Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 116

Trước Tiếp

Hồ Lê mấp máy môi, một lúc lâu mới nói ra cái ngày đã khắc sâu vào trí nhớ của mình: “Năm Chinh Hòa thứ ba, đêm giao thừa.”

A Ngọc siết chặt tay, trịnh trọng lặp lại: “Năm Chinh Hòa thứ ba, đêm giao thừa.”

Cô ấy vừa nói xong thì mặt gương vốn chỉ gợn sóng lăn tăn bỗng cuộn sóng, ngay sau đó hình bóng của A Ngọc hóa thành một vệt sáng, bị hút vào mặt gương đang dậy sóng.

Hồ Lê cứng đờ người, ánh mắt dán chặt vào luồng sáng đang dần yếu đi của Tổ Hồi Kính, cuối cùng hình ảnh cũng hiện rõ trên mặt kính

“A Lê, dậy thôi, hôm nay là giao thừa, chúng ta còn nhiều việc phải làm lắm! Dậy mau đi, đừng ngủ nữa!”

Giọng nói lảnh lót của cô gái vang lên trong sân dưới ánh bình minh, Hồ Lê chợt nghẹn lại, cảm thấy tim như bị bóp chặt.

Ảo ảnh do trí nhớ biển ra dù sao cũng không bằng cảnh thật. Cảnh tượng trong Tổ Hồi Kính hiện ra quá chân thật đến nỗi anh ta bỗng cảm thấy không dám nhìn tiếp.

Anh ta rối bời, cuối cùng cười khổ quay sang Yên La: “Đại ca... em muốn ở một mình, được không?”

“Được, cứ ở đây, có chuyện thì gọi một tiếng.”

Yên La biết chuyện giữa anh ta và A Ngọc có nhiều khúc mắc nhưng cô cũng không tò mò, nói xong liền dẫn Tạ Văn Vận ra ngoài.

Hồ Lê lúc này mới buộc mình ngẩng lên nhìn vào Tổ Hồi Kính.

Cùng lúc đó A Ngọc trong gương như một người ngoài bị giam trong chính thân thể mình, cũng nhìn lại bản thân trong quá khứ đang mỉm cười ngọt ngào kéo chàng trai ngủ nướng trên giường dậy.

“Ta mua nhiều giấy đỏ lắm, chàng mau dậy viết câu đối rồi chúng ta sẽ dán lên. Một lát nữa còn phải cắt hoa dán cửa sổ nữa, chàng không biết cũng không sao, để ta dạy cho..”

A Ngọc nghe giọng nói ríu rít của mình, nhìn Hồ Lê năm ấy mặc áo trong màu trắng nằm trên giường, mái tóc dài buông xõa, dung mạo tuấn tú đầy quyến rũ trông đẹp đến không giống người thường, tim cô ấy đập dồn, không kiềm được nghi ngờ: Anh ta nói không phải chồng mình, nhưng nếu không phải, sao lại ngủ chung, còn cùng nhau đón năm mới như đôi vợ chồng son thế này?

“Được rồi được rồi, ta dậy ngay đây, nhưng nàng phải hôn ta một cái trước.” Hồ Lê khi ấy gầy hơn bây giờ nhiều, biểu cảm cũng sống động hơn. Anh ta nhướng đôi mắt hồ ly hơi xích đầy quyến rũ lên, cười xấu xa phong lưu khiến cô gái trước mặt đỏ bừng mặt, mắt cũng dại ra.

“Vậy... nói trước chỉ một cái thôi nhé, không được như hôm qua... hôn hôn rồi thì...”

Hôn rồi thì sao?

A Ngọc nghe giọng ngượng ngùng của mình, trong đầu chợt lóe qua vài hình ảnh không phù hợp với trẻ em nhưng cô còn chưa kịp nghĩ kỹ thì những hình ảnh ấy đã bị một màn sương đen dày đặc bao phủ. Cô ấy cố nhớ lại nhưng không được.

A Ngọc: “...”

Cô ấy cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Nhưng ngoài xấu hổ cô ấy lại thấy thỏa mãn như thể giữa hai người vốn là như vậy.

Vậy... cô ấy đã phụ bạc anh ta thật ư? A Ngọc càng nghĩ càng không tin.

Cô ấy tập trung tinh thần, chăm chú quan sát sự chung đụng giữa mình và Hồ Lê lúc đó.

Sau khi quan sát một lúc cô ấy cũng phát hiện nhiều điều: ví dụ như Hồ Lê đối xử với mình rất tốt, luôn cười đáp ứng mọi yêu cầu, bao dung mọi sự bướng bỉnh của cô ấy. Dường như cô ấy cũng rất yêu anh ta, ánh mắt luôn vô thức dõi theo Hồ Lê, mỗi khi chạm phải ánh mắt anh ta thì không nhịn được mỉm cười.

Cô ấy chưa từng trải nghiệm niềm vui và sự rung động phát ra từ nội tâm ấy.

Vậy rốt cuộc vì sao Hồ Lê lại nghĩ cô ấy là kẻ phụ bạc?

A Ngọc đang nghi hoặc thì thấy bản thân năm ấy bỗng kêu lên một tiếng rồi đập tay lên trán: “Ta quên chuẩn bị hồ dán mất rồi!”

Dán câu đối hay dán hoa giấy lên cửa sổ đều cần hồ. Hồ Lê bật cười nhìn cô nàng ngốc nghếch, kéo lại hôn mấy cái, rồi mới lười biếng đứng dậy: “Ta đi tìm cho nàng. Nàng nhớ kỹ xem còn thiếu gì không.”

A Ngọc đỏ mặt cười khúc khích: “Đây là lần đầu tự mình đón năm mới nên không có kinh nghiệm...”

Cô ấy lại nói thêm mấy thứ, Hồ Lê ghi nhớ hết rồi hóa thành luồng sáng trắng rời khỏi linh phủ.

Không ngờ Hồ Lê vừa đi thì một bóng người áo đỏ lặng lẽ xuất hiện sau lưng A Ngọc: “Thằng bé có vẻ rất thích con.”

A Ngọc nghe giọng nói xa lạ thình lình phát ra thì giật mình, Hồ Lê bên ngoài Tổ Hồi Kính càng ngạc nhiên.

Sao ông ấy... lại xuất hiện ở đây?!

“Ngài... ngài là ai? Sao ngài vào được đây?!”

A Ngọc nghe giọng hoảng hốt của mình vang lên, bỗng linh cảm mãnh liệt rằng hiểu lầm giữa cô ấy và Hồ Lê rất có thể liên quan đến người này.

Hồ Lê cũng như chợt hiểu ra điều gì, siết chặt nắm đấm, vô số suy đoán vụt qua Jng đầu.

Lẽ nào người cha trên danh nghĩa của anh ta đã lén gặp A Ngọc trước khi xuất hiện trước mặt mình?

Vì sao?

Ông ấy muốn làm gì?

Không sai, người mặc áo đỏ này chính là người cha bí ẩn của Hồ Lê.

Cha ruột của Hồ Lê tên là Xích Viêm, là một con hỏa hồ ly lông đỏ rực như lửa.

Tộc hỏa hồ ly cũng là một chi lớn trong tộc hồ ly, địa vị chỉ dưới cữu vĩ hồ ly. Nhưng về sau, hỏa hồ ly lại tham vọng thay thế cửu vĩ hồ ly, dẫn đến xung đột dữ dội cuối cùng suýt bị diệt tộc, bị trục xuất khỏi tộc hồ ly.

Có thể nói hai tộc là kẻ thù không đội trời chung. Nhưng mẹ của Hồ Lê lại có duyên đem lòng yêu Xích Viêm là thiếu tộc trưởng của tộc hỏa hồ ly — có một mối tình ngắn ngủi với ông ấy.

Nhưng Xích Viêm lại mất trí nhớ, hoàn toàn không biết chuyện này.

Mẹ Hồ Lê hành xử dứt khoát, tuy thích Xích Viêm nhưng không muốn dây dưa vì sợ sẽ gây phiền phức cho ông ấy và người trong tộc hỏa hồ ly. Thế nên khi phát hiện mình mang thai, bà ấy lập tức quay về tộc cửu vĩ hồ ly, từ đó không gặp ông ấy nữa.

Mãi nhiều năm sau Xích Viêm mới biết mình có một đứa con trai. Khi Hồ Lê bị A Ngọc phản bội, mất đi một cái đuôi suýt hồn phi phách tán, chính ông ấy đã kịp thời ra tay cứu giúp.

Hồ Lê vẫn tưởng đó là lần đầu mình gặp cha nhưng giờ xem ra người cha này đã biết và từng tìm anh ta từ lâu rồi.

Trước Tiếp