên đang lành lại muốn hôn cậu.

Hôm đó ở trong xe, cậu cảm thấy mình giống như bị ném vào một đống lửa, mùi hương trên người Trần Triều Ninh rất nhạt rất nhạt, đầu óc sau khi trống rỗng ngắn ngủi theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng môi vừa mới rời ra một chút xíu, Trần Triều Ninh đã ấn lấy cậu hôn lên, đơn thuần là môi chạm môi, cái khác đều không có, thế mà cậu không thể thở nổi.

Cứ tiếp tục như vậy, cho dù não không có vấn đề, cậu cũng không thể đảm bảo tim sẽ không xảy ra vấn đề.

Đợi Trần Triều Ninh cuối cùng cũng buông cậu ra, khoảng cách vẫn rất gần, hơi thở quấn quýt, hơi động một cái, cảm giác môi lại sắp dán lên, cậu cảm thấy mình sắp ngất.

Có người đi qua trước đầu xe, một nhà 3 người, đứa bé chạy đằng trước, miệng gọi ba ơi mẹ ơi, cậu sợ bị người ta nhìn thấy, cảm giác xấu hổ tràn lên, mạnh mẽ đẩy Trần Triều Ninh một cái, cả người co rụt về phía sau.

"Tôi không muốn ăn cơm nữa, tôi muốn về nhà."

Trứng mù lăn xuống lòng bàn chân, cậu chẳng còn hơi đâu muốn nhặt lên, lông mi ướt đẫm khiến cậu trông có vẻ hoảng sợ bất an, cửa ghế phụ bị khóa trái, cậu không ra được, cũng không phải cậu phạm lỗi, kẻ đầu têu ngay ở bên cạnh cậu, nhưng cậu lại nảy sinh ý nghĩ chạy trốn.

Trần Triều Ninh qua rất lâu mới thắt lại dây an toàn, lúc khởi động xe đồng thời quay mặt về phía cậu, khoảnh khắc tầm mắt chạm nhau cậu vội vàng quay đầu đi.

Thịch ——

Thịch ——

Trái tim vẫn luôn đập, không kìm nén được.

"Thắt vào."

Cậu chậm chạp nhận ra, ngón tay run rẩy kéo dây an toàn qua.

Xe rời khỏi bãi đỗ, sắc trời ngoài cửa sổ xe bắt đầu tối dần, Trần Triều Ninh rất trầm mặc, gương mặt nghiêng mơ hồ che giấu trong ánh sáng lờ mờ khiến cậu nhìn không thấu, cậu bắt đầu cảm thấy tủi thân.

"Anh làm gì mà hôn tôi?"

Chung quy phải có lý do chứ, tự dưng bị hôn ai cũng sẽ cảm thấy kỳ lạ vô cớ.

"Anh, anh không phải không thích đàn ông sao?"

Hạng Tâm Hà cảm thấy ngứa mồm, liền vươn lưỡi l**m l**m, nghĩ lại 2 người mới vừa hôn xong, làm như vậy cứ như lại hôn một lần nữa vậy, vội vàng dùng mu bàn tay lau tới lau lui.

Huyết sắc trên môi đều phai đi sạch sẽ, không chú ý tới gương mặt sa sầm của Trần Triều Ninh.

"Anh không phải đồng tính luyến ái, sao có thể hôn tôi?"

Tính tình cậu xưa nay rất tốt, nhưng chuyện bị cưỡng hôn này vẫn khiến cậu khá tức giận.

"Anh như vậy là không đúng."

"Hờ, không đúng."

Trần Triều Ninh đột nhiên mở miệng, Hạng Tâm Hà có thể cảm nhận rõ ràng tốc độ xe chậm lại, người đi đường và xe cộ xung quanh đều bắt đầu di chuyển với tốc độ rùa bò.

"Không phải đồng tính luyến ái, thì không được hôn cậu." Trần Triều Ninh hoàn toàn không có bất cứ giác ngộ làm sai chuyện gì, thậm chí bắt đầu chất vấn ngược lại cậu: "Là đồng tính luyến ái thì có thể tùy tiện hôn rồi?"

Quả thực không thể nói lý.

Hạng Tâm Hà phát hiện, cậu ở chỗ Trần Triều Ninh không chiếm được bất cứ lợi lộc gì.

Cậu thu hồi lại câu nói Trần Triều Ninh là người tốt.

"Anh nói năng lung tung." Hạng Tâm Hà dán chặt lên cửa xe, "Rõ ràng là anh làm sai, anh đây mới là quấy rối, tôi có thể báo cảnh sát đấy."

"Được, tôi đưa cậu đến đồn cảnh sát." Xoay vô lăng lập tức muốn quay đầu xe.

"Tôi......" Hạng Tâm Hà bị nghẹn đến mức không nói nên lời, hồi lâu mới nói: "Anh như vậy chính là không đúng, anh ít nhất phải tôn trọng tôi một chút, hỏi ý kiến của tôi chứ."

"Hạng Tâm Hà."

Trần Triều Ninh đột nhiên gọi tên cậu, cậu một tiếng cũng không dám ho he, xe dừng lại ở ngã tư phía trước, người đi đường đông đúc vội vàng lướt qua trước mắt.

"Năm đó lúc cậu nói thích tôi, có hỏi ý kiến của tôi không?"

Giọng điệu Trần Triều Ninh nhẹ nhàng, giống như lông vũ cào vào tim cậu.

"Lúc nói theo đuổi tôi cũng chưa từng hỏi nguyện vọng của tôi mà."

Anh nói: "Bây giờ nói chuyện tôn trọng với tôi?"

Hạng Tâm Hà giọng điệu gấp gáp nói: "Nhưng tôi xin lỗi anh rồi mà, tôi đã nói xin lỗi rất nhiều lần mà."

"Cậu xin lỗi thì tôi phải chấp nhận?"

"Vậy anh cũng không thể cưỡng hôn tôi."

"Hôn cũng đã hôn rồi, còn có thể làm gì? Cậu chịu thiệt?"

Hạng Tâm Hà giống như động vật bị ép đến đường cùng, biểu cảm mờ mịt, ấp úng hỏi: "Vậy chẳng lẽ là tôi chiếm hời?"

Chiếm hời hay không thì không biết, dù sao Trần Triều Ninh trái lại giống như còn tức giận hơn cậu.

Sau khi đưa cậu về nhà, cậu gần như là vừa lăn vừa bò chạy về nhà, đợi đến lúc ý thức được, mới phát hiện trứng mù vẫn đang trên xe Trần Triều Ninh.

Buổi tối căn bản ngủ không ngon.

Trai thẳng đáng chết.

Trai thẳng giả dối!

Cậu hiện tại căn bản không có khẩu vị ăn cái gì, dặn dò Ôn Nguyên: "Cậu cẩn thận sếp của cậu, anh ta không phải người tốt đâu."

"Hả?" Ôn Nguyên đang ăn rất hăng say, điên cuồng nạp thức ăn, ngẩng đầu lên nhìn Hạng Tâm Hà hỏi: "Rốt cuộc làm sao vậy?"

Hạng Tâm Hà tủi thân lắc đầu, lông mi đen nhánh cong vút giống như đánh 2 hàng bóng râm nơi đáy mắt, làm thế nào cũng ngại nói ra chuyện mình bị người ta cưỡng hôn.

Có điều chắc cũng không sao, Ôn Nguyên không phải gei, cậu thích con gái, không cần lo lắng bị Trần Triều Ninh quấy rối.

"Được, cậu nếu không vui, lát nữa chúng ta đi hát tiếp nhé?" Ôn Nguyên đề nghị.

Hạng Tâm Hà ủ rũ lắc đầu: "Không đi."

Cậu thực sự không có tâm trạng gì, "Tôi vẫn nên về nhà sớm chút, xin lỗi nhé Ôn Nguyên, làm cậu mất hứng rồi."

"Cái gì mà mất hứng hay không mất hứng." Ôn Nguyên không thích nghe, nói: "Chúng ta hẹn hôm khác, dù sao lúc làm việc cũng có thể chạm mặt."

Hạng Tâm Hà hỏi cậu: "Sao vậy? Cậu còn phải đến công ty anh Quyền Đàm à?"

"Hợp đồng sửa rồi còn phải đóng dấu mà." Ôn Nguyên nói: "Chắc chắn phải đi thêm chuyến nữa, hơn nữa quần áo của Astra cần phải may đo, vậy thì phải mặc thử chứ, cơ hội gặp mặt còn nhiều lắm."

"Vậy......" Hạng Tâm Hà muốn nói lại thôi: "Trần Triều Ninh thì sao?"

"Anh Ninh? Cái này không rõ, thời gian trước bận quá, có thể sẽ nghỉ ngơi vài ngày, dự án Astra này khởi động đến bây giờ, anh ấy một ngày cũng chưa nghỉ."

"Ồ."

"Cậu ở công ty Quyền tổng chắc chắn tốt hơn ở chỗ anh Ninh, ít nhất Quyền tổng trông có vẻ sẽ không tùy tiện mắng người."

Ôn Nguyên rót cho mình nửa cốc nước, nói: "Hôm kia tôi nói với cậu là có chuyện muốn nói trong Wechat mà, thật ra cũng không phải chuyện quan trọng gì, là nghĩ cậu nếu không quen môi Tr**ng X* lạ, thì quay về chỗ anh Ninh đi, dù sao anh ấy cũng không tuyển được trợ lý mới, cậu qua đây chúng ta còn có thể tiếp tục làm đồng nghiệp, nhưng tôi nghĩ lại cảm thấy không được, gọi cậu về lại bị mắng à."

"Hơn nữa cậu bây giờ cái gì cũng không nhớ rõ, trở về bên này cũng là môi trường hoàn toàn mới, không có gì khác biệt."

Càng đừng nhắc tới Hạng Tâm Hà hiện tại đã sớm quên Trần Triều Ninh, cũng không thích anh nữa.

Quên đi loại chuyện này tuy rằng rất đau khổ, nhưng quên đi đau khổ bản thân nó cũng không được coi là đau khổ.

"Ôn Nguyên."

"Hả?"

Hạng Tâm Hà bưng cái cốc, mực nước bên trong không ngừng lay động, cậu vẻ mặt khổ não hỏi: "Tôi trước đây thật sự rất thích anh ta sao?"

Không nói tên cũng biết là ai.

Ôn Nguyên trả lời cậu: "Đúng vậy."

"Tại sao?"

Hạng Tâm Hà nghĩ, chung quy phải có lý do chứ.

"Cái này à."

Ôn Nguyên gãi gãi đầu, "Cậu nói nhân phẩm anh ta rất tốt, rất có mị lực, có thể giúp cậu giải quyết rất nhiều chuyện."

"Chỉ thế thôi?"

Ôn Nguyên không hiểu nhìn về phía cậu: "Tâm Hà, tuy rằng tôi trước đây rất thắc mắc tại sao cậu lại thích đàn ông có xu hướng tính dục khác với cậu, nhưng mà bỏ qua giới tính thì, anh Ninh thật ra là một người bạn đời rất tốt, không nói cái khác, cậu từ lúc thực tập đã theo anh ấy 2 năm, sớm chiều ở chung, có tình cảm là rất bình thường, hơn nữa tôi nói thật, cậu và anh Ninh rất xứng đôi."

"Cậu lại nói bậy."

"Lừa cậu làm gì, cả công ty, chỉ có cậu có thể chọc anh Ninh tức đến mức thành người câm."

Hạng Tâm Hà không tin, cậu làm gì có bản lĩnh này.

"Được rồi." Hạng Tâm Hà thở dài, "Không nói cái này nữa, đến công ty cậu đi làm, chắc là không được, tôi ở công ty anh Quyền Đàm cũng không biết có thể ở bao lâu, tôi cái gì cũng không hiểu, cũng không có giác ngộ của một người trưởng thành, tôi vẫn luôn cho rằng bản thân vẫn là một học sinh, có lẽ, tôi sẽ tiếp tục đi học đi."

"Đi học cũng rất tốt mà, Tâm Hà, cậu làm gì tôi cũng ủng hộ cậu."

Sau khi tạm biệt Ôn Nguyên, Hạng Tâm Hà bắt một chiếc xe bên đường, sau khi lên xe nhận được Wechat đến từ Quyền Đàm.

Anh Quyền Đàm: [Tâm Hà, hôm nay có nhà không? Hay là đi chơi vậy?]

xxh: [Ăn cơm với Ôn Nguyên ạ.]

Hôm nay đến một cái biểu cảm cũng không gửi, dòng chữ lạnh lẽo giống hệt tâm trạng tồi tệ của cậu.

Anh Quyền Đàm: [Máy gacha hôm thứ 7 kia còn muốn không?]

Hạng Tâm Hà đang ngẩn người, rất lâu sau không mở điện thoại ra nữa, mãi cho đến khi về nhà, A Lan cắt hoa quả cho cậu cậu đều nói không ăn, Hạng Cánh Tư đã sớm chép xong bài tập, đang ở tầng một lắp bộ xếp hình mới của mình.

"Anh cháu sao vậy?"

A Lan nhíu mày lắc đầu, khó tránh khỏi hơi lo lắng: "Không biết nữa, sau khi tối hôm qua trở về đã là dáng vẻ không vui lắm."

Hạng Cánh Tư không kìm được tò mò: "Sao có thể, lúc đi chơi cùng chú Quyền, rất vui vẻ mà."

"Vậy hôm nào cậu chủ hỏi thử xem?"

"Ừm."

Hạng Tâm Hà một mình về phòng nằm xuống, trên gối đầu còn bày biện búp bê nhỏ quay được hôm thứ 7, cậu dang hai tay ra, ôm toàn bộ vào lòng.

Trong lòng bắt đầu hối hận, hôn cũng đã hôn, thế mà quả trứng mù cuối cùng lại không lấy về.

Cũng quá lỗ đi.

Mở điện thoại lên mới nhìn thấy Wechat Quyền Đàm gửi tới.

xxh: [Anh Quyền Đàm, cảm ơn anh, nhưng em không muốn nữa ạ.]

Quyền Đàm chắc là đang bận, không trả lời kịp thời, Hạng Tâm Hà nhìn chằm chằm giao diện Wechat ngẩn người, rất lâu rất lâu, cậu lại ấn vào cái ảnh đại diện cực quang kia.

Cậu một lần nữa lựa chọn đưa Trần Triều Ninh vào danh sách đen.

___________________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Nếu không có gì ngoài ý muốn, thì thứ 3 sẽ vào VIP, tại sao là thứ 3, không phải thứ 2, bởi vì có cuối tuần, coi như thiết lập deadline cho bản thân, bởi vì tôi còn đồng thời đăng một cuốn khác, cộng thêm công việc, gần đây thực sự rất bận, cách ngày đăng là giới hạn của tôi rồi, cảm ơn mọi người ủng hộ nha~

Trước Tiếp