Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Miệng nói bắt người, thực tế lại ở trong hầm để xe dưới lầu công ty Quyền Đàm gần 4 tiếng, trong đó còn gọi điện một tiếng đồng hồ vì chuyện dự án công việc, đây là lần thứ 2 anh hối hận vì một việc mình đã làm.
Kim đồng hồ đã gần 1 giờ, Trần Triều Ninh ngồi trong xe mở cửa sổ ra châm thuốc, lúc bực bội anh có thói quen ở một mình, nhiều lúc đầu óc cũng ở trong trạng thái trống rỗng.
Đầu ngón tay trái anh kẹp điếu thuốc, cổ tay đặt lên cửa sổ xe, tàn thuốc thuận thế rơi xuống, đốm lửa lúc sáng lúc tắt, anh bắt đầu bực bội nhíu mày tự nói.
"Rốt cuộc đang làm cái gì vậy."
Cảm giác mình đã rơi vào một vòng luẩn quẩn, lúc đầu không ngừng từ chối sự theo đuổi của Hạng Tâm Hà là mình, luôn đẩy cậu ra cũng là mình, vậy hành vi bây giờ là sao?
Chỉ vì Hạng Tâm Hà đến chỗ Quyền Đàm làm việc? Lùi lại một vạn bước mà nói, dù Hạng Tâm Hà không đến công ty Quyền Đàm, cũng sẽ có Vương Đàm, Lý Đàm, mặc kệ là Đàm nào, Hạng Tâm Hà cũng không thể ở nhà nằm cả đời, đầu óc đã không tốt, không thể để cơ thể cũng nằm ra bệnh được.
Trước đây anh vẫn thường mắng cậu khi Hạng Tâm Hà phạm lỗi, kể cả Ôn Nguyên, nói rằng 2 người họ nếu không làm được thì cút về, quét đường, lắc trà sữa, bán thịt nướng, dù sao cũng không cần động não là làm được, Ôn Nguyên không cãi lại, nhưng Hạng Tâm Hà sẽ nghiêm túc suy nghĩ sau đó trả lời anh rằng cậu không biết nướng thịt, cảm thấy xiên thịt rất khó, có lẽ cũng làm không tốt, cậu đã hiểu, dù sao làm gì cũng khó, chi bằng theo anh làm, dù sao ông chủ quán thịt nướng cũng không có kiên nhẫn như anh, ngày đầu tiên Hạng Tâm Hà không biết xiên thịt đã bị đuổi đi.
Thực ra đến bây giờ anh vẫn không hiểu, tại sao Hạng Tâm Hà lại một lòng một dạ với anh, chỉ vì giúp cậu sửa một chiếc máy ảnh? Cái đó cũng không tính là sửa, chỉ là đưa cho một chiếc cùng loại không dùng đến định bán đi để cậu tự tháo linh kiện ra dùng, nhưng Hạng Tâm Hà rất coi trọng, trong bức thư tình đầu tiên nhận được, Hạng Tâm Hà dương dương sái sái viết được cả ngàn chữ, nói với anh rằng anh là người tốt, nói với anh rằng cậu rất thích anh, không chỉ chúc anh Giáng sinh vui vẻ, mà còn hy vọng sinh nhật anh mọi việc đều như ý.
Máy ảnh là do mẹ tặng, vì bị em trai nghịch ngợm làm rơi hỏng, sau đó mẹ kế che chở cho em trai xảy ra tranh cãi, còn có nhiều nội dung anh không nhớ rõ nữa, Hạng Tâm Hà viết thư tình cũng rất dài dòng, đôi khi cũng tự nhủ phải kiên nhẫn, Hạng Tâm Hà từng bị tai nạn xe hơi, đầu óc không bình thường cũng là chuyện bình thường.
Bây giờ càng tệ hơn, trên cơ sở đã từng bị tai nạn xe hơi hồi nhỏ còn nhảy lầu, cái đầu này nếu không đi khám nữa e là sẽ chỉ hỏng càng triệt để hơn.
Trần Triều Ninh tháo dây an toàn, ngả ghế ra sau, cả người lười biếng ngả người, điếu thuốc trong tay đã lâu không hút, định lát nữa rời khỏi đây đi ăn cơm, trong tai truyền đến một trận tiếng bước chân, và tiếng nói chuyện nhỏ.
Quyền Đàm có hơi kinh ngạc xuất hiện bên ngoài cửa sổ xe anh, tầm mắt anh vượt qua Quyền Đàm trực tiếp rơi vào Hạng Tâm Hà phía sau, người đó rõ ràng là cứng đờ, bước đi giống giấu tai trộm chuông mà tiến về phía Quyền Đàm, như muốn trốn đi, nhưng cái đầu đầy lông xù vẫn đang lộ ra ngoài.
Ngu chết đi được.
"Triều Ninh?" Quyền Đàm hỏi: "Sao em ở đây, thời gian chúng ta hẹn hình như là ngày mai mà?"
Trần Triều Ninh không động đậy, vẫn nhìn chằm chằm vào mớ tóc xù đó, yết hầu lăn một vòng, nói: "Rảnh nên đến."
"Vậy sao em không liên lạc với anh."
"Bận."
Quyền Đàm: "Em tâm trạng không tốt à?"
Trần Triều Ninh nhét điếu thuốc vào miệng, thu tầm mắt, Quyền Đàm đối với em họ của mình cũng khá hiểu, biết rằng 8, 9 phần 10 là anh đang không vui, để ý đến Hạng Tâm Hà phía sau, bèn nói: "Lát nữa anh phải đi, có lẽ không có thời gian, Tâm Hà vào xe anh lấy một tập tài liệu."
Trần Triều Ninh dùng ngón cái và ngón trỏ vò đầu thuốc, kế đến đặt lên cửa sổ xe, nói với Quyền Đàm: "Hờ."
"Em sao vậy?" Quyền Đàm giải thích với anh một câu: "Chú Hạng sợ em ấy ở nhà chán, nhờ anh sắp xếp một công việc, hôm nay là ngày đầu đi làm, vẫn chưa quen lắm."
Hạng Tâm Hà ở phía sau Quyền Đàm hận không thể đào một cái hố, nhưng cậu biết mình không thể trốn thoát, dưới sự vô cùng rối rắm liền biền ra từ phía sau Quyền Đàm, nở một nụ cười cứng ngắc với Trần Triều Ninh, sau đó vẫy vẫy tay: "Chào anh."
Sắc mặt Trần Triều Ninh rất lạnh: "Nói chuyện với ai?"
Hạng Tâm Hà cứng đầu nói: "Anh chứ ai."
"Cậu lần đầu gặp tôi?"
"Hả?" Hạng Tâm Hà gãi đầu, đáp: "Chắc là lần thứ 4."
4 lần.
Gặp một lần nói một lần chào anh.
Người lạ còn thân hơn hai người họ.
Trần Triều Ninh trong tay vẫn đang cầm điếu thuốc, không có biểu cảm gì, xe của Quyền Đàm ở ngay bên cạnh anh, anh cố ý đỗ vào chỗ đậu xe riêng của Quyền Đàm, chhiếc túi niêm phong màu đen lấy từ trong xe Quyền Đàm ra được Hạng Tâm Hà cầm trong tay.
"Đưa trực tiếp cho Yuki, có gì không hiểu cứ hỏi trực tiếp cô ấy, cũng có thể hỏi anh, chỉ là có lẽ anh không thể trả lời tin nhắn kịp thời."
"Không sao anh Quyền Đàm, em không làm phiền anh đâu."
Trước khi Quyền Đàm đi, nói với Trần Triều Ninh: "Thời gian hẹn không đổi, ngày mai đến sớm, trực tiếp đến văn phòng của anh là được."
"Ừ."
Anh cũng không quên dặn dò Hạng Tâm Hà: "Lên sớm đi."
Hạng Tâm Hà đáp: "Vâng ạ."
Cậu nhìn theo xe của Quyền Đàm rời đi, định quay người đi ngay, nhưng sau lưng bỗng truyền đến một giọng nói không mặn không nhạt.
"Hạng Tâm Hà."
Không khí rất yên tĩnh.
"Sao vậy?" Hạng Tâm Hà quay người lại.
"Cho một lý do."
"Cái gì?" Cậu bắt đầu giả ngu.
Ánh mắt của Trần Triều Ninh như dao, trán cậu đổ mồ hôi lạnh, cậu nên giải thích thế nào lý do chặn người ta là vì mình gửi nhầm tin nhắn thực sự không thể đối mặt, liền dứt khoát loại bỏ người trong cuộc coi như không có chuyện gì xảy ra?
"Đưa điện thoại cho tôi." Trần Triều Ninh nói.
Hạng Tâm Hà ngẩn người, che túi lại: "Tại sao?"
Trần Triều Ninh hút một hơi thuốc trước mặt cậu, giọng điệu lười biếng nói: "Có một tên b**n th** chụp lén tôi."
Hạng Tâm Hà bây giờ vô cùng nhạy cảm với 2 chữ "b**n th**", lập tức nghĩ đến mình, nhưng cậu đã mấy hôm không gặp Trần Triều Ninh, không thể có chuyện chụp lén, trái tim đang treo lơ lửng liền bị cậu nuốt xuống bụng.
"Vậy anh nên báo cảnh sát đi." Hạng Tâm Hà thật sự tưởng anh bị người khác chụp lén, nghiêm túc đưa ra lời khuyên: "Cũng không phải tôi chụp, anh lấy điện thoại của tôi làm gì?"
Vòng khói thổ ra từ từ tan ra, trong màn sương mù, khuôn mặt của Trần Triều Ninh trở nên có hơi mơ hồ.
"Điện thoại cũng bị trộm sao?" Hạng Tâm Hà hỏi: "Vậy tôi giúp anh báo cảnh sát nhé?"
Trần Triều Ninh đổi một tư thế, một tay đặt ngang trên cửa sổ xe, nửa thân trên nghiêng qua, tay kia ngoắc Hạng Tâm Hà, "Đến đây."
"Làm gì?" Cậu vừa nói vừa đến gần, bất giác cúi người xuống, rất gần Trần Triều Ninh, mới phát hiện người này có lẽ vì trời nóng nên đã cởi 2 cúc áo sơ mi, vừa cụp mắt đã nhìn thấy nốt ruồi đen trên xương quai xanh bên trái của anh, không lớn không nhỏ, nhưng trên da rất nổi bật, không hiểu sao tim lại đập một cái, dừng lại.
Mùi thuốc lá trên người Trần Triều Ninh hòa quyện với một mùi nước hoa rất nhẹ, "Cậu không chỉ chặn tôi, hôm nay còn chụp lén ảnh của tôi gửi cho Ôn Nguyên."
"!"
Hạng Tâm Hà hoàn toàn bày ra bộ dạng kinh hãi của một người bị bắt quả tang nói xấu sau lưng, không chút do dự liền muốn chạy, kết quả bị Trần Triều Ninh giữ gáy ấn lại, trán suýt nữa thì đụng vào đối phương.
"Tôi..." Mặt đều bắt đầu nóng lên, nói năng lộn xộn, "Anh đang nói bậy gì vậy?"
Tin nhắn cậu gửi cho Ôn Nguyên sao lại bị Trần Triều Ninh nhìn thấy?
Ôn Nguyên sẽ không phản bội cậu.
Chắc chắn là Trần Triều Ninh xem trộm.
Trần Triều Ninh là tên trộm.
"Đẹp không?" Trần Triều Ninh từ từ ghé sát vào trước mắt cậu, sống mũi cao thẳng suýt chút nữa thì lướt qua mặt cậu, Hạng Tâm Hà luôn cảm thấy có thứ gì đó đang mê hoặc mình.
Nhưng cái miệng chết mẹ lại thành thật hơn cái đầu.
"Cũng được."
Mắt cậu cũng không biết nhìn đi đâu, phần gáy tiếp xúc với Trần Triều Ninh nóng ran, cậu thậm chí còn có thể cảm nhận được trái tim đang đập điên cuồng.
"Ồ, chỉ là cũng được thôi?" Trần Triều Ninh khẽ hỏi: "Cũng được mà có thể chụp liên tiếp 4 tấm?"
Hạng Tâm Hà nuốt nước bọt nói: "Chụp không rõ, nên chụp thêm một chút, hơn nữa chỉ là chụp một tấm poster thôi, sao có thể coi là chụp lén, cả công ty của anh Quyền Đàm đều có thể xem, tôi không thể xem sao?"
Cậu toàn là lý sự cùn, "Hơn nữa, không phải là quảng cáo sao? Chính là để cho người ta xem, cho người ta chụp."
"Vậy à."
"Ừ."
Trần Triều Ninh từ từ ngước mắt lên, nhìn vành tai đỏ bừng của cậu, "Chụp không sao, nhưng cậu lén lút gửi cho bạn bè xem, còn bàn tán về tôi, không phải là một tên b**n th** sao? Nên báo cảnh sát, để cảnh sát đến phân xử, hỏi xem có thể định nghĩa là b**n th** không."
"Đương nhiên là không!" Hạng Tâm Hà hét lên: "Tôi không đồng ý!"
Cảm thấy phản ứng của mình quá lớn, liền cụp đuôi lại, lí nhí nói: "Vậy anh cũng là tên b**n th**."
"Tôi làm sao?"
Hạng Tâm Hà đột nhiên nhớ lại đoạn video ngắn nhìn thấy trong máy ảnh.
Hai người họ ở trong phòng khách sạn, Trần Triều Ninh mặc áo choàng tắm đánh răng, họ đã ngủ cùng nhau một đêm, đầu óc đều nóng lên.
"Dù sao anh cũng là vậy."
Cậu giật tay Trần Triều Ninh xuống, lùi lại mấy bước, quay mặt đi.
"Tôi đi đây."
"Đợi đã."
Hạng Tâm Hà lại quay lại, "Làm gì?"
"Giúp tôi vứt điếu thuốc."
Điếu thuốc của Trần Triều Ninh không biết đã tắt từ lúc nào, chỉ còn một mẩu, được anh kẹp giữa ngón tay thon dài.
"Vứt đi thì không báo cảnh sát."
"Báo cảnh sát cũng vô dụng, cảnh sát không quản, tôi không phải là tên b**n th**." Cậu vẫn đang cố gắng chống cự.
Trần Triều Ninh cười một tiếng: "Cậu không phải, tôi là?"
Hạng Tâm Hà nhăn mặt, cậu cảm thấy chuyện này quả thực là mình làm sai trước.
"Thôi được, tôi xin lỗi anh, không nên chụp ảnh của anh còn gửi cho Ôn Nguyên, đây là lỗi của tôi." Cậu nói: "Anh tha thứ cho tôi đi, sau này tôi sẽ không như vậy nữa."
Cậu nhận lấy mẩu thuốc lá từ tay Trần Triều Ninh.
"Tôi giúp anh vứt đi, chuyện này cứ thế cho qua được không?"
Trần Triều Ninh gật đầu: "Tôi xem xét một chút."
Hạng Tâm Hà không cam lòng, thương lượng với anh: "Vậy tôi bỏ anh ra khỏi danh sách chặn, chuyện này cũng là lỗi của tôi, được chưa."
Biểu cảm của cậu rất nghiêm túc, trông có vẻ ngây ngô ngốc nghếch, Trần Triều Ninh đột nhiên cảm thấy, Hạng Tâm Hà trở về năm 19 tuổi cũng khá thú vị.