Chuyện Tình Nơi Thôn Dã Năm 1986

Chương 10

Trước Tiếp

Ở ngoài sân, mẹ tôi đứng đó, dõi theo chúng tôi.

Nước mắt bà lại rơi.

Lần này, bà không lau đi nữa.

"Mẹ ơi, chúng con đi đây ạ."

Lục Xuyên dừng bước, cúi đầu thật sâu trước mẹ tôi.

"Mẹ, mẹ cứ yên tâm ạ."

"Ừ." Mẹ tôi nghẹn ngào gật đầu, chẳng thể nói thêm lời nào.

Tôi nằm trên lưng Lục Xuyên, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.

Làm ướt đẫm cả cổ áo anh.

"Đừng khóc."

Anh khẽ thì thầm.

"Sau này, chúng mình sẽ thường xuyên về thăm mẹ."

Chiếc xe đạp bon bon chạy qua những con đường nhỏ trong thôn.

Phía sau là những lời chúc phúc của bà con chòm xóm, cùng tiếng em trai Hà Đào gọi với theo: 'Chị ơi, tạm biệt chị nhé!'

Tôi ngồi phía sau xe, một tay nắm chặt lấy vạt áo Lục Xuyên.

Gió thổi bay những sợi tóc mai của tôi.

Nhìn tấm lưng rộng rãi của anh, nhìn những thớ cơ bắp căng lên vì nỗ lực đạp xe, trong lòng tôi bỗng trào dâng một cảm xúc chưa từng có.

Đó là hạnh phúc, là sự bình yên và một cảm giác được thuộc về nơi này.

Từ hôm nay trở đi, tôi đã là vợ anh rồi.

Hà Vân này, từ nay không còn là cô gái bơ vơ không nơi nương tựa nữa.

Tôi đã có nhà rồi.

Có người đàn ông sẽ coi tôi như báu vật, sẽ che mưa chắn gió cho tôi cả đời.

Anh khẽ cất tiếng: 'Ngồi chắc nhé'.

Giọng anh bị gió thổi đi nghe hơi mơ hồ.

Tôi đáp: 'Vâng'.

'Từ nay về sau, em là người của anh'.

Tôi không biết tại sao mình lại có thể nói ra câu bạo dạn như thế.

Vừa dứt lời, mặt tôi đã đỏ bừng.

Thân hình Lục Xuyên khẽ khựng lại.

Chiếc xe đạp cũng theo đó mà chao đảo.

Một lúc lâu sau, tôi mới nghe thấy tiếng anh trầm đục đáp lại.

'Anh cũng là người của em'.

'Tiền của anh, tem phiếu của anh, cả con người anh, từ nay về sau đều là của em'.

14

Nhà của Lục Xuyên ở thị trấn là khu tập thể dành cho công nhân nhà máy gạch.

Nơi này nằm trong một khu gia đình riêng biệt.

Tuy không lớn nhưng lại rất sạch sẽ và ngăn nắp.

Trong sân trồng mấy gốc ngô đồng cao lớn.

Hàng xóm láng giềng đều quen biết nhau, không khí vô cùng rôm rả.

Khi chúng tôi đến, đã có khá nhiều người chờ sẵn ở sân.

Họ đều là đồng nghiệp và người nhà của các công nhân trong xưởng.

Vừa nhìn thấy chúng tôi, mọi người đã vây quanh, cười nói trêu chọc.

'Ối chà, Lục Xuyên đón được cô vợ mới về rồi này!'

'Mau để chúng tôi xem cô dâu nhà nào mà lại có phúc thế chứ!'

'Cô dâu xinh quá! Thật xứng đôi vừa lứa với cậu đấy!'

Trong tiếng cười đùa và lời chúc phúc chân thành, tôi xấu hổ cúi gằm mặt xuống.

Lục Xuyên dựng xe xong liền đứng chắn trước mặt tôi, che chở cho tôi khỏi những ánh nhìn tò mò.

Anh lấy từ trong túi ra kẹo cưới và hạt dưa đã chuẩn bị từ trước, hào phóng chia cho mọi người.

'Cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người nhé!'

'Trưa nay tại nhà ăn của xưởng, tôi mời cơm, mọi người nhất định phải đến nhé!'

Cách anh xử lý những tình huống này tuy hơi vụng về nhưng lại vô cùng chân thành.

Tổ ấm nhỏ của chúng tôi là một căn phòng khoảng hai mươi mét vuông.

Tuy nhỏ nhưng cái gì cũng có đủ.

Một chiếc giường gỗ, một tủ quần áo lớn, một cái bàn và hai chiếc ghế.

Đó là tất cả gia sản trong nhà.

Nhưng căn phòng được Lục Xuyên dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi.

Tường nhà mới được quét vôi, trắng tinh khôi.

Trên cửa sổ dán một chữ 'Hỷ' đỏ rực.

Trên giường trải chiếc chăn thêu hình rồng phượng mà mẹ đã chuẩn bị cho tôi.

Mọi thứ đều ngập tràn không khí vui tươi của ngày tân hôn.

Đây chính là nhà của tôi và anh.


Khởi đầu mới của chúng tôi.

Tiệc cưới vào buổi trưa được tổ chức ngay tại nhà ăn của nhà máy.

Lục Xuyên nhờ bác đầu bếp chính trong nhà ăn làm tám món, bày biện năm sáu bàn.

Lãnh đạo của nhà máy là chủ nhiệm Lý cũng tới dự.

Ông còn đại diện cho công đoàn nhà máy tặng chúng tôi một đôi chậu tráng men có in dòng chữ "Trăm năm hòa hợp".

Trong tiệc rượu, Lục Xuyên bị đám đồng nghiệp ép uống không ít.

Mặt anh đỏ bừng vì say.

Nhưng ánh mắt anh vẫn luôn sáng ngời.

Thỉnh thoảng, anh lại xuyên qua đám đông để nhìn về phía tôi.

Trong ánh mắt ấy có nét cười khờ khạo và cả niềm hạnh phúc không thể giấu giếm.

Được anh nhìn như vậy, lòng tôi cũng ngọt ngào như vừa uống mật.

Tiệc cưới ồn ào kéo dài đến tận chiều mới tan.

Tiễn khách khứa ra về hết, căn phòng cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.

Chỉ còn lại tôi và Lục Xuyên.

Trong không khí thoang thoảng hơi men, pha lẫn một chút cảm giác ngại ngùng khó tả.

Tôi thấy hơi căng thẳng, tay chân chẳng biết để đâu cho phải.

Lục Xuyên cũng chẳng khá hơn là bao.

Anh đứng đó, hai tay xoa vào nhau, chốc chốc lại nhìn tôi rồi lại nhìn xuống đất.

Chẳng biết khuôn mặt đỏ ửng kia là do hơi men hay là vì xấu hổ.

"Em... em mệt rồi đúng không?"

Anh ấp úng mãi mới tìm được một câu chuyện để mở lời.

"Mau ngồi xuống nghỉ đi."

Anh kéo ghế cho tôi ngồi.

Sau đó lại đi rót cho tôi một chén trà nóng.

"Uống miếng nước đi."

Tôi đón lấy chén trà, áp vào lòng bàn tay.

Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, thật dễ chịu.

"Hà Vân."

Anh đột nhiên gọi tên tôi, giọng hơi khàn.

"Dạ?"

"Anh... hôm nay anh vui lắm."

Anh nói.

"Anh nằm mơ cũng không ngờ tới có ngày mình cưới được em."

Anh nói rất chân thành và kiên định.

Cứ như đang thề nguyện vậy.

Tim tôi khẽ rung động.

"Em cũng vậy." Tôi khẽ đáp.

Hai chúng tôi cứ ngồi đó, chuyện trò đôi câu.

Bầu không khí dần dần bớt đi phần căng thẳng.

Buổi tối, tôi dùng chiếc chậu mới mua, múc nước nóng chuẩn bị vệ sinh cá nhân.

Lục Xuyên cũng múc nước đặt bên cạnh tôi.

Cánh tay chúng tôi thỉnh thoảng lại vô tình chạm vào nhau.

Mỗi lần chạm nhẹ như thế, người tôi lại thấy râm ran như có luồng điện chạy qua.

Khiến tim tôi lỗi nhịp.

Vệ sinh xong, anh lên giường trước, nằm ngay ngắn ở mép trong cùng, cách tôi một khoảng xa.

Tôi thổi tắt đèn rồi cũng nằm xuống.

Trong bóng tối, tôi có thể nghe rõ tiếng tim đập của cả hai.

Nhịp nào nhịp nấy đều dồn dập.


"Hà Vân."

Anh lại gọi tên tôi trong bóng tối.

"Ừ."

"Tôi... tôi có thể... ôm em một cái không?"

Anh hỏi một cách dè dặt, trong giọng nói mang theo chút run rẩy khó lòng nhận ra.

Gương mặt tôi trong bóng đêm bỗng chốc nóng bừng lên.

Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ dịch người lại gần phía anh.

Giây tiếp theo, đôi cánh tay nóng rực và đầy sức mạnh đã kéo tôi vào lòng, một cái ôm vừa rộng lớn vừa vững chãi.

Trên người anh thoang thoảng mùi rượu và cả mùi xà phòng dễ chịu.

Đúng là mùi hương của anh.

Tôi vùi mặt vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim anh đập mạnh như tiếng trống.

Trong lòng thấy bình yên vô cùng.

Anh ôm tôi rất chặt, như thể muốn khảm tôi vào tận xương tủy.

"Hà Vân, anh không phải đang nằm mơ đấy chứ?"

Anh thì thầm.

"Không phải đâu."

Tôi lắc đầu.

Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

Động tác dịu dàng như thể sợ chạm mạnh sẽ làm tôi vỡ tan.

"Hồi nhỏ, có lần anh bị ngã xuống sông, suýt chút nữa là mất mạng rồi."

Anh bỗng dưng kể lại chuyện ngày xưa.

"Lúc đó anh chỉ nghĩ, nếu còn sống được thì cả đời này nhất định phải làm người tốt, để báo đáp cô bé đã cứu mình."

Lời anh nói tựa như một cây kim nhỏ khẽ châm vào lòng tôi.

Đã đến lúc bí mật này cần được hé lộ.

"Lục Xuyên."

Tôi ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt anh trong màn đêm.

"Anh còn nhớ mình bị ngã xuống sông ở đâu không?"

"Nhớ chứ." Anh đáp, "Ngay con sông ở phía tây thôn các em đấy."

"Vậy anh có nhớ cô bé cứu anh trông thế nào không?"

"Không nhớ rõ nữa." Anh hơi bối rối bảo, "Chỉ nhớ là cô bé đó tết hai bím tóc nhỏ, sức khỏe tốt lắm, đã dùng cây sào tre kéo anh lên bờ."

"Sau khi kéo anh lên, hình như cô bé ấy hoảng sợ quá nên chạy mất rồi."

"Hồi đó... trán anh còn bị đập trúng, chảy nhiều m.á.u lắm."

Anh vừa nói vừa vô thức đưa tay chạm vào mu bàn tay mình.

Trong bóng tối, tôi không nhìn thấy vết sẹo ấy.

Nhưng tôi biết, nó vẫn ở đó.

Tất cả mọi chi tiết đều khớp hoàn toàn.

Thời gian, địa điểm, con người, sự việc.

Không sai một ly.

Tôi hít một hơi thật sâu, dùng giọng điệu bình thản chưa từng có để nói với anh.

"Lục Xuyên."

"Cô bé cứu anh ngày ấy, cô bé không hề chạy xa đâu."

"Chỉ là... cô bé sợ về nhà bị mẹ mắng nên không dám nói ra thôi."

Lục Xuyên sững người.

Vòng tay đang ôm tôi khẽ nới lỏng ra.

"Em... sao em lại biết?"

Tôi mỉm cười.

Tôi vươn tay, khẽ m*n tr*n đôi gò má anh.

"Bởi vì cô bé tết hai bím tóc nhỏ, sau khi kéo anh lên bờ đã sợ đến mức chạy thẳng về nhà ấy..."

"Tên cô bé là Hà Vân."

Tiếng nói của tôi nhẹ nhàng tan vào màn đêm tĩnh mịch.

Thân thể Lục Xuyên bỗng chốc cứng đờ.

Anh đứng bất động như thể vừa bị sét đánh trúng vậy.

Trong bóng tối, tôi cảm nhận được hơi thở của anh như cũng ngừng hẳn.

Qua một lúc rất lâu, thật lâu sau đó.

Anh mới tìm lại được giọng nói của mình, giọng nói ấy run rẩy đến mức khó mà nghe rõ.

"Em... em nói... cái gì?"

"Em nói," tôi nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ từng chữ một, rành mạch lặp lại.

"Mười năm trước, ở con sông phía tây đầu làng, người đã cứu anh."

"Là em."

Trước Tiếp