Chuyện Tình Mùa Đông: Nhớ Nếm Bánh Gừng

Chương 29: Bạch Nguyệt Quang Vỡ Vụn

Trước Tiếp

Trước khi đến đây, cô đã quyết định sẽ thành thật khai báo chuyện này với bạn thân, dù sao một mình cô cũng không thể đưa ra quyết định gì.

"Là ai làm? Ai ở cơ quan cậu làm à?" Minh Văn Trúc lại cắn thêm miếng thứ hai.

Cố Dư: "Tớ nói ra cậu đừng có sốc quá đấy."

"Sốc đến mức nào được chứ... Bách Nguyên Gia làm à?"

"Không phải... cậu nghe tớ nói hết đã."

"Vậy cậu nói đi."

"Kỷ Nghiên Từ làm."

Minh Văn Trúc gật đầu, cuối cùng cũng ăn xong miếng bánh quy, cô ấy bưng ly nước bên cạnh lên uống một ngụm. Ăn xong đồ ngọt là lại muốn ăn đồ mặn, cô ấy gắp một miếng phổi lợn từ trong bát ma lạt thang ra.

Động tác bỗng nhiên khựng lại, cô ấy quay đầu nhìn Cố Dư.

"Đợi đã, cậu vừa nói là ai làm cơ?"

Cố Dư không dám mở miệng to, chỉ lầm bầm: "Kỷ Nghiên Từ làm, chính là Kỷ Nghiên Từ mà chúng ta đều biết, học thần của Trường Trung học số 1 ấy."

"Cậu..." Cậu bị trúng tà rồi à.

Minh Văn Trúc nuốt ngược nửa câu sau vào trong. Theo cô ấy thấy, Cố Dư và Kỷ Nghiên Từ là mối quan hệ chẳng liên quan gì đến nhau, trước đây hai người chưa từng nói chuyện, sau này càng không có liên lạc, hơn nữa chẳng phải Cố Dư vốn dĩ không thèm để mắt đến anh ta sao?

Cố Dư nắm lấy tay bạn thân, tóm tắt lại diễn biến sự việc trong vài câu. Minh Văn Trúc nghe xong hồi lâu vẫn không thể hoàn hồn, cô ấy há hốc miệng, ánh mắt đờ đẫn.

Tuy nhiên một lát sau, não bộ cô ấy đã hoạt động trở lại, cô ấy kinh hãi thốt lên: "Hai người ngủ với nhau rồi?! Nghĩa là người bạn giường trước đó của cậu là Kỷ Nghiên Từ?! Ôi trời ơi! Cậu còn coi tớ là bạn không, sao bây giờ mới nói cho tớ biết... Đợi đã, vậy hôm gặp anh ta ở nhà hàng, hai người đang trêu tớ đấy à? Diễn cosplay trước mặt tớ chắc!"

"Xin lỗi xin lỗi xin lỗi, tớ cũng không cố ý giấu cậu đâu," Cố Dư chắp hai tay lại vái bạn thân, "Sự việc xảy ra đột ngột quá, chính tớ còn chưa kịp hoàn hồn, vả lại tình hình lúc đó tớ sợ cậu mắng tớ. Tớ cũng không ngờ sau đó lại có thêm vài lần với anh ấy..."

"Hai người còn làm thêm vài lần nữa cơ à?!" Minh Văn Trúc lúc này đã bình tĩnh hơn lúc mới nghe tin, không còn sốc như trước nữa, chỉ là vẫn không nhịn được mà kinh ngạc.

Kinh ngạc xong, cô ấy lại hạ thấp giọng: "Anh ta, kỹ năng thế nào?"

Gương mặt Cố Dư nóng bừng, cô quạt quạt tay, gật đầu với bạn thân.

Lúc này bảy hồn sáu vía của Minh Văn Trúc mới thực sự trở về vị trí cũ, cô ấy hét khẽ đầy phấn khích, kéo tay cô hỏi dồn dập về chi tiết.

...

"Chuyện là như vậy đó, bây giờ chúng tớ phát triển đến mức này, tớ thực sự không biết phải làm sao. Thực ra ngay từ đầu nếu không phải sợ cậu mắng thì tớ đã nói với cậu lâu rồi."

Cố Dư bị bạn thân quấn lấy hỏi một vòng về cảm giác trên giường xong, lại trình bày tình hình hiện tại của mình và Kỷ Nghiên Từ.

"Tại sao tớ phải mắng cậu chứ? Cậu đã thích anh ta lâu như vậy, có một cơ hội bày ra trước mắt, dại gì mà không tiến tới. Thời đại nào rồi, chẳng lẽ cứ ngủ với nhau là phải kết hôn sao? Hơn nữa tớ không thấy cậu làm sai chuyện gì cả."

Minh Văn Trúc xoa xoa cằm: "Tớ chỉ không ngờ cái anh chàng Kỷ Nghiên Từ trông đạo mạo thế kia mà sau lưng lại chơi bời phóng túng như vậy, đúng là bất ngờ thật. Mà sao anh ta cũng giống hệt mấy gã đàn ông khác thế nhỉ, mới ngủ với nhau có hai lần mà đã tỏ vẻ mập mờ với cậu, đúng là đáng ghét!"

"Ừm, hơn nữa túi bánh quy này, anh ấy nói là đặc biệt làm cho tớ, kết quả là đứa bé hàng xóm tầng dưới cũng có..."

"Đúng là tay chơi rồi, lão luyện thật đấy. Cậu giữ thái độ lạnh nhạt với anh ta là đúng, phải cho anh ta biết cậu không dễ bắt nạt đâu. Làm ơn đi, chỉ là ngủ với nhau thôi chứ đã nói là yêu đương gì đâu, anh ta đang nghĩ cái gì không biết."

"Vậy tiếp theo tớ nên làm gì?"

"Lạnh lùng đến cùng!"

Cố Dư: "Thực ra tớ đang nghĩ, liệu có khả năng nào là anh ấy thực sự thích tớ không?"

"Dĩ nhiên là có khả năng rồi, thích thì chắc chắn là có một chút, nhưng phải xem anh ta thích đến mức nào. Là kiểu thích như cậu dành cho anh ta, hay chỉ là kiểu thích muốn lên giường thôi."

Cố Dư bĩu môi: "Thôi bỏ đi, tớ cũng không muốn biết sự thật làm gì. Tỏ tình với anh ấy chẳng khác nào nói cho anh ấy biết tớ đã luôn thích anh ấy một cách hèn mọn, tớ không thích cảm giác bị lép vế trước anh ấy như vậy. Thà cứ duy trì hiện trạng, đến lúc cần tan thì sẽ tan thôi."

Minh Văn Trúc vỗ mạnh vào vai cô hai cái: "Nhưng đến lúc đó cậu sẽ bị tổn thương đấy. Dù tớ rất khâm phục tinh thần bất khuất này của cậu, nhưng tớ cũng lo cho cậu lắm."

"Không sao đâu, tớ đâu có yếu đuối thế. Chuyện buồn thì khóc một trận là qua thôi, con người ta luôn phải nhìn về phía trước mà."

Minh Văn Trúc mời cô một ly rượu, cảm thán:

"Đúng là kính lọc bạch nguyệt quang vỡ vụn cả rồi, đàn ông thật chẳng ra gì, đàn ông tốt đến mấy cũng vậy thôi."

Cố Dư mỉm cười không phủ nhận, cũng uống cạn ly rượu trong tay.

Sau đó hai người uống nhiều quá nên bắt đầu nói sảng, Minh Văn Trúc kéo tay Cố Dư nói nhất định sẽ chống lưng cho cô, tìm cho cô một người đàn ông còn tốt hơn cả Kỷ Nghiên Từ.

Cố Dư cũng hơi chóng mặt, muốn gọi điện cho Kỷ Nghiên Từ nhưng tìm mãi không thấy điện thoại đâu.

Chuyện này đành gác lại, cô uống ít hơn Minh Văn Trúc nên dìu bạn thân vào phòng ngủ.

Trong phòng khách quên chưa tắt đèn, từ khe hở của ghế sofa phát ra hai tiếng rung ngắn ngủi, ánh sáng xanh của điện thoại lóe lên rồi tắt ngóm, thời gian ngắn ngủi ấy chìm nghỉm trong mùa đông giá rét.

Cố Dư đã có một giấc ngủ thật ngon tại nhà của Minh Văn Trúc.

Minh Văn Trúc bị suy nhược thần kinh nhẹ, chất lượng giấc ngủ rất kém. Trước khi ngủ cô ấy phải đốt hương trầm trợ ngủ, dù là đồ dùng giường chiếu hay không khí xung quanh đều là cái nôi nuôi dưỡng cơn buồn ngủ.

Cố Dư rất thích những thứ này, mỗi lần đến nhà bạn thân cô đều ngủ rất thoải mái.

Ngoài cửa sổ tuyết vẫn đang rơi, xốp như lông ngỗng lả tả bay xuống từng chùm.

Cố Dư ngồi trên ban công kính sát đất ở nhà Minh Văn Trúc, ôm một ly trà sữa nóng ngắm cảnh tuyết.

"Góc này đẹp lắm, đừng cử động." Minh Văn Trúc vội vàng chụp lại cho cô.

Từ lúc thức dậy, Minh Văn Trúc đã bắt đầu một loạt các cú bấm máy bắt khoảnh khắc.

Cố Dư đã quen rồi, mặc kệ cho cô ấy chụp.

Sau khi ăn trưa xong, hai người thu dọn đơn giản, trang điểm rồi mang theo đạo cụ lên sân thượng.

Ý tưởng của Minh Văn Trúc cho bộ ảnh này là thiên thần sa ngã xuống trần gian trong ngày tuyết rơi. Trang phục được chọn là chất liệu mỏng nhẹ của mùa hè.

Cố Dư sợ lạnh, trong làn gió rét thế này cô không kiên trì được lâu.

Minh Văn Trúc cũng không quá cố chấp, sợ cô bị cảm nên đánh nhanh thắng nhanh. Thực ra bộ ý tưởng này Cố Dư đã từng chụp dưới ống kính của cô ấy từ trước.

Cũng chính nhờ bộ ảnh đó mà sự nghiệp của cô ấy có một khởi đầu mới, lần chụp lại này cũng là để kỷ niệm cuộc đời cô ấy một lần nữa bước vào giai đoạn mới.

Hai người vội vàng chụp xong rồi nhanh chóng về nhà.

Cố Dư lạnh đến phát run, đi tắm nước nóng trước, sau khi ra ngoài lại bị Minh Văn Trúc túm lấy chụp thêm một trận trong phòng tắm.

Nói chung hôm nay mọi quỹ đạo hoạt động của cô đều bị Minh Văn Trúc chụp lại, cô chẳng có thời gian mà xem điện thoại. Cô chỉ nhớ trong điện thoại có mấy tin nhắn chưa trả lời, hình như có hai tin là của Kỷ Nghiên Từ.

Ngày hôm nay cuối cùng Minh Văn Trúc cũng chụp đến mức thỏa mãn. Bận rộn đến sáu giờ chiều, khi đồ ăn giao đến mới dừng lại để ăn tối.

Lúc này Cố Dư mới có thời gian xem điện thoại.

Kỷ Nghiên Từ: "Tiểu Ngư, em ăn bánh quy chưa?"

Kỷ Nghiên Từ: "Nếu không ngon thì nhớ phải bảo anh nhé."

Lúc này Cố Dư mới nhớ ra, hôm qua mải mê tức giận nên chưa phản hồi cho anh.

Mặc dù anh đã lừa mình, nhưng Cố Dư không thể sắt đá được, ăn đồ của người ta thì dù sao cũng phải nói vài câu tử tế.

"Tớ đang ở nhà bạn chơi, giờ mới thấy tin nhắn."

"Tớ ăn rồi, ngon lắm [emoji ngon miệng]"

"Cảm ơn anh nhé Kỷ Nghiên Từ."

Tin nhắn gửi đi, cô khẽ thở phào một hơi, chẳng hiểu sao chỉ là trả lời một tin nhắn thôi mà lại trở nên thận trọng như vậy.

Cô đặt điện thoại sang một bên, không thèm nhìn nữa. Minh Văn Trúc đang xem điện thoại, ngẩng đầu hỏi:

"Bách Nguyên Gia hỏi chúng ta có muốn đi chơi không, anh ấy bao một bàn ở quán bar."

"Khi nào thế, không lẽ là hôm nay à?"

"Ừ, đúng vậy. Cậu có đi không, cậu không đi thì tớ từ chối giúp cậu, cậu đi thì tớ cũng đi."

Cố Dư biết, mặc dù Bách Nguyên Gia mời Minh Văn Trúc nhưng thực chất là mời mình, còn Minh Văn Trúc sau khi nghe chuyện tối qua của cô cũng muốn khích lệ cô ra ngoài chơi nhiều hơn.

Cố Dư liếc nhìn chiếc điện thoại không có động tĩnh gì, bĩu môi nói: "Đi thôi, coi như đi giải khuây."

Minh Văn Trúc vừa trả lời Bách Nguyên Gia vừa nói: "Cách giải khuây của quý cô đây đúng là khác người thật, người ta đi du lịch để giải khuây, còn cô thì đi bar giải khuây."

"Quản ít thôi, không là tớ không đi nữa đâu."

"Cũng ghê gớm đấy nhỉ."

Sau bữa tối, hai người thay quần áo rồi xuất phát từ nhà.

Lúc Cố Dư đến đây chỉ mang theo quần áo lót để thay, không mang theo váy có thể đi bar, vốn định cứ mặc bộ đồ lúc đến mà đi, nhưng Minh Văn Trúc không chịu, nhất quyết kéo cô mặc chiếc váy hai dây phối với áo khoác của mình.

Dáng người hai người không chênh lệch nhiều, trước đây cũng thường xuyên mặc đồ của nhau, Cố Dư mặc vào rất vừa vặn.

Tuyết vẫn còn tích tụ bên lề đường, trên phố vẫn còn dư âm của ngày lễ Giáng sinh, đèn màu trên cây ngoài cửa quán bar vẫn treo, đang nhấp nháy theo quy luật.

Không khí vẫn lạnh giá, Cố Dư theo Minh Văn Trúc vào quán bar, lập tức thấy ấm áp hẳn lên, chiếc áo khoác bỗng trở nên thừa thãi.

Bách Nguyên Gia đi thẳng về phía họ, anh ta đến để đón hai người.

"Tôi đoán chắc các em cũng sắp đến rồi, đang định ra đón thì không ngờ lại gặp ở cửa."

Câu này là nói với Minh Văn Trúc, nói xong mới chào "Hi" với Cố Dư một tiếng.

Cố Dư bỗng cảm thấy anh ta có chút xa cách, không tự nhiên như mấy lần trước.

Cô cũng không nghĩ nhiều, cùng anh ta đi về phía bàn.

Ở đây đã có khoảng bảy, tám người, Cố Dư nhận ra một vài người, là những người cô đã gặp vào ngày sinh nhật anh ta.

Mới gặp chưa được hai ngày nên cô không dễ gì quên được.

Hôm nay Minh Văn Trúc cho Cố Dư mượn chiếc váy trắng hở lưng của mình.

Đó là một chiếc váy lụa trắng ôm sát, ở phần cổ sau lưng có một chiếc nơ bướm lớn, do chất liệu nên nó rủ xuống, vừa vặn che lên phần lưng trần, tăng thêm vài phần tình tứ.

Phía Bách Nguyên Gia có người xúi giục chơi trò xoay chai rượu, Cố Dư không phải người hay làm mất hứng, đã đến thì đến rồi, chỉ là trò chơi nhỏ thôi, dĩ nhiên là phải chơi.

Chỉ là mấy ván đầu cô khá may mắn, không bị xoay trúng, cô vui vẻ thảnh thơi ngồi xem náo nhiệt.

Trước Tiếp