Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 15: Mạnh Tư Trình quên sạch rồi hả?

Trước Tiếp

Tống Hề Đào tưởng 7 năm qua đi mình đã lãng quên tướng mạo Mạnh Tư Trình từ lâu lắm.

Song chỉ cách có 5 bước, từng cảnh tượng quá khứ hiện lên hệt bộ phim đang chiếu, gương mặt nam chính vẫn cứ rõ nét như ngày hôm qua.

Cùng họ Mạnh, còn chẳng cần đến đoạn trùng hợp vẻ ngoài tương tự.

Bởi trên đời sẽ không có người thứ hai vừa đẹp trai vừa giỏi toán tới độ ấy đâu.

[Cậu không bao giờ muốn nhìn thấy Mạnh Tư Trình nữa]

Ông trời hoàn toàn không nghe thấy lời thề của cậu ư?

Khoảnh khắc này đây nhằm tránh các hình ảnh kí ức lộn xộn bất ổn tấn công đại não, thậm chí cậu còn phải cố nhớ lại số dư thẻ ngân hàng, liệu cậu có tiền mua thêm cho Tống Đu Đủ căn nhà ở khu đúng tuyến trường khác không nhỉ?

Tạm thời thì không.

Căn nhà mới mua tự dưng chẳng ngon lành nữa.

Bắp chân Tống Hề Đào lẩy bẩy, cậu chỉ muốn lùi lại hai bước bỏ ra hành lang nhảy ngay lập tức, song chắc là trường cũng sợ học sinh nhảy lầu, toàn bộ lan can đều được rào kín.

Không kịp làm gì đâu, Mạnh Tư Trình đã trông thấy cậu rồi.

Câu đầu tiên phải nói gì đây? Hế lô, cậu còn nhớ mình không à?

Tống Hề Đào chớp mắt một cái thật mạnh.

Mở mắt ra, Mạnh Tư Trình vẫn đang ngồi yên tại chỗ đầy xa cách.

Tống Hề Đào đành xem cái chết nhẹ tựa lông hồng để bước tới gần, năm ấy đi ra khỏi phòng Mạnh Tư Trình cũng chẳng trầm trọng như giờ.

Mạnh Tư Trình: “Ngồi đi.”

Tống Hề Đào ngồi xuống cứng ngắc.

Tình huống kiểu gì ấy nhở, cậu lén lút sinh con trai của Mạnh Tư Trình, xong rồi quả Đu Đủ này thi được 28 điểm, góp phần bưng cậu ra trước mặt Mạnh Tư Trình.

Trước đó Tống Hề Đào đã chuẩn bị sẵn cách thức đóng vai một phụ huynh điềm tĩnh bình thản học cao lịch sự, sau đó về nhà còn bốc phét với Đu Đủ là mình chẳng sợ thầy toán chút nào hết… Giờ thì quên béng bằng sạch, cậu ngó đăm đăm bộ móng tay cắt tròn mượt mà của mình không dám ngẩng đầu, chẳng giống phụ huynh mà giống học sinh bị triệu tập lên văn phòng hơn.

Chắc cậu ta không có ấn tượng gì về chuyện đêm ấy chứ nhỉ? Nếu không với tính Mạnh Tư Trình thì hôm sau kiểu gì cũng phải trò chuyện cùng cậu đàng hoàng.

Đã 10 năm kể từ ngày thi đại học, buổi tiệc sinh nhật Diêu Chiêu lần trước cả hai cũng chỉ chạm mặt qua loa, suốt 7 năm tiếp đó hàng bao bạn học cũ đều chìm nghỉm theo dòng thời gian, gặp nhau chẳng khác người dưng kẻ lạ.

Không sao đâu, chưa chắc Mạnh Tư Trình đã nhớ cậu, hai người họ còn chẳng phải bạn cùng lớp nữa là.

Tống Hề Đào gom góp dũng khí ngẩng mặt, trùng hợp chạm mắt luôn với Mạnh Tư Trình.

Thế là cậu lại hoảng, sao Mạnh Tư Trình lại nhìn cậu thế.

“Chào, chào thầy thầy Mạnh, tôi là ba của Tống Mộc ạ.”

Ngón trỏ và ngón cái Tống Hề Đào vê vải quần, miệng lắp bắp, đầu cúi gằm, đột nhiên cậu nhìn thấy nhớ ra bộ quần áo cấp 3 mình đang mặc, mắt mũi tối sầm, không chịu được phải tiện tay cấu đùi một phát.

Ai mượn mày mặc quần áo cấp 3 này! Người tính không bằng trời tính, như này chẳng quá hỗ trợ Mạnh Tư Trình hồi tưởng thanh xuân hả!

Có khi vốn dĩ người ta chả nhận ra đâu, trông mình cưa sừng làm nghé mới ấn tượng ấy chứ.

Mạnh Tư Trình: “Cậu căng thẳng lắm à?”

Tống Hề Đào tiếp tục thấy câu này quen quen, cậu thử nhớ kĩ hơn, hình như trước giờ thi toán họ gặp nhau bên ngoài phòng thi, Mạnh Tư Trình hỏi có phải cậu căng thẳng không.

Rõ ràng hai người đâu tiếp xúc là mấy, sao mà có nhiều nút giao kí ức vậy nhỉ?

Bỗng Tống Hề Đào bình tĩnh hẳn lại.

Mạnh Tư Trình đâu phải ma mãnh quỷ quái gì để cậu phải căng thẳng, Mạnh Tư Trình chỉ là một người thầy tốt 17 tuổi thì say sưa giúp bạn, 27 tuổi thì trách nhiệm nghiêm túc thôi.

Tống Hề Đào: “Lần đầu bị gọi phụ huynh nên cũng hơi hồi hộp.”

Mạnh Tư Trình đứng dậy: “Thế uống cốc trà cho bình tĩnh nhé.”

Tống Hề Đào xua tay: “Không cần không cần.” Nói nhanh về nhanh đi, pha trà thì phải uống đến lúc nào cơ chứ.

Mạnh Tư Trình mở ngăn kéo chọn một túi trà lá, quay sang trái vào phòng uống nước, ngâm trà vào ấm dùng chung.

Tống Hề Đào hết cách ngăn trở, tranh thủ lúc Mạnh Tư Trình quay lưng lại với cậu cậu mới dám quan sát.

8 năm trước Mạnh Tư Trình hơi lạnh nhạt khó gần thôi chứ thực tế cực kì tốt bụng, hiện tại ngũ quan đã toát ra thêm vẻ nghiêm nghị, có phần đáng gờm.

Cậu bất giác nghĩ đến tin đồn nọ, tống cha ruột vào tù gì gì, do phải trải qua những sự việc không hề dễ chịu nên mới thay đổi như giờ ư?

Tống Hề Đào cắn răng, quái lạ, sao chuyện liên quan tới Mạnh Tư Trình mình cứ nhớ rõ thế.

Cơ mà hình như Mạnh Tư Trình hoàn toàn chẳng nhớ cậu à?

Tống Hề Đào sờ mặt mình, tuyệt đối không phải gương mặt người qua đường mờ nhạt, bao năm nay cũng đâu khác biệt lắm.

Mạnh Tư Trình quên sạch rồi hả?

Tống Hề Đào chợt phát hiện được một ưu điểm của mình so với Mạnh Tư Trình: sinh nhật Diêu Chiêu hồi đó có mấy người đến dự, lần lượt là ai, cậu đều nhớ hết đấy nhé.

Phòng uống nước.

Mạnh Tư Trình chống hai tay vào đảo bếp, nhắm mắt hòa hoãn chốc lát.

3 ngày nay anh đã gặp gần 10 phụ huynh, mỗi người một vẻ, có 3 vị phụ huynh rơm rớm nước mắt rời văn phòng.

Bà nội Trương Tiểu Quần quấy phá rầm rộ, anh nói một câu “Xin cứ việc khiếu nại”, bà cụ vờ khóc lên giọng đòi báo cáo ngay trước mặt các giáo viên khác luôn.

Bố Lý Vi Ân thì là luật sư tập đoàn Mạnh Nguyên, trông thấy Mạnh Tư Trình tưởng nhầm thành cấp trên nhà mình Mạnh Xế Chử, áp lực công việc khổng lồ, trao đổi được một hồi thì suy sụp xừ mất.

Bố Chương Uy làm nội trợ toàn thời gian, đa sầu đa cảm, do con trai nghịch quá không quản lý được thành ra rơi lệ giữa văn phòng.

Đối diện với các phụ huynh tâm trạng Mạnh Tư Trình tuyệt nhiên không dao động, nhưng khi Tống Hề Đào xuất hiện ở cửa anh lại bị ảnh hưởng tới độ phải mượn cớ pha trà cho bình tĩnh.

Người giám hộ của Tống Mộc tên Tống Hề Đào, anh đã biết từ lúc gọi điện hôm qua.

Gia đình đơn thân.

Quá trẻ tuổi, bộ dạng chẳng khác nào đám học sinh cấp 3 anh đang dạy.

Mạnh Tư Trình ngước mắt mặt không biểu cảm, đăm đăm đọc tấm bảng Xây dựng tác phong và đạo đức nhà giáo trên tường.

Tống Hề Đào chờ 7 phút như ngồi bàn chông, cuối cùng Mạnh Tư Trình cũng pha trà mang ra.

“Ở trường Tống Mộc rất ngoan, việc này không có gì phải bàn, chủ yếu là thành tích của em ấy.”

Trái tim Tống Hề Đào lại thấp thỏm lửng lơ.

Mạnh Tư Trình chuẩn bị nói đến thành tích của Tống Đu Đủ. Ông bố điểm tối đa sắp sửa bình luận về đứa con trai 28 điểm toán của cậu ta rồi kìa.

Tống Hề Đào không thể gạt thân phận của Mạnh Tư Trình đi, chỉ lắng nghe đánh giá của đối phương trong tư cách thầy giáo thôi được, nói thật lòng cậu quan tâm góc nhìn từ Mạnh Tư Trình lắm chứ.

Mạnh Tư Trình bày sách bài tập và vở bài tập về nhà nộp hàng ngày của Tống Mộc ra, phát hiện mình không tài nào chất vấn thẳng thừng “Trước giờ không kèm cháu làm bài tập à” như trong điện thoại nữa.

Đành đẩy chỗ bài tập về phía Tống Hề Đào.

Tống Hề Đào trông chứng cứ phạm tội trước mắt, những dấu X đỏ tươi hệt những lằn roi vả lên mặt cậu, thoáng chốc hai má cậu đã bỏng rát.

“Tôi…”

Mạnh Tư Trình chừa lại cho cậu ít thể diện: “Cậu xem trước đi, đây là bài tập mới nộp sáng nay.”

Tống Hề Đào từng có trải nghiệm nghe Mạnh Tư Trình giảng bài ở hành lang năm lớp 12, cậu sợ mình lại xuất hiện tình trạng nước đổ đầu vịt, phải cấu đùi cụp mắt đọc thử.

Tối qua cậu đã kèm nghiêm túc lắm thật mà!

Ặc, sao câu này lại sai?

Tống Hề Đào chộp lấy quyển vở, ngó nó bằng vẻ không dám tin.

Đề bài cũng là nhìn hình viết công thức.

[2 bó bút chì] – [] = [3 chiếc bút chì]

Cách giải là đếm số lượng bút chì xong thực hiện phép trừ, điền vào chỗ trống.

Ở đây Tống Đu Đủ điền [14].

Đơn giản lắm mà.

Tống Hề Đào e dè hỏi thử: “Đáp án là bao nhiêu ạ?”

Mạnh Tư Trình: “17.”

Tống Hề Đào suy ngược lại, nghĩa là 2 bó bút chì có 20 chiếc, cậu phân bua rất yếu ớt: “Không phải một bó 9 cái một bó 8 cái sao ạ? Cộng lại là 17 – 14 = 3, tôi tận mắt xem cháu nó đếm mà.”

Mạnh Tư Trình tương đối bất lực: “Chưa ai nhắc cậu là hễ đề bài xuất hiện một bó bút chì thì sẽ mặc định số lượng bằng 10 cái, không cần đếm à.”

Tống Hề Đào như sét đánh giữa trời quang, có ai đâu, cậu tốt nghiệp lâu như thế rồi làm sao biết được quy tắc ngầm của lớp 1 nữa, thấy mỗi lần Tống Mộc lại đếm ra một số khác nhau cậu còn tưởng là người ta ra đề lắt léo.

Cậu bàng hoàng nhìn chòng chọc vào bó bút, nheo mắt đếm nhẩm hai lượt, nhận ra đúng là 10 chiếc thật.

“…”

Sơ suất quá, cậu chưa từng ngờ thế này Đu Đủ cũng đếm sai cho được.

Mạnh Tư Trình nói: “Chắc chắn trên lớp cô Hạ đã nhấn mạnh nhiều lần việc một bó bằng bao nhiêu, rõ ràng Tống Mộc chưa hiểu chưa nhớ và cũng chưa nói cho cậu.”

Bỗng nhiên Tống Hề Đào thấu hiểu căn nguyên khiến một số cha mẹ đi họp phụ huynh về lại muốn đánh con rồi.

Mạnh Tư Trình thiên tài thực sự, sao bảo trước nay toàn dạy cấp 3 cơ mà, sao mới xuống dạy cấp 1 có hai hôm đã tìm ra ngay quy luật cậu mất một năm vẫn mù mờ.

Mạnh Tư Trình đã nhận diện được đại khái nhược điểm của Tống Hề Đào nằm ở đâu, tại sao kèm rồi vẫn như chưa kèm.

“Cậu cần học lại chương trình lớp 1 cho hệ thống hơn.”

Tống Hề Đào gật đầu “Ừm ừm” lia lịa, giờ cậu chỉ muốn tẩn thằng con cậu.

Mạnh Tư Trình: “Đọc đề tiếp đi.”

Dứt lời bản thân anh cũng ngơ ngẩn.

Anh chưa hề có tiền lệ giảng bài cho phụ huynh, bày vở bài tập ra chỉ nhằm trình diễn chứng cứ để Tống Hề Đào xem.

Tống Hề Đào nhìn xuống câu sai tiếp theo, đột nhiên sững sờ, câu hai ông bố một đứa con bị khoanh hẳn bằng bút đỏ.

!!!

Giờ phút này đây trông đáp án tuyệt đối đáo để của mình mà cậu tưởng đang nhìn lời khai đóng dấu mực đen giấy trắng, miệng he hé, người bình thường sao có thể nghĩ tới đoạn hai ông bố, nó sẽ không làm Mạnh Tư Trình liên tưởng gì đó chứ hả?

“Câu này, câu này…” Tống Hề Đào căng thẳng túa cả mồ hôi.

Quan sát cái Mạnh Tư Trình biết ngay câu này do Tống Hề Đào hướng dẫn thật: “Sao lại nghĩ được tới đoạn có hai ông bố thế?”

Tống Hề Đào: “Ý tưởng bộc phát.”

“…” Mạnh Tư Trình, “Điều kiện đề bài cho bị lỗi, không cần để ý.”

Khoảnh khắc ấy Tống Hề Đào cảm giác Mạnh Tư Trình nói năng uy tín thực sự, dõng dạc khí phách, mẫu người như Mạnh Tư Trình mới dám tuyên bố đề bài bất hợp lý, đám học sinh dốt bọn họ thì chỉ dám nghi ngờ bản thân bất ổn thôi.

Đề toán đáng ghét, chỉ tổ bắt nạt kẻ yếu chứ xin kiếu kẻ mạnh, Mạnh Tư Trình đỉnh phát bực lên được.

Cậu còn sai một câu tính toán bình thường nữa, có lẽ do mất tập trung không chú ý Đu Đu tính nhầm.

Câu cuối cùng trong bài là đề Olympic toán thuộc dạng “Nâng cao năng lực”, trước nay hai cha con đều bỏ qua không làm, giáo viên cũng không truy cứu.

Song Mạnh Tư Trình lại định dạy cậu: “Dạng đề này không khó, chỉ cần nắm vững một mẹo, cứ nằm giữa thì điền số trung vị…”

Tống Hề Đào ngồi yên nghe giảng, cấu lòng bàn tay, lo triệu chứng bệnh dị ứng với giọng Mạnh Tư Trình của mình sẽ tái diễn…

Ngày trước cậu bị Mạnh Tư Trình say rượu cưỡng chế giảng bài, bây giờ rõ ràng người ta tỉnh táo mà cậu vẫn chẳng trốn thoát được cánh cửa kia.

Tống Hề Đào ngước mắt liếc Mạnh Tư Trình, Mạnh Tư Trình muốn dạy cậu ư? Nhưng thời điểm đỉnh cao IQ của cậu là lớp 12 Mạnh Tư Trình cũng đâu dạy nổi.

Ban đầu nghe giảng lùng bùng có thể phủi đít bỏ đi, bây giờ còn lơ tơ mơ thì mất mặt Đu Đủ quá, biết đâu Tống Hề Đào quá dốt sẽ làm Mạnh Tư Trình đánh giá Tống Đu Đủ hết thuốc chữa theo.

Một khi giáo viên dạy toán bỏ cuộc với học sinh, vậy tức là toi đời thật rồi.

Nhiệm vụ hàng đầu trước mắt, buộc phải giấu được cái dốt của mình.

Tống Hề Đào vờ như mình hiểu hết, nhưng ánh mắt đã bán đứng cậu.

Mạnh Tư Trình đan mười ngón tay đặt trên bàn, giống tư thế đàm phán.

“Có những khi không thể kèm cặp đề bài lớp 1 bằng cách tư duy của lớp lớn hơn được, trước khi kèm Tống Mộc tốt nhất cậu nên tự học cho vững đã.”

Tống Hề Đào vội nhấn mạnh: “Về tôi sẽ học hành cẩn thận ạ.”

Mạnh Tư Trình lấy một quyển sổ trong ngăn kéo ra, “Đây là toàn bộ dạng đề và các điều cần chú ý khi làm đề toán lớp 1, cậu cầm về đọc thử.”

Rõ ràng đây chính là ghi chép Mạnh Tư Trình tự tổng hợp sau khi tiếp nhận môn toán khối 1.

Nhìn quyển sổ với 3 màu mực đan xen, Tống Hề Đào thình lình nhớ lại chỗ bài vở mình từng được bạn ưu tú chữa cho năm ấy, học sinh giỏi trên đời cùng một nguồn mà ra, bố cục ghi chép của các bạn cũng giống nhau luôn ạ.

“Cảm ơn.”

Tống Hề Đào cảm ơn chân thành tận đáy lòng, miệng lập tức buột thốt lên câu “Vậy xin phép không quấy rầy thầy Mạnh nữa, về nhà tôi nhất định sẽ nghiên cứu nghiêm túc.”

Mạnh Tư Trình nói: “Có gì không hiểu mai có thể ghé hỏi tôi, cũng tầm giờ này.”

Thứ 7 cấp 3 vẫn phải học, Mạnh Tư Trình vẫn ở lại trường.

Tống Hề Đào gật đầu: “Cảm ơn.”

Nhưng đảm bảo cậu không đến nữa đâu ạ.

Cứ lặp lại cảnh tượng này thì đáng sợ lắm, cậu lo Mạnh Tư Trình giảng một hồi xong tự nhiên khôi phục trí nhớ mất.

Tiếng chuông hết tiết đã reo từ 10 phút trước, hôm nay Tống Hề Đào dặn Tống Đu Đủ đừng ra cổng mà ở yên trong lớp chờ cậu.

“Thế, tôi qua đón cháu đây.”

Mạnh Tư Trình: “Cứ tự nhiên.”

Tống Hề Đào bình tĩnh rời khỏi văn phòng, sau đó cậu co cẳng chạy biến xuống tầng như kiểu bị ma đuổi theo sau.

Cậu chạy liền một mạch đến lớp Tống Đu Đủ, trông thấy Tống Đu Đủ đang ngồi làm bài tập cùng Hoắc Quyết.

Trái tim Tống Hề Đào mềm xèo, chẳng muốn tẩn con trai nữa đâu.

“Đu Đủ.”

“Ba! Ba ơi ba vẫn ổn chứ ạ?” Tống Đu Đủ ân cần chạy lại nhìn vào mắt ba, “Ba có bị mắng khóc nhè không?”

“Không nha.” Tống Hề Đào chỉ suýt khóc vì sợ thôi.

“Ba đã bảo ba không sợ thầy giáo lớp con đâu mà, với cả thầy Mạnh là người rất tốt bụng.” Tống Hề Đào bắt đầu phải nghi ngờ độ tin cậy của mẩu tình báo từ Tống Đu Đủ, “Trước đó có ai khóc vì bị mắng thật hả?”

Trông Mạnh Tư Trình có giống dạng đi mắng người khác không?

Hoắc Quyết chững chạc nói với Tống Hề Đào: “Thật đấy ạ chú Tống, bọn cháu đều nhìn thấy ạ.”

Tống Hề Đào: “Vậy chắc là hai phụ huynh đó sợ thầy thôi, chú không sợ. Sắp mưa rồi, đi, mình tranh thủ về nhà thôi.”

Tài xế đưa đón Hoắc Quyết chờ ở cổng, trời đã bắt đầu đổ mưa lắc rắc, tài xế hỏi thăm: “Cậu Tống, hay là để Tống Mộc lên xe chung luôn ạ?”

Tống Hề Đào đưa mắt hỏi ý kiến Tống Đu Đủ.

Tống Đu Đủ lắc đầu: “Cháu cảm ơn chú Trương ạ, cháu đi chung với ba cơ.”

Tống Hề Đào cười nói: “Cảm ơn, không cần phiền anh đâu, hôm nay cảm ơn Hoắc Quyết đã ngồi chờ chú cùng Đu Đủ nhé.”

Hoắc Quyết: “Không có gì ạ chú.”

“Ba ơi, con không đội mũ bảo hiểm được không?” Tống Đu Đủ muốn tắm mưa.

Tống Hề Đào: “Không được, không an toàn.”

Tống Đu Đủ theo ba đi lấy xe, đội mũ vào rồi trèo lên yên sau.

Mùa hè dầm mưa một xíu xiu không sao cả.

Tống Đu Đủ ham tắm mưa từ nhỏ, tận hồi còn chưa biết nói đã biết ghét ở nhà, thấy trời mưa chỉ ngay ra ngoài trời ê a bi bô đòi đi xem, toàn bộ xe đẩy của bé đều phải có mái che vòm.

Không cho ra ngoài thì bò sang ban công áp mặt vào cửa kính, hai tay bám lấy cửa kính đúng kiểu em bé ngồi tù hóng gió, giương mắt thiết tha trông ngóng bầu không.

Tống Hề Đào đành mở ô cho bé ra ngoài chơi, lấy chữ “Mộc” làm tên bé, ghi nhớ những cơn mưa từng xối ngang người mình.

(*chữ Mộc 沐: có nghĩa tắm gội, gột rửa, thấm nhuần; ngoài ra còn đồng âm khác nghĩa với chữ mộc 木 trong ‘mộc qua’, phiên âm Hán Việt của từ Đu Đủ)

Bên kia, Mạnh Tư Trình thu dọn qua, hôm nay không cần trông giờ tự học tối của cấp 3, anh cũng chuẩn bị tan làm.

“Thầy Mạnh!” Một thầy giáo trong văn phòng ngại ngùng cười cười, “Trời mưa mất rồi, xin phép đi nhờ anh một đoạn tới ga tàu điện ngầm được không?”

Trùng hợp sao khối 1 năm nay chỉ mỗi mình anh ta là thầy giáo trẻ, đến khi Mạnh Tư Trình được điều sang anh ta mới cảm giác có bạn có bè, kiểu vừa gặp đã thân.

Thường thì tan làm xong Mạnh Tư Trình sẽ không tụ tập với đồng nghiệp, tác phong lạnh nhạt thành quen ở trường cấp 3, cơ mà trời mưa cứ cương quyết từ chối thì cũng vô lý: “Được.”

Mọi hôm anh đều lái xe về từ cổng nam bên khối THPT, hôm nay thì đi từ cổng bắc trường tiểu học, tuyến đường về nhà hơi khác.

Hạt mưa khẽ khàng rơi trên chiếc mũ bảo hiểm đôi của hai cha con, dọc đường Tống Đu Đủ ríu rít hỏi thăm cảm nhận của ba khi gặp thầy Mạnh.

“Ba, ba không sợ thầy Mạnh thật thật thật ạ?”

Trước mặt con trai Tống Hề Đào bốc phét không một gánh nặng: “Đương nhiên ba không sợ! Môn toán là hổ giấy ấy mà, con sợ à?”

Giọng Tống Đu Đủ giòn giã: “Con cũng chẳng sợ!”

Đèn giao thông trước mặt đang đỏ, Tống Hề Đào bóp phanh dừng xe, thả hai chân xuống đất chống.

Trong kính chiếu hậu, có chiếc Maybach màu bạc đang từ từ lại gần ở làn đường bên trái.

Tống Đủ Đủ bấu lấy áo đằng sau lưng ba: “Cô bảo cái xe này phải 4 triệu tệ đó.”

(*4 triệu tệ ~ gần 15 tỷ VNĐ)

Khóe mắt Tống Hề Đào liếc qua, xe sang đến cả lớp sơn cũng toát lên vẻ xa vời cao quý.

Đúng lúc này, cửa sổ bên ghế phó lái hạ xuống, lộ ra một góc mặt nghiêng anh tuấn quen thuộc.

!!!

Tống Hề Đào lập tức chặt đứt tầm nhìn đang chuyển hướng dở, dán mắt chòng chọc cố định vào đèn xanh đèn đỏ.

Cậu bị ngốc à, Tống Nhạn Lý từng kể rồi, Maybach, giáo viên toán cấp 3, đẹp trai, rõ rành rành là Mạnh Tư Trình, thế mà cậu còn dám ngoái đầu sang hóng hớt.

Tống Đu Đủ đang định hỏi chú ơi có phải xe của chú đắt lắm không ạ thì gặp phải thầy toán trong kính chiếu hậu, bé vội quay phắt mặt về phía con lươn trồng cây, ôm thật chặt lấy ba, đóng giả thành chiếc móc khóa búp bê.

Không phải Đu Đu bất lịch sự đâu, chỉ là Đu Đu không nhìn thấy thầy thôi mà.

Hành động của hai cha con trùng khớp lạ lùng, cái đèn đỏ này lâu quá đi mất thôi.

Mạnh Tư Trình nhíu mày trông hai cha con đang dầm mưa trên chiếc xe điện.

Anh khẽ gõ khung cửa sổ xe, định nói gì đó.

Một lớn một nhỏ đều giả vờ mù câm điếc.

Đồng nghiệp ở ghế phó lái cười bảo: “Học sinh tiểu học gặp thầy cô ngoài trường toàn thế đấy, xa lánh còn chẳng kịp.”

Chiếc Maybach và chiếc xe máy điện đỗ rất gần nhau, Mạnh Tư Trình còn đang mở cửa sổ, Tống Hề Đào nghe loáng thoáng thấy tiếng người giữa những âm thanh lao xao nơi ngã tư.

Ai ngồi ở ghế phó lái của Mạnh Tư Trình vậy nhỉ?

Bụng dạ cậu tò mò ngứa ngáy, nhưng ngoái lại nhìn thì buộc phải chào hỏi Mạnh Tư Trình, cậu không muốn.

Đột nhiên mưa đổ rào rào to hơn hẳn, Mạnh Tư Trình quan sát thấy rõ ràng phần lưng áo Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ bị từng giọt mưa lốm đốm thấm ướt sẫm màu, giống hệt hai con cún con không chỗ trú mưa co cụm với nhau giữa thế giới rộng lớn.

Cảm giác ngột ngạt bức bối trào dâng, báo hiệu chốc sẽ còn mưa to thêm nữa.

Hạt mưa như đã ngăn cách tín hiệu bên trong và bên ngoài xe.

Đang ở ngã tư, Mạnh Tư Trình không muốn khiến Tống Hề Đào lái xe mất tập trung, anh nâng cửa sổ lên.

Thế giới yên tĩnh lại, cơn nghẹt thở vẫn chưa thể xua tan. 

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Vợ con đang dầm mưa, anh thì lái Maybach chở đồng nghiệp, Mạnh Tư Trình anh xem lại đi nhé.

Ngày mai vào V! Cảm ơn ủng hộ!

Trước Tiếp