Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 22: “Tao có từng thích ai không?”

Trước Tiếp

Cửa hàng chuyên giày thể thao nằm ở tầng 2, Tống Hề Đào lén lút liếc mắt ngó giày Mạnh Tư Trình xem thử xem là hãng nào.

Không nhìn ra.

Cả hai bước vào một hàng, vừa đến nơi Tống Hề Đào đã chiếm ngay vị trí thanh toán thuận tiện nhất ở quầy.

Thấy Mạnh Tư Trình chậm rãi chọn giày rất thong thả, Tống Hề Đào lấy điện thoại ra tra mạng “Bề mặt da ở chân có hấp thụ được cồn không”, nhận được câu trả lời phủ định.

Mạnh Tư Trình: “Cậu chọn một đôi đi.”

Suy nghĩ của Tống Hề Đào vòng ngược, hai người họ bỏ lại bạn cấp 3 chạy ra ngoài, chẳng đúng ý cậu luôn à?

“Cậu cứ xem từ từ, không vội đâu.”

“Hai anh là sinh viên à? Tuấn tú quá.” Cửa hàng có hai nhân viên, một trong số đó thấy Tống Hề Đào đứng chơi suông bèn mon men tìm doanh số, “Đôi thể thao ngoài trời mẫu mới nhất này hợp với hai anh lắm đấy ạ, đi hẹn hò leo núi hay dạo phố đều không lo đau chân.”

Mạnh Tư Trình bước tới gần, “Lấy mẫu này đi, cỡ 44.”

Tống Hề Đào mở mã thanh toán, chặn Mạnh Tư Trình lại: “Mình làm bẩn giày cậu, để mình đền cậu một đôi.”

Mạnh Tư Trình: “Có gì mà làm bẩn, về nhà giặt đi là sạch.”

Tống Hề Đào kiên quyết đòi trả, cũng xem như gửi ít học phí dạy thêm cho Mạnh Tư Trình.

Mạnh Tư Trình: “Nhà trường quy định ——”

Tống Hề Đào: “Cũng có ai biết đâu.” Đã bảo rồi, cậu sẽ không tố cáo Mạnh Tư Trình.

Ánh mắt nhân viên bán hàng ngần ngừ giữa hai anh đẹp trai, trực giác mách bảo anh mét 8 sẽ không giành được quyền trả tiền đâu, trông anh mét 9 khá là cứng nhắc.

Song bỗng nhiên anh mét 9 từ bỏ.

Tống Hề Đào thanh toán thành công, tâm tình mỹ mãn, cậu ngộ ra rồi, mẹ cậu không cho cậu tặng bánh quy nhưng cậu có thể trả tiền bằng hình thức khác mà, vậy là lần sau Mạnh Tư Trình càng không dám ra ngoài với cậu nữa.

Đúng vào lúc Tống Hề Đào đang đắm chìm trong sự thông minh của mình thì Mạnh Tư Trình ung dung bảo: “Lấy thêm cho tôi một đôi cỡ 42 nữa.”

Đón trúng tầm mắt Mạnh Tư Trình, nhân viên bán hàng nhảy số siêu nhanh, in luôn hóa đơn trước khi Tống Hề Đào phản ứng kịp.

Mạnh Tư Trình: “Có qua có lại.”

Anh thay giày mới, nhân viên vội cất giày cũ vào túi cho anh, hai người rời cửa hàng xách theo túi đồ y sì đúc, nhìn qua là biết vừa mua đồ đôi.

Tống Hề Đào: “Cậu…”

Mạnh Tư Trình: “Đề phòng chốc nữa cậu tự đổ đồ uống vào giày mình.”

Tống Hề Đào não nề, khổ nỗi như này hâm ghê ấy, tụ họp trường cũ đang ăn dở bữa thì chạy ra ngoài sắm sửa mua đôi giày cùng mẫu với Mạnh Tư Trình, nhỡ bị hiểu nhầm là mối quan hệ của hai người thân thiết lắm thì phải làm sao?

Một khi đã bị dán nhãn gần gũi, đảm bảo nhóm người muốn chèo kéo kết thân với Mạnh Tư Trình sẽ dốc sức vơ vét tìm tòi những liên kết giữa họ cho xem.

Lúc quay trở lại nhà hàng buffet bầu không khí đã thay đổi, một màn hình lớn được dựng chính giữa, khách khứa thì tự do chia làm hai đội.

Khương Lạc chứng kiến Tống Hề Đào theo Mạnh Tư Trình vào, ánh nhìn va phải chiếc túi đựng đồ của hãng, đù, hai người này mà không hú hí gì sao lại phải đi mua giày chung, cậu ta tin Tống Hề Đào mới là lạ.

Tống Hề Đào cảm giác tất cả mọi người đều đang quan sát mình.

MC cười ha hả gọi: “Hai cậu đến muộn, mỗi người vào một đội nhé.”

MC hắng giọng: “Tiếp theo đây chúng ta sẽ cùng hỏi nhau những câu hỏi k*ch th*ch thầm kín nhất của 3 năm cấp 3, mỗi đội chọn ra một đội trưởng đại diện cướp quyền trả lời, đội nào sai nhiều hơn cả đội tự phạt 3 chén, uống rượu uống nước hay uống gì tùy thích ha.”

Câu hỏi gì cơ? Đừng bảo là dạng Truth or Dare nhé? Tống Hề Đào hơi căng thẳng.

Trông Mạnh Tư Trình không rõ biểu cảm, Khương Lạc thì phấn khởi lên rõ rệt.

Nhờ thiện cảm từ thời cấp 3 mà Tống Hề Đào bị đùn đẩy làm đội trưởng, cậu thoái thác đủ đường mà không thể chối nổi: “Thế mọi người tha hồ mà uống nhé.”

Giữa ánh mắt đổ dồn của mọi người, màn hình lóe lên nhấp nháy, một câu trong đề thi thật đại học môn toán từ 10 năm trước xuất hiện.

Tống Hề Đào: ???

MC trấn an sự bất mãn phía dưới quần chúng: “Đành chịu các bạn ạ, không ít bạn học có mặt ở đây là công nhân viên chức nhà nước, trò chơi của chúng ta nó buộc phải lành mạnh tích cực, cố gắng sao cho đến đội Sao đỏ cũng không bắt bẻ được vào đâu. Mọi người lụi bừa đi.”

Ai nghĩ ra cái trò này đúng thật thiên tài.

Thiên tài hơn cả là Tống Hề Đào lại nhớ đáp án thật.

“Thôi toi, nếu biết là đề toán đã chẳng phái Đào ra đại diện, thua chắc rồi.”

“Tôi no vãi, chờ tí tôi đi vệ sinh một chuyến xong hẵng quay lại uống.”

10 năm trôi đi, quên hết mọi thứ thì cũng chưa quên Tống Hề Đào học toán dở ẹc.

Tống Hề Đào bắt đầu hơi hơi cay cú, “Khỏi chạy, để tớ thắng cho mấy người xem.”

Phần trả lời bắt đầu, Tống Hề Đào không cần suy nghĩ.

Câu 1, số phức.

“A!”

Câu 2, vector.

“D!”

Câu 3, hàm lượng giác.

“C.”

Tống Hề Đào không chỉ cướp quyền nhanh mà còn trả lời chuẩn, lấn át bạn học sinh giỏi hàng thật giá thật phía đối diện hết đường xoay sở, đội cậu rần rần hoan hô liên hồi.

Mạnh Tư Trình đứng giữa đám đông, trông theo Tống Hề Đào tỏa sáng lấp lánh với vẻ suy tư.

Đến câu thứ 5 đội bên kia yêu cầu tạm ngưng, đổi sang Mạnh Tư Trình điểm tối đa toán ra sân trả lời.

Tống Hề Đào: “Thế, thế đội tớ cũng thay người, đoạn sau tớ quên rồi.”

Song cưỡi hổ khó xuống, cả đội nhất trí đánh giá trí nhớ của Tống Hề Đào khá nhất.

Lúc câu thứ 6 hiện lên, Tống Hề Đào bóp con gà kêu ó giành quyền trả lời theo phản xạ, Mạnh Tư Trình nhìn sang phía cậu, con ngươi lóe sáng âm u tựa biển sâu.

Đại não Tống Hề Đào nhoáng cái trắng trơn, cứu mạng, đắc ý quá trớn mất rồi, cảnh tượng kh*ng b* thế kia.

Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào, giọng ôn tồn: “Câu 6 chọn gì?”

Cảm giác tiếng nói sát bên tai.

Má Tống Hề Đào khẽ run, vành tai đỏ bừng: “Không, không biết.”

MC: “Được, Đào hết giờ, Mạnh Tư Trình trả lời.”

Mạnh Tư Trình: “Câu 6, sơ đồ khối, chọn B.”

“Chính xác!”

Tống Hề Đào sửng sốt nhìn Mạnh Tư Trình, ngần ấy năm rồi giọng điệu đối phương chưa hề thay đổi dù chỉ một chút, nhất định phải đọc rõ số câu, dạng bài, đáp án, dường như làm vậy sẽ khắc sâu thêm trí nhớ cho cậu.

Thật lòng thì Tống Hề Đào cũng nhớ thế, cậu không hiểu đề bài và đáp án đâu, cậu chỉ biết câu sơ đồ khối sẽ trả lời là B thôi.

Có một khoảnh khắc Tống Hề Đào ngờ là Mạnh Tư Trình nhớ lại hết rồi.

“Máu lên Đào ơi! Đừng vì người ta điểm tối đa mà nhường người ta chứ!” Khương Lạc hô, với tư cách là người duy nhất biết chuyện Tống Hề Đào từng so đáp án cùng Mạnh Tư Trình, cậu ta tràn đầy niềm tin vào anh em.

Tống Hề Đào khẽ cấu lòng bàn tay, không phải rén, Mạnh Tư Trình quên cả các dịp tiếp xúc thông thường rồi, huống chi là các mảnh kí ức đứt mạch sau say.

Tiếp đó cậu và Mạnh Tư Trình thay phiên giành ưu thế, ai cướp được quyền trả lời là ắt đáp đúng.

Tống Hề Đào cảm giác lờ mờ là Mạnh Tư Trình kiểu đang chơi mèo vờn chuột, bắt rồi lại thả, thả rồi lại bắt.

Hết đề thật môn toán thì đến lượt tiếng Anh, Tống Hề Đào lui về tuyến sau.

Liệu có thể xếp hạng đây là lần so đáp án nhanh nhất giữa cậu và Mạnh Tư Trình không nhỉ, cậu đạt yêu cầu tốt nghiệp rồi, hi vọng lần say tiếp theo Mạnh Tư Trình đừng tóm lấy ai bắt giảng bài nữa.

Cậu rúc vào xó trốn, uống một ngụm coca lạnh, trả lời câu hỏi sao mà tăng adrenaline luôn.

Mạnh Tư Trình đi sang theo, khẽ chạm mu bàn tay vào má Tống Hề Đào, nhíu mày: “Mặt nóng vậy à?”

Tống Hề Đào lập tức nhảy dựng sang bên, coca vẩy ra, vừa khéo văng đúng vào giày.

“…” Thay giày vậy.

Mạnh Tư Trình: “Tưởng cậu bài xích học toán mà, sao vẫn nhớ đáp án trắc nghiệm tận 10 năm trước thế?”

Tống Hề Đào: “Đương, đương nhiên mình nhớ chứ, ấy là điểm thi cao nhất đời mình, từ bé đến lớn dù tính thang 100 hay 150 thì mình cũng chưa bao giờ lên được 97 điểm cả.”

Hiển nhiên Mạnh Tư Trình rất bất ngờ, anh thoáng ngây ngẩn, “Thi khá lắm.”

Tống Hề Đào nheo mắt nhìn anh, hứ, lời khen của Mạnh Tư Trình không phải thật lòng chân thành, chẳng thèm nhé.

Mạnh Tư Trình ngồi xuống, chống cánh tay xoa bóp huyệt thái dương.

Khung cảnh khi nãy cứ làm anh cảm giác có kí ức nào đó đang nhao nhao xổ ra, nhưng vẫn không tài nào nhớ nổi. Có phải sau khi thi toán xong anh từng so đáp án với Tống Hề Đào không?

“Có phải cậu từng tìm gặp tôi để so đáp án không?” Mạnh Tư Trình hỏi như đánh úp.

Tống Hề Đào ngớ người, tức tối chỉ muốn giậm chân, chưa gặp quả đổi trắng thay đen nào thế này, rõ ràng cả hai lần đều là cậu bắt mình phải so đáp án… Thôi bỏ đi, đành ngậm bồ hòn làm ngọt vậy.

“Đâu.”

Tống Hề Đào nghiêng mặt liếc Mạnh Tư Trình, Mạnh Tư Trình đau đầu à? Hay là tại đợt này dạy 3 khối khác nhau mệt quá, bị Đu Đủ chọc giận thiếu máu lên não?

Tống Hề Đào nắn miết ngón tay, chẳng biết nên làm sao, im ỉm nghĩ bụng: Nếu cậu theo chủ nghĩa độc thân thật, nếu sau này Đu Đủ mà có tiền đồ triển vọng, mình sẽ bắt nó chăm cậu tuổi già.

Ngoài cửa, một nam sinh ngẩng mặt ngó nghiêng băng rôn, xác định đúng chỗ mới lẩm bẩm “Đến muộn rồi đói chết mất thôi”, nhấc chân bước vào.

Đầu tiên cậu này đi lấy một đĩa cơm rang là món rẻ nhất, tìm chỗ trống ngồi xuống xơi liền.

Lót dạ tạm tạm rồi, nam sinh để ý thấy hai người bên cạnh bèn ngoái đầu sang xem, nhướng mày: “Mạnh Tư Trình? Ông cũng đến à? Diêu Chiêu đâu? Ông còn đến thì đảm bảo Diêu Chiêu cũng đến chứ?”

Mạnh Tư Trình quay qua trông thấy một nam sinh tóc bổ luống, loáng thoáng quen quen.

“Đừng bảo ông không nhận ra tôi nhé? Tôi là Lâm Niệm, tôi ngồi bàn trước ông suốt 2 năm.”

“Chào cậu.” Mạnh Tư Trình tìm kiếm trong trí nhớ, đối chiếu đúng tên, phần mạng lưới quan hệ cấp 3 của anh đều cực kì nhòe nhoẹt, “Diêu Chiêu không đến, chắc cậu ấy vẫn đang ở Trung Đông.”

“Chắc?” Lâm Niệm ngạc nhiên, “Ông với Diêu Chiêu thân nhau nhất còn gì? Ngày nào đến trường rồi tan học cũng đi chung, bây giờ còn không liên lạc nữa hả? Tôi vừa bên Anh về, còn đang định hẹn cả ba đứa làm một bữa này.”

Cuối cùng chuyến hôm nay của Mạnh Tư Trình cũng có thu hoạch, hóa ra anh và Diêu Chiêu thân thiết vậy à? Hàng ngày đến trường cùng nhau, thế thì khả năng cao Diêu Chiêu hiểu rất rõ về quá khứ của mình.

Tai nạn xe là bê bối trong nhà, không rêu rao ra ngoài, khi Mạnh Tư Trình hồi phục thì Diêu Chiêu đã ở nước ngoài, trước khi đi Diêu Chiêu gửi anh một bức ảnh sân bay, “Đi nhá bro, ông đây bị điều xuất ngoại 7 năm.”

Mạnh Tư Trình nhớ Diêu Chiêu là bạn cùng bàn, bèn trả lời một câu “Lên đường bình an”, từ đó về sau hai người không liên lạc nữa, chỉ thỉnh thoảng xem bảng tin thấy Diêu Chiêu đăng vài ảnh chỗ mình đang ở.

Mối quan hệ giữa người với người tựa những đám bèo trôi, không nằm cùng một vùng nước thì dù sóng dữ ngút trời cũng chẳng hề dính dáng.

Trước khi Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ xông vào vùng nước của anh, Mạnh Tư Trình chưa bao giờ ngờ, có lẽ anh từng muốn bấu víu lấy đám bèo ấy.

May thay Tống Hề Đào đã bắt rễ nơi đây, Mạnh Tư Trình hãy còn đầy đủ thời gian.

Khóe mắt Mạnh Tư Trình lia qua Tống Hề Đào, từ khi Lâm Niệm nhắc đến Diêu Chiêu là sắc mặt Tống Hề Đào bắt đầu hơi kì lạ, Diêu Chiêu là nhân vật mấu chốt.

Anh nói bằng vẻ điềm tĩnh: “Uống nhiều nước quá, tôi vào nhà vệ sinh đã.”

Cuối cùng Tống Hề Đào cũng phát giác được điều rất bất bình thường suốt bấy lâu nay là gì.

Dường như Mạnh Tư Trình khách sáo giữ khoảng cách với mọi bạn học cấp 3, không hề chủ động gọi tên ai, giọng điệu lúc nhắc về Diêu Chiêu cũng rất xa lạ.

Chẳng lẽ Mạnh Tư Trình không chỉ quên mỗi cậu, mà là chúng sinh bình đằng nhấn một nút xóa hết tất thảy?

Bộ não Mạnh Tư Trình xịn sò thế kia, sao lại làm được cơ chứ, nhằm trống thêm bộ nhớ cho toán cao cấp à?

Tâm lý Tống Hề Đào tìm thấy sự thăng bằng đầy kì diệu.

Đâu chỉ quên mỗi mình cậu ha.

Mạnh Tư Trình quả xứng danh tên cuồng yêu toán, đề toán đại học không quên một câu, bạn học cấp 3 thì không nhớ một người.

Cầu thang thoát hiểm.

Mạnh Tư Trình gọi điện cho Diêu Chiêu đang ở nước ngoài.

Loại trừ thời gian chờ cuộc gọi quốc tế, Diêu Chiêu nghe máy gần như chỉ trong tích tắc.

“Alo, Mạnh Tư Trình? Mày cũng biết tao sắp về nước đấy à?” Giọng Diêu Chiêu ngập tràn mừng rỡ, cảm giác được đồng bào nhớ thương thật ấm áp quá đỗi, có ma mới biết 6 năm nay cậu ta sống cuộc đời ra sao, Tết nhất cũng chẳng dám quay về, sợ về xong chỉ muốn bỏ việc luôn khỏi làm lụng nữa.

“Chúc mừng.” Mạnh Tư Trình nhắm mắt, đề cập đến vụ tai nạn xe với người ngoài lần đầu tiên, “Hồi trước tao gặp tai nạn xe, không nhớ rõ các chuyện quá khứ nữa.”

“Cái gì cơ?” Diêu Chiêu thảng thốt, quan tâm Mạnh Tư Trình bằng thứ tiếng mẹ đẻ cần được cải thiện, “Não bị what thế? Người không sao chứ?”

Mạnh Tư Trình: “Không sao.”

Diêu Chiêu tự túc hiểu ngay: “Vậy là mày muốn hỏi tao mấy việc à? Mày cứ hỏi đi, trí nhớ tao tạm ổn.”

Mạnh Tư Trình khó lòng mở miệng, nặn ra một câu giữa kẽ răng: “Hồi cấp 3 tao yêu đương chưa?”

“Chưa hề.” Diêu Chiêu phủ định chắc nịch.

Mạnh Tư Trình từ bỏ khả năng “từng yêu đương bí mật với Tống Hề Đào, chia tay rồi nên Tống Hề Đào mới tránh mặt anh”, giảm kì vọng xuống bớt, “Tao từng theo đuổi ai không?”

“Không hề.” Diêu Chiêu chém đinh chặt sắt.

Mạnh Tư Trình xóa tiếp giả thuyết “anh từng theo đuổi Tống Hề Đào nên Tống Hề Đào mới tránh mặt anh”, sao đây, Mạnh Tư Trình 17 tuổi là đồ bỏ đi thế à?

“Tao có từng thích ai không?”

Vừa dứt lời, Diêu Chiêu phụt cười như heo chọc tiết.

Tiếng cười phóng đại vang qua điện thoại, mặt mũi Mạnh Tư Trình đen kịt.

“Tốt nhất là cười xong mày nói được câu gì có ích.”

Diêu Chiêu bóp đùi: “Tức, tức là mày bị tai nạn xe xong quên béng mất thích ai luôn hả? Cứu cứu, ban đầu mày cứ giấu giếm lấp l**m không chịu kể cho tao cơ, bây giờ mày tự quên rồi vẫn phải mò sang hỏi tao, làm sao mà tao biết được há há há há há…”

“Bro, tao có hỏi mày thật, tại mày không chịu tiết lộ với tao thật.”

Diêu Chiêu bắt chước lại giọng Mạnh Tư Trình hồi xưa: “20 tuổi làm sao đã quyết được cuộc đời sau này ra sao. Đù, mày cẩn trọng rón rén cho cố xong kết quả là mất trí nhớ à? Mày mất trí nhớ từ đợt nào đấy?”

Mạnh Tư Trình: “7 năm trước.”

Diêu Chiêu: “Ôi vãi, lâu kinh, thế giờ vợ mày cũng 27 28 còn gì, đừng bảo giờ em đã là vợ người ta luôn rồi nhé?”

Mạnh Tư Trình: “…”

Trước Tiếp