Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trần Triều Ninh nói anh gọi nhầm, Hạng Tâm Hà không để tâm, dù sao lần đầu tiên phát hiện ra WeChat của Quý Ngài Chim Gõ Kiến cậu cũng đã mắc phải sai lầm tương tự, nên chuyện này cậu ngủ một giấc là quên mất.
Hẹn với Ôn Nguyên ăn tối vào tối thứ 4, Ôn Nguyên nói thứ 5 đã xin nghỉ, tối nay cậu muốn nạp điện thật tốt, Hạng Tâm Hà tưởng nạp điện mà cậu nói là ăn cơm xong về nhà nghỉ ngơi, kết quả là cậu lại dẫn mình đến KTV hát hò.
"Tôi mời." Ôn Nguyên vỗ ngực, không biết bị k*ch th*ch gì mà lại đặt phòng 4 tiếng theo giá gốc, Hạng Tâm Hà khuyên cậu bình tĩnh một chút, Ôn Nguyên kiêu ngạo ngẩng đầu nói rằng cậu không chỉ được tăng lương mà còn nhận được tiền thưởng của quý trước, phải dẫn cậu đi tiêu xài cho đã.
"Lợi hại vậy?" Hạng Tâm Hà chân thành ngưỡng mộ.
"Đương nhiên."
Ôn Nguyên còn rất hào phóng gọi một đĩa hoa quả, tiện thể còn định gọi một vại bia lạnh, nhưng dưới sự ngăn cản của Hạng Tâm Hà đã không thành công.
"Chúng ta không uống, lát nữa còn phải về..." Cậu định nói về trường, quên mất chuyện này, cậu bây giờ là một thanh niên thất nghiệp, không phải là sinh viên đại học nữa.
Ôn Nguyên kéo cậu ngồi xuống sofa trong phòng KTV, môi trường tối om, chỉ có ánh sáng trắng lạnh lẽo từ màn hình, cậu cầm micro nói với Hạng Tâm Hà: "Tâm Hà, chúng ta bây giờ không còn đi học nữa, uống thoải mái đi."
Thời đi học Ôn Nguyên thỉnh thoảng rất thích uống rượu, tửu lượng của cậu cực tốt, nhưng vì vấn đề ở ký túc xá nên mỗi lần đều rất kiềm chế.
"Thời thế nay đã khác." Ôn Nguyên thở dài.
Hạng Tâm Hà gật đầu, thật lòng cho rằng cậu rất lợi hại, giơ ngón tay cái lên với cậu: "Kinh tế độc lập thật tốt."
Thời đi học Ôn Nguyên đôi khi có hơi túng thiếu, cậu vẫn luôn nói muốn kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, Hạng Tâm Hà mỗi lần đều nói với cậu rằng Ôn Nguyên nhất định sẽ thực hiện được ước mơ.
Có tiền rồi khí thế cũng khác hẳn, Hạng Tâm Hà cảm thấy Ôn Nguyên bây giờ thực sự có khí chất của một đại gia, mỗi câu nói đều tâng bốc Ôn Nguyên lên tận mây xanh, phần thưởng là Ôn Nguyên gọi cho cậu 2 hộp bắp rang bơ siêu to.
Hạng Tâm Hà ôm bắp rang bơ cuộn tròn trên sofa nghe Ôn Nguyên hát, quả cầu đèn màu xoay tròn trên đỉnh đầu tạo thành những đốm sáng trên mặt cậu, cậu vừa ăn vừa nghe Ôn Nguyên hát những bài tình ca khàn khàn, thực ra cậu không có hứng thú với loại nhạc này, cũng không có khả năng thẩm âm, gu của cậu rất bình thường.
Ôn Nguyên hát mệt, ho khan đưa micro cho cậu, cậu vừa hay vơ một nắm bắp rang bơ nhét vào miệng, ngượng ngùng mãi cuối cùng vẫn không nhận.
"Tôi không hát."
Chuyện thích nghe nhạc thiếu nhi cậu ngay cả Ôn Nguyên cũng chưa từng nói, một thói quen xấu, là lúc tâm trạng không tốt sẽ nghe nhạc thiếu nhi để giải tỏa.
Ôn Nguyên không ép cậu, ngồi phịch xuống bên cạnh cậu, thò tay vào hộp bắp rang bơ trong lòng cậu lấy ăn.
"Tâm Hà, mấy hôm trước tôi còn nói xấu sau lưng anh Ninh là lạnh lùng vô tình, nhưng lúc anh ấy đưa tiền cho tôi, tôi lại cảm thấy anh ấy thật tốt, thật đẹp trai."
Miệng Hạng Tâm Hà khô khốc, lấy một chai nước uống, ăn nhiều đồ ngọt bị khé cổ, trực tiếp uống hết nửa chai, hỏi Ôn Nguyên: "Sao vậy? Anh ta mắng cậu?"
"Không phải."
Ôn Nguyên ngồi nghiêm chỉnh, quay người sang kể chuyện phiếm với cậu, rõ ràng trong phòng chỉ có 2 người họ, nhưng cứ phải ghé vào tai Hạng Tâm Hà, nói một cách lén lút: "Anh ấy gần đây không biết bị k*ch th*ch gì, còn khó nói chuyện hơn trước, sau khi cậu nghỉ việc, liên tiếp tuyển hai trợ lý, đều không trụ được đến nửa tháng đã rời đi."
Hạng Tâm Hà ngơ ngác, "Tại sao?"
"Không biết nữa." Ôn Nguyên cũng rất thắc mắc, Trần Triều Ninh bình thường yêu cầu khá cao, đặc biệt là khi cấp dưới phạm lỗi, chửi người không hề nể mặt, trợ lý mới không chấp nhận được mà bỏ đi cũng khá bình thường, nhưng vì một lỗi nhỏ mà chỉ vào mũi người ta chửi trong phòng họp, cậu vẫn cảm thấy có hơi vô tình.
"Thật sự là lỗi rất nhỏ, còn chưa gây ra tổn thất gì, anh ấy đã mắng người ta khóc nức nở." Ôn Nguyên bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ, may mà không mắng cậu, nếu không cậu cũng phải khóc.
"Vẫn là cậu tính tình tốt, anh Ninh nói gì cậu cũng chịu được." Ôn Nguyên cảm khái: "Anh ấy vẫn khá hài lòng với cậu."
Hạng Tâm Hà biết cậu đang nói về chuyện mình làm trợ lý cho Trần Triều Ninh trước khi mất trí nhớ, cậu cũng không hiểu nổi, nghe ý của Ôn Nguyên hình như là coi cậu như bao cát trút giận.
Thật đáng sợ.
Hạng Tâm Hà nhăn mặt, lẩm bẩm: "Sao anh ta lại như vậy chứ."
"Chính là như vậy." Ôn Nguyên ôm lấy cánh tay cậu kéo mạnh cậu qua, cảm thấy nhạc quá ồn liền tắt tiếng đi, sau đó ghé vào tai Hạng Tâm Hà nói: "Mấy ngày nay anh ấy rất không bình thường, trông giống như bị thất tình vậy."
"Cái gì?"
Ôn Nguyên không giống như đang nói đùa, vẻ mặt nghiêm túc, vừa mở to mắt vừa không ngừng gật đầu, tỏ ý lời nói của mình tuyệt đối không giả. "Rất giống."
Hạng Tâm Hà không biết bị đá là như thế nào, cậu chỉ hỏi Ôn Nguyên: "Anh ta có bạn gái?"
"Ờm..." Ôn Nguyên gãi đầu: "Chắc là không, tôi cũng không biết, chưa từng thấy anh ấy đi gần với cô gái nào, ôi trời, tôi chỉ nói là rất giống bị đá, chứ không nói là bị đá mà, đây không phải là trọng điểm."
Hạng Tâm Hà vừa gật đầu vừa "à".
"Không đúng."
Ôn Nguyên "chậc" một tiếng, "Tôi đang nói gì vậy, cậu thích anh ấy lâu như vậy, có bạn gái hay không cậu rõ nhất chứ."
Hạng Tâm Hà đang uống nước, trực tiếp bị sặc, ho đến đỏ mặt tía tai, mắt cũng ướt, Ôn Nguyên vội vàng vỗ lưng cho cậu thuận khí, "Xin lỗi xin lỗi, tôi quên mất cậu không nhớ anh ấy, yên tâm, sau này không bao giờ nhắc nữa, không bao giờ nhắc nữa."
Anh chàng phòng bên cạnh hát lệch tông từng chữ, làm rung màng nhĩ của Hạng Tâm Hà, cậu dụi dụi mắt, không chắc chắn hỏi Ôn Nguyên: "Tôi thật sự thích anh ta đến vậy sao?"
"Đương nhiên."
Ôn Nguyên trả lời dứt khoát, "Cậu mỗi năm đều viết thư tình cho anh ấy."
"Mỗi năm?" Hạng Tâm Hà ngây người, không dám tin người mà Ôn Nguyên nói là mình.
"Ừ, mỗi năm." Ôn Nguyên nói: "Năm nay chắc là chưa, cậu đều gửi cùng với quà vào ngày sinh nhật của anh ấy, vào dịp Giáng sinh."
Thật là xấu hổ quá đi, Hạng Tâm Hà nghĩ, sao cậu có thể làm được việc theo đuổi một trai thẳng năm này qua năm khác chứ?
"Ôn Nguyên, trước đây đầu óc tôi có phải bị hỏng không?"
"..."
Đây là một câu hỏi hay, Ôn Nguyên trước đây cũng muốn hỏi, nhưng bây giờ từ miệng của chính Hạng Tâm Hà nói ra, cậu chỉ có thể chọn cách an ủi.
"Không sao, Tâm Hà, không sao đâu, người thích anh Ninh nhiều như vậy, anh ấy có ưu điểm, trông cũng đẹp trai, cậu thích anh ấy rất bình thường, đừng phủ nhận bản thân, không phải nói là không có ai thích cậu, đám đồng tính nam theo đuổi cậu có thể xếp hàng đến tận Pháp cơ."
Ôn Nguyên nói chuyện vẫn khoa trương như thường lệ, Hạng Tâm Hà đã quyết định, tuần sau sẽ chọn thời gian đến một bệnh viện khác làm kiểm tra não bộ.
Sau khi tạm biệt Ôn Nguyên đã là 9 rưỡi tối, cậu bắt taxi về nhà, tầng một chỉ có một mình A Lan, bà vẫn đang dọn dẹp, chuẩn bị bữa sáng cho ngày mai, lên lầu vừa hay gặp Hạng Vi Viên từ phòng sách ra.
"Ba."
"Ở nhà chán à? Gần đây cứ chạy ra ngoài suốt."
Hạng Tâm Hà thật thà thừa nhận, "Vâng, không biết có thể làm gì, Ôn Nguyên hẹn con đi ăn, con liền đi."
"Nếu thực sự rảnh rỗi không có việc gì làm, ba sắp xếp cho con một công việc, hay là con muốn tiếp tục đi học?"
Đi học?
Hạng Tâm Hà do dự: "Hay là con suy nghĩ thêm một chút?"
Cậu buông thõng vai, vẻ mặt khó xử không biết phải làm sao, "Ba, thực ra con cũng không biết."
Đầu óc cậu trống rỗng, ngoài việc ngủ và ăn ra thì chỉ có đợi Ôn Nguyên rảnh rỗi hai người hẹn gặp nhau, cũng không có bạn bè nào khác, hoặc là đợi Hạng Cánh Tư tan học xem cậu bé làm bài tập một lúc.
Một năm 19 tuổi thật nhàm chán.
Không đúng, 23 tuổi.
"Biết rồi." Hạng Vi Viên nói: "Ngủ sớm đi."
"Dạ, chúc ba ngủ ngon."
Bây giờ cậu ngủ rất muộn, đã quen thức khuya, tắm xong, cậu lại bắt đầu trò chuyện với Ôn Nguyên trên WeChat, rảnh rỗi không có việc gì làm liền lôi máy ảnh ra, lần trước sạc đầy pin xong vẫn chưa mở ra, hôm nay đột nhiên nảy ra ý định xem thử bên trong có ký ức đã mất của cậu trong mấy năm nay không.
Trong thẻ nhớ có 2 thư mục, cậu bắt đầu xem từ thư mục đầu tiên, đều là những bức ảnh phong cảnh và đồ ăn không quan trọng, kế đến mở thư mục thứ 2 ra.
Trong thư mục thứ 2 có 2 tệp tin mới được tạo.
Một cái tên là: Mẹ
Một cái tên là: Anh Triều Ninh
Hạng Tâm Hà bất chợt đặt máy ảnh xuống, ngồi thẳng tắp trên giường, gió lạnh từ cửa điều hòa thổi vào lưng, cũng không biết có phải là do đổ mồ hôi không, cảm thấy một trận lạnh lẽo.
Ảnh của mẹ cậu nhớ, là một bức ảnh chụp chung với cậu, chụp vào ngày sinh nhật 14 tuổi khi cậu nhận được máy ảnh, cùng năm đó, mẹ mất trong một vụ tai nạn xe hơi, bức ảnh này liền mãi mãi nằm trong máy ảnh của cậu.
Cậu lại cầm máy ảnh lên, mở thư mục có tên Anh Triều Ninh.
Bên trong không có nhiều thứ, 3 tấm ảnh, và một đoạn video chưa đầy 5 phút.
Cậu trước tiên tò mò mở đoạn video đó ra.
Máy ảnh đã có vài năm tuổi, chất lượng hình ảnh cũng rất kém, mờ đến mức có hơi không nhìn rõ, Hạng Tâm Hà cúi đầu, hướng màn hình về phía mình.
Bối cảnh của ống kính là một cửa sổ, hướng ra bầu trời xanh và hồ nước, trông giống như được quay trên ban công của một khách sạn nghỉ dưỡng nào đó, một lúc sau ống kính quay lại, không biết tại sao rung lắc dữ dội, đợi đến khi ổn định, Trần Triều Ninh bất ngờ xuất hiện trong ống kính khiến Hạng Tâm Hà ngừng thở.
Người trong màn hình mặc áo choàng tắm của khách sạn, cổ áo mở rộng, miệng ngậm một chiếc bàn chải đánh răng, tóc hơi rối, che đi đôi mày, vẻ mặt lười biếng, khoảng cách không đủ gần nên biểu cảm trên khuôn mặt rất mờ, Hạng Tâm Hà nhớ, Trần Triều Ninh có một nốt ruồi ở xương quai xanh bên trái, còn bây giờ cũng không nhìn rõ.
"Cậu đang quay cái gì?"
Âm thanh trong video giống như mang theo dòng điện chói tai, khiến lòng bàn tay Hạng Tâm Hà mềm nhũn, trực tiếp làm rơi máy ảnh xuống chân, nhưng cuộc đối thoại vẫn không dừng lại.
"Không có quay, anh Triều Ninh, em chỉ đang sắp xếp album ảnh thôi."
Giọng của chính cậu rất nhẹ, hình như còn mang theo sự run rẩy, nhưng rất kiềm chế, khoảng mười mấy giây sau.
"Hạng Tâm Hà, nếu để tôi biết cậu đang quay tôi, cậu cứ cầm máy ảnh của cậu đi nhảy sông cho cá ăn đi."
Một tiếng "xẹt", cuộc đối thoại kết thúc, video cũng dừng lại cùng lúc.
Hạng Tâm Hà ôm ngực ngã nghiêng trên giường, đồng tử cũng không còn tiêu cự, trái tim đập nhanh khiến cậu hô hấp khó khăn, nhưng đầu óc sau một hồi trì trệ ngắn ngủi liền hoạt động hết công suất.
Cậu và Trần Triều Ninh ở khách sạn, lúc nào? Trần Triều Ninh còn mặc áo ngủ đánh răng, rõ ràng là vào buổi sáng, vậy là họ đã ngủ cùng nhau một đêm?
Điều quan trọng nhất là, cậu còn quay lén.
Cậu quay lén Trần Triều Ninh, đặc biệt để trong thẻ nhớ, tạo một thư mục tên Anh Triều Ninh, đặt cùng với ảnh của mẹ.
Đây là chuyện do cậu làm ra sao?
Má và tai như bị lửa đốt, lần đầu tiên Hạng Tâm Hà không dám chạm vào chiếc máy ảnh này, vội vàng cất nó đi đặt lại vào tủ, sau đó tắt đèn đi ngủ, hế nhưng trằn trọc mãi nhịp tim vẫn không thể hạ xuống, cậu từ dưới gối lôi điện thoại ra gửi cho Ôn Nguyên một tin nhắn thoại.
Cậu phải nói cho Ôn Nguyên biết, cấp trên của cậu không phải người tốt, nói là trai thẳng mà? Tại sao lại ngủ với mình trong khách sạn?
Còn điều khiến cậu không thể chấp nhận nhất là.
"Ôn Nguyên, toi rồi, tôi là một tên đại b**n th**."
Ôm điện thoại hoàn toàn thu mình trong chăn, không để lộ một sợi tóc nào, hận không thể giấu mình đi.
Điện thoại rung lên ở ngực, Hạng Tâm Hà mở WeChat ra, không cần nhìn liền nhấn vào tin nhắn mới nhất xếp ở đầu tiên.
Trả lời cũng là một tin nhắn thoại.
"Sao nào, tên đại b**n th**."
Tim Hạng Tâm Hà ngừng đập trong nháy mắt, giọng nói trong ống nghe hơi lạnh lùng, xung quanh rất yên tĩnh, hình như còn mang theo một chút gió đêm, nghe như đang trêu chọc.
Hạng Tâm Hà cúi đầu, đưa màn hình điện thoại đến gần mắt, phát hiện tin nhắn đến từ czn.
Còn tin nhắn trước đó là do chính cậu gửi đi, cậu trong chăn tối om kiểm tra một lần nữa ảnh đại diện và tên WeChat, không cam lòng nhấn vào đoạn ghi âm mình đã gửi đi.
"Ôn Nguyên, toi rồi, tôi là một đại tên b**n th**."
_________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Đến rồi đây