Cô Ấy Không Dỗ Anh Nữa

Chương 77: Đưa Gạch Cho Anh?

Trước Tiếp


"Em gái này, em muốn mua sách gì vậy?" Chủ hiệu sách là một người đàn ông khá hiền lành, chú ấy mỉm cười nhìn Giang Kiều.

Giang Kiều đáp: "Tài liệu học cấp ba ạ."

"Ở hai dãy kệ sách đằng sau đó, em ra xem em cần gì nhé."

"Vâng, cảm ơn chú ạ."

Các kệ sách được xếp ngay ngắn, đầy ắp tài liệu và đề thi, tự nhiên hay xã hội đều có cả.

Giang Kiều nhìn một hồi, một cuốn tài liệu thu hút ánh mắt của cô.

Cô rút cuốn tài liệu ra, trên bìa ghi là bản đơn giản, phù hợp cho người mới bắt đầu học. Giang Kiều lật vài trang, các bước làm bài bên trong đều được giải thích rất chi tiết, dễ hiểu.

Cô lại nhìn thấy một cuốn sách ngoại văn mà mình yêu thích – "Ngón Tay Đỏ" của Higashino Keigo, cô đã mua cuốn sách đó cùng với các tài liệu học.

Chủ cửa hàng sách thở dài: "Rõ là chú bán sách, tiếc là con trai chú lại chẳng thích đọc sách."

Giang Kiều nghe vậy thì cười đáp: "Mỗi người đều có sở thích khác nhau mà."

Cô thấy chú ấy cho đồ vào túi thì nói: "Không cần bọc đâu ạ, cháu cho vào cặp là được."

"Được rồi."

Giang Kiều cất sáu cuốn tài liệu vào cặp sách của mình, còn cuốn sách ngoại văn thì cầm trên tay.

Cô vừa định về nhà, đột nhiên nhớ đến câu mình với Hứa Tứ hôm nay. Hai hôm nay vừa hay là cuối tuần, anh có thể làm bài tập được. Cô lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Hứa Tứ.

[Giang Kiều: Giờ cậu có thời gian không? Tớ có đồ muốn đưa cho cậu.]

Hứa Tứ trả lời rất nhanh, gần như là nhắn lại ngay.

[Hứa Tứ: Cậu đang ở đâu?]

Giang Kiều gửi vị trí của mình qua.

[Hứa Tứ: Đợi tôi.]

Giang Kiều ngồi trên ghế ngoài trời, mở sách ra đọc, chẳng mấy chốc đã bị cuốn vào quyển sách.

Hơn mười phút sau, một chiếc xe máy dừng trước mặt cô, Giang Kiều vẫn không hề hay biết.

Hứa Tứ xuống xe, cởi mũ bảo hiểm ra, liếc nhìn một cái đã thấy Giang Kiều đang đọc sách trên ghế. Anh đi đến bên cạnh cô rồi ngồi xuống, nhìn vào cuốn sách trong tay cô: "Bạn nhỏ cố chấp?"

Lúc này Giang Kiều mới phản ứng lại, cô hơi ngẩn người, không nhận ra Hứa Tứ đã đến từ lúc nào.

Hứa Tứ thấy biểu cảm ngơ ngác của cô: "Lúc nãy thấy cậu đọc sách say mê quá nên không gọi cậu."

Giang Kiều đưa cặp sách trong lòng mình cho anh: "Đồ trong này cho cậu đấy."

Hứa Tứ đón lấy cặp sách của cô, khá là nặng, trong này chắc không phải gạch đâu nhỉ?

Bạn nhỏ cố chấp đưa gạch cho anh làm gì?

Chẳng lẽ bạn nhỏ cố chấp muốn cảnh cáo anh, rằng nếu anh không học tập cho tử tế thì sẽ lấy gạch đập anh à?

Trong đầu Hứa Tứ loạn cào cào. Anh kéo khóa ra, thấy bên trong là sáu cuốn tài liệu được xếp gọn gàng.

Không có viên gạch nào cả.

Hứa Tứ lấy một cuốn ra, nhìn vào chữ "Bản Nền Tảng Đơn Giản" in to một hồi: "Tại sao lại là bản nền tảng đơn giản?"

"Nền tảng của cậu giờ hơi yếu, cứ làm cuốn này trước rồi làm cuốn cơ bản, sau đó sẽ làm cái bài nâng cao."

"Chẳng phải hồi chiều cậu mới nói là nền tảng của tôi cũng ổn mà?"

Giang Kiều im lặng một lúc, không biết nên nói thế nào cho phải, sợ lỡ lời sẽ làm anh mất tự tin. Khó khăn lắm anh mới có h*m m**n học tập, nếu lỡ không muốn học nữa thì cũng mệt lắm.

Cô đắn đo câu chữ: "Lúc trước chắc là khá ổn." Nhưng mà cô không biết là Hứa Tứ đã bỏ hẳn không học chút gì từ hai năm cuối cấp hai và cấp ba.

"Vậy bây giờ chúng ta đi đâu đây?"

Giang Kiều lắc đầu: "Không biết."

"Quán trà sữa nhé? Giảng bài cho tôi nhé cô giáo nhỏ?"

Giang Kiều đáp: "Được."

...

Giang Kiều ôm cốc trà sữa nóng ngồi bên cạnh anh, tiếp tục đọc cuốn sách ngoại văn của mình.

Cô lật vài trang: "Hôm nay làm mấy bài này, làm những bài tớ đã khoanh tròn, bên cạnh có ý tưởng làm bài, nếu không hiểu chỗ nào thì cứ hỏi tớ."

"Được rồi."

Giang Kiều cúi đầu đọc sách, Hứa Tứ cũng cúi đầu làm những câu mà cô đã khoanh tròn, hai người ngồi chung cũng khá hòa hợp.

Hứa Tứ lén nhìn cô.

Lông mi của cô rất dài.

Môi cũng đỏ hồng, nhìn qua trông rất dễ gần.

Giang Kiều nhận ra anh đang nhìn mình: "Sao thế?"

Hứa Tứ quay mặt đi: "Không có gì."

Giang Kiều tưởng anh đang nhìn ly trà sữa trong tay mình: "Lúc nãy cậu chỉ mua một cốc cho tớ, cậu có uống không? Để tớ mua cho cậu một cốc."

"Không cần đâu."

"Không cần thật à?"

"Không cần."

Vài phút sau, Hứa Tứ vẫn cầm một cốc trà sữa, tiếp tục làm bài.

Trà sữa ngọt ngấy. Anh không thích uống.

Nhưng nếu là uống cùng với cô, vậy thì anh cũng không ghét đến nỗi đó.

Mấy câu cuối khó hơn so với các câu trước, anh vẫn bị vướng mắc. Hứa Tứ nhìn sang Giang Kiều đang chăm chú làm bài, định đợi cô làm xong rồi mới hỏi.

Giang Kiều ngẩng đầu nhìn anh: "Chỗ nào?"

Hứa Tứ chỉ vào mấy câu cuối: "Mấy câu này, không làm được câu nào cả."

Giang Kiều kiên nhẫn giảng giải cho anh, giọng cô dịu dàng ấm áp, rất êm tai, hơn nữa cô còn rất biết cách dẫn dắt tư duy.

Giang Kiều giải thích xong hai câu: "Hiểu rồi chứ?"

Hứa Tứ gật đầu tỏ ý rằng mình đã hiểu, nhưng lại thấy mình làm phiền cô quá: "Nếu sau này tôi thường xuyên hỏi bài cậu thì có làm phiền đến việc cậu không? Làm lãng phí thời gian của cậu quá."

Giang Kiều lắc đầu: "Không đâu, tớ đang làm mấy bài sau này mới học đến."

Hứa Tứ:...

"Cậu ăn tối chưa?"

Giang Kiều lắc đầu.

Hứa Tứ khẽ cười: "Mời cậu ăn cơm nhé, coi như là thù lao cô giáo nhỏ giảng bài cho tôi."

Nói rồi, anh liền đeo chiếc cặp sách màu hồng của Giang Kiều lên lưng.

Cặp sách được đeo trên lưng Giang Kiều thì rất bình thường, nhưng khi nằm lên lưng anh lại có vẻ hơi nhỏ, hơn nữa màu sắc lại hồng phấn sáng sủa, trông chẳng có vẻ gì là hợp với anh cả.

Giang Kiều nhìn chiếc cặp anh đeo, không nhịn được mà cười.

Hứa Tứ quay đầu lại nhìn cô: "Cười gì vậy?"

Giang Kiều lắc đầu: "Không có gì."

...

Hai người ăn xong cơm quay lại thì đã khá muộn.

Hứa Tứ đưa cô xuống dưới tầng: "Mau về thôi."

Giang Kiều nhẹ giọng đáp: "Ừ."

Hứa Tứ đột nhiên nhớ ra là mình vẫn đang đeo cặp sách của cô, anh gọi cô lại: "Khoan đã."

Giang Kiều quay đầu lại nhìn anh.

"Quên chưa đưa cặp cho cậu."

"Cậu cứ để sách vào đó đi, lần sau thì trả tớ."

"Được rồi, tạm biệt bạn nhỏ cố chấp."

Giang Kiều thấy anh đeo chiếc cặp sách hồng, vẫn cảm thấy rất buồn cười: "Nhớ về làm mấy câu toán mà tớ khoanh đấy, không xong thì để mai làm tiếp cũng được."

Hứa Tứ trêu cô: "Sao? Còn định kiểm tra bài tập à cô giáo nhỏ?"

Giang Kiều suy nghĩ một thoáng rồi nói: "Tớ thấy cũng được đấy."

Nói rồi, cô vẫy tay chào anh rồi bước vào.

Hứa Tứ nhìn bóng dáng mảnh mai của cô dần khuất khỏi tầm mắt rồi hoàn toàn biến mất. Rất nhanh sau đó, anh thấy tầng trên sáng đèn, anh biết, Giang Kiều đã về đến nhà rồi.

Hứa Tứ nhận được một tin nhắn.

[Bạn nhỏ vô lương tâm: Tớ về đến nhà rồi.]

Anh ngẩng đầu nhìn bàn tay nhỏ nhắn vẫy vẫy với mình, dường như muốn nói hẹn gặp lại, sau đó, đầu Giang Kiều đã ló ra.

 

Trước Tiếp