Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Úi? Tống Hề Đào trợn to mắt, gặp phải cái này đúng vào thời khắc buồn ngủ nhất, chắc hẳn phải là bí kíp tăng điểm trời cao thương xót dành tặng riêng cậu rồi!
Top 50 của khối? Tức là lớp A1 nhỉ?
Nếu có ai chữa bài giúp cậu thật thì tốt quá, tại cậu toàn bị sai thôi, làm xong một đề phải ngồi đối chiếu đáp án lâu lắc.
Hiện giờ thứ Tống Hề Đào thiếu thốn nhất chính là thời gian.
Mấu chốt ở chỗ đối phương làm thêm kiếm tiền đóng học, chắc phải là học sinh nghèo không đủ ăn bữa sáng nên mới nghĩ tới việc chữa đề hộ các bạn.
Lấy mỗi 5 tệ 1 đề, rẻ quá đi mất, chỉ đủ mua 1 cốc sữa đậu 1 cái bánh bao nhân thịt.
Tống Hề Đào lập tức kết bạn với số này, bất ngờ thay đối phương cũng đồng ý ngay tắp lự.
Dạy kèm có phí: [Hàng ngày sẽ thu bài tập tận nơi 3 lần vào giờ tan học buổi sáng – chiều – tối, đặt bài tập cần chữa ở phòng uống nước giáo viên trên tầng 4.]
Tầng nào cũng có phòng nghỉ giữa giờ cho giáo viên, vừa khéo nằm ngay cạnh lớp cậu.
Tống Hề Đào: [5 tệ thì rẻ quá, chữa hết 1 đề cũng phải 2 tiếng lận, liệu có ảnh hưởng đến việc học của cậu không?]
Dạy kèm có phí: [Không sao, đang hơi túng, tranh thủ nhận thêm.]
Đối phương bỏ qua vấn đề giá cả, Tống Hề Đào nghĩ ngợi, để xem thử thái độ làm việc của bạn ấy rồi gửi thêm sau.
Trùng hợp cậu đang có luôn một đề toán vừa mới làm xong.
[Hôm nay có đề, chốc tan học tớ để trên bàn nhé.]
Dạy kèm có phí: [Trước giờ tự học tối đến lấy, thanh toán cuối tháng, có thắc mắc cứ viết vào đề, đừng liên lạc kể cả online lẫn offline.]
Tống Hề Đào: [Cậu yên tâm, tớ đảm bảo sẽ không tò mò cậu là ai đâu!]
Một bạn học sinh nghèo vượt khó thành tích ưu tú, chắc chắn sẽ không muốn người khác biết mình bí mật đổi chác tiền bạc với học sinh dốt.
Quả nhiên trước giờ tự học buổi tối, Tống Hề Đào lấy được đề toán đã chữa ở phòng uống nước.
5 tệ, Tống Hề Đào tưởng việc chữa bài chỉ dừng lại ở đánh dấu lỗi sai phần trắc nghiệm và điền vào chỗ trống hộ cậu, rồi sửa qua qua tự luận thôi.
Phần tự luận cậu cũng làm được mỗi câu đầu, chữa khá đơn giản, giống kiểu thầy cô chấm bài ấy.
Giở bài làm ra, Tống Hề Đào mới biết mình đã đánh giá thấp giá trị của 5 tệ.
Đối phương viết hẳn cách giải chi tiết từng câu sai cho cậu. Câu dễ viết bằng bút xanh, một số ít câu khó thì viết bút đỏ.
[Chữ xanh phải nắm vững, chữ đỏ tạm thời bỏ qua.]
[Đọc có hiểu không?]
“Hiểu ạ hiểu ạ.” Chữ viết như chữ in, không rút gọn một bước giải nào hết, làm sao mà không hiểu cho nổi?
Từ từ, toàn bộ đống chữ chi chít nhằng nhịt được viết trong vòng đúng nửa tiếng trước giờ tự học buổi tối, bạn học sinh ưu tú này đã ăn tối chưa?
Đừng bảo là nhà cửa phá sản, cạn tiền ăn cơm đấy nhé?
Tống Hề Đào mím môi đọc hết phần bút xanh trong bài rồi lấy quyển tổng hợp đề ra, cặm cụi nắn nót làm hai trang, gập góc trang đánh dấu, viết lên chỗ trống phía trên “1 trang 20 tệ, thanh toán trước”.
Xong xuôi cậu hỏi mọi người xung quanh: “Có ai mang tiền mặt không? Đổi cho tớ với.”
Lớp phó thể dục móc được tờ 50 tệ nhăn nhúm trong túi.
Tống Hề Đào cảm giác nó bị ám mùi mồ hôi, không xứng đáng trở thành tiền công cho bạn ưu tú, “Có tiền mới không?”
Lớp phó đời sống mở ví, rút ra tờ 100 tệ mới tinh: “Nè.”
Mặt mũi Tống Hề Đào cong vút: “Đẹp luôn, còn nữa không, có mấy tờ đổi cho tớ hết đi.”
Lớp phó đời sống: “3 tờ.”
Tống Hề Đào chuyển cho cô bạn 300 tệ, sau đó kẹp tiền mặt vào quyển đề.
Chờ hết giờ tự học tối, cậu đặt quyển tổng hợp đề vào phòng uống nước, đeo balo về nhà.
Hôm sau mang bài làm đến, Tống Hề Đào đặt thêm hai cái bánh mì to tướng lên trên, vị matcha vỏ giòn mới của tiệm bánh gần nhà cậu, cực kì ngon.
Qua giờ nghỉ trưa sang xem, bài đã chữa xong, bánh mì đã biến mất.
Tâm trạng Tống Hề Đào lập tức phơi phới, cậu tung tăng về lớp, mai sẽ tiếp tục mang thêm đồ ăn.
1 tuần sau, thấy bảo phòng uống nước mới xuất hiện chuột, Tống Hề Đào tức tối mua một chiếc lồng úp thủy tinh.
Lúc đi ra khỏi phòng tình cờ gặp chủ nhiệm khối, Tống Hề Đào lại gần cười tươi rói hỏi: “Chủ nhiệm ơi, em muốn quyên góp tặng phòng uống nước một cái lò vi sóng có được không ạ?”
Vậy thì bạn ưu tú sẽ được ăn bánh mì nóng giòn.
Tống Hề Đào có khoản tiết kiệm nho nhỏ, bình thường cậu chỉ thích mua trà sữa này nọ chứ không mê giày hay vợt thể thao, không dính vào các sở thích đốt tiền của nam sinh trung học, để dành được hơn 1 vạn tệ tiền mừng tuổi.
Chủ nhiệm khối từ chối cậu với lý do “Đồ điện nguy hiểm”.
Tống Hề Đào thất vọng vô vàn.
Đúng là việc có người chữa bài cho giúp Tống Hề Đào tiết kiệm được rất nhiều thời gian, nhằm hỗ trợ bạn ưu tú kiếm chác thêm, hàng ngày cậu đều cần cù chăm chỉ làm đề mắt không díp lưng không mỏi, cả bạn cùng bàn cũng phải sốc nặng.
Cứ vậy suốt 2 tuần, điểm yếu của Tống Hề Đào bộc lộ rõ rành rành.
Chiều thứ 7, Tống Hề Đào ghé lấy quyển tổng hợp đề theo thói quen, nào ngờ ở dưới có thêm 2 tờ đề tự in.
[Chủ nhật làm đi nhé.]
Không phải đề bài thông thường mà là chuyên đề luyện tập nhằm khắc phục điểm yếu cho Tống Hề Đào, đồng nghĩa với việc cậu không thể gặp cái khó ló cái bỏ qua nữa rồi.
Tống Hề Đào vừa làm đề vừa hít hà, câu nào cũng ở đúng mốc trần khả năng của cậu song chưa vượt quá, câu nào cũng phải giày vò cậu một tí, đáng sợ thật, hình như não đang phải gập thêm nếp nhăn.
Cậu vừa khóc rấm rứt nộp bài, vừa đính kèm thêm học phí bổ sung – một cốc Xuân bốn mùa đào mật.
Tiếp đó cậu nhận được tin nhắn:
[Sau này chỉ cần làm các bài tôi bố trí thôi.]
[Tất cả các môn]
Bạn nam này kh*ng b* ghê, ngay đến bài văn cũng phải nhận xét mấy câu.
Đợt thi tháng 3, Tống Hề Đào tăng được 10 bậc trên bảng xếp hạng tổng, cậu phấn khởi đặt bài làm vào phòng uống nước, 67 điểm đó!
[Bài hình không gian làm khá tốt, tuần này sẽ luyện trọng tâm phần xác suất.]
Cậu ấy khen mình làm hình không gian khá tốt kìa.
Tống Hề Đào hơi hơi hãnh diện, tối xuống căng tin ăn cơm cậu ăn thêm hẳn 1 bát.
Cậu vẫn ghé lấy bài trong khoảng thời gian trước khi vào tiết, nhưng đến ngã rẽ cầu thang thì chợt trông thấy một bóng lưng đi từ phòng uống nước ra.
Cấm tò mò!
Tống Hề Đào che mắt lại, quay xuống cầu thang trốn, chờ lát sau mới thò đầu qua.
Người nọ đã đi xa, bóng lưng cao ráo chững chạc, mỗi tội không hiểu sao lưng áo đồng phục lại có hai vết ố màu đen.
Chữ viết của bạn ưu tú trong bài rất tinh tươm, hẳn phải là người ưa sạch sẽ, chứng tỏ vết bẩn đó giặt cũng không đi à?
Mỗi năm cứ đến mùa xuân trường đều phát phiếu thăm dò nhu cầu mua đồng phục mùa xuân. Ngoài ra bộ phận hậu cần của trường cũng có số lượng nhỏ tồn kho sẵn. Đồng phục màu xanh trắng, phần cổ tay áo trắng tinh là chỗ mà gần như đứa học sinh trung học nào cũng bị nguệch ngoạc vết bút, nếu thấy không giặt sạch được nữa Tống Hề Đào sẽ sang phòng hậu cần mua bộ mới.
Tống Hề Đào nhìn đồng hồ, 6 rưỡi, chạy nhanh nhanh chút chắc phòng Quản lý hậu cần chưa đóng cửa đâu.
Cậu chạy nước rút 100 m qua hẳn mấy tòa nhà, kịp đến nơi trước khi nhân viên phụ trách tan làm, chống đầu gối thở hồng hộc: “Cô ơi cho cháu một bộ nam 185, bạn cùng bàn cháu bị tiêu chảy gấp lắm ạ!”
Vốn dĩ cô phụ trách đã khóa cửa kho rồi, định bảo cậu mai hẵng ghé mà nghe vậy lại lấy chìa khóa ra mở: “Chỗ bọn cô không có q**n l*t đâu nhé.”
Tống Hề Đào đứng yên, má đỏ phây phây, “Không sao ạ, cháu cũng chẳng dám đưa q**n l*t.”
Cô phụ trách lục lọi một hồi: “Không thấy 185, 190 được không? Cũng sêm sêm nhau.”
Tống Hề Đào: “Được ạ.”
Cậu ước lượng chiều cao bằng mắt thôi, không chắc lắm, 190 có khi vẫn mặc được.
Cô nhân viên nhặt ra một bộ, thấy Tống Hề Đào trông quen quen: “Cháu đến mua mấy lần rồi đúng không?”
Tống Hề Đào xấu hổ gãi đầu: “Vẽ vời dễ bị bẩn ạ.”
Tan tiết tự học tối, Tống Hề Đào chặn quyển đề phía trên bộ đồng phục, đồng thời để lại lời nhắn ——
[Dạo này vất quá gầy sọp đi, mua nhầm cỡ to mà hậu cần không cho đổi, cậu xem thử xem có mặc vừa không nè.]
[Đợt thi tháng rồi cậu có tiến bộ không?]
Tống Hề Đào lo mình ảnh hưởng xấu đến thành tích của bạn ưu tú.
Hết giờ tự học tối cậu ra về luôn, lúc sắp đi tới cổng trường thì thình lình phanh gấp, từ từ, hình như cậu lộ tẩy rồi thì phải.
Cậu đã gặp bạn ưu tú đâu, sao lại biết đối phương là nam có thể mặc cỡ 190 được! Đã hứa sẽ thông cảm thay lòng tự tôn của bạn cơ mà?
Đối phương chọn đúng cậu chứng tỏ chắc chắn đã tìm hiểu, biết cậu là học sinh mỹ thuật cần ôn thi 1 kèm 1 gấp. Học sinh mỹ thuật thì làu làu cấu trúc hình thể người, hôm nay cậu chỉ thoáng thấy bóng lưng, vậy sau này đến tiết thể dục nhìn bóng lưng sẽ nhận ra ngay.
Tống Hề Đào rầu rĩ ngồi xổm dưới gốc cây xoắn xuýt, hay quay lại đấy lấy đồng phục về nhỉ, nhưng đằng nào cũng lỡ mua rồi…
Bỗng nhiên có hai người sóng vai đi ngang trước mắt cậu, một trong số đó chính là Mạnh Tư Trình.
Đồng phục của Mạnh Tư Trình thẳng thớm sạch sẽ đến độ khiến người ta phải trông theo ngưỡng mộ.
Tống Hề Đào khẽ xoay đầu dõi đăm đăm theo bóng lưng Mạnh Tư Trình, con ngươi tròn trịa sáng choang trong bóng tối hệt một chú mèo.
Thực ra con trai cao lớn kết hợp với đồng phục rộng rãi thì bóng lưng cũng na ná nhau.
Trông này, cậu còn chả phân biệt được bóng lưng Mạnh Tư Trình với bạn ưu tú luôn.
Lo xa gì đâu, cậu không được quyền chó ngáp phải ruồi đoán bừa trúng cỡ chắc?
Cậu cầm điện thoại lên, nhắn tin giải thích với đối phương.
[Hôm nay tớ trông thấy bóng lưng cậu, yên tâm, chưa hề thấy mặt!]
…
Mạnh Tư Trình rời khỏi cổng trường, dừng chân ở cửa hiệu sách, bảo với Diêu Chiêu đi cùng, “Mày về trước đi, tao vào mua quyển sách tham khảo.”
Diêu Chiêu chặc lưỡi: “Dạo này mày đến sớm về muộn, hôm nay còn mua sách tham khảo, không bị sao chứ hả?”
Ai hiểu cho đây, hồi trước tất cả mọi người căng thẳng ôn tập, có mình Mạnh Tư Trình sống đời như triết gia mà đi thi vẫn đoạt hạng nhất. Dạo này tần suất đọc sách kiến thức cơ bản tương đối bất bình thường, chỉ có hai khả năng, một là bị học sinh dốt nhập hồn, hai là chuẩn bị thi chứng chỉ sư phạm.
Mạnh Tư Trình: “Chào nhé.”
Diêu Chiêu nhìn theo bóng lưng Mạnh Tư Trình đi vào hiệu sách, lẩm nhẩm: “Nãy mày thay quần áo đấy à?”
Diêu Chiêu và Mạnh Tư Trình ở cùng một khu biệt thự, nhà cậu ta ở đoạn sau, trên đường đến trường có ngang qua nhà Mạnh Tư Trình, nếu thấy Mạnh Tư Trình chưa đi sẽ chờ nhau đi chung.
Trước giờ tự học tối nay, Diêu Chiêu ghé vào sân thì nghe thấy cô chú Mạnh đang cãi vã, mười mấy năm rồi đôi vợ chồng này gần như mất tăm mất tích, cứ ló mặt ra là náo loạn nhà cửa, thảo nào buổi trưa Mạnh Tư Trình toàn nghỉ trong phòng riêng nhà trường cung cấp cho học sinh đầu bảng chứ chẳng thiết về.
Lúc Mạnh Tư Trình xuống tầng mẹ đang ngồi ở sofa soi gương chuốt mi, bố bóng gió đá đểu bảo lại sắp trèo lên giường thằng bồ nhí nào đây, nghe thế bà mẹ ném văng lọ mascara, khéo thế nào đập trúng ngay người con trai đi ngang, màu mực đậm đặc loang ra trên nền đồng phục trắng.
Nhất thời căn phòng im bặt, lặng ngắt không một lời xin lỗi.
Thân hình Mạnh Tư Trình hơi khựng, cậu ta chẳng buồn ngoái đầu, thậm chí không thiết nghĩ đến việc ra ban công thay cái áo khác.
Diêu Chiêu trông thấy vết mực to đùng, cảm nhận được sự bức bối dưới lớp vỏ bọc điềm tĩnh của Mạnh Tư Trình, bèn ngậm miệng giả làm gà rù rụt cổ.
Hết giờ tự học buổi tối, Diêu Chiêu để ý Mạnh Tư Trình đi lên tầng 4 một chuyến, có vẻ tâm trạng khá khẩm hẳn.
Hóa ra lên tầng 4 để thay quần áo à?
Ai mang quần áo cho cậu ta nhỉ?
Diêu Chiêu thử ngẫm kĩ hơn, lập tức nhớ ra tiết thứ 2 giờ tự học, giáo viên chủ nhiệm vào lớp kiểm tra, còn đứng lại chếch phía sau Mạnh Tư Trình một hồi.
Đảm bảo là chủ nhiệm phát hiện nỗi khó xử của cục vàng, cấp đồng phục mới ngay trong tối luôn.
Diêu Chiêu gật gù, chính xác, chủ nhiệm lớp họ sẵn sàng làm tất cả vì Trạng nguyên.
Mạnh Tư Trình đứng đằng sau cửa sổ kính của cửa hiệu, chậm rãi chọn sách.
Chờ bóng người ngồi xổm dưới gốc cây bước ra, cậu ta mới cầm sách đi tính tiền, từ từ bám theo.
Tống Hề Đào sao vậy nhỉ? Ngồi xổm đó làm gì? Có ai chặn đường cậu ấy ở cổng à?
Mãi đến khi đưa người ta về tận nhà, Mạnh Tư Trình vẫn còn nguyên thắc mắc.
Móc điện thoại xem thử, Tống Hề Đào nhắn cho cậu ta một tin.
[Hôm nay tớ trông thấy bóng lưng cậu… chưa thấy mặt đâu!]
Mạnh Tư Trình: “…”
Cậu ta nghĩ tới câu hỏi “Đợt thi tháng rồi cậu có tiến bộ không” Tống Hề Đào viết trên đề.
Nào đưa quần áo nào quan tâm thành tích, giống người nhà hơn cả người nhà.
Dạy kèm có phí: [Không còn không gian tiến bộ nữa.]
Nhận được tin nhắn trả lời, Tống Hề Đào ngó điện thoại đăm đăm, bỗng chốc nhớ ra số 1 thường trú của khối là Mạnh Tư Trình, có nhân vật siêu b**n th** chắn ngang đằng trước, các vị trí sau cạnh tranh quyết liệt, công nhận không gian tiến bộ hẹp hòi thật.
Nhưng chẳng lẽ không thể thử thách một xíu thật ư?
Ánh mắt Tống Hề Đào xoay chuyển, cậu ngồi vào bàn làm hết một đề, sau đó im ỉm giở đáp án tự túc đối chiếu khoảng tầm 1/3, sửa hết câu sai thành câu đúng. Làm vậy là bớt được 1/3 khối lượng công việc cho bạn ưu tú rồi.
Với cả, cũng chứng minh được là mình đã tiến bộ! Một công đôi việc!
Cậu cẩn thận thao tác một lần, vinh dự nhận lời phê:
[Tỉ lệ chính xác cao lạ thường.]
“…”
Cậu không được phép tình cờ biết làm hết mấy câu này hở?
Tống Hề Đào trề môi làm đề, Khương Lạc bên cạnh lia ánh nhìn săm soi sang: “Đào, có phải mày thuê ai dạy 1:1 không đấy? Tao để ý lâu rồi, mày chỉ làm riêng các câu đã khoanh thôi. Thầy còn nhận học sinh không? Cho tao bái sư với nào.”
Tống Hề Đào cứ như bị giẫm phải đuôi: “Không nhận nữa! Các thầy cô khác đầy người giỏi mà! Mày học người khác đi, tao chỉ chia sẻ đề cho mày được thôi.”
Bản thân bạn ưu tú cũng là học sinh lớp 12, kèm thêm 1:1 đã vất vả lắm, bắt kèm 1:2 nữa thì bạn ý chết mệt à? Nhỡ tổng điểm cậu với Khương Lạc tiến bộ cộng lại mà chưa bằng số người ta thụt lùi mới đáng sợ ấy.
À đúng nhỉ, chẳng biết bạn còn nhận dạy ai khác không? Liệu một mình bạn có thầu nổi không?
Khương Lạc vô tội: “Mày đừng làm như kiểu tao cưa mất vợ mày thế.”
Cậu ta hóng hớt theo lệ thôi, ai chẳng biết lớp 12 có thể mời thầy cô nổi tiếng dạy thêm, mỗi tội cậu ta không hiếu học thế, chỉ theo học chính khóa ở trường mà vẫn lười nhác lê la đôi mách.
Cậu ta lại xán vào: “Mày lên lớp nghe giảng, tan học về nhà còn kèm thêm, dồi dào năng lượng thật chứ, làm tao nghĩ đến một người.”
Tống Hề Đào: “Ai?”
Khương Lạc: “Mạnh Tư Trình đó, thấy bảo bố mẹ cậu ta xếp cho cậu ta đến công ty thực tập kia kìa. Mày biết gia thế Mạnh Tư Trình chưa? Nhà họ Mạnh đấy, trụ sở chính là cái tòa sát bờ sông, cơ mà nhà cậu ta chủ yếu là ông bác nắm quyền, trông hạng nhất trường mình ghê gớm vậy chứ bố mẹ thì kém tắm lắm!”
Tống Hề Đào ngạc nhiên: “Tao tưởng là giỏi giang di truyền ấy.”
Khương Lạc: “Không di truyền, ông nội cậu ta kiểu quả quyết, bố mẹ Mạnh Tư Trình thì lèo tèo làng nhàng, thế là ông nội mặc kệ hai vợ chồng họ luôn.”
“Thấy Mạnh Tư Trình có vẻ sáng sủa, ông bố bà mẹ mới cố cài cắm Mạnh Tư Trình vào trụ sở chính sớm nhất có thể, tranh thủ lúc ông cụ già chưa chết để phân bổ lại quyền hành.”
“Bây giờ thì làm sao Mạnh Tư Trình chơi lại nổi cha con nhà bác cả đây! Quá nóng vội! Nhồi nhét con trai lớp 12 đến công ty để bị hội cáo già xoay mòng mòng chắc?”
Tống Hề Đào thoáng suy tư: “Tao thấy Mạnh Tư Trình cũng đỉnh lắm mà.”
Khương Lạc muốn tán dóc tiếp mà thấy Tống Hề Đào đã chìm đắm làm đề.
Đào, hồi trước mày có như này đâu??
“Bé Đào, đừng bảo mày crush bạn nữ học giỏi nào nhé?”
Tống Hề Đào: “Đang làm đề, đừng nhố nhăng.”
Khương Lạc “Hứ” một tiếng: “Vừa khéo tao có một tin vỉa hè động trời, không kể cho mày đâu.”
Tống Hề Đào thèm vào nghe.
Thế là Khương Lạc phải ép mình nín nhịn – cậu ta nghe bảo hoa khôi lớp A2 Lý Tĩnh thích Tống Hề Đào, định viết thư tình cho Tống Hề Đào đây này!
Lý Tĩnh học hành giỏi giang, Đào lớp họ giờ đang phấn đấu thế, cũng đẹp đôi ghê.
Hôm nay Tống Hề Đào để hẳn 3 quyển đề tổng hợp dày cộp ở phòng uống nước, kẹp 2000 tệ bên trong quyển đề toán.
[Tớ bao độc quyền cả tháng được không? Cậu đừng làm thêm việc khác, tránh phân tâm.]
Cậu có tiền tiêu vặt rồi cả tiền mừng tuổi, nhỡ túng lắm thì cậu mượn thêm tiền mừng tuổi của em gái Tống Nhạn Lý cũng được.
Mình đúng là thiên tài mà.
[Chỉ kèm mỗi cậu thôi.]
Khóe môi Tống Hề Đào chưa kịp cong lên thì câu tiếp theo đã tới.
[Mục tiêu là cải thiện cho cậu lên 120 điểm.]
Hàng trăm luôn!
Con ngươi Tống Hề Đào run run, còn dư 20 điểm so với mốc hàng trăm chứ!
Liệu có đánh giá cậu hơi cao quá không ta?
Cậu dè dặt rón rén trả lời: [Nhỡ thi không đạt mốc 120 điểm thì sao, cậu sẽ giận ư?]
[Cậu làm được.]
Tống Hề Đào không hiểu giữa hai người họ bạn ưu tú tự tin về ai hơn nữa, cắn răng bước tiếp theo tiến độ bạn ưu tú bố trí.
Phòng uống nước tựa một ngăn tủ bí mật, bước vào rồi bước ra, nếu ta gấp được thời gian thì cậu đã gặp mặt bạn ưu tú ở đây tới 300 lần.
Song thời gian mãi mãi tiến lên, giống những nút thắt lần lượt nối tiếp trên một sợi dây thừng, hai người họ không gặp mặt chứ muỗi thì có thể cắn được cả cậu cả bạn ưu tú.
Hóa ra phòng uống nước cũng có muỗi, cậu vào một chuyến đã bị đốt hẳn hai nốt.
Tống Hề Đào gãi khuỷu tay, mua luôn thuốc xịt muỗi phun tứ tung trong phòng, theo quan sát của cậu, bình thường nửa tiếng sau khi cậu đi bạn ưu tú sẽ đến lấy bài.
Vừa khéo thuốc xịt muỗi cần để 30 phút.
Cậu đặt lọ xịt muỗi trên bàn phòng uống nước, xong còn được giáo viên biểu dương vì làm việc tốt, định thanh toán chi phí cho cậu.
Tống Hề Đào khiêm tốn: “Không cần đâu ạ, em mang ở nhà đến thôi ạ.”
Vài ngày trôi đi, lúc vào phòng uống nước nộp bài tự dưng Tống Hề Đào phát hiện bóng đèn bị cháy, cậu lo tầm giờ tự học buổi tối bạn ưu tú đến không nhìn rõ sẽ vấp chân phải ghế, bèn gọi luôn cho quản lý hậu cần điện của trường yêu cầu thay bóng đèn, nếu không cậu sẽ tự thay.
Phòng hậu cần trả lời cậu bằng giọng tương đối bất lực: “1 tiếng trước có bạn phản ánh rồi, sẽ phái người sang sửa ngay.” Sao đứa nào đứa nấy cũng đòi táy máy điện đóm thế, đây là việc cho học sinh làm được chắc?
Tiếp tục mấy hôm, Tống Hề Đào phát hiện người phụ trách trực nhật quét dọn phòng uống nước trốn việc, để mặt bàn bụi mù, cậu bắt tay dọn dẹp bụi bặm ngay tắp lự, còn bê thêm chậu cây ở nhà tới.
Chủ nhiệm lớp nhìn Tống Hề Đào đầy ngờ vực: “Sao dạo này em nhiệt tình mấy vụ trang hoàng sửa sang nhỉ?”
Tống Hề Đào vâng dạ lấp lửng: “Một cách giải tỏa áp lực thôi ạ.”
Tháng 3 hoa đào nở, hồng phớt rực cả vùng.
Hiện tại đi lên cầu thang Tống Hề Đào cũng nhảy gộp mấy bước cho tiết kiệm thời gian, má cứ đỏ ửng.
Tháng 4 hoa đào tàn, ra quả đào lông nhỏ.
Tống Hề Đào trở thành ngôi sao tiến bộ của lớp, giáo viên bảo cậu chia sẻ kinh nghiệm mà cậu ấp a ấp úng, bị cả lớp ồ lên trêu có phải bạn gái đốc thúc ép học không?
“Tất nhiên là không rồi!”
Tháng 5 quả đào đổi màu xanh chát, tắm nắng chuyển dần sang hồng hào.
Điểm của Tống Hề Đào kẹt cứng ở mốc 90, sống chết không lên được 100 chứ đừng nói gì đến 120.
Bản thân cậu thì thỏa mãn vô cùng, đủ cho cậu đỗ đại học rồi.
Nhưng đại khái hẳn bạn ưu tú hơi đau tim, nửa đêm nhớ đến Tống Hề Đào cũng khao khát đạt mốc 120.
Tuy từ đầu đến cuối bạn không nói gì cả, Tống Hề Đào vẫn lờ mờ cảm giác được bạn ưu tú có phần nản chí.
Tháng 6 đào mật mọng nước.
Lần trao đổi cuối cùng giữa Tống Hề Đào và bạn ưu tú dừng lại ở ngày 1/6, câu cuối cùng là:
[Kết thúc dạy kèm, thi cho tốt nhé.]
Ảnh đại diện QQ của đối phương biến thành màu xám.
Câu “Chờ thi xong mời cậu ăn một bữa được không” Tống Hề Đào muốn hỏi vẫn cứ nấn ná trong lòng, sau cùng cậu ngại chưa nói ra.
Tiền trao cháo múc, thôi đừng cố chấp bóc trần danh tính đối phương đã muốn giấu giếm thì hơn, tránh tổn thương lòng tự ái của người ta.
Tống Hề Đào và Khương Lạc cùng đi xem chỗ ngồi ở địa điểm thi, hai đứa ở hai tầng khác nhau.
Sáng mùng 7 thi Ngữ văn, Tống Hề Đào thảng thốt phát hiện ra một việc, bàn của Mạnh Tư Trình ở ngay vị trí chếch bên phải đằng sau cậu, cách khoảng 3 m.
Trước giờ thi Toán buổi chiều, Khương Lạc cố tình ngắm nghía kĩ lưỡng dung mạo ổn áp của Tống Hề Đào: “Để tao đóng khung bộ dạng tươi tắn của mày bây giờ đã nhé.”
Xong bước vào đón chờ sự hủy hoại từ toán học ha.
Trùng hợp Tống Hề Đào đi lên cầu thang, đi vào phòng thi cùng lúc với Mạnh Tư Trình, suốt quãng đường cậu theo sát “Điểm Toán Tối Đa”, duy trì khoảng cách chưa tới 1 m, ra sức hít hà mấy hơi.
Theo cách nói của Khương Lạc thì là cố hấp thu ít số đỏ.
Hít thêm tí nữa, hít mạnh vào.
Đang cất đồ dùng cá nhân ở ngoài phòng, bỗng Mạnh Tư Trình hỏi: “Căng thẳng à?”
Tống Hề Đào: “Đâu có.”
Mạnh Tư Trình: “Tự dưng quên mất công thức nào?”
Tống Hề Đào: “Đâu có.” Cậu hỏi đột ngột vậy thì không chỉ một công thức thôi đâu.
Mạnh Tư Trình: “Vào thôi.”
Tống Hề Đào cúi gằm bước vào, trong khi giang hai tay để kiểm tra mới chợt nghĩ, cậu thân với Mạnh Tư Trình thế từ bao giờ ấy nhỉ?
Tình nghĩa từ lần nghe giảng thử trước đó ư?
Mạnh Tư Trình cũng tốt bụng ghê, còn quan tâm tới cả bạn cùng trường gặp nhau có đúng một lần nữa.
3 giờ đúng, kiếp nạn của Tống Hề Đào bắt đầu.
Đề toán phát xong, Mạnh Tư Trình chưa vội làm mà đọc lướt một lượt trước, đầu đã ước lượng được đại để điểm của Tống Hề Đào.
Ngước mắt lên, bắt gặp Tống Hề Đào đang gãi má, động tác vô thức chứng tỏ cậu bối rối.
??
Mới câu 2 đã tắc tị rồi hả?
Mạnh Tư Trình cúi đầu nhìn thử đề bài, tính vector, dạng bài tương tự giảng nhiều lần lắm rồi mà.
Cả đời này cũng bó tay với môn toán của Tống Hề Đào.
Mạnh Tư Trình thở dài trong câm lặng.
Lần này không giúp được gì Tống Hề Đào nữa.
Reeng reeng ——
Hết giờ thi, Tống Hề Đào dừng bút, chờ giáo viên đếm đủ số bài thi cho về là cậu xông thẳng ra ngoài đầu tiên.
Aaaaaaaa tâm thế tan nát sao lại kẹt ngay câu 2 thế này, may mà về sau bình tĩnh lại được.
Cậu không muốn nghe mọi người đối chiếu đáp án đâu! Cậu không muốn biết mình sai bao nhiêu rồi đâu! Tống Hề Đào cậu đây! Từ giờ trở đi sẽ không dính dáng toán tiếc gì nữa!
Cuối cùng Tống Hề Đào cũng thành công cởi trói, cậu tháo chạy khỏi căn phòng thi ngập tràn bài làm môn toán bằng tốc độ nhanh nhất có thể.
Mỗi tội chạy vẫn hơi chậm.
Một bạn cùng lớp với Mạnh Tư Trình gần như cấp tốc xộc sang hỏi cậu ta: “Đại ca, câu cuối cùng trắc nghiệm chọn gì đấy? Tao khoanh bừa C.”
Tống Hề Đào thình lình bịt tai lại, không nghe không nghe ——
Mạnh Tư Trình trông theo bóng lưng hệt con thỏ của cậu, hồi sau mới đáp: “B.”
Bạn cùng lớp khoanh bừa gào khóc: “Ối —— đại ca, sao mày mà cũng thở dài thế?”
Mạnh Tư Trình: “Không sao.”