Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Đã yêu thì yêu cho hẳn hoi, đừng có nay người này mai lại đi xem mắt người khác, tôi là tôi không đồng ý đâu đấy." Câu này của Hạ Lâm chắc chắn không phải là đang nói con gái mình.
Lâm Thiên Thanh cam đoan: "Cháu và Hạ Đồng là nghiêm túc ạ."
Hạ Đồng im lặng gật đầu không dám lên tiếng. Cũng chỉ có cô mới đen đủi như vậy, vừa mới tỏ tình xong đã bị cha mẹ bắt quả tang tại trận. Nhưng mà cũng đúng, sống cùng một nhà, dưới mí mắt của cha mẹ thì bị phát hiện là chuyện sớm muộn, muốn yêu đương bí mật là điều không thể.
Hạ Lâm đưa túi giấy đựng quần áo cho con gái: "Hôm nay đi ngang qua tiệm quần áo đối diện siêu thị nhà mình, cha con thấy bộ váy màu hồng cứ nằng nặc đòi mua cho con, mẹ thì chọn cho con một bộ màu trắng."
Hạ Đồng lấy bộ váy ra xem, một chiếc váy bồng xòe màu hồng, sau lưng còn có một cái nơ bướm thật lớn, gấu váy còn đính mấy bông hoa nhỏ thật là "đáng yêu" hết chỗ nói mà.
"Có thể đổi lại được không..."
"Không được!" Vương Đại Vĩ hung dữ đáp.
Hạ Đồng: Thôi được rồi.
Bình thường giọng của Vương Đại Vĩ đã lớn, vừa rồi vì tức giận mà hét đến lạc cả giọng, người ở dưới lầu đều nghe thấy chuyện bà chủ và Lâm Thiên Thanh đang yêu nhau. Lý Hạo Nhiên và Tôn T.ử Sở thì sững sờ, còn Trần Phán Phán thì cười đắc ý, cô ấy biết ngay là mình không nhìn lầm mà.
Lâm Tân Dân thì sướng rơn. Ông cụ không ngờ tới chuyện bắt thằng cháu đi xem mắt thì nó trăm phương nghìn kế từ chối, không chịu hợp tác, giờ gặp được cô gái mình thích thì tay chân lại nhanh nhẹn gớm. Tốt, tốt lắm, đúng là có phong thái của người nhà họ Lâm.
"Đại Vĩ, cậu đừng giận. Thằng cháu tôi tôi biết, nó là đứa đáng tin cậy. Nếu nó dám làm gì có lỗi với Hạ Đồng, tôi là người đầu tiên không đồng ý, chính tay tôi sẽ đ.á.n.h gãy chân nó." Lâm Tân Dân vỗ n.g.ự.c bảo đảm.
Hạ Lâm mỉm cười nói: "Tiểu Lâm là người làm nhiều hơn nói, nó và Hạ Đồng tìm hiểu nhau, tôi và cha nó rất yên tâm."
Lâm Tân Dân vui mừng khôn xiết. Cha vợ có nóng tính một chút cũng là để bảo vệ con gái, chuyện này là bình thường, còn mẹ vợ là người sáng suốt như vậy thì thật hiếm có, đúng là một mối lương duyên tốt.
Lúc này, Lão Lục lại gọi điện cho Lâm Tân Dân, nghe nói ông cụ dạo này đang ở thành phố Tam Giang, nhà họ Lục cũng có biệt thự ở đây nên muốn cuối tuần qua ở vài ngày và hẹn ông cụ đi uống trà. Ý đồ của Lão Lục thì Lâm Tân Dân rõ như lòng bàn tay. Cháu trai ông cụ đã có đối tượng rồi, ông cụ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đi uống trà tán dóc với mấy ông già đó nữa liền tìm đại một cái cớ rồi cúp máy.
Lão Lục nhìn điện thoại ngơ ngác: "Cái lão Lâm này, mấy hôm trước còn nhờ vả mình, thoắt cái đuôi đã vểnh lên rồi, Lâm Thiên Thanh không cần tìm đối tượng nữa à?"
Con trai cả nhà họ Lục nói một câu trúng phóc: "Chẳng lẽ người ta tìm được đối tượng rồi?"
"Chưa nghe thấy tin tức gì mà, là con gái út nhà họ Vương hay cháu ngoại nhà họ Triệu?"
"Thằng cả này, con để ý đi nghe ngóng xem sao. Nhà họ Lâm là gia đình danh giá có tiếng, không thể để nhà khác phỗng tay trên được đâu."
"Vâng, thưa cha."
Kết quả là, người nhà họ Lục đã nghe ngóng khắp nơi mà vẫn không biết Lâm Thiên Thanh có đối tượng hay chưa, nếu có thì đối tượng đó là ai.
Nữ chính của cuộc tìm kiếm này thì đang trằn trọc mất ngủ giữa đêm khuya. Đợi đến rạng sáng, khi Thuyền trưởng dẫn một thuyền ma quỷ tới, lão ta hào hứng báo tin rằng Ngân Hàng Thiên Địa của Địa Phủ đã có thể sử dụng được rồi.
"Sếp của chúng tôi nói, suy cho cùng mở Ngân Hàng Thiên Địa là để tạo thuận lợi cho quỷ hồn dưới Địa Phủ, hay là đặt trụ sở chính ở dưới đó luôn đi."
Hạ Đồng không đồng ý. Cô đã tốn bao công sức bận rộn bấy lâu, chắc chắn phải đặt ở Thông Thiên Quan. Không có cô, không có Thông Thiên Quan thì Ngân Hàng Thiên Địa chỉ có thể dùng nội bộ trong Địa Phủ, không thể kết nối với nhân gian và yêu giới được.
Sau khi ngân hàng đi vào hoạt động, việc thu tiền của nhân viên lễ tân Lý Hạo Nhiên trở nên thuận tiện hơn nhiều, ma quỷ đến chỉ cần quẹt thẻ. Trước đây làm thủ tục nhận phòng mất cả tiếng đồng hồ, giờ chỉ cần mười phút là xong xuôi.
"Bà chủ, ta đi ngủ đây."
"Đi đi."
Hạ Đồng ngáp một cái, lững thững đi lên lầu. Lúc đi ngang qua lầu ba, cô liếc nhìn hành lang, không biết Lâm Thiên Thanh đã ngủ chưa. Hì hì. Hôm nay mới có bạn trai, vẫn còn chút chưa quen. Nghĩ đến việc cha mẹ cũng ở lầu này, Hạ Đồng ngoan ngoãn đi thẳng lên phòng mình nghỉ ngơi.
Vừa mới xác định quan hệ với Lâm Thiên Thanh, Hạ Đồng cảm thấy có chút không tự nhiên. Trước đây thèm thuồng vẻ đẹp trai của anh, cô còn lén nhìn bị anh cảm thấy như vậy còn chút vui vẻ. Giờ thì danh chính ngôn thuận rồi, cô lại đ.â.m ra ngại ngùng không dám nhìn trộm nữa.
Hồi trước khi chưa có người yêu, đám người Chung Ý đến Thông Thiên Quan, cô muốn ngắm thế nào thì ngắm. Bây giờ thì hay rồi, cô chỉ cần nhìn thêm vài cái là Lâm Thiên Thanh lại lườm nguýt. Cứ cách vài ngày là lại xảy ra một trận như thế, Hạ Đồng lần nào cũng phải tìm anh nhận lỗi và nũng nịu. Sau khi nhận lỗi xong, thỉnh thoảng cô lại thấy mình chẳng làm gì sai, sao lại phải nhận lỗi chứ? Thế là cô lại hậm hực tìm cách bắt đền, sai bảo Lâm Thiên Thanh rót nước, rửa hoa quả cho mình.