Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 122

Trước Tiếp

Sau khi bình tĩnh lại A Ngọc nhanh chóng giải đáp nghi vấn của Thẩm Thanh Từ.

Thì ra cô ấy không phải tự mình trốn thoát khỏi Ma giới mà được Ma Tôn Trọng Tiêu cố ý thả đi. Nhưng trước khi Trọng Tiêu thả cô ấy đi đã tự tay sửa đổi trí nhớ nên A Ngọc mới thành thế này.

Mục đích mà Trọng Tiêu làm vậy rất đơn giản, muốn lợi dụng cô ấy để giám sát Hồ Lê hay nói đúng hơn là giám sát Thẩm Thanh Từ – người đang sống cùng Hồ Lê. Đúng vậy, Trọng Tiêu đã biết thân phận Côn Lôn đế quân chuyển thế của Thẩm Thanh Từ.

Dù gì thì đây cũng là đối thủ hùng mạnh từng một mình trấn áp cả Ma giới khiến Trọng Tiêu hơn hai nghìn năm không thể ngóc đầu dậy, ông ta tất nhiên muốn nắm rõ mọi động thái của Thẩm Thanh Từ để tìm cơ hội diệt trừ. Nhưng ông ta không ngờ A Ngọc do mình đích thân phong ấn trí nhớ và khống chế thần trí lại phá bỏ được cấm chế rồi nhớ lại tất cả nhờ tác dụng của Tổ Hồi Kính, vì vậy mà làm bại lộ sự tồn tại của ông ta.

“Thì ra là vậy.” Thẩm Thanh Từ nghe vậy ánh mắt khẽ động, kín đáo liếc Yên La bên cạnh: “Vậy ngoài tôi ra, ông ta còn bảo cô giám sát ai hoặc chuyện gì nữa không?”

“Có.” A Ngọc không hề giấu giếm: “Ông ta bảo tôi truy tìm vị trí hai mảnh thần cốt còn lại của anh. Tôi đoán ông ta muốn hủy chúng trước khi anh tìm được.”

Thẩm Thanh Từ cũng không bất ngờ. Không có thần cốt thì không thể thành thần, Trọng Tiêu không thể không hiểu thần cốt quan trọng với anh thế nào. Trọng Tiêu nhắm đến chúng cũng là bình thường.

Anh “ừ” một tiếng, hỏi tiếp: “Còn gì nữa không?”

A Ngọc suy nghĩ kỹ một lúc, rồi lắc đầu: “Không còn gì nữa.”

Xem ra cho đến hôm nay Trọng Tiêu vẫn chưa biết thân phận thật của Yên La.

Cũng đúng, hơn hai nghìn năm trước khi Ma giới bị phong ấn, Yên La còn đang ngây ngốc trong chậu hoa của anh, Trọng Tiêu chưa từng gặp cô. Mấy lần chạm trán gần đây, Yên La lại được người có số mệnh tương tự hỗ trợ, đám ma bị tiêu diệt sau đó đều bị Long Dực mang đi nên không thể nào báo tin. Vì vậy Trọng Tiêu cũng không nghi ngờ.

Nhưng... từ giờ trở đi...

Thẩm Thanh Từ nhớ đến bản tính âm hiểm, thâm sâu khó lường của Trọng Tiêu thì hơi nheo mắt lại, đáy mắt thoáng hiện vẻ sắc lạnh rợn người nhưng bề ngoài anh vẫn không để lộ gì, chỉ khẽ gật đầu.

Yên La đứng bên cạnh không biết anh đang nghĩ gì, nghe vậy thì nổi giận nói: “Cái đồ ch.ó má kia cũng dám nhắm đến anh! Chờ đó, tôi đi tìm Long Dực, bảo anh ta mau điều tra tung tích hai mảnh thần cốt còn lại, chúng ta đi lấy ngay, đừng để bị tên ch.ó má kia phỗng tay trên!”

Yên La nói xong định đi luôn nhưng đã bị Thẩm Thanh Từ nhanh tay giữ lại: “Chuyện này cô đừng nhúng tay, để tôi tự giải quyết.”

Yên La: "...?"

Yên La sửng sốt rồi lập tức cụt hứng: “Tại sao?”

“Không muốn để cô vất vả.” Thẩm Thanh Từ cười dịu dàng dễ cô: “Hơn nữa, hiếm khi có cơ hội rèn luyện thế này, tôi muốn thử xem sao. Nếu tôi không tự giải quyết được thì cô lại ra tay giúp tôi, được không?”

Yên La bị nụ cười dịu dàng chói mắt ấy làm váng đầu, ho khan mấy tiếng nhưng không còn bực tức nữa: “Vậy cũng được... Nhưng nếu cảm thấy không chống đỡ được nữa thì phải bảo tôi. Anh là đệ t.ử của tôi, tôi lúc nào cũng bảo vệ anh.”

Thẩm Thanh Từ không nhịn được, đưa tay nhéo nhẹ vành tai ửng đỏ của cô:

Trong lúc hai người đang trò chuyện, Hồ Lê sau một đêm tâm trạng biến đổi khôn lường cuối cùng cũng bình tĩnh lại phần nào. Anh ta ôm chặt cô gái quý giá đã mất đi mới tìm lại được, giờ mới có tâm trạng hỏi chuyện khác: “Nếu tên ma đầu kia đã hạ cấm chế có thể trực tiếp thấy hết những gì cô ấy thấy thì sao còn phải thả ma trùng ảo ảnh lên người cô ấy làm gì?”

“Muốn đảm bảo hơn để đề phòng bất trắc thôi. Ma Tôn Trọng Tiêu là kẻ gi xảo.” A Ngọc ngẩng đầu nhìn anh ta, đôi mắt hạnh duyên dáng ngập tràn vui sướng và mãn nguyện. Cô ấy vừa nói vừa vô thức cọ nhẹ vào lồng n.g.ự.c anh ta, sau đó kể lại hết tất cả những gì mình biết về Trọng Tiêu. “Ông ta hành sự rất cẩn thận, lòng dạ thâm sâu, em cũng không biết rõ ông ta có âm mưu gì. Chỉ biết rằng suốt những năm gần đây, ông ta vẫn luôn ở trong Ma cung tu luyện một loại võ công vô cùng lợi hại. Nghe nói nếu tu luyện thành công thì vô địch cả tam giới. Nhưng hiện giờ ông ta vẫn chưa luyện được nên sau khi phong ấn ma giới bị phá vỡ, ông ta vẫn chưa dám lộ diện mà chỉ phái tay sai đi thám thính tin tức.”

A Ngọc suy đi nghĩ lại, chắc chắn mình không bỏ sót chi tiết gì mới ngượng ngùng gãi đầu nói: “Tôi chỉ biết chừng đó, không biết có giúp được gì cho mọi người không.”

“Vậy là nhiều rồi, cảm ơn.” Thẩm Thanh Từ trầm ngâm một lát rồi lấy lại tinh thần, mỉm cười nói.

Yên La cũng gật đầu tán thành nhưng vẫn hỏi thêm: “Cô chỉ là một nô lệ sao biết nhiều như vậy? Hơn nữa những ký ức chúng tôi thấy về cô bị hành hạ ở Ma giới trước đây... cũng là giả thôi phải không?”

Những điều đó đều là thật.

Nhưng A Ngọc không muốn thừa nhận, cô ấy chỉ vô thức gãi lòng bàn tay rồi lập tức ngẩng đầu nở nụ cười: “Ừ, đều là giả cả. Thật ra mấy năm nay tôi sống ở ma giới cũng rất tốt. Vì lão đạo luyện đan trường sinh cho hoàng đế đưa tôi vào ma giới năm đó thật ra là một vị đại tướng của ma giới...”

 

Trước Tiếp