Chuyện Nhỏ Mang Tên Ly Hôn

Chương 23: Má nó thật sự muốn làm à?!

Trước Tiếp

Ăn xong bữa tối, bọn họ ngồi cùng hai ông bà xem TV. Lúc chuẩn bị về, Lâm Trường Mai bỗng lên tiếng:
"Ở lại đây ngủ đi, sáng mai để ba tụi con ra đầu phố mua xíu mại với cá sủi cảo ở quán kia. Lâu rồi chưa ăn đúng không."

Bà nói câu ấy rất tùy tiện, ánh mắt thậm chí còn chẳng nhìn sang bên này, vẫn dán vào bộ phim truyền hình. Tụng Thủ Kiến co mình trên sô pha, tròng mắt đảo qua đảo lại, rụt cổ không dám hé răng.

Tụng Phi và Từ Lập Huyên nhìn nhau một cái, hiểu ngay mẹ anh vẫn chưa hoàn toàn tin họ. Từ Lập Huyên vốn là kiểu người bẩm sinh có thiên phú diễn xuất, vẻ mặt thản nhiên như mặt nước phẳng lặng, đường cằm hơi căng, chẳng lộ ra chút sơ hở nào. Hắn khẽ nhướng mày về phía Tụng Phi, ra hiệu để anh quyết định.

Thế là hai người lại một lần nữa bước vào căn phòng nhỏ kia, nằm lên chiếc giường nhỏ mà không lâu trước đây Tụng Phi còn tưởng mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ nằm chung với Từ Lập Huyên nữa.

Khác với trước kia, lần này họ nằm ở hai bên "Sở Hà Hán Giới", ranh giới phân chia rõ ràng. Không ai nhắc tới chuyện có nên ngủ dưới đất hay không. Một người sợ mẹ đột nhiên tới kiểm tra, người kia lại cảm thấy làm vậy hơi kiểu cách. Nhưng không l*m t*nh mà vẫn ngủ chung giường, quả thật có chút vượt quá giới hạn.

Dù sao thì bọn họ cũng không phải vợ chồng, chỉ là bạn giường.

Thế nhưng ký ức trước đây trên chiếc giường này lại ào ạt ùa về. Nhờ vào "sở thích đặc biệt" của Từ Lập Huyên, hai người họ gần như chưa từng ngủ trọn vẹn một giấc trên chiếc giường này.

Tối nay... chắc là có thể ngủ được rồi.

Hai người lúc nãy đều đã tắm, chóp mũi còn vương hơi nước. Ngoài cửa sổ, cây dành dành kia đã rụng sạch lá, trong tiết đầu đông lặng lẽ im ắng, chỉ có gió thổi mang vào chút mùi tanh nhẹ của cỏ cây.

Tụng Phi đang chăm chú ngửi mùi hương ấy, bỗng phát hiện người bên cạnh khẽ động. Tim anh lập tức treo lên cổ họng, cả người tê dại. Ngay sau đó, Từ Lập Huyên xoay người đè về phía anh.

Má nó thật sự muốn làm à?!

Anh buột miệng thốt lên:
"Ở đây không có đồ!"

Từ Lập Huyên rõ ràng khựng lại một chút, nhưng vẫn đưa tay sang đóng cánh cửa sổ phía bên giường của Tụng Phi.

Khi hắn nằm trở lại, cả hai trong lòng đều hiểu rốt cuộc là chuyện gì. Tụng Phi gần như muốn kéo chăn trùm kín đầu chui vào trong bông. Gương mặt trong bóng tối đỏ bừng như cháy, thậm chí có chút oán hận Từ Lập Huyên.

Bên tai bỗng vang lên một tiếng cười. Tiếng cười bật ra thẳng thắn, không hề kìm nén, mang theo âm rung của lồng ngực và chút run nhẹ, trong bóng tối nghe càng rõ rệt.

Tụng Phi sững người.

Anh đã bao lâu rồi chưa từng nghe Từ Lập Huyên cười như vậy?

Nhưng nghĩ lại, chính mình vừa ngu ngốc nói ra câu kia mới chọc cho người ta cười, anh tức đến mức hai má lại phồng lên thêm.

Từ Lập Huyên đưa tay từ dưới chăn sờ sang, nắm lấy cổ tay Tụng Phi, khẽ bóp bóp.
"Tôi biết không có đồ."

Trán Tụng Phi giật giật:
"Anh còn nói nữa tôi đánh anh đấy."

Từ Lập Huyên lại cười. Một lúc sau, tay hắn vẫn không rời khỏi cổ tay Tụng Phi, cứ thế nắm lấy, rồi nói:
"Ngủ đi."

Cửa sổ đã đóng, không khí lạnh bên ngoài hoàn toàn bị chặn lại. Nơi duy nhất còn nóng lên, ngoài trái tim Tụng Phi đang đập thình thịch, chính là cổ tay anh.

Ngón cái của Từ Lập Huyên đặt lên tĩnh mạch của anh. Dòng máu nóng chảy dưới làn da, từng tấc từng tấc đều nhuốm nhiệt độ của người kia.

Trong sự tĩnh lặng ấy, Tụng Phi dần chìm vào giấc ngủ sâu.

Đêm đó rốt cuộc có lừa được Lâm Trường Mai hay không thì không rõ, nhưng dù sao bà cũng không nhắc lại nữa. Sáng hôm sau Tụng Phi tới trường, tranh thủ tìm đến văn phòng của Khương Tĩnh Nhiên, gõ cửa.

"Vào đi."
Trong phòng vang lên một giọng nói trẻ trung, trong trẻo.

Tụng Phi đẩy cửa bước vào, lập tức thấy Khương Tĩnh Nhiên đang nhíu mày nhìn chằm chằm màn hình máy tính. Cậu đeo một cặp kính gọng đen độ thấp, cả người toát lên vẻ học giả đậm đặc.

"Đang bận à, tôi không làm phiền chứ." Tụng Phi nói.

Khương Tĩnh Nhiên bỗng ngẩng đầu. Khoảnh khắc nhìn thấy anh, mắt cậu lập tức sáng lên. Cậu tháo kính ra, đứng bật dậy:
"Anh Phi, sao anh lại tới đây?"

Giọng điệu sinh động, giữa mùa đông lại mang theo chút hơi ấm bốc lên.

Trên bàn cậu bày bừa đầy tài liệu. Có cái được kẹp bằng kẹp đen, có cái nhét trong bìa hồ sơ màu xanh, có cái còn lót dưới hộp đồ ăn mua ngoài làm tấm kê, dính chút vết dầu mỡ.

Nhận ra ánh mắt của Tụng Phi, Khương Tĩnh Nhiên hơi ngượng, vội vàng che bớt:
"Dạo này bận quá, còn chưa kịp dọn."

"Mấy ngày nay ở phòng thí nghiệm chẳng gặp cậu, bận cái gì vậy?" Tụng Phi biết rõ vẫn hỏi.

"Thật ra em có đến phòng thí nghiệm, chỉ là hầu hết đều đi vào nửa đêm nên không gặp mọi người," Khương Tĩnh Nhiên gãi gãi tóc, "Vẫn là cái cây đỗ quyên của em ấy. Em định mở rộng phạm vi nghiên cứu, cày hết tài liệu liên quan tới thảm thực vật cao nguyên trong gần mười năm qua."

Nói xong, cậu nhìn Tụng Phi, dường như có điều muốn nói nhưng lại ngập ngừng.

Người này đúng là kỳ lạ như vậy. Chỉ cần anh xuất hiện trong khoảnh khắc, những thứ chiếm đầy đầu óc như thí nghiệm, luận văn, đề tài dự án... tất cả đều biến mất không dấu vết. Trong chớp mắt anh đã vượt qua ranh giới ấy, rơi thẳng vào một vực sâu cảm xúc khác.

"Dạo này anh có phải không ở khách sạn nữa không?" Khương Tĩnh Nhiên hỏi rất vòng vo. Gần đây trong chỗ đồng nghiệp cũng đang lan truyền một lời đồn, nói Tụng Phi sắp tái hợp với người chủ trì lớn họ Từ, vì đã có nhiều người thấy xe của Từ Lập Huyên dừng trước cổng trường, tới đón anh đi làm rồi lại đón anh tan ca.

Cậu nhìn Tụng Phi, trong ánh mắt có sự khó hiểu, có chất vấn, còn có một tia đáng thương.

Tụng Phi lại không hề biết những lời đồn trong trường thời gian gần đây. Anh chỉ có chuyện muốn nói với Khương Tĩnh Nhiên, trên đường tới đây cũng đã nghĩ kỹ rồi.

"Xin lỗi, lời trước đây tôi nói có lẽ phải rút lại. Năm sau cậu không cần chờ tôi nữa."

Khương Tĩnh Nhiên không hiểu vì sao mình vòng vo trăm phương ngàn kế như vậy, cuối cùng lại đổi lấy một câu giống như lời tuyên án này. Cậu có chút sốt ruột, cũng không vòng vo nữa.

"Vì sao? Anh thật sự định quay lại với anh ta à?"

Tụng Phi khựng lại một chút, đoán rằng có lẽ hành tung của mình trong thời gian này đã bị người khác nhìn thấy. Câu hỏi ấy tới quá đột ngột khiến anh không kịp chuẩn bị, cuối cùng chỉ nói:

"Không phải. Tôi chỉ cảm thấy làm vậy không công bằng với cậu."

Khương Tĩnh Nhiên lập tức dâng cảm xúc.

"Đúng là không công bằng. Rõ ràng anh đã ly hôn rồi, em hoàn toàn có thể theo đuổi anh một cách bình thường, vậy mà bây giờ..."

"Vậy mà bây giờ..." Khương Tĩnh Nhiên dừng lại, tiến lên một bước, giọng trầm xuống, "Là anh còn hèn hạ hơn em, đúng không? Anh ta đã nói gì với anh? Vì sao anh lại đồng ý dọn về đó?"

Tụng Phi nhíu mày. Anh nhận ra vừa rồi câu mở đầu của mình khiến câu chuyện đi lệch hướng, thế là tự động lướt qua lời đối phương, chậm nửa nhịp nối lại điều mình định nói từ đầu.

"Ý tôi là, suất của trường đi viện nghiên cứu ở Thụy Sĩ kia, cậu không nên từ bỏ. Bây giờ cậu đọc thêm bao nhiêu tài liệu cũng chỉ là thử trong tuyệt vọng. Mà đáp án cậu muốn thì đang ở ngay trước mắt. Chỉ cần sang bên đó, rất nhiều tài liệu gốc cốt lõi cậu đều có thể tiếp xúc trực tiếp. Khi đó thí nghiệm của cậu sẽ thuận lợi hơn bây giờ rất nhiều. Sau này tốt nghiệp tiến sĩ, kể cả tiếp tục học sâu hơn nữa, cũng sẽ đứng trên một bậc cao hơn hiện tại."

Cơ mặt Khương Tĩnh Nhiên run lên. Nhìn dáng vẻ Tụng Phi cố ý đổi đề tài, cậu chỉ muốn nhào tới cắn người này một cái. Rất lâu sau cậu mới miễn cưỡng nuốt trôi cơn tức, khóe miệng giật giật.

"Suất tốt như vậy... anh biết vì sao năm nay lại cho em không?"

"Cậu đủ ưu tú. Suất đó rơi vào tay cậu cũng không lạ."

"Trong viện nói là phía trên có người đặc biệt nhắn xuống, cố ý giữ suất này cho em." Khương Tĩnh Nhiên nhìn anh với ý tứ sâu xa.

Tụng Phi nghĩ một chút. Anh nhớ gia đình Khương Tĩnh Nhiên tuy ở địa phương này, nhưng người nhà đều không liên quan gì tới giới học thuật. Vậy mà cũng tìm được quan hệ sao?

"Anh thật sự không biết?" Khương Tĩnh Nhiên cười mỉa một cái. "Vậy em lại phân vân không biết có nên nói cho anh hay không."

"Ý cậu là gì?"

"Là chồng cũ của anh. Anh ta biết em đang theo đuổi anh, nên mời lãnh đạo ăn cơm, nhờ lãnh đạo nhà trường 'chiếu cố' em, đặc biệt để lại cơ hội này cho em..." Khương Tĩnh Nhiên càng nói càng tủi thân. Trong lòng vừa phẫn uất vừa sốt ruột, giống như một con chó Dobermann đột nhiên bị người ta bố thí. "Muốn một gậy đẩy em tới tận nơi xa như vậy, để em không thể đến gần anh, không thể tiếp xúc với anh nữa. Em có nên cảm ơn anh ta không, anh Phi?"

Những lời này thật sự khiến Tụng Phi bị chấn động không nhỏ. Anh không ngờ Từ Lập Huyên lại làm chuyện như vậy. Là làm khi nào, và vì sao lại làm...

"Anh ta quyền thế lớn, nhưng anh ta thật sự yêu anh đến vậy sao?" Khương Tĩnh Nhiên nói tiếp. "Nếu thật sự yêu anh như vậy thì vì sao còn ly hôn? Ly hôn xong lại làm chuyện này. Chẳng qua là do lòng ghen mà thôi, không muốn bên cạnh anh xuất hiện người mới, muốn chiếm lấy cảm xúc của anh mãi mãi, khiến sau khi ly hôn anh vẫn luôn nghĩ tới anh ta. Anh-"

"Được rồi." Tụng Phi mạnh mẽ cắt ngang.

Anh nghiêm túc nhìn Khương Tĩnh Nhiên.

"Hôm nay tôi tới không phải để nói chuyện này. Tôi chỉ hy vọng cậu nghĩ cho kỹ, có nên vì một đoạn tình cảm chưa biết kết quả mà từ bỏ cơ hội tốt đã nằm trong tay hay không. Bất kể Từ Lập Huyên xuất phát từ lý do gì mà làm vậy, thì anh ấy cũng đã trải sẵn một con đường cho cậu. Con đường này tôi, thậm chí giáo sư Trương cũng không thể cho cậu... Cho dù anh ấy vì ghen tuông đi nữa, thì với một tình địch như cậu, anh ấy cũng đã đủ hào phóng rồi. Tôi không phải đang nói thay anhấy, tôi chỉ muốn cậu đặt trọng tâm vào chính mình. Một chuyện xảy ra rốt cuộc có lợi cho cậu hay không, cậu phải nghĩ thật kỹ."

"Em nghĩ rất rõ rồi." Khương Tĩnh Nhiên nói khẽ. "Em chỉ muốn anh thôi..."

"Nếu anh bảo em chờ cũng không sao. Em sẵn lòng chờ."

Cuối cùng khi Tụng Phi rời khỏi văn phòng Khương Tĩnh Nhiên, đầu óc anh rối như một cuộn chỉ. Không những không giải quyết được chuyện của Khương Tĩnh Nhiên, mà còn biết thêm một tin, Từ Lập Huyên không biết từ lúc nào lại âm thầm làm chuyện này vì anh.

Anh cố nhớ lại. Những năm trước, suất này thường được phân xuống sau Quốc Khánh, tức khoảng giữa tháng mười. Khi đó chính là quãng thời gian anh còn ở khách sạn.

Khoảng thời gian ấy, Từ Lập Huyên từng đuổi theo, ép anh xuống chiếc giường lớn trong khách sạn, nói rằng làm xong lần này thì sẽ hoàn toàn tách ra.

Cũng chính thời gian đó, anh cùng Khương Tĩnh Nhiên đi suối nước nóng rồi bị Từ Lập Huyên bắt gặp. Khi ấy vẻ mặt Từ Lập Huyên lạnh nhạt đến mức như không quen biết anh.

Khoảng thời gian mà anh từng nghĩ quan hệ của hai người đã rơi xuống đáy vực, không thể tệ hơn nữa. Anh tưởng rằng mình thật sự đã đi tới tận cùng với người này.

Vậy mà chính lúc đó, Từ Lập Huyên lại đi nhờ quan hệ, muốn đẩy Khương Tĩnh Nhiên đi thật xa.

Rốt cuộc hắn có ý gì?

Cả ngày hôm ấy Tụng Phi bị những suy nghĩ hỗn loạn không tìm ra đầu mối ấy quấy nhiễu. Buổi chiều anh rời trường sớm hai tiếng để đưa Lâm Trường Mai tới bệnh viện. Đi được nửa đường, Lâm Trường Mai nói cần dùng thẻ bảo hiểm y tế của anh, nên anh đành quay về nhà tìm.

Vừa mở cửa bước vào, cánh cửa bị anh ném mạnh phát ra một tiếng "rầm". Trong lòng Tụng Phi đang rối loạn, động tác cũng chẳng còn chừng mực.

Anh hoàn toàn không nhớ mình để thẻ bảo hiểm ở đâu. Nghĩ kỹ thì hình như lúc dọn ra trước đây anh còn chưa kịp mang theo.

Anh chui vào một phòng chứa đồ nhỏ, bắt đầu lục từ ngăn kéo dưới cùng.

Kết quả vừa kéo ra một cái rổ đan, trên đống đồ cũ được xếp ngay ngắn bỗng trượt xuống một xấp giấy đóng dấu đỏ.

Tụng Phi quay người nhặt lên.

Ánh mắt vừa lướt qua tiêu đề, hơi thở anh chợt khựng lại -

"Đơn xin đăng ký nhận nuôi"
"Bảng thẩm tra tư cách người giám hộ"
"Báo cáo điều tra tình hình gia đình"

Trên mỗi tờ giấy đều in tên Từ Lập Huyên.

Trong bức ảnh đính kèm, người đàn ông mặc chiếc sơ mi mà năm ngoái Tụng Phi tặng sinh nhật, gương mặt nghiêm túc đến mức anh chưa từng thấy.

Bên dưới cùng còn kẹp một tờ ghi chú bị vò nhăn rồi lại vuốt phẳng. Là nét chữ của Từ Lập Huyên, cứng cáp mạnh mẽ:

"Đã hỏi ý kiến Cục Dân Chính. Cần không có con, có thu nhập ổn định, có đóng thuế. Đợi cuối năm ba mẹ về Hàng Châu, sẽ cùng Tụng Phi bàn bạc."

Bên cạnh còn kẹp một tờ giấy hẹn của cơ sở phúc lợi trẻ em.

Ngày hẹn là...

Nửa năm trước.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Buổi tối có thể mình sẽ bổ sung thêm chữ cho chương này!
Giờ phải vội ra ngoài xem phim, nhưng buồn ngủ quá a a a, vừa muốn đi vừa không muốn đi.

Trước Tiếp