Cô Ấy Không Dỗ Anh Nữa

Chương 57: Anh Nói Đừng Sợ

Trước Tiếp

Hứa Tứ trả tiền ăn, nhóm người đi ra khỏi quán lẩu.

Giang Kiều nghĩ là tiền ăn đã trả thì mình sẽ mua vé xem phim. Cô chăm chú nhìn vé xem phim trên điện thoại, vừa định hỏi nhóm anh muốn mua vé ngồi chỗ nào thì đã bị người khác lấy điện thoại đi.

Hứa Tứ rút điện thoại của cô lên, nụ cười như có như không, anh nhìn cô: "Bạn nhỏ cố chấp này, sao đấy? Định lén mua vé xem phim à?"

Giang Kiều nghiêm túc nói: "Vừa nãy cậu đã trả tiền ăn rồi, tớ sẽ mua vé xem phim."

Hứa Tứ khẽ cười, đôi mắt cũng đượm ý cười.

Anh nói: "Sao lại có chuyện để con gái trả tiền được."

Giang Kiều nhìn điện thoại vẫn đang trong tay anh, không nói gì.

La Tinh và Dương Thế Côn vẫn đang nói chuyện, hai người nói từ phim ảnh cho đến mấy bộ phim truyền hình uất nghẹn, sau lại nói mấy chuyện hóng hớt, càng nói càng phấn khích.

Dương Thế Côn: "Đã học chung với nhau hơn một năm rồi thế mà lại không nhận ra giữa hai chúng ta có nhiều chủ đề chung như vậy!"

La Tinh: "Lúc trước ít nói chuyện quá, chẳng mấy khi nói chuyện với nhau."

Hách Minh nói với vẻ âm u lạnh lùng: "Chỉ cần há cái mỏ ra nói thì có ai mà mày không bắt chuyện được?"

Dương Thế Côn trừng mắt liếc cậu ấy: "Cút mẹ mày đi!"

"Muốn ngồi ở đâu?" Hứa Tứ hỏi Giang Kiều.

"Hàng cuối cùng."

Dương Thế Côn nghe cô nói vậy thì vỗ tay: "Trùng hợp ghê, bọn tớ cũng thích ngồi ở hàng cuối cùng!"

Hứa Tứ thẳng tay mua năm vị trí ở hàng cuối cùng.

Hứa Tứ cầm điện thoại đến quầy tiếp tân lấy vé, thấy bắp rang thì nghiêng đầu hỏi Giang Kiều: "Ăn bắp rang không?"

Giang Kiều ngẩng đầu nhìn anh, sau lại nhìn bắp rang rồi gật đầu.

Dương Thế Côn nói vọng ở phía sau: "Anh Tứ, em muốn uống coca, không cần bắp rang đâu!" Nói rồi, cậu ta lại hỏi La Tinh bên cạnh: "Cậu ăn không?"

La Tinh gật đầu.

Dương Thế Côn liền báo lại ngay: "Đầu to ăn một bịch, em không ăn, La Tinh ăn một bịch!"

Hứa Tứ mua ba bịch bắp rang và ba cốc coca, nói với Dương Thế Côn: "Tự ra đây lấy."

Dương Thế Côn phấn khích ra ôm hai bịch bắp rang và hai cốc coca.

Hứa Tứ nhét bịch bắp rang vào lòng Giang Kiều.

Mấy người đã đợi ở ngoài một lúc rồi vào trước mười phút khi bộ phim bắt đầu chiếu.

Năm người ngồi xuống.

Giang Kiều ngồi ở trong cùng, bên cạnh là Hứa Tứ, Dương Thế Côn và La Tinh ngồi ở ngoài nói chuyện rôm rả vô cùng.

Bộ phim bắt đầu.

Đây là một bộ phim về zombie, được đánh giá khá cao.

Hứa Tứ nghiêng đầu nhìn thoáng qua Giang Kiều, thấy cô nghiêm túc nhìn màn hình chăm chú, sau đó bỏ mấy hạt bắp rang vào miệng.

Bắp rang là món rất ngọt, anh không thích ăn. Khi còn nhỏ, lúc đi xem phim với Thẩm Dư Thuần, Thẩm Dư Thuần rất thích mua bắp rang cho anh ăn.

Sau này khi lớn, anh gần như cũng chẳng còn ăn bắp rang nữa.

Hứa Tứ mất tập trung, thấy Giang Kiều đưa bắp rang đến, giọng cô nhẹ nhàng ấm áp: "Cậu ăn không?"

Anh đang định nói không thì lại nghe thấy Giang Kiều nói: "Vị này cũng được, không tệ lắm đâu."

Hứa Tứ ngờ vực cầm một hạt bỏ vào miệng, rất ngọt, anh nhìn thấy Giang Kiều mỉm cười với mình, nụ cười ấy rất xán lạn. Cô hỏi nhỏ: "Cũng được mà nhỉ?"

Hứa Tứ: "Cũng được."

Giang Kiều đặt hộp bắp rang ra giữa hai người: "Ăn cùng đi."

Giang Kiều rất chăm chú xem phim, đột nhiên có một con zombie xuất hiện, cô sợ đến mức trái tim đập bình bịch rồi lùi người ra sau một khoảng.

Một bàn tay ấm áp che lên đôi mắt cô, giọng nói đặc biệt vừa lạnh vừa khàn của thiếu niên văng vẳng bên tai: "Đừng sợ."

Trái tim Giang Kiều đập rất nhanh, không biết là vì bị dọa sợ hay là vì hành động bất thình lình của anh. Cô nắm lấy đôi tay che mắt mình theo phản xạ, lần này thì đến lượt Hứa Tứ ngây người.

Bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay anh mềm mại ấm áp, giống như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua tay anh, khiến anh chẳng thể nói được một lời trêu đùa nào.

La Tinh vừa định hỏi Giang Kiều có bị dọa không, vừa mới quay đầu ra đã thiếu niên bình thường lạnh lùng khó gần, lúc nào cũng âm u lúc này đang che hai mắt Giang Kiều lại.

Rạp chiếu phim khá tối, biểu cảm của thiếu niên rất mờ nhạt, chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt của anh. Chẳng hiểu sao La Tinh lại thấy ánh mắt nhìn Giang Kiều của anh có hơi dịu dàng.

Giang Kiều rút tay về, giọng nói vẫn đượm sự sợ hãi: "Còn nữa không?"

Hứa Tứ nhìn lướt qua màn hình: "Hết rồi."

Nói rồi, anh cũng rút tay về.

Giang Kiều không dám nhìn vào mắt anh, lại nghe thấy anh nói: "Quên mất là cậu sợ, biết sớm thì đã không đi xem bộ phim này rồi."

"Tớ không sợ, chỉ là bị dọa bất ngờ thôi." Giang Kiều nhỏ giọng giải thích.

Hứa Tứ nghiêng đầu nhìn cô, khẽ cười: "Cậu không sợ."

Giang Kiều đối diện với tầm mắt anh, trong một thoáng, bộ phim đang chiếu gì cô cũng không nghe thấy, chỉ nhìn thấy nụ cười mãn nhãn của thiếu niên. Cô thôi không nhìn nữa, sau đó ngồi thẳng dậy.

Giang Kiều cầm lấy cốc nước bên cạnh, còn chưa kịp đưa lên miệng thì đã nghe thấy người bên cạnh lên tiếng: "Đó là coca của tôi."

Giang Kiều nhìn đồ trong tay mình, lúc này mới nhận ra trà sữa của mình ở bên phải, cô lại thuận tay cầm lấy coca của Hứa Tứ. Giang Kiều đặt cốc coca trong tay về, sau lại nghe thấy giọng của Hứa Tứ: "Tôi đã uống rồi, cậu muốn uống thì nói, lát ra ngoài sẽ mua cốc khác cho cậu."

Giang Kiều lắc đầu: "Không cần đâu."

Cô cầm trà sữa lên uống mấy ngụm mới cảm thấy cái nóng trên mặt mình tan đi đôi chút.

Sau khi kết thúc bộ phim, đèn trong rạp chiếu phim sáng lên.

Dương Thế Côn nhìn vành tai hơi đỏ hồng của Giang Kiều: "Học sinh giỏi Giang nè, sao tai cậu lại đỏ thế?"

Giang Kiều sờ lên tai mình: "Tớ cũng không biết, chắc là adrenalin tăng vọt thôi."

Dương Thế Côn hỏi: "Adrenalin hả?"

Hứa Tứ nhìn Giang Kiều đã đỏ ửng tai: "Cậu ấy bị dọa."

Dương Thế Côn "ò" một tiếng, vẫn đang nhớ xem adrenalin là cái gì, hình như trong sách Sinh học có thì phải.

Ra khỏi rạp chiếu phim đã là hơn bảy giờ tối.

La Tinh nghe điện thoại rồi nói với Giang Kiều: "Kiều Kiều, tớ phải về rồi, mẹ tớ gọi tớ về, bảo là bà ngoại tớ lên."

"Thế để tớ đưa cậu về."

"Không cần đâu Kiều Kiều, tớ bắt xe là về nhà luôn ấy mà." La Tinh nhìn Hứa Tứ: "Anh Tứ, thế thì phiền anh đưa Kiều Kiều về nhà nhé."

Hứa Tứ nói "ừ".

La Tinh bắt taxi, cô ấy mở cửa kính xe xuống vẫy tay với mọi người.

Giang Kiều vẫy tay, cúi chào cô ấy.

Hứa Tứ nhìn Giang Kiều: "Hơn bảy giờ rồi, bạn học nhỏ, giờ cậu về à?"

Giang Kiều lắc đầu.

Dương Thế Côn cũng nói: "Bạn Giang học giỏi, ba mẹ cậu có nghiêm lắm không? Mấy giờ là phải về rồi?"

"Họ không ở nhà."

Hứa Tứ nghe vậy thì như suy tư gì đó, anh gật đầu: "Thế thì chơi thêm một lúc nữa đi, sau sẽ đưa cậu về nhà."

Giang Kiều nghe giọng điệu như đang dỗ bạn nhỏ của anh, cô khẽ gật đầu: "Được."

Trước Tiếp