Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 79

Trước Tiếp

Sau khi thét lên hoảng sợ, bà ta vô thức nắm chặt viên ngọc lục bảo trước ngực-Thẩm Tuệ Vân luôn khá mê tín, viên ngọc phỉ thúy xanh lục này là bùa hộ mệnh mà bà ta lấy được từ Tông Tín đạo, nó có giá trị không nhỏ và và hiệu quả cũng rất tốt. Vì vậy Vương Xuân Hoa vẫn không thể nào đến gần bà ta, ngay cả lúc này cũng chỉ có thể đứng cách xa Thẩm Tuệ Vân hai bước trừng mắt nhìn bà ta, không có cách nào trực tiếp tấn công bà ta.

“Cô, sao cô lại ở đây!” Thẩm Tuệ Vân bị dọa sợ, Phạm Chí An cũng bị sự xuất hiện đột ngột của Vương Xuân Hoa làm cho hoảng sợ, vô thức nói một câu như thế.

Lúc này Thẩm Tuệ Vân mới ý thức được Phạm Chí An quen biết nữ quỷ này. Sau khi kinh ngạc thì bà ta vô thức nhìn vào nữ quỷ, cuối cùng nhớ ra người tên Vương Xuân Hoa: “Cô… Cô là Vương Xuân Hoa?”

“Không ngờ cô chủ Thẩm còn nhớ tới tôi, thật sự là vinh hạnh mà.” Vương Xuân Hoa chỉ còn lại một sợi tàn hồn, bây giờ cô ta cũng không tính là quỷ, khuôn mặt cô ta dữ tợn nhìn chằm chằm vào Thẩm Tuệ Vân, trong tay nắm chặt nguyên thần đan của Trùng Minh, dựa vào hấp thụ năng lượng của nó để duy trì sự tỉnh táo.

“Không phải cô… Không phải cô c.h.ế.t từ nhiều năm trước rồi sao? Tại sao cô lại ở đây?” Thẩm Tuệ Vân là một người cực kỳ kiêu ngạo, mặc dù trong lòng bà ta rất sợ hãi nhưng sau khi nhận ra thân phận của Vương Xuân Hoa, bà ta lại không muốn tỏ vẻ yếu thế, vì vậy c.ắ.n răng bình tĩnh lại.

Vương Xuân Hoa rất ghét Thẩm Tuệ Vân như vậy.

Dáng vẻ hiên ngang, kiêu hãnh và tự tin, đó là dáng vẻ người sinh ra ở nông thôn như cô ta cả đời cũng không có được.

Cô ta cười nham hiểm, ánh mắt hung ác oán hận: “Tại sao tôi ở chỗ này ư, bởi vì tôi còn chưa trả thù, tôi không cam tâm.”

“Trả thù? Cô… Cô nói là tôi và Chí An sao?” Thẩm Tuệ Vân kinh hãi lại không thể hiểu nổi: “Cô làm cho rõ ràng, sau khi Chí An chia tay với cô mới ở bên tôi, tôi cũng không có lỗi lầm gì với cô! Về phần Chí An, tình cảm phai nhạt nên chia tay nhau là rất bình thường có được không? Bản thân cô không có sức hút níu kéo con tim Chí An là vấn đề của cô, không thể trách chúng tôi được đúng không?”

“Đúng vậy đó Xuân Hoa, những chuyện đó đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi, sao cô còn chưa chịu buông bỏ? Cô… Giữa chúng ta là tôi có lỗi với cô, nhưng chuyện tình cảm vốn không thể cưỡng cầu…”

Phạm Chí An cũng mở miệng nói theo nhưng không giống như Thẩm Tuệ Vân, ông ta nhìn Vương Xuân Hoa không có nhiều sợ hãi, chỉ có sự ngạc nhiên và hoang mang-Bởi vì ông ta đã sai Vương Xuân Hoa đi bắt ông cụ Thẩm, mưu toan lấy tín vật nhà họ Thẩm từ tay ông cụ, khi đó người nắm quyền nhà họ Thẩm không ai khác chính là ông ta, là Phạm Chí An ngả ngớn vô dụng ăn chơi trác táng không làm việc đàng hoàng trong mắt mọi người.

Đúng như quản gia Nghiêm và Thẩm Thanh Từ đoán, lúc Vương Xuân Hoa vừa mới c.h.ế.t rất hận ông ta, nhưng sau đó cô ta đã bị cái lưỡi ba tấc của Phạm Chí An dụ dỗ trở lại, kể từ đó cô ta đã bí mật làm việc cho Phạm Chí An.

Nhưng mà ông ta cũng không biết cô ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở bên kia, cũng không biết tại sao cô ta lại đột nhiên xuất hiện ở đây, còn phóng hỏa hiện thân.

Tim Phạm Chí An đập nhanh, bản năng có cảm giác không tốt. Ông ta biết mình nhất định phải làm yên lòng Vương Xuân Hoa, nếu không…

Từ khóe mắt liếc nhìn Thẩm Tuệ Vân không biết gì về tất cả những điều này, trong mắt ông ta hiện lên một chút chán ghét và kiềm chế, bà ta không được thừa kế tập đoàn Thẩm thị và ông ta cũng chưa tìm được tín vật của ông cụ, cho nên hiện tại Thẩm Tuệ Vân không thể c.h.ế.t, nếu không thì tất cả các kế hoạch của ông ta sẽ đổ vỡ.

Nghĩ như vậy, Phạm Chí An mềm giọng trấn an Vương Xuân Hoa: “Có chuyện gì thì chúng ta ngồi xuống nói chuyện thật tốt được không? Cô có yêu cầu gì thì chúng tôi nhất định sẽ đáp ứng cô…”

Nếu là bình thường thì chắc chắn Vương Xuân Hoa sẽ nghe lời ông ta, nhưng bây giờ…

“Tôi không có thời gian.” Đôi mắt Vương Xuân Hoa đỏ ngầu nhìn về phía ông ta, khí thế hung sát trong mắt thoáng giảm đi biến thành áy náy và không nỡ: “Thật xin lỗi, anh Chí An, em không thể giúp anh đạt được mong muốn.”

Phạm Chí An: “…”

Lời này có ý gì?

Phạm Chí An vừa sốt ruột vừa kiêng dè Thẩm Tuệ Vân đang ở đây nên không thể hỏi, Vương Xuân Hoa nghĩ mọi chuyện đã đến mức này, kế hoạch của Phạm Chí An đã được định trước không thể nào thực hiện được, vì vậy cô ta cười khổ nói: “Ông cụ Thẩm đã được cứu đi, hai người kia rất lợi hại, em liều c.h.ế.t trốn tới đây, bây giờ chỉ còn lại một sợi tàn hồn cuối cùng.”

Phạm Chí An ngẩng người sắc mặt thay đổi: “Cô nói cái gì?!”

Không ngờ tới sắc mặt Thẩm Tuệ Vân còn khó coi hơn ông ta: “Lời này của anh là có ý gì?”

Phạm Chí An: “…”

Lúc này Phạm Chí An không rảnh để ý tới bà ta, vẫn là Vương Xuân Hoa nói trước: “Ý là, người bảo tôi bắt bố cô đi rồi biến ông cụ thành người giấy là anh Chí An.”

Thẩm Tuệ Vân không dám tin: “Không… Không thể nào! Cô nói bậy! Tại sao anh ấy lại muốn làm như thế?!”

Phạm Chí An cũng hoảng loạn nói: “Cô không nên nói bậy nói bạ!”

“Đương nhiên là vì chiếm tài sản của nhà họ Thẩm cô rồi.” Cuối cùng khuôn mặt không thể nào bình tĩnh cao ngạo của Thẩm Tuệ Vân đã làm Vương Xuân Hoa hài lòng, cô ta đột nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc, không màng đến sự ngăn cản của Phạm Chí An, cô ta mở miệng và nói ra tất cả sự thật: “Cô có biết gia đình anh hai Thẩm Hàn của cô c.h.ế.t như thế nào không? Là anh Chí An bảo tôi ra tay. Bởi vì chỉ có như thế thì ông bố già của cô mới có thể giao tập đoàn Thẩm thị cho đứa con gái duy nhất còn lại là cô.”

“Còn con trai Phạm Minh Hâm của cô, cô có biết tại sao anh Chí An nhất quyết thuyết phục cô đưa nó ra nước ngoài học cấp hai không? Bởi vì chờ sau khi cô tiếp quản tập đoàn Thẩm thị thì chúng tôi sẽ g.i.ế.c cô, đến lúc đó nhà họ Thẩm sẽ biết thành của anh Chí An và Phạm Minh Hâm. Năm nay Phạm Minh Hâm mới mười lăm tuổi, anh Chí An là bố ruột của nó, chờ sau khi cô ‘ngoài ý muốn’ qua đời thì nó tất nhiên sẽ nghe lời bố mình trong mọi việc…”

Phạm Minh Hâm là con trai độc nhất của Thẩm Tuệ Vân và Phạm Chí An, hiện tại đang học cấp hai ở nước ngoài.

“Cô cho rằng anh Chí An dỗ dành cô chiều theo cô, lúc nguy hiểm còn xông vào cứu cô là do anh ta yêu cô sao? Đừng tự mình đa tình, từ đầu đến cuối anh ta chỉ yêu mỗi mình tôi thôi! Anh ta đối xử tốt với cô, cứu cô chẳng qua là do bây giờ cô không thể c.h.ế.t mà thôi! Người phụ nữ kiêu căng tùy hứng lòng dạ ác độc như cô, nếu không phải nể mặt nhà họ Thẩm phía sau cô thì có người đàn ông nào chịu đựng cô được lâu như vậy?”

“Mười chín năm trước khi tôi vừa biến thành lệ quỷ, tôi đã muốn g.i.ế.c cô để báo thù rồi, mà anh Chí An nói giữ lại cô còn dùng được nên tôi chỉ có thể cố gắng nhịn kích động muốn g.i.ế.c cô. Nhưng bây giờ…”

Vương Xuân Hoa nói rồi nhìn về phía Phạm Chí An, cô ta vẫn cười nhưng đôi mắt lại chảy ra huyết lệ: “Thật xin lỗi anh Chí An, em sẽ lập tức phải hồn phi phách tán, thật sự không có thời gian đợi thêm nữa. Người phụ nữ này hại c.h.ế.t em và con em, em nhất định phải g.i.ế.c cô ta để cô ta nếm thử mùi vị mãi mãi không thể siêu sinh, không thì em phải giải thích với con chúng ta thế nào đây? Cho nên anh nhất định phải lấy viên ngọc phỉ thúy trước n.g.ự.c cô ta xuống, để cho em g.i.ế.c cô ta được không? Sau khi g.i.ế.c cô ta thì em sẽ đưa anh ra ngoài, anh yên tâm, em sẽ không để cho anh có việc gì đâu.”

Phạm Chí An: “…”

Phạm Chí An xem xét thái độ của cô ta là biết con cờ này đã không thể dùng nữa. Ông ta lập tức lựa chọn cái có lợi với mình nhất: “Tuệ Vân, em tuyệt đối đừng nghe cô ta nói xằng nói bậy! Anh hoàn toàn không biết cô ta đang nói cái gì! Rõ ràng cô ta đang muốn châm ngòi ly gián quan hệ của chúng ta! Nhanh lên! Dùng viên ngọc phỉ thúy trên cổ em tiêu diệt cô ta đi!

Vương Xuân Hoa đã sắp biến thành tro bụi nhưng Thẩm Tuệ Vân còn sống. Chỉ cần ông ta diệt Vương Xuân Hoa rồi giúp Thẩm Tuệ Vân thoát khỏi biển lửa, âm mưu chiếm lấy nhà họ Thẩm vẫn còn hi vọng!

Phạm Chí An tràn ngập mong chờ tập trung vào viên phỉ thúy đeo trên cổ Thẩm Tuệ Vân- đó là ông ta sợ Vương Xuân Hoa không khống chế nổi oán hận xông tới g.i.ế.c Thẩm Tuệ Vân làm hỏng kế hoạch của mình, ông ta đặc biệt đi tìm Tông Tín đạo xin được, ông ta biết Vương Xuân Hoa sợ cái này.

Dù thế nào Vương Xuân Hoa cũng không ngờ được Phạm Chí An sẽ phản ứng như vậy, cả quỷ đều ngây dại.

Thẩm Tuệ Vân cũng hơi sững sờ.

Dù sao Phạm Chí An cũng là người chồng ở bên bà ta nhiều năm như vậy, so với lệ quỷ có vẻ ngoài dị thường như Vương Xuân Hoa thì chắc chắn bà ta tin tưởng ông ta hơn. Nhưng…

Nhìn khuôn mặt quỷ không dám tin, đau lòng muốn c.h.ế.t của Vương Xuân Hoa, trong lòng bà ta nảy lên cảm giác đầy khó hiểu- ‘Vương Xuân Hoa nói mới là thật’.

Còn điểm quan trọng nhất…

“Cái gì là tôi hại c.h.ế.t cô và con của cô?” Lúc này không hiểu sao đầu óc Thẩm Tuệ Vân tỉnh táo khác thường, bà ta nhìn chằm chằm Vương Xuân Hoa, vừa nghi ngờ lại vừa khó hiểu: “Không phải sau khi cô uống say bất hạnh gặp kẻ xấu nên mới bị hại sao, chuyện này có liên quan gì tới tôi?”

Trước Tiếp