Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Đừng xem thường tuổi 20, tuổi 20 đang là cái tầm tự do nhất, yêu đương không màng tương lai, cũng chẳng cần bận tâm liệu có kết hôn được hay không…” Luyên thuyên một hồi xong Diêu Chiêu nhớ đến gia đình Mạnh Tư Trình, không ổn, nhắc mới để ý nhà giàu đâu tự do được thế, đặc biệt là khi có cặp bố mẹ thần kinh.
Ban đầu đăng kí nguyện vọng Mạnh Tư Trình không chọn Học viện quản trị của Đại học Kinh mà vào khoa Toán, bố mẹ đã ầm ầm lên một đợt rồi.
Bố mẹ không nắm thực quyền, gầm rú thì cứ gầm rú thôi chứ chẳng làm được gì Mạnh Tư Trình, miễn đừng láo nháo đánh động ông cụ đằng trên.
Bản thân chưa đủ lông đủ cánh, với tính Mạnh Tư Trình thì đúng là chưa thể thong thả chìm đắm chuyện tình yêu tình đương được.
Diêu Chiêu thở dài: “Thế mày cứ chờ đến 30 đi.” Hi vọng người trong lòng mày chưa làm mẹ vội.
Cậu ta chuyển đề tài sượng trân: “Đào, hình như tháng trước tớ thấy cậu đi dạo ở Duyệt Phủ với bạn nữ nào xinh lắm.”
“Tuy hai người đều đeo khẩu trang nhưng nhìn cái là tớ nhận ra cậu ngay.”
Tháng trước Tống Hề Đào và Thời Lưu tổ chức buổi kí tặng ở trung tâm thương mại Duyệt Phủ, do còn đang là sinh viên nên cả hai đều che mặt khi xuất hiện.
Đợt truyền thông nhà xuất bản bảo lượng đặt trước quyển Trung của “Vua tôi bề nổi” mà vượt mốc 500,000 quyển Thời Lưu sẽ giả gái đi kí tặng.
Độc giả hừng hực phấn đấu, Thời Lưu đành không trâu bắt chó đi cày.
Tống Hề Đào không định đào sâu vào việc làm thêm của mình, bèn đáp qua loa: “Ừa… đi xem chơi chơi.”
Diêu Chiêu: “Bạn mỹ nữ thần bí thế? Bên trường sân khấu điện ảnh à? Sắp sửa ra mắt? Nên không tiện nói?”
Tống Hề Đào đánh trống lảng sượng trân không kém: “Ấy, chai rượu của cậu có vẻ ngon nghẻ đấy nhỉ, cho tớ thêm tí nữa đi.”
Diêu Chiêu chỉ lo ế chai rượu dở dang thế là vội rót ngay cho cậu, giữa đường bỗng có chiếc ly thủy tinh khác chặn đứng miệng chai.
Mạnh Tư Trình: “Tao thử với.”
Câu “Định mượn say để chối chứ gì” của Diêu Chiêu còn chưa nói hết thì Mạnh Tư Trình đã chạm ly với cậu ta: “Mời nhân vật chính một ly.”
“Hôm nay dùng não quá đà hơi đau đầu, tao đi nghỉ trước nhé.”
Diêu Chiêu: “Được, mày ngủ đi, bọn tao còn hát nữa, chắc mày cũng không trụ nổi.”
Ngoài ăn uống thì gian riêng còn có thêm phòng karaoke nhỏ nhỏ.
Tống Hề Đào ngó nghía tìm tòi vòng quanh 4 bức tường gian riêng mới trông thấy cánh cửa ẩn, chắc bên trong là chỗ hát.
Cậu chả muốn hát đâu!
Tống Hề Đào tông điếc, sợ nhất bị người khác bắt hát hò, chỉ mong chuồn ngay tức khắc, mỗi tội ăn chùa xong lủi luôn thì hơi duyên dáng quá, giá mà cậu dũng cảm được như Mạnh Tư Trình thì tốt biết bao.
Thấy Mạnh Tư Trình đã đi ra ngoài, Tống Khê Đào hớt hải đứng lên theo, bảo: “Để tớ đưa cậu ấy về phòng cho, nhỡ cậu ấy đi nhầm.”
Diêu Chiêu hoàn toàn không hề lo lắng Mạnh Tư Trình say rượu đi nhầm phòng, cái tên này say rồi còn tỉnh hơn cả lúc tỉnh, bật chế độ xa lánh, là chính mình triệt để.
Nhưng Tống Hề Đào đã đề xuất vậy rồi, cậu ta cũng không có lý gì đi thờ ơ anh em: “Giữ khoảng cách, theo dõi thôi là được.”
Tống Hề Đào: “Nhớ rồi nhớ rồi.”
Cậu ra ngoài cùng, đi lên khu vực phòng ở của khách thì thấy Mạnh Tư Trình đang hóng gió ở chỗ ban công nhô ra trên hành lang, bèn đứng cách đó 5 m để trông.
Say rượu dễ xảy ra sự cố ngã từ tầng cao lắm, ví dụ Mạnh Tư Trình trèo lan can là cậu sẽ xông tới cứu hộ ngay.
20 phút sau, Tống Hề Đào thấy hơi nong nóng muốn về phòng đi tắm, nhà tắm ở trường bễ quá, cậu có mang quần áo theo, chuẩn bị sẵn sàng tắm táp thư thái.
Cơ mà Mạnh Tư Trình hãy còn đang thẩn thơ ở kia, Tống Hề Đào thoáng do dự rồi gọi: “Mạnh Tư Trình, cậu…”
Thấy cậu lên tiếng, Mạnh Tư Trình quay người lại.
Cuối cùng Tống Hề Đào cũng quan sát nghiêm túc gương mặt người ta từ góc chính diện một lần.
3 năm trôi đi, thiếu niên trở thành thanh niên, con ngươi sâu thẳm, sống mũi cao sắc nét, vai lưng phát triển rộng dài thêm, môi cũng mím thẳng tắp.
Tống Hề Đào tin chắc chắn rằng Mạnh Tư Trình phải vừa rời bục trao giải của cuộc thi, vì lúc này đối phương đang mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây ống suông, cực kì hợp lên nhận giải.
Mạnh Tư Trình: “Không biết làm câu nào?”
Đầu óc Tống Hề Đào lập tức tê rần.
Ôi đừng mà.
Giọng Mạnh Tư Trình rất ôn tồn rất nhẫn nại, thậm chí còn êm tai hơn bất cứ câu nào ở gian riêng vừa nãy, nhưng…
Bụng dạ Tống Hề Đào chỉ có đúng hai chữ, chuồn mau!
Chạy chậm là bị tóm cổ về học toán đấy.
Có những người dốt toán đã đành, thể dục cũng kém nốt.
Giây tiếp theo cổ tay Tống Hề Đào bị chộp luôn.
Hóa ra phòng Mạnh Tư Trình nằm ngay sau lưng, thảo nào người ta đứng đây hóng gió ạ!
Mất công cậu còn lo đối phương trèo lan can phải chầu chực mãi lâu. Tống Hề Đào giãy giụa cổ tay mình.
Cả hai giằng co, nhân viên bộ phận buồng phòng đi ngang lập tức ngó sang.
Biểu cảm Mạnh Tư Trình rất bình thản, trái lại Tống Hề Đào chột dạ vì tiền lệ lần trước, buộc phải thanh minh rõ to: “Vừa nãy cậu bảo câu cuối đề thử thách toán làm kiểu gì ấy nhỉ? Mình nghe chưa hiểu lắm.”
Cậu dứt lời, ánh sáng hóng hớt vỉa hè trong mắt nhân viên nhoáng cái biến thành kính nể.
Tống Hề Đào đứng thẳng đơ chẳng khác nào học sinh giỏi đang chờ được thầy cô biểu dương.
Mạnh Tư Trình: “Vào phòng rồi nói.”
Tít tít, quẹt thẻ mở cửa, Tống Hề Đào được mời vào trong.
Giữa lúc đóng cửa sáng đèn là Tống Hề Đào đã có linh cảm về diễn biến sắp xảy ra tiếp theo.
“Hình như Lâm Phi Lưu hứng thú với bài thi lắm đấy, mình gọi cậu ấy sang nghe nhé.” Tống Hề Đào chuẩn bị sẵn sàng phá cửa xông ra.
Con ngươi đen đặc màu mực của Mạnh Tư Trình thoáng qua vẻ lơ mơ, Lâm Phi Lưu là ai cơ?
Tống Hề Đào bèn thử thừa nước đục thả câu: “Thế cậu nhớ mình là ai không? Mình là Diêu Chiêu đây, mọi người ở ngoài còn đang chờ đón sinh nhật với mình.”
Mạnh Tư Trình: “Tống Hề Đào.”
Tống Khê Đào biết ngay hôm nay không thoát nổi kiếp nạn đề toán, đại khái chắc Mạnh Tư Trình là kiểu say mèm xong cần được lắng nghe, nếu không nhỡ đâu cậu ta chạy ra kia bắt cóc tạp vụ đòi giảng bài, cô tạp vụ sẽ bất lực nhường nào: “Thế để mình tắm cái đã rồi nghe nhé, nóng quá.”
Hiện giờ cậu thấy cứ như còn đang trong căn phòng kí túc mất điện, lồng ngực hừng hực oi ả.
Mạnh Tư Trình nhìn cậu, phán đoán có vẻ cậu cần tắm thật chứ chưa phải định lẩn đi, bèn mở cửa nhà tắm thay cậu.
Tống Hề Đào vọt vào bật vòi hoa sen, tắm đúng 20 phút, đủ đun chín cả lon đào đóng hộp rồi mới khoác áo choàng tắm đi ra, nước nhỏ tong tỏng.
Mạnh Tư Trình đang ngồi ngay ngắn trên ghế nhìn chằm chằm tờ cẩm nang màu xanh lam trong tay, ánh mắt chăm chú.
Tống Hề Đào: “…” Sao khách sạn nào cũng có Cẩm nang chống lừa đảo thế nhỉ.
Phòng khách sạn có hai chiếc ghế, Tống Hề Đào rón rén đặt mông lên, rời nước lạnh ra cái là lại bắt đầu nong nóng: “Mình…”
Còn chưa thốt lên chữ khát Mạnh Tư Trình đã rót cốc nước đưa cậu.
Tống Hề Đào nghẹn lời tắp lự, Mạnh Tư Trình chỉ tốt bụng muốn dạy cậu học toán thôi, cậu ta mà làm giáo viên đảm bảo phải là mẫu tâm huyết tận tụy nhất quả đất, có mất điện cũng phải soi đèn pin chữa bài bằng được.
Cậu nuốt ngụm nước: “Đi ngủ luôn được không?”
Mạnh Tư Trình còn liếc đồng hồ xem giờ: “Sớm quá.”
Tống Hề Đào chống một tay ở trán, cố gắng hết sức để điều hòa hơi thở, cảm giác mình phải phát sốt rồi.
Bên tai là âm thanh vững vàng điềm tĩnh của Mạnh Tư Trình, những lời nói ra thì đã không còn thuộc cùng thế giới với Tống Hề Đào nữa.
Trải qua 3 năm lãng quên, trình độ toán của Tống Hề Đào quay trở về mốc tiểu học.
Cậu lẳng lặng che tai, thỉnh thoảng gật gù.
Thiết nghĩ Mạnh Tư Trình phải hãnh diện với con điểm tối đa thi đại học hồi ấy lắm, từng đó năm trôi đi, say rượu rồi mà vẫn còn nhớ đề bài.
“Ừm, hiểu hiểu.”
“Ngỡ ngàng giác ngộ luôn.”
“À thế hả.”
3 năm trôi đi, kĩ năng đối phó của Tống Hề Đào cũng có phần tiến bộ.
Mạnh Tư Trình: “Lặp lại một lần công thức tôi vừa giảng xem.”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình bèn đọc lại lần nữa.
Nếu là Tống Hề Đào lớp 12 thì Mạnh Tư Trình đọc 2 lần, chắc chắn cậu sẽ nhớ.
Nhưng giờ đây cậu đã là Đào Năm 3, toán học nát rữa tận lõi hạt còn đâu.
Con ngươi đen láy của Tống Hề Đào nhìn Mạnh Tư Trình, đến cả chóp lông mi cũng toát ra nét vô tội, đáng thương, bất lực.
Mạnh Tư Trình véo má cậu một cái, “Trên mặt tôi có đề à?”
Tống Hề Đào: “Một dấu cộng trừ nhân chia thôi cũng chả nhớ nữa.”
Mạnh Tư Trình chợt nhíu mày như thể gặp phải việc gì đặc biệt nan giải, giáo án giảng bài cháy rụi tan tác, cậu ta trầm mặc mãi hồi lâu rồi bảo: “Không sao, mình quay lại học thuộc công thức từ đầu.”
Tống Hề Đào: “…”
Trong 1 phút Mạnh Tư Trình im lặng, bỗng Tống Hề Đào lại thấy cậu ta hơi hơi đáng thương
Đối với cậu học toán là ác mộng, đối với Mạnh Tư Trình thì việc phải dạy một đứa dốt đặc cán mai cũng là ác mộng, mỗi tội Mạnh Tư Trình đang say, không thể tự giải thoát mình khỏi cơn ác mộng.
Nếu người ngồi ở đây là một bạn học Thanh Hoa hay Bắc Kinh, có thể khớp được mật mã toán học với Mạnh Tư Trình sau vài ba câu thì biết đâu Mạnh Tư Trình đã thanh thản đi ngủ rồi.
Cậu khổ sở x** n*n mặt mình, ngó trái nghía phải, xem xem liệu có cách nào di dời sự chú ý của Mạnh Tư Trình hay không.
Từ từ? Chỗ đấy???
Đù, lại hiểu ngay tắp lự rồi, vẫn không phải là toán.
Tống Hề Đào trợn to mắt, đùa nhau à, sao Mạnh Tư Trình còn phóng đại hơn cả lần trước thế này?
Giờ cậu mới để ý, thực ra hơi thở của Mạnh Tư Trình cũng nặng nề, cậu đang chú ý bản thân quá nên lơ là bỏ qua Mạnh Tư Trình thôi.
Đúng lúc này điện thoại trên bàn kêu, Diêu Chiêu gọi điện Weixin tới.
Tống Hề Đào ấn nghe, tiếng chửi bới mắng mỏ của Diêu Chiêu đập vào tai, đại ý là nhân viên phục vụ đưa nhầm rượu, họ đều uống phải rượu có thêm thắt gia vị từ bàn khác, nếu thấy người ngợm khó chịu thì nhớ uống nhiều nước, không ổn nữa phải đi bệnh viện.
Cậu vừa cúp máy đặt xuống, điện thoại của Mạnh Tư Trình kêu nối luôn.
Diêu Chiêu nhắc lại y nguyên một lượt, hiển nhiên sang lần thứ hai lửa giận cậu ta phừng phừng hơn hẳn, Tống Hề Đào nghe thấy Diêu Chiêu xưa nay lịch sự chửi liền tù tì ba câu có từ mẹ.
Mạnh Tư Trình yên lặng nghe hết, đáp: “Tao không sao.”
Cậu ta trông như thể không sao thật, mỗi tội Tống Hề Đào nghi là thực ra Mạnh Tư Trình chưa lọt tai được câu nào thì có.
Phòng Mạnh Tư Trình ở có tủ lạnh, Tống Hề Đào hớt hải lấy một chai nước có gas ướp lạnh ra: “Mau, uống nhiều nước vào.”
Tống Hề Đào tưởng mình phải khuyên ngăn Mạnh Tư Trình mới chịu dừng giảng đề, nào ngờ mình đưa đồ ăn cho cậu ta là cậu ta tự động tắt đài.
Bảo uống nước là cậu ta uống nước, ngoan lạ thường.
Tống Hề Đào điên cuồng bắt mình lẫn Mạnh Tư Trình nốc nước, thành công khiến cả hai cùng mắc tiểu.
Tiếp đến, cả hai người đều tịt ngòi.
Tống Hề Đào rồ dại tra mạng tìm cách, bác sĩ trên mạng bảo nếu có thể chịu được cơn buồn, khiến thứ ấy ấy mềm bớt rồi hẵng đi nhẹ sẽ lành mạnh hơn.
Đành phải giải quyết trước đã vậy.
Song Mạnh Tư Trình cứ đứng trơ ra, không một manh mối giải quyết vấn đề, lần đầu tiên Tống Hề Đào cảm thấy IQ cậu ta thiếu hụt.
Cậu ấn tay Mạnh Tư Trình vào chỗ đó của cậu ta: “Cậu xử đi chứ.”
Mạnh Tư Trình sừng sững bất động, chỉ biết giương mắt nhìn cậu.
Nhìn mình thì ích gì?
Cậu ta là thiếu gia thái tử gì chắc cớ sao lần nào cũng bắt cậu phải hộ?
Cái nhìn khiến Tống Hề Đào mềm lòng, cậu quyết tâm xem Mạnh Tư Trình là chiến hữu chung bệnh, vượt lên nỗi xấu hổ, duỗi tay tới dạy đối phương: “Như này này.”
Mạnh Tư Trình học một biết mười, cũng thò tay qua.
Tống Hề Đào cảm nhận được nơi yếu ớt nhất của mình bị tấn công, vội lùi sau lia lịa: “Mình, mình không cần cậu giúp đâu.”
Mạnh Tư Trình ngước mắt trông sang, Tống Hề Đào rùng mình lạnh toát.
“Cậu cứ giải quyết của cậu trước đi đã.” Lưng Tống Hề Đào tì vào bức tường gạch sứ trắng, cậu cắn răng đề xuất.
Mạnh Tư Trình bịt tai làm ngơ.
Tống Hề Đào mất sạch sức phản kháng, đầu cậu cũng đã rũ rượi phải gục lên vai Mạnh Tư Trình, gò má đỏ gay mướt mát áp sát với da thịt nóng bỏng.
Cậu nhận được sự trợ giúp thân ái đến từ Mạnh Tư Trình, nhưng dù đã vận dụng hết mọi thủ đoạn cậu vẫn chưa thể đền đáp Mạnh Tư Trình tương đương.
Sao làm mãi không ra thế?
Tống Hề Đào dần đầm đìa mồ hôi, liệu có cần gọi 120 cấp cứu không? Nếu gọi 120 thật thì mặt mũi Mạnh Tư Trình biết để vào đâu?
Cuộc đời Mạnh Tư Trình trước nay rạng rỡ ngời ngời, giờ mắc vào cái vụ này, không dựng lại hóa trò cười.
Vậy nên lúc Mạnh Tư Trình xoay lật cậu lại úp mặt vào tường, Tống Hề Đào đầu óc choáng váng không hề chống đối, tim đập thình thịch thình thịch, cậu bắt đầu đếm ngược.
“99, 98, 97…”
Nếu cậu đếm ngược xong mà Mạnh Tư Trình vẫn chưa khỏi, cậu sẽ gọi 120.
Chỉ cho mượn đùi trưng dụng tí ấy mà, to tát gì đâu, sân bóng rổ chả lúc nhúc bắp đùi nam sinh trắng lóa, va chạm, đối kháng, tranh bóng, chẳng toàn đụng phải đùi nhau đó thôi?
Trường hợp của cậu cùng lắm là nằm chếch trên đùi hơn tí ti.
Thả lỏng, đừng căng thẳng, đừng run… Tống Hề Đào run chân động viên bản thân.
“…9, 8, 7, Mạnh Tư Trình, mình đếm đến 1 cậu bỏ ra nhé. Hết giờ làm bài… hiểu không, đến giờ rồi, nộp bài, cố tô phiếu đáp án tiếp là 0 điểm đấy.”
Tống Hề Đào bốc phét ba lăng nhăng, thử lôi bài thi là thứ duy nhất Mạnh Tư Trình bận tâm sau khi say rượu ra hù dọa cậu ta.
“Ba, hai, một!”
Còn không thả nữa là mình ——
Lời nhắc gấp gáp hệt tiếng kèn hiệu xung phong, đụn mây đen quanh quẩn lừng khừng trên trời cao gõ cánh cổng sâu khép kín, trút xuống cơn mưa như thác đổ.
Gò má Tống Hề Đào bất chợt trắng nhợt rồi lại đỏ ửng, đầu đập cốc lên tường gạch sứ.
Giải ra được thật, nhưng như này là gian lận mà! Khoảnh khắc cuối cùng hủy hoại trong trắng của cả hai người họ rồi!
Tống Hề Đào ôm mông xô Mạnh Tư Trình tránh ra, mặt đỏ bừng bừng: “Aaaaa mình đúng là ngu xuẩn!”
Sao cậu lại phải tự nhủ trong bụng dặn mình thả lỏng cơ chứ!
Sao cậu có thể thả lỏng được!
Tại cái rượu kia hết, gây tê cơn đau của cậu, gây tê cả tâm trí cậu luôn, đáng ra không nên để Mạnh Tư Trình cọ. Tại cái rượu đấy mà cậu đã thiếu cảnh giác thì chớ người còn mềm oặt hơn bình thường, thậm chí thấy khát khát nữa.
Mạnh Tư Trình: “Không ngu.”
Tống Hề Đào: “…” Mạnh Tư Trình suýt thì cậu đã bị cấp cứu 120 lôi đi rồi cậu biết không hả?
Cậu vẫn chưa quên mục đích khởi nguồn cho tất thảy mọi việc, rú lên: “Cậu đi tè đi!”
Tranh thủ lúc Mạnh Tư Trình xoay người, Tống Hề Đào thu dọn quần áo rồi bỏ chạy với cặp mông như lửa đốt.
Cậu về đến phòng mình, nằm lên giường yên lành, tự thôi miên bản thân.
Chỉ vào có một tí tẹo thôi, đại loại tầm 1/3, không, 1/4 chứ, các bạn học giỏi toán đều biết, chín bỏ làm mười tính ra bằng 0.
Hành động vô ý.
Không tổn hại gì to tát.
Cậu đẩy đối phương ra rất kịp thời, giữ gìn sự trong trắng cho cả hai.
Tuy vẫn bị ô rách mưa dột, nhưng ai chứng minh được ấy là gì đâu chứ?
Tống Hề Đào mê man lờ mờ ngủ thiếp đi, bụng nghĩ, hóa ra mới một tí xíu thôi đã rát như này rồi.
Hôm sau Tống Hề Đào mới nhớ ra vài thứ, chậm chạp lề mề lên mạng tra hướng dẫn thu xếp hậu quả.
“Phải dọn dẹp à?” Cậu gãi má, vào nhà tắm cứu vãn.
Mỗi tội khắc phục quá đỗi muộn màng, Tống Hề Đào không thể tìm được chứng cứ liên quan.
Đầu mày cậu thư thái hẳn, có để lại gì đâu.
Chỉ căng ra vài giây thôi, không hề tạo thành tổn thương ma sát ở chỗ đó, nghỉ ngơi một đêm là khỏe re.
Cậu không bao giờ muốn nhìn thấy Mạnh Tư Trình nữa!