Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Buổi sáng nghe nói Phương Tri Ngu xử lý bó hoa mình tặng, Hạ Hành Châu ở nhà một mình buồn rầu suốt cả ngày, sao dám nghĩ bó hoa Phương Tri Ngu mang về lại là tặng cho mình.
Câu "Mua một bó về cho cậu" của Phương Tri Ngu khiến hắn ngạc nhiên không thôi, trong đầu tràn ngập những dòng chữ "Sếp Phương tặng hoa cho mình", nào còn tâm tư để ý đến lời mỉa mai của Phương Tri Ngu.
Hắn giật lấy bó hoa trong tay Phương Tri Ngu, ôm vào ngực: "Tên không có mắt nào dám nói là đồ ven đường, rõ ràng là ngàn dặm mới tìm được một."
Phương Tri Ngu thấy động tác bảo vệ bó hoa của hắn thì cười nhạo: "Cậu cũng biết co giãn quá nhỉ."
Hạ Hành Châu hoàn toàn không ngại bị y châm chọc, cười tủm tỉm hỏi: "Là tự tay anh chọn sao? Không hổ là sếp Phương, ánh mắt tốt thật đó."
Phương Tri Ngu lười để ý hắn, đi qua khu vực huyền quan, nhìn thấy bó hoa hồng vàng trên quầy bar thì bước chân khựng lại.
Phương Trình nhảy xuống khỏi lồng ngực y, quay về bên bàn trà tiếp tục chơi với mấy cục giấy vo tròn.
Hạ Hành Châu tung tăng đi sau, nhìn theo ánh mắt của y, cũng thấy được bó hoa hồng tươi đẹp kia.
Phương Tri Ngu hỏi: "Lục thùng rác?"
"Cái đó thì không có." Hạ Hành Châu sờ mũi, giải thích: "Em mua bó khác, định chờ anh về rồi tự tay tặng cho anh."
Chỉ là không ngờ Phương Tri Ngu cũng mua hoa cho hắn, quả thực là niềm vui bất ngờ giống như trúng thưởng.
Ôm chặt bó hoa trong ngực không nỡ buông tay, hắn nghiêm túc nói với Phương Tri Ngu: "Xin lỗi, em không nên gạt anh thân phận Nhất Diệp Chi Châu của mình."
Phương Tri Ngu im lặng không đáp, chờ hắn nói tiếp.
Hạ Hành Châu thấy y không ngắt lời mình, chẳng khác nào cho mình cơ hội giải thích, trái tim đã treo cao cả ngày cũng thả lỏng đôi chút.
Hắn bước lên, nắm lấy tay Phương Tri Ngu, nhẹ giọng nói: "Từ lúc quen nhau đến nay, em đã nói rất nhiều câu bậy bạ, nhưng tuyệt đối không phải vì ghét anh. Chỉ là khi đó em có tâm lý phản nghịch, nên mới giận cá chém thớt, nói không lựa lời."
"Đương nhiên, bất kể là cố ý hay vô tình thì đều là em không đúng, em vẫn luôn thiếu anh một lời xin lỗi chính thức."
"Xin lỗi anh."
Hạ Hành Châu chăm chú nhìn Phương Tri Ngu, bàn tay đang nắm tay y bất giác siết chặt, giọng điệu cũng trở nên dịu nhẹ: "Em chưa từng ghét anh. Ngay từ đầu đã không có. Anh biết lòng em mà, đúng không?"
Từ lần gặp đầu tiên, hắn chưa từng ghét Phương Tri Ngu, chỉ là khi ấy bị tâm lý phản nghịch che mờ đôi mắt.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, ngay cả Phương Trình vốn luôn chạy loạn khắp nơi cũng chẳng biết biến đi đâu.
Sau khi nói xong, ánh mắt Hạ Hành Châu sáng rực, chờ đợi Phương Tri Ngu tuyên án.
Một lát sau, Phương Tri Ngu mới hỏi: "Đây là thành ý của cậu?"
"Đương nhiên không chỉ vậy." Hạ Hành Châu dừng lại một chút, hạ giọng: "Em còn viết... bản kiểm điểm."
Ba chữ cuối cùng nói hơi nhỏ, Phương Tri Ngu suýt cho rằng mình nghe nhầm: "Cái gì?"
"Bản kiểm điểm!" Hạ Hành Châu bất chấp tất cả. Dù sao cũng đã viết rồi, dứt khoát chỉ tay về phía bàn trà: "Em viết bản kiểm điểm, tự nhìn nhận lỗi lầm của mình, sau này tuyệt đối không tái phạm!"
Phương Tri Ngu vừa vào nhà đã bị bó hoa hồng trên quầy bar hấp dẫn sự chú ý, giờ hắn nói vậy, y mới phát hiện giấy viết thư và bút máy trên bàn trà, trên đất vương vãi đầy những tờ giấy bị vo tròn.
Phương Trình như tìm được món đồ chơi mới, lặn lộn trong đống giấy vui quên lối về.
Bản kiểm điểm?
Phương Tri Ngu không ngờ hắn còn dùng đến chiêu này, đi qua cầm tờ kiểm điểm trên bàn lên xem.
Hạ Hành Châu vội vàng ngăn cản: "Đợi đã, em vẫn chưa viết xong, anh khoan hãy..."
Phương Tri Ngu bình tĩnh liếc hắn một cái.
Hạ Hành Châu lập tức nuốt nửa câu còn lại vào, cung kính nói: "Sếp Phương, ngài cứ xem thoải mái."
Phương Tri Ngu dời mắt về lại tờ kiểm điểm, đọc được vài chữ thì chìm vào im lặng.
Tờ kiểm điểm chỉ viết được hai phần ba, tiêu đề là ba chữ "Bản kiểm điểm" thật to, phần đầu liệt kê kỹ càng các điều cần kiểm điểm, còn chia chúng thành các mục một, hai, ba, bốn rõ ràng.
Công bằng mà nói, hình thức cũng coi như chỉn chu, cách dùng từ khá chính xác, hành văn cũng trôi chảy.
Chỉ là...
Mùi khuôn mẫu quá nặng.
Phương Tri Ngu quơ tờ kiểm điểm trên tay: "Chép trên mạng à?"
"Không hẳn, chỉ tham khảo chút thôi." Hạ Hành Châu thành thật nói: "Lần cuối cùng em viết kiểm điểm đã là hồi cấp ba rồi, giờ tự viết thì không biết đến khi nào mới xong."
Phương Tri Ngu nhìn đống giấy vo tròn trên mặt đất, hừ khẽ: "Đã chép mà còn không chép được tử tế, Hạ Hành Châu, cậu cũng hay thật."
Hạ Hành Châu khổ mà không nói nên lời, muốn biện giải nhưng đống giấy trên đất đã tát thẳng vào mặt hắn.
Hồi đi học hắn vốn đã dốt văn. Phần viết văn 60 điểm, lấy được một phần ba đã xem là ưu tú.
Bản kiểm điểm này hắn vừa sao chép vừa chỉnh sửa, hì hục cả ngày, giấy viết thư xé hết tờ này tới tờ khác, nhìn kiểu gì cũng thấy không đủ chân thành, thành ra đến lúc Phương Tri Ngu về vẫn chưa viết xong.
"Em sợ viết quá ít, anh sẽ chê em không đủ chân thành." Hạ Hành Châu ôm bó hoa Phương Tri Ngu tặng, lắp bắp hỏi: "Anh tặng hoa cho em, có phải là anh đã tha thứ cho em rồi không?"
"Tặng hoa cho cậu là vì hôm nay lễ tân đã xử lý bó hoa của cậu, cái này xem như bồi thường cho cậu, không liên quan gì đến tha thứ hay không." Phương Tri Ngu nhìn hắn với ánh mắt trìu mến như đang nhìn kẻ thiểu năng trí tuệ, "Đêm hôm khuya khoắt, sao còn mơ mộng hão huyền vậy?"
Hạ Hành Châu: "..."
Phương Tri Ngu ném tờ kiểm điểm lên bàn trà, xoay người vào phòng ngủ chính, nhẹ nhàng để lại một câu: "Viết tiếp đi."
"..."
Nhìn y vào phòng ngủ, Hạ Hành Châu chợt thấy chân hơi ngưa ngứa.
Cúi đầu xuống, Phương Trình đang chơi với một cục giấy, cái đuôi quẫy qua quẫy lại, vừa lúc quét vào mu bàn chân hắn.
Hắn cúi xuống lấy cục giấy trong lòng mèo con ra, tiện tay búng nhẹ lỗ tai nó một cái. Mèo con giật bắn người, bám lấy quần hắn muốn giành lại cục giấy.
Hạ Hành Châu ném cục giấy sang bên kia, nhìn Phương Trình chạy theo như con thỏ, trong lòng không khỏi hâm mộ: "Đúng là thằng con trai ngốc của nhà địa chủ, chẳng có chút phiền não nào."
Hắn đặt bó hoa hồng xuống, lại ngồi xuống thảm, tiếp tục viết kiểm điểm.
Bên kia, Phương Tri Ngu về phòng, lấy điện thoại ra chuẩn bị đi tắm thì nhìn thấy trên wechat có vài tin nhắn chưa đọc.
Y tiện tay mở ra xem, là nhóm chat của viện nghiên cứu.
Trong nhóm không có nhiều người lắm: một đàn anh Thẩm Tông Minh, một người bạn cùng lớp Hà Úy, một đàn em Cù Mặc, cộng thêm y nữa là bốn người.
Cả bốn người đều là sinh viên Thanh Hoa. Sau khi tốt nghiệp, trừ Cù Mặc ở lại trường giảng dạy thì ba người còn lại đều vào viện nghiên cứu.
Nửa tháng nữa là lễ kỷ niệm ngày thành lập trường, đàn em nhắn vào nhóm hỏi mọi người có về hay không.
Là sinh viên tốt nghiệp loại xuất sắc, mấy hôm trước Phương Tri Ngu đã nhận được thư mời dự lễ, chỉ là dạo này y thật sự quá bận, không chắc có đi được hay không.
Nói mới nhớ, trước Quốc Khánh y đã định tranh thủ thời gian về thăm trường cũ một chuyến, chỉ là chưa có thời gian thích hợp.
Khi y còn đang do dự, Thẩm Tông Minh và Hà Úy đều trả lời sẽ về, đồng thời cũng tag y.
[Phương Tri Ngu: Chưa chắc nữa, nếu có thời gian thì sẽ về.]
Giữa về và không về, Phương Tri Ngu vẫn nghiêng về phương án trước, huống hồ ba mẹ y cũng đều ở Thanh Hoa.
Trước kia khi y từ chức ở viện nghiên cứu, dứt khoát quyết định đến Tân Thị làm việc, tuy đám người Thẩm Tông Minh không hiểu lắm, nhưng vẫn ủng hộ và chúc phúc cho y. Chỉ là mọi người ai cũng bận rộn, nên liên lạc cũng không nhiều.
Lúc hôn nhân với Hạ Hành Châu bị phơi bày, Hà Úy và Cù Mặc còn gọi điện cho y.
Trả lời tin nhắn xong, Phương Tri Ngu cầm quần áo vào phòng tắm.
Đợi tắm xong đi ra, Hạ Hành Châu đã viết xong bản kiểm điểm.
Thấy y bước ra, Hạ Hành Châu trình bản kiểm điểm lên bằng hai tay, nghiêm túc nói: "Mời sếp Phương xem qua."
Phương Tri Ngu đi tới, nhận lấy tờ kiểm điểm, ngồi xuống sofa.
Hạ Hành Châu thấy tóc y vẫn hơi ướt, đưa tay vuốt vuốt, nói: "Em sấy tóc cho anh, để tóc ướt không tốt cho sức khỏe."
Phương Tri Ngu đọc bản kiểm điểm, thuận miệng đáp: "Ừm."
Hạ Hành Châu vào phòng lấy máy sấy ra, đứng sau lưng y, dùng làn gió ấm nhẹ nhàng sấy khô tóc.
Tóc Phương Tri Ngu rất mềm, chất tóc cũng rất tốt, đuôi tóc lướt qua kẽ ngón tay cảm giác như tơ lụa thượng hạng, khiến hắn yêu thích không buông.
Mùi dầu gội thoang thoảng nơi chóp mũi, ánh mắt Hạ Hành Châu dừng trên đỉnh đầu Phương Tri Ngu.
Xoáy tóc của Phương Tri Ngu nằm ở chính giữa, nhỏ nhỏ, vô cùng đáng yêu.
Đi xuống dưới là cái gáy trắng ngần tinh tế, vẫn còn ửng hồng vì mới tắm xong.
Tóc khô rất nhanh. Hạ Hành Châu đặt máy sấy xuống, thấy Phương Tri Ngu cũng đã đọc bản kiểm điểm xong, lên tiếng hỏi y có hài lòng không.
Phương Tri Ngu không bình luận, chỉ trả lại tờ kiểm điểm cho hắn, lười biếng phun ra một chữ: "Đọc."
Hạ Hành Châu: "Hả?"
"Nghe không hiểu à?" Phương Tri Ngu tựa vào sofa, hai chân dài bắt chéo, tư thế thả lỏng nhìn hắn: "Lúc trước ở trường cậu đọc thế nào, bây giờ đọc y như vậy."
Hạ Hành Châu: "..."
Bao năm trôi qua, không ngờ còn có thể trở lại ngày đứng dưới cột cờ đọc bản kiểm điểm.
Nhưng cũng không sao, hắn là ai chứ.
Hắn chính là Hạ Hành Châu - Nam diễn viên xuất sắc nhất giải Kim Đỉnh. Bản kiểm điểm thì sao, cứ đọc như bài phát biểu nhận giải là được mà.
Vì thế, một bản kiểm điểm thể hiện sự ăn năn bị hắn đọc như bài phát biểu lãnh thưởng, lời lẽ chân thành, ngôn ngữ cơ thể phong phú, chỉ thiếu mỗi câu cảm ơn đài CCTV ở phần kết.
Đọc xong, hắn còn phong độ khom người chào Phương Tri Ngu.
Phương Tri Ngu nhặt cục giấy mèo con tha lên sofa, ném thẳng vào người hắn đầy bất mãn.
Hạ Hành Châu tay mắt lanh lẹ đón được cục giấy, ném sang bên cạnh. Phương Trình tưởng hắn đang chơi cùng mình, "vèo" một cái nhảy khỏi sofa đuổi theo.
"Hết giận chưa?" Hạ Hành Châu bước tới hỏi, "Chưa hết giận thì em đọc thêm lần nữa."
"Từ không diễn ý, có hoa không quả, nói hưu nói vượn." Phương Tri Ngu bắt bẻ, "Lãng phí thời gian."
"À, trình độ ngữ văn không cao lắm, mong sếp Phương thông cảm." Hạ Hành Châu cười, "Nhưng tấm lòng là thật, đừng giận nữa được không? Sau này thật sự không như vậy nữa."
Phương Tri Ngu không tỏ thái độ.
Nhưng trong mắt Hạ Hành Châu, thái độ của y đã mềm hơn tối qua rất nhiều.
Xem ra tặng hoa và viết kiểm điểm rất hữu dụng!
Hạ Hành Châu tự cho mình một ngón cái, sau đó đi lấy món quà tối qua chưa tặng được, mở ra cho Phương Tri Ngu xem: "Đọc kiểm điểm rồi, giờ xem có thích quà em mua cho anh không."
Trong hộp là một chiếc đồng hồ, cùng thương hiệu với chiếc mà trước đây Phương Tri Ngu mua cho hắn ở buổi đấu giá, kiểu dáng cũng vô cùng tương tự, chỉ khác màu viền đá quý, nhìn qua có cảm giác như đồng hồ đôi.
Phương Tri Ngu khẽ nhướng này, nhìn Hạ Hành Châu: "Hai mươi triệu?"
Hạ Hành Châu biết y đang trêu chuyện khuy măng sét hai mươi triệu trước đó, vội nói: "Đương nhiên không phải. Nếu lại hai mươi triệu nữa anh sẽ mắng em phá của mất."
Phương Tri Ngu cho hắn một ánh mắt "Cậu cũng biết điều đó".
"Em đeo thử cho anh nhé?" Hạ Hành Châu hỏi ý.
Phương Tri Ngu không trả lời, Hạ Hành Châu coi như đồng ý, lấy đồng hồ ra, dịu dàng đeo lên giúp y.
Màu xanh ngọc lục bảo khiến cổ tay của Phương Tri Ngu càng thêm trắng, kiểu dáng xa hoa sang trọng đặt lên tay y lại như bị biến thành phông nền.
Hạ Hành Châu nâng tay y lên, bị làn da mịn màng kia làm ngứa ngáy trong lòng, không nhịn được cúi đầu muốn hôn mu bàn tay y.
Phương Tri Ngu lật cổ tay lại, trực tiếp bóp chặt hai má hắn, lực mạnh đến mức bóp méo mặt hắn.
Hạ Hành Châu đột nhiên bị biến thành mỏ chim, trừng mắt nhìn y: "Ư ư?"
Phương Tri Ngu cười lạnh: "Ai nói với cậu là tôi hết giận? Coi tôi là trẻ ba tuổi chắc?"
Hạ Hành Châu: "..."
Phương Tri Ngu vô cùng hài lòng với phản ứng kinh ngạc của hắn, bóp mặt hắn nói: "Một bó hoa nhỏ nhoi, một bản kiểm điểm sao chép trên mạng mà đã muốn nhẹ nhàng cho qua? Cậu lấy tự tin ở đâu ra vậy?"
Hạ Hành Châu: "..."
Phương Tri Ngu buông tay, đứng dậy, vô tình nói: "Cậu cứ ở đó tỉnh táo lại đi."
Ngụ ý là, đêm nay vẫn không được vào phòng ngủ chính.
Hạ Hành Châu: "..."
Tổng kết lại, tối nay mình vừa hát vừa múa, tất cả đều là công cốc.