Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi tỉnh lại lần nữa thì Mã Đại Viễn phát hiện mình đã nằm trong bệnh viện.
Ông ta ngạc nhiên nhìn lên trần nhà, nhớ tới tờ giấy chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối mà mình nhận được ba tháng trước thì nước mắt bỗng lăn dài từ đôi mắt đục ngầu.
“Bác sĩ, tôi… tôi còn bao nhiêu thời gian nữa?”
Lúc ấy bác sĩ nói rằng ông ta chỉ còn chưa đến một năm, nếu như ông ta tiếp tục không nghỉ ngơi điều độ thì bệnh tình sẽ chuyển biến xấu nhanh hơn.
Nhưng làm sao ông ta có thể nghỉ ngơi được? Na Na sắp lên đại học, ông ta nhất định phải kiếm đủ học phí đại học cho con bé. Nếu không đến lúc ấy con bé không bố không mẹ lại chẳng có người thân thì lấy gì mà đi học tiếp.
Mã Đại Viễn tuy sợ hãi trong lòng nhưng vẫn không nỡ, nhìn y tá đang bàn giao gì đó với bác sĩ ở bên cạnh mà nước mắt của ông ta cứ chảy ròng ròng không ngừng.
Bác sĩ: “…”
Bác sĩ rất khó hiểu vì hành động của ông ta: “Cái gì mà còn bao nhiêu thời gian? Ông chỉ bị viêm dạ dày mãn tính bình thường cộng thêm việc mệt nhọc quá mức thôi, sao mà ầm ĩ như bị ung thư dạ dày đến nơi rồi thế?”
Mã Đại Viễn sững sờ: “Cái gì? Bác sĩ, anh mới nói gì cơ?”
Bác sĩ: “Tôi nói ông chỉ bị viêm dạ dày mãn tính bình thường thôi.”
“Nhưng trước đây tôi tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ ở đó… bác sĩ ở đó nói tôi bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, không còn sống được bao lâu nữa mà!” Mã Đại Viễn ngạc nhiên không dám tin, nhảy dựng lên.
Bác sĩ bị ông ta làm cho giật mình, lập tức cau mày nói: “Sao có thể như thế được?”
“Thật ư?”
Mã Đại Viễn vội vàng kế tuốt tuột tình trạng cơ thể của mình gần đây cho bác sĩ nghe. Bác sĩ thấy triệu chứng quả thật giống bệnh ung thư dạ dày thì không khỏi lo lắng, kiểm tra lại cho ông ta một lần nữa.
Nhưng kết quả vẫn không thay đổi gì, bác sĩ liên tục khẳng định Mã Đại Viễn chỉ bị bệnh viêm dạ dày bình thường chứ không phải ung thư dạ dày sắp c.h.ế.t.
“…”
Mã Đại Viễn choáng váng đứng đó, bị tin vui từ trên trời rớt xuống này làm cho bối rối vô cùng. Cho đến tận khi ra khỏi bệnh viện và nhận lại chiếc xe với cánh cửa móp méo một mảng lớn của mình từ tay viên cảnh sát sân bay tốt bụng thì ông ta mới đột ngột nhớ lại câu nói của Yên La: “Ông cho tôi tiền, tôi sẽ cứu ông một mạng.”
Chẳng lẽ người hôm qua ông ta gặp không phải ma quỷ hại người mà là tiên nữ xuống cứu người?
Trời ơi là trời, Mã Đại Viễn vỗ đùi, trong lòng vừa kích động lại xen lẫn hối hận. Nếu biết trước như vậy thì ông ta đã đưa năm trăm tệ, à không, sẽ đưa hết tiền trong thẻ ngân hàng cho tiên nữ rồi!
Đây là ơn cứu mạng một con người đấy!
…
Yên La không hề biết Mã Đại Viễn đã xem mình như những thần tiên mà cô ghét nhất, lúc này cô đã yên vị trên máy bay rồi.
Có rất nhiều chuyến bay từ nơi này đến thủ đô, Yên La ngheo theo Trần Tuyết Như chọn một chuyến gần nhất, sau đó tiếp tục theo lời chỉ đạo của cô ấy tới phòng cảnh sát ở sân bay làm thẻ căn cước tạm thời. Rốt cuộc cô cũng thuận lợi thông qua kiểm tra an ninh, ngồi lên máy bay.
Đây là lần đầu tiên Yên La đi máy bay, cô hơi tò mò về thứ đồ không có cánh cũng chẳng phải vật sống mà lại có thể chở một đám người bay lên trời này nên không ngừng nhòm ngó khắp nơi trên đường đi. Lúc thấy tiếp viên hàng không đứng ở cửa cabin đón khách, cô khó có khi nhìn chăm chú đối phương rồi nói với Trần Tuyết Như vẻ tán thưởng: “Loài người các cô cũng không tệ lắm nhỉ.”
Rõ ràng con người là một giống loài nhỏ bé như con kiến nhưng lại có thể sáng tạo ra những đồ v*t t* l*n hơn mình rất nhiều và sử dụng chúng thành thạo. Khó trách bọn họ có thể trở thành chúa tể của thế gian này trong tình huống linh khí của đất trời đang dần biến mất.
Trần Tuyết Như được khen ngợi mà không dám nhận, đột nhiên cảm thấy chị đại cũng khá đáng yêu. Nghĩ tới câu nói “ông cho tôi tiền, tôi sẽ cứu ông một mạng” của Yên La trước khi xuống xe đã nói với Mã Đại Viễn, Trần Tuyết Như rốt cuộc không nén nổi tò mò mà mở miệng dò hỏi: “Cảm ơn chị đã khen ngợi. Nhưng mà chị ơi, em có thể hỏi chị một chuyện không?”
Bấy giờ tâm tình của Yên La không tệ, cô tùy tiện nói: “Hỏi chuyện gì?”
Trần Tuyết Như thấy cô chịu nói chuyện với mình mà không mất kiên nhẫn thì trong lòng cảm thấy hơi ngạc nhiên. Cô ấy vội vàng nói: “Cái chú tài xế lúc nãy ấy ạ, chị nói có thể cứu chú ấy một mạng là như thế nào vậy? Còn nữa, lúc chị xuống xe đã cho chú ấy ăn cái gì thế chị?”
“Trong dạ dày của ông ta có một vật đang sinh trưởng, ông ta sắp c.h.ế.t.” Yên La hờ hững trả lời: “Thứ tôi cho ông ta ăn chính là sức mạnh của tôi, có thể c.ắ.n nuốt sạch vật kia.”
Trong dạ dày có một vật đang sinh trưởng khiến người sắp c.h.ế.t? Chẳng lẽ là ung thư dạ dày? Trần Tuyết Như cả kinh: “Vậy hiện giờ chú ấy…”
“Có lẽ đã ổn rồi.”
Không ngờ Yên La nói “cứu mạng” chính là thật sự “cứu mạng”, Trần Tuyết Như ngẩn người, đột nhiên không còn sợ cô như trước nữa.
Mặc dù Yên La làm việc một cách ngang ngược, tính tình lại nóng nảy không hề dễ trêu chọc vào nhưng dường như chị cả không hề hung ác như trong tưởng tượng của Trần Tuyết Như, thậm chí cô còn xác định ân oán rõ ràng, ra tay cũng hào phóng…
Nghĩ vậy, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Trần Tuyết Như cuối cùng cũng có thể trở nên nhẹ nhõm: “Chú tài xế chắc chắn không thể ngờ được mình chỉ giúp đưa người tới sân bay và mua tấm vé máy bay mà có thể đổi lại được mạng sống. Chị à, chị đúng là người tốt.”
Yên La sống hơn mười nghìn năm lần đầu tiên nghe được câu khích lệ kiểu này: “…?”
Con nhóc loài người này mù mắt rồi hả? Cô là người ai gặp cũng sợ mất mật, ngay cả đám thần tiên trên trời kia cũng phải kiêng dè, thế mà con nhóc này còn bảo cô là người tốt?
Yên La cảm thấy cứ quái quái, xùy một tiếng: “Tôi chỉ không thích nợ nhân quả người khác thôi chứ không thích cứu người. Còn nữa, người tốt cái gì, tôi không phải người.”
Trần Tuyết Như bị lời nói của cô làm cho bất ngờ không kịp chuẩn bị, bộ dạng của chị đại giống như đang bảo rằng: “Cô nói hươu nói vượn gì thế? Bà đây rất hung dữ rất đáng sợ đấy nhé”. Cô ấy ngẩn người, lá gan cũng trở nên lớn hơn: “Thế chị là cái gì vậy? Yêu quái hả?”
Máy bay cũng chỉ có ngần ấy thứ, sau khi cảm giác mới mẻ trôi qua Yên La bắt đầu cảm thấy chán. Cô lười biếng tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại trả lời: “Cứ coi là vậy đi.”
Yên La là một ngọn núi sinh ra cùng với trời đất này, mọc lên ở nơi huyền thoại tập trung tất cả tối tăm của thế gian này – Quy Khư chi cảnh.
Thuở trời đất còn sơ khai, suốt mấy chục nghìn năm cô không có linh thức, chỉ biết sống trong u mê không biết đêm nay là năm nào. Tận đến một ngày ở hơn mười nghìn năm trước, một vị thượng thần ở Thiên giới trong lúc đuổi bắt thú dữ vô tình bị thương, rớt một giọt m.á.u xuống người cô, bấy giờ cô mới sinh ra linh trí, hóa được thành người.
Nhưng vừa hóa hình người chưa được bao lâu thì Yên La đã bị vị thượng thần kia bắt lên Thiên giới rồi trồng trong một cái chậu hoa nhỏ đầy bụi bặm. Nguyên nhân là bởi trước khi hóa được hình cô chỉ có thể đứng im tại chỗ và không thể mang theo sức mạnh của mình ra khỏi Quy Khư chi cảnh. Nhưng sau khi hóa hình, vì không thể chịu nổi sự cô đơn nên cô đã ra khỏi Quy Khư chi cảnh, dẫn đến việc sức mạnh trên người thoát ra ngoài, nuôi dưỡng rất nhiều sinh linh mà trong mắt các vị thần tiên đều được coi là “âm u tà ác, thiên tính ngang ngược, sẽ chỉ làm hại tam giới”. Thiên giới cảm thấy cứ tiếp tục như vậy sẽ không ổn nên định g.i.ế.c c.h.ế.t cô để diệt trừ hậu hoạn.
Nhưng mà vị thượng thần kia không đồng ý, nói rằng cô là “nhân” do anh ta gieo trồng xuống nên anh ta sẽ quản lý. Vị thượng thần trồng cô vào trong chậu hoa, bắt đầu ngày ngày vừa tưới nước linh tuyền lên người cô vừa tẩy não cô.
Yên La: “…”
Yên La ghét nhất là cảm giác toàn thân ẩm ướt dính nhớp, cũng ghét nhất việc người khác giảng giải đạo lý với mình. Cô vốn do tất cả những thứ đen tối và xấu xa nhất trong trời đất ngưng tụ thành nên dù là suy nghĩ hay tính cách đều đối lập với đám thần tiên phe chính diện này. Cái tên khốn kiếp ấy lại cứ nhất định phải gieo thiện ý vào trong lòng cô, hy vọng cô có thể học được cách kiểm chế bản thân và ngừng làm mọi việc theo ý muốn của mình.
Yên La bèn nổi giận.
Cô muốn làm gì thì liên quan gì tới anh ta? Anh ta dựa vào đâu mà dám quản lý cô?
“Vì linh trí của cô sinh ra là do ta, ta cũng coi như là, ừm… một nửa bố mẹ của cô đi.” Trong đầu Yên La bất thình lình hiện lên một khuôn mặt điển trai và cao ngạo như đỉnh núi tuyết Côn Lôn đang nở nụ cười nhìn rất gợi đòn. Tâm trạng của Yên La bỗng chốc khó chịu hẳn.
Cứ như thế, tên khốn kiếp ấy trồng cô trong chậu rồi tưới nước đằng đẵng tám nghìn năm. Cô đã thề sẽ rút gân lột da rồi ăn đến tận mảnh xương cuối cùng của anh ta, nhưng khi cô cuối cùng cũng thoát ra khỏi chậu hoa thì anh ta đã c.h.ế.t mất. Vì thế Yên La đành phải đi khắp trên trời dưới đất hơn một nghìn năm mới tìm được một sợi nguyên thần của anh ta, thế mà cô chưa kịp báo thù thì sợi nguyên thần đó đã bị đám thần tiên cứt ch.ó trên trời kia cướp mất.
Lúc cô bị giam trong chậu hoa đám thần tiên mặt dày ấy đã sử dụng sức mạnh cô lưu lại bên ngoài Quy Khư chi cảnh để tạo ra một nơi quỷ quái gọi là âm tào địa phủ, còn tạo ra cái gì đó gọi là Lục Đạo Luân Hồi dùng để cân bằng âm dương, duy trì trật tự của tam giới. Sau khi cướp đi nguyên thần của tên thượng thần kia, bọn họ đã che giấu khí tức của anh ta rồi đưa anh ta vào luân hồi, nhưng đến bây giờ cô vẫn chưa tìm được chuyển thế của tên đó.
Yên La nghi ngờ đám thần tiên lắm chiêu nhiều trò kia đã giấu anh ta đi mất rồi, nhưng cô đã xông vào Thiên giới mấy lần mà vẫn không thể tìm được tung tích của anh ta. Sau này linh khí trong trời đất dần dần biến mất, các vị thần tiên cũng nối tiếp nhau tan biến, Thiên giới sụp đổ, cô chỉ có thể tới nhân gian tìm kiếm tung tích của anh ta.
Đáng tiếc là trong biển người mênh mông, tên kia vẫn bặt vô âm tín.
Nhưng Yên La sẽ không bỏ qua, cô có thể tìm được anh ta một lần thì sẽ tìm được lần thứ hai. Dù cho anh ta có biến thành tro bụi thì cô cũng sẽ nghĩ cách tìm lại nguyên thần của anh ta, nếu không thì cô báo thù bằng cách nào đây?
Trần Tuyết Như không hề biết chấp niệm trong lòng Yên La, thấy mình đoán đúng nhưng cô ấy không hề cảm thấy sợ hãi, ngược lại còn suy đoán: “Thế bản thể của chị là gì vậy? Trông chị xinh đẹp như vậy chắc chắn bản thể cũng rất đẹp nhỉ?”
Yên La rất thích nghe người khác khen mình đẹp, tâm trạng của cô thoáng trở nên tốt hơn: “Đương nhiên rồi.”
“Cho nên chị là?” Trong đầu Trần Tuyết Như hiện giờ đang hiện ra đủ loại yêu quái diễm lệ ma mị ví dụ như hồ yêu, hoa yêu, xà yêu…
“Núi.” Một ngọn núi đen sì không hề lẫn bất cứ màu sắc nào khác.
Trần Tuyết Như: “…”
Trần Tuyết Như: “?”
…
Cho đến tận khi máy bay đáp xuống sân bay thủ đô thì Trần Tuyết Như mới chấp nhận sự thật rằng “chị đại hóa ra là một ngọn núi lớn nguy nga tráng lệ”, không hề ăn nhập với vẻ ngoài xinh đẹp của chị đại.
Lúc đó cô ấy chỉ biết cười gượng gạo, sau khi máy bay đã hạ cánh cô ấy cũng chẳng còn tâm tư tò mò gì nữa, hiện giờ cô ấy chỉ mong mau chóng được về nhà gặp bố yêu sau đó báo cảnh sát bắt bọn buôn người đã lừa bán cô.
Còn người chị em trên danh nghĩa của Trần Tuyết Như, Hứa Tiểu Kỳ nữa, cái người đã lấy lí do “bị thương cần được giúp đỡ” để lừa cô ấy tiến vào con hẻm nhỏ rồi tạo điều kiện cho đám buôn người chuốc t.h.u.ố.c mê cô ấy.
Trần Tuyết Như mím môi, lòng thầm căm hận.
Đây là lần đầu tiên Yên La cảm nhận được tâm trạng của Trần Tuyết Như d.a.o động dữ dội như vậy, cô không khỏi nhướng mày: “Sao thế?”