Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giang Kiều nghe vậy thì vành tai hơi đỏ lên, một lúc lâu sau mới thốt ra được một câu: "Tớ thích ăn rau."
Dương Thế Côn vốn chẳng tinh ý nên đương nhiên không hiểu kiểu gì: "Ăn rau tốt mà, mẹ tớ suốt ngày nói tớ không chịu ăn rau."
Hứa Tứ khẽ cười: "Đúng rồi, ăn rau là tốt."
"Anh Tứ, bạn Giang học giỏi, hai người cứ ăn đi, bọn em không làm phiền nữa, bái bai."
"Ừ."
Hứa Tứ tắt điện thoại, quay sang nhìn Giang Kiều đang nhìn mình: "Cô giáo nhỏ xót tôi như thế vậy thì tôi phải ăn hết những món này thôi."
Giang Kiều nhìn anh: "Phải ăn hết đấy nhé."
Hứa Tứ ngẩng đầu nhìn cô: "Ăn hết."
Lúc trước Giang Kiều từng nghe Dương Thế Côn nói rằng Hứa Tứ không thích ăn mấy món rau xanh, vì vậy lần này cô cố tình gọi một bàn toàn là rau.
Cô nhìn Hứa Tứ ăn từng đũa rau, trông rất vui vẻ, không khỏi nghi ngờ liệu những gì mình nghe được có chính xác hay không.
...
Dương Thế Côn mở cửa, cậu ta thò đầu vào trong, nhận thấy dường như không có ai ở trong thì thò một chân vào, đột nhiên một giọng nói vang lên: "Về rồi à?"
Cậu ta sợ đến mức che mặt lại.
Từ Nhạn nhìn cậu ta: "Qua đây, ngồi xuống."
Nội tâm Dương Thế Côn giật đùng đùng, tim đập còn nhanh hơn cả lúc trò chuyện với mấy cô gái xinh đẹp.
Chẳng lẽ đây là bình yên trước cơn bão ư?
Cậu ta bước vào phòng khách, thấy mọi người đang ngồi ngay ngắn trên sô pha, có hơi hoang mang.
Sao cả nhà cậu ta lại tới đây hết vậy?
Từ Tử Mộc gọi cậu ta: "Anh họ."
Dương Thế Côn ngồi xuống bên cạnh cậu, nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy? Sao lại đến hết đây thế này?"
Từ Tử Mộc chỉ cười.
Từ Khánh Trì mở lời trước: "Tiểu Côn à."
Dương Thế Côn ngồi thẳng người, đáp "dạ" một tiếng.
"Lần này may mà có Tiểu Côn, Tiểu Mộc ở trường bị bắt nạt lâu như thế mà cũng không nói gì với nhà cậu, chỉ nói là không muốn đi học, cậu và mợ cũng không biết có chuyện gì."
Từ Tử Mộc nắm chặt tay Dương Thế Côn: "Đám côn đồ đó đã xin lỗi em rồi, còn trả lại hết số tiền mà bọn họ đã lấy lúc trước."
Lúc này Dương Thế Côn mới hiểu ra chuyện gì, cậu ta mỉm cười: "Không có gì, không có gì."
Từ Nhạn cười nói: "Anh à, thằng này hay đánh nhau lắm, nhưng được cái là cũng nghĩa hiệp."
Từ Khánh Trì khẽ cười vỗ vỗ vai Dương Thế Côn, cậu ta còn chưa kịp nói gì thì đã nhe răng trợn mắt vì đau.
"Vết thương trên mặt cháu chắc là do đánh nhau vì Tiểu Mộc đúng không?"
Dương Thế Côn gật đầu.
"Cậu mời mày đi ăn ngoài, hôm nay chúng ta ra ngoài ăn." Từ Khánh Trì nói rồi lén lấy một phong bao lì xì từ trong túi ra, khi Từ Nhạn không để ý thì nhét vào túi Dương Thế Côn.
Dương Thế Côn sờ thử phong bao, dày thật, cậu ta mỉm cười với Từ Khánh Trì: "Cảm ơn cậu ạ."
Cậu ta mỉm cười, nhưng cũng vì thế nên lại ảnh hưởng đến vết thương trên mặt, cơn đau làm cậu ta nhăn nhó.
Lần này đánh đấm cũng không thiệt, nhận được tiền lại còn được ăn một bữa ngon.
...
Sau khi Hứa Tứ và Giang Kiều ăn xong, Hứa Tứ mới nhớ ra Nguyên Nguyên vẫn còn đang ở trên xe.
Anh kéo khóa, Nguyên Nguyên nhảy từ trong túi ra, lao thẳng vào lòng Giang Kiều.
"Dạo này ăn nhiều mập lên rồi, để tôi bế cho."
Giang Kiều còn chưa kịp lên tiếng, Nguyên Nguyên đã cuộn tròn trong lòng cô, vùi đầu vào lòng ngực cô.
Hứa Tứ: "..."
"Không sao, không nặng lắm, để tớ bế cũng được."
Hứa Tứ và Nguyên Nguyên nhìn nhau một lúc, Nguyên Nguyên lại vùi đầu mình vào ngực Giang Kiều thêm lần nữa.
Hứa Tứ: "..."
Hứa Tứ: Hay là tối nay ăn thịt mèo đi?
Anh nhìn phần gáy của Nguyên Nguyên, thật sự rất muốn kéo nó ra khỏi lòng Giang Kiều.
Giang Kiều hỏi anh: "Bị thương à? Hay là về nghỉ ngơi sớm đi?"
Hứa Tứ lắc đầu: "Không sao, chân vẫn ổn, cô giáo nhỏ quan tâm tôi à?"
Giang Kiều bị câu nói không đứng đắn của anh làm tai hơi nóng lên, cô ngẩng đầu nhìn anh: "Không."
Mỗi lần Hứa Tứ nhìn thấy nét mặt của cô như vậy, anh lại có cảm giác như mình đang bắt nạt người khác. Hứa Tứ khẽ cong môi.
Chợ đêm đông đúc, dòng người qua lại tấp nập.
Trên cây treo những chiếc đèn lồng đủ màu sắc.
Giang Kiều ôm mèo đi trước, thấy Hứa Tứ không theo kịp, cô quay lại nhìn anh. Hứa Tứ vốn đang định chụp bóng lưng cô, vừa hay lại chụp được khoảnh khắc này.
Ánh đèn đủ màu chiếu xuống, ở dưới là thiếu nữ dịu dàng, tóc buộc cao, trên môi là nở nụ cười nhẹ nhàng, trong tay ôm một con mèo đen nhỏ.
"Cậu làm gì thế?"
Hứa Tứ giơ điện thoại lên cho cô xem: "Vừa nãy định chụp bóng lưng cậu, đúng lúc cậu quay đầu."
Giang Kiều nhìn bức ảnh trên điện thoại, mỉm cười: "Chụp đẹp ghê."
Hứa Tứ rút điện thoại về: "Đương nhiên rồi."
Người đẹp thế này, sao có thể chụp xấu được cơ chứ?
Hai người đi qua một cửa hàng bán đồ cho thú cưng, Giang Kiều ôm Nguyên Nguyên đi vào trong, Hứa Tứ theo sau.
Hứa Tứ định nói không mua cho nó, nhưng lại thấy Giang Kiều đang chăm chú lựa chọn.
Chủ cửa hàng nhìn thiếu niên trông có hơi hung dữ nhưng lại rất đẹp trai bên cạnh: "Dẫn em gái đi chơi à?"
Hứa Tứ nhìn Giang Kiều, lại quay lại nhìn chủ cửa hàng: "Vâng, dẫn em gái đi chơi."
"Tình cảm anh em của hai cháu tốt thật."
Giang Kiều ôm mèo, giải thích: "Không phải anh em ạ, là bạn cùng lớp."
Chủ cửa hàng như ngộ ra: "À, là bạn trai bạn gái à? Xin lỗi, mắt tôi kém quá."
Giang Kiều nóng cả vành tai, cô lắc đầu: "Là bạn cùng bàn ạ."
Chủ cửa hàng mỉm cười: "Bạn tốt à? Bảo sao, nhìn là thấy thân thiết rồi."
Hứa Tứ nhìn Giang Kiều, khóe miệng hơi cong lên: "Vâng, rất thân thiết ạ, đúng không bạn cùng bàn?"
Giang Kiều "ừ" một tiếng, sau đó cầm một chiếc áo xanh lam hỏi Hứa Tứ: "Cái này được không?"
Hứa Tứ nhìn cái áo xanh rồi lại nhìn Nguyên Nguyên: "Tôi thấy cũng được."
Như thể biết là mua đồ cho mình, Nguyên Nguyên phấn khích kêu "meo meo".
Giang Kiều vừa định trả tiền thì Hứa Tứ nhanh tay lấy tiền đi. Cô quay đầu nhìn Hứa Tứ, nói: "Tớ mua đồ cho Nguyên Nguyên mà."
Hứa Tứ cúi đầu nhìn cô, ánh mắt chạm nhau, anh lại trả lại tiền mình đang cầm về cho cô.
Hứa Tứ cầm lấy chiếc áo nhỏ mua cho Nguyên Nguyên, hỏi Giang Kiều: "Bế nó có mệt không? Để tôi bế cho."
Giang Kiều lắc đầu: "Không sao, không nặng lắm."
...
Hôm nay Giang Kiều mặc váy dài, Hứa Tứ lo rằng nếu ngồi xe máy đột ngột giảm tốc hay tăng tốc sẽ khiến cô bị ngã, nên anh định gọi xe đưa cô về.
Anh che phần đầu cho cô, nhìn cô ngồi vào trong xe.
Giang Kiều vừa ngồi vào xe, thấy Hứa Tứ ôm mèo cũng ngồi vào theo: "Sao cậu cũng lên xe thế?"
Hứa Tứ cười: "Đưa cậu về nhà."
"Thật ra không cần phiền vậy đâu."
"Không phiền."
Anh đưa Giang Kiều xuống dưới nhà.
Giang Kiều dặn dò anh: "Không được để miệng vết thương dính nước, nhớ thay thuốc nhé."
"Đã nhớ thưa cô giáo nhỏ." Nói rồi, Hứa Tứ vẫy tay với cô.
Anh nhìn tầng trên sáng đèn rồi mới rời đi.