Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 76

Trước Tiếp

Thẩm Thanh Từ dở khóc dở cười chỉ có thể đổi cách nói: “Nhưng trong tập đoàn còn có rất nhiều cổ đông, số tiền này không phải toàn bộ của chúng ta. Coi như kế thừa tài sản thì chúng ta cũng phải chia với người khác, nếu như xui rủi công ty làm ăn không tốt, thua lỗ tiền thì nói không chừng chúng ta còn thiếu nợ…”

Trong lòng Yên La không có khái niệm ‘trách nhiệm’ này, cũng không biết thừa kế một tập đoàn là như thế nào nhưng cô vẫn hiểu được lời Thẩm Thanh Từ nói: “Ý anh là kiếm được số tiền này còn phải chịu rủi ro? Vậy thì thôi quên đi, phiền phức quá!”

Lại nghĩ tới có thể vì vậy mà anh ta chậm trễ tu luyện, cả người Yên La hoàn toàn bình tĩnh lại: “Được rồi được rồi, ai cũng nói không có bánh từ trên trời rơi xuống, chúng ta vẫn nên làm đến nơi đến chốn đi.”

“Sư phụ sáng suốt.” Thẩm Thanh Từ không nhịn được cười, cuối cùng thái độ tự nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, xoa xoa lòng bàn tay mềm mại của cô rồi nói: “Vậy bây giờ chúng ta về bàn giao rồi lấy năm triệu kia nhé?”

“Được!”

Nghĩ tới năm triệu kia, Yên La lại vui vẻ lên, cô không hề chú ý tới động tác quá mức rõ ràng mang theo ý vị của anh, dẫn theo ông cụ Thẩm bên cạnh hóa thành một làn sương đen bay về phía nhà họ Thẩm.

Ông cụ Thẩm: “…”

Sau khi ông cụ Thẩm kinh hãi nhìn động tác nắm tay của hai người thì rơi vào mê man: Giữa thầy và trò còn có thể như vậy à?

***

Nhìn thấy ông cụ Thẩm bình an trở về, quản gia Nghiêm kích động đến mức nước mắt tuôn rơi đầy mặt, trái tim treo lơ lửng mấy ngày nay cũng rơi xuống.

Nghiêm Hạo cũng xông tới liên tục nói cảm ơn với Thẩm Thanh Từ và Yên La- cậu ta do một tay ông cụ Thẩm bồi dưỡng ra, vẫn luôn rất kính trọng sùng bái ông cụ Thẩm.

So với cậu ta thì thái độ của cháu trai ruột Thẩm Thanh Từ lại lạnh nhạt xa cách hơn rất nhiều, nhưng hai ông cháu quản gia Nghiêm đều biết có chuyện bên trong nên cũng có thể hiểu được.

Sau khi xác nhận tính mạng của ông cụ Thẩm không có gì đáng ngại rồi nhận năm triệu tiền thù lao, Thẩm Thanh Từ chuẩn bị đi tìm tàn hồn của Vương Xuân Hoa, giúp Trùng Minh lấy lại nguyên thần đan.

Nhưng mà anh cũng không biết Vương Xuân Hoa muốn làm cái gì, lúc này đang ở đâu nên chỉ có thể hỏi ông cụ Thẩm.

Ai ngờ ông cụ Thẩm lại nói ông cụ không nhận ra Vương Xuân Hoa.

Ông cụ chỉ biết cô ta bắt ông cụ vì tín vật trong tay ông cụ. Tín vật kia là bảo vật gia truyền của nhà họ Thẩm, cũng là biểu tượng của tập đoàn Thẩm thị, chỉ có gia chủ mỗi đời của nhà họ Thẩm mới có tư cách có được. Cho nên ông cụ đoán Vương Xuân Hoa này là do người ngấp ghé tài sản của nhà họ Thẩm mời tới.

Nhưng mà cụ thể đối phương là ai…

“Cho dù là cổ đông lớn trong tập đoàn hay là Tuệ Vân đều đáng nghi ngờ.” Khi nói đến điều này ngữ khí của ông cụ Thẩm cũng không thay đổi nhưng ánh mắt của ông cụ trở nên sắc bén hơn: "A Hạo, cậu lập tức cử người đi điều tra, tôi muốn xem thử xem ai dám động thổ trên đầu tôi.”

Nghiêm Hạo cũng vô cùng căm hận kẻ đứng sau lưng, nghe ông cụ nói những lời đó lập tức muốn ra ngoài gọi điện thoại, lại bị Thẩm Thanh Từ ngăn lại: “Làm phiền điều tra kỹ một chút, trong những người bị nghi ngờ có ai có liên quan tới một nơi gọi là thôn Dung Thụ không?”

Nghiêm Hạo khẽ giật mình, gật đầu: "Được."

“Chờ một chút, thôn Dung Thụ sao?” Người nói chuyện chính là quản gia Nghiêm: “Cái thôn này dường như nghe rất quen tai…”

“Ông biết à?” Ông cụ Thẩm đứng thẳng người lên.

“Tôi ngẫm lại…” Quản gia Nghiêm cau mày suy tư thật lâu đột nhiên vỗ đùi nói: “Tôi nhớ rồi! Cậu chủ! Nhà mẹ cậu chủ đến từ thôn nhỏ Dung Thụ! Một lần tôi tình cờ nghe cô chủ Tuệ Vân nhắc tới!”

Cậu chủ trong miệng ông ta không ai khác chính là Phạm Chí An chồng Thẩm Tuệ Vân.

Nhà họ Phạm là một gia đình giàu có uy tín lâu đời, công việc kinh doanh của gia đình họ không tốt bằng nhà họ Thẩm, nhưng họ vẫn có địa vị nhất định trong giới thượng lưu ở thủ đô. Phạm Chí An là con trai út của nhà họ Phạm, là quý công t.ử xuất thân đàng hoàng. Nhưng mẹ ông ta chỉ là một sinh viên bình thường xuất thân từ nông thôn, lúc còn trẻ vẫn luôn được bố Phạm Chí An nuôi ở bên ngoài, sau này khi vợ cả của bố Phạm Chí An bệnh c.h.ế.t, mẹ ông ta mới được bố ông ta nâng nên làm vợ, trở thành bà Phạm người người hâm mộ.

Phạm Chí An từ nhỏ lớn lên cùng mẹ mình, cuối cùng tới năm mười lăm tuổi mới được nhận tổ quy tông trở lại nhà họ Phạm, trở thành cậu tư nhà họ Phạm.

Về phần Thẩm Tuệ Vân, bà ta và Phạm Chí An tự do yêu đương, hai người là bạn học thời đại học, cũng đều xuất thân từ con riêng nhà giàu, đại khái là có không ít đồng điệu nên về ở cùng nhau.

Ngay từ ban đầu ông cụ Thẩm phản đối quan hệ của hai người. Bởi vì nhìn Phạm Chí An là biết đấy là kẻ có tiền ăn chơi trác táng không làm nên tích sự gì, trừ miệng ngọt biết dỗ dành thì không có điểm nào lên được mặt bàn.

Nhưng Thẩm Tuệ Vân là con gái, lại là con gái riêng không được ông cụ coi trọng, ông cụ cũng không đặt kỳ vọng cao với Thẩm Tuệ Vân, cho nên thấy bà ta muốn sống muốn hết phải gả cho Phạm Chí An, ông cụ Thẩm cũng một mắt nhắm một mắt mở đồng ý.

Sau khi kết hôn, hai vợ chồng cũng chung sống rất tốt, mặc dù Thẩm Tuệ Vân luôn muốn mạnh mẽ làm người ngang ngược nhưng Phạm Chí An luôn khoan dung nhường nhịn với bà ta. Thấy rằng người con rể này mặc dù phù phiếm và thích chơi bời nhưng ông ta cư xử làm việc khá an phận và trung thực, cho nên ông cụ Thẩm không còn quan tâm đến chuyện giữa họ nữa.

Không ngờ tới nữ quỷ Vương Xuân Hoa lúc này lại có thể là do Phạm Chí An phái tới.

Ông cụ Thẩm vừa sợ vừa giận, lúc này đập bàn nói: “Điều tra! Lập tức đi tra Phạm Chí An có liên quan gì tới Vương Xuân Hoa này ngay!”

Trước Tiếp