Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 92.1: Về nhà.
Biên tập: @cohoala
–
Giữa tháng Tư.
Bầu trời thành phố A rốt cuộc cũng bắt đầu ấm dần lên.
Tô Đồ vừa mới thoát khỏi chế độ ngủ đông đã lập tức bắt nhịp vào giai đoạn ngái ngủ mùa xuân. Cả người cô lười biếng, cứ đến cuối tuần là cô lại càng không muốn bước xuống khỏi giường.
Nhưng nghĩ đến Thỏ ở bên ngoài, cô vẫn đành phải kéo lê tấm thân mệt mỏi ra khỏi phòng để mở cửa phòng thú cưng.
Vừa tỉnh dậy chưa được bao lâu.
Sau bữa trưa, cô lại mềm nhũn nằm dài trên sofa.
Gần đây Thỏ lớn nhanh như thổi nhưng đôi chân nó vẫn ngắn củn. Thấy cô nằm xuống, nó cũng nhổm chân trước muốn leo lên, nhưng chân sau đạp mấy cái vẫn không tài nào nhảy lên nổi.
Tô Đồ cười đến rung cả vai, một lúc sau cô mới vươn tay đem nó lên, ôm vào lòng.
Thế là một người một chó cứ thế dính lấy nhau nằm ườn trên sofa, lướt điện thoại vô tri mất nửa ngày trời.
Khi Thời Thuật đẩy cửa bước vào.
Cảnh tượng anh thấy chính là như vậy.
Hai mẹ con trong nhà nghe thấy động tĩnh, đồng thời khựng lại, sau đó đồng loạt ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn ra cửa.
Thời Thuật quăng túi sang một bên.
Anh chống tay lên sofa cúi người lại gần, hôn lên khóe môi cô ngay trước mặt Thỏ.
Tô Đồ vốn đang mơ màng, hơi thở thanh khiết quen thuộc mà đã lâu không gặp ập xuống, lập tức khiến cô càng thêm mụ mẫm. Cô để mặc anh mổ nhẹ vài cái, thậm chí còn phối hợp hôn đáp lại một hồi mới sực nhớ ra để hỏi: “Sao anh về sớm thế?”
Cô biết hôm nay anh về.
Nhưng nghe bảo trong đội còn có việc khác, cô cứ ngỡ phải đến tối muộn anh mới về tới nhà.
Thời Thuật đúng là mệt mỏi chạy về, ban ngày ban mặt ở đây hôn cũng chẳng bõ bèn gì, anh bèn cách lớp áo ngủ bóp nhẹ eo cô một cái: “Ừm.”
Anh khẽ hất cằm về phía phòng ngủ chính: “Đi tắm chung nhé?”
Đây đã là lời ám chỉ rõ mồn một.
Hơn một tháng không gần gũi, dù anh không nhắc thì Tô Đồ cũng tự nhiên nghĩ đến chuyện đó, nhưng cân nhắc một lát cô lại bảo: “Anh đi đi, tối qua em tắm rồi.”
Lâu lắm rồi không làm chuyện đó, bây giờ cô chẳng có mấy sức lực.
Ở trong phòng tắm mệt lắm.
Thời Thuật cũng không ép, anh chỉ hôn cô rồi đổi cách hỏi khác: “Vậy em vào phòng đợi anh?”
Dù sao anh tắm cũng nhanh.
Chỉ vài phút là xong.
Lúc hôn tay anh cũng không để yên.
Cách lớp vải x** n*n khiến thân hình cô khẽ run rẩy, đôi chân vô thức cuộn lại, ẩn hiện sự bồn chồn khó tả, giọng nói cũng trở nên lý nhí: “… Vâng.”
Nhận được tín hiệu.
Thời Thuật bế bổng cô lên, xoay người đi về phía phòng ngủ chính.
Thỏ thấy vậy cũng nhảy khỏi sofa, đuổi theo vài bước theo bóng lưng hai người khuất dần, cho đến khi cửa phòng đóng lại một tiếng “cạch”, nó mới đứng ngây ra tại chỗ với vẻ không thể tin nổi.
Biểu cảm có chút thất vọng, dường như đang muốn nói:
Chẳng phải bảo đợi ba về để đoàn tụ sao?
Sao con lại giống như bị bỏ rơi thế này??
…
Vốn dĩ Tô Đồ đã ngủ muộn dậy muộn.
Rèm cửa phòng ngủ chính thường ngày nếu không kéo kín thì cũng chỉ mở hờ một cách tượng trưng.
Lúc này căn phòng nửa sáng nửa tối.
Rất thích hợp để xảy ra vài chuyện đáng nhớ.
Thời Thuật đặt cô xuống giường, cánh tay anh hơi gập lại, cúi đầu hôn lên má cô một cái.
Vừa định đứng dậy thì bả vai đã bị siết chặt, ống tay áo ngủ tuột xuống, cánh tay nhỏ nhắn mềm mại quàng qua vai, bám lấy sau gáy anh một cách dính người, kéo anh cúi xuống.
Môi chạm môi.
Đầu lưỡi nhỏ chủ động thăm dò vào khoang miệng.
Cơ thể dán sát vào nhau, điện thoại của anh vẫn còn ở túi bên phải hơi cộm, Tô Đồ vặn eo đá một cái, anh liền hiểu ý móc ra, tiện tay ném sang một bên.
Cơ bụng đã căng cứng trở lại.
Việc căng lên cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Anh cụp mắt hôn đáp trả, bàn tay lớn giữ lấy cổ chân, chậm rãi x** n*n một hồi rồi mới men theo mép váy ngủ, từng chút một thám hiểm lên trên.
Anh nghĩ cứ làm thế này cũng được, tối qua anh cũng đã tắm rồi, chỉ là hôm nay đi đường có vương chút mùi trên người, cởi áo ra chắc vấn đề không lớn.
Dù sao lát nữa xong việc cũng phải tắm chung thôi.
Thế nhưng cánh tay sau gáy bỗng nhiên buông lỏng, đầu lưỡi đang quấn quýt cũng vô cớ rút lui, ánh mắt Tô Đồ long lanh, th* d*c nằm trên giường: “Đi tắm đi anh.”
Thời Thuật: “…”
Thấy anh không động đậy, Tô Đồ lại đá một cái: “Nhanh lên.”
Giọng nói dồn dập bao phủ hơi thở mềm mại khiến lời thúc giục ban đầu trở nên đầy ẩn ý.
Không giống như đang đuổi anh đi.
Mà giống như đang ám chỉ anh đi nhanh rồi về nhanh.
Yết hầu Thời Thuật khẽ lăn, anh ôm lấy eo cô thêm một lần, rốt cuộc vẫn chống tay đứng dậy, vừa cởi áo khoác vừa đẩy cánh cửa ẩn ở đầu giường ra.
Tô Đồ nghiêng đầu nhìn bóng lưng anh biến mất, xác nhận anh đã đi qua phòng thay đồ vào phòng tắm rồi cô mới đột ngột xoay người, vươn tay chộp lấy chiếc điện thoại trên giường.
Cô nằm sấp chuẩn bị mở khóa.
Anh tắm rất nhanh, cô đã từng chứng kiến ở khách sạn khu trượt tuyết, tính cả gội đầu cũng không quá mười phút.
Mà cô vốn cũng chẳng cần nhiều thời gian, chỉ cần mở khóa vào Weibo, xem trong danh sách người anh theo dõi có mình không là được.
Thế nhưng không ngờ.
Kế hoạch lại bị hỏng ngay ở bước mở khóa!
Trước đây cô muốn xem điện thoại, anh đều trực tiếp dùng vân tay mở khóa rồi ngoan ngoãn đưa cho cô xem, khiến trong tiềm thức cô cho rằng mình có thể thuận lợi kiểm tra mọi thứ.
Cho đến lúc này, cô ngơ ngác nhìn màn hình đã sáng rực suốt mười giây mới sực nhớ ra ——
Cô hình như không biết mật khẩu của anh!
Vừa sốt ruột lại vừa có chút bực mình.
Quá đáng thật!
Anh đã biết tất cả mật khẩu của cô bao gồm cả mật khẩu thanh toán từ lâu rồi! Vậy mà cho đến tận bây giờ, ngay cả mật khẩu điện thoại anh cũng chưa từng nói cho cô biết!
Đúng là phụ nữ khi yêu vào là dễ mất lý trí.
Cảm giác như bấy lâu nay anh luôn không giữ lại chút gì, nhưng thực tế người bị nhìn thấu hoàn toàn từ đầu đến chân chỉ có mình cô!
Cô lập tức có cảm giác tuyệt vọng vì bị lừa thảm hại, lại thử nhập một loạt con số khả quan, kết quả lần nào cũng thất bại cho đến khi màn hình hiện lên dòng chữ “Vui lòng thử lại sau 1 phút” rồi đến “Vui lòng thử lại sau 5 phút”.
Lúc này cô hoàn toàn rối loạn…
Cô thẫn thờ, cả người căng cứng như một đường thẳng, vừa ôm điện thoại nôn nóng chờ đợi vừa gấp gáp đoán mò.
Không phải sinh nhật anh, cũng không phải sinh nhật cô.
Không phải ngày đầu tiên họ gặp mặt.
Không phải ngày chính thức yêu nhau của họ.
Càng không phải ngày lần đầu tiên của họ!
Thế thì còn có thể là cái gì được chứ?!
Trong lúc hỗn loạn, 5 phút cuối cùng cũng kết thúc, cô căng thẳng đến mức suýt nữa định nhập một chuỗi con số kích thước bí ẩn nào đó.
Nhưng cánh cửa ẩn sau lưng đột ngột mở ra!
Lòng bàn tay cô siết chặt, hoảng loạn quay đầu lại.
Thấy trên đầu anh vắt một chiếc khăn tắm, động tác lau tóc khựng lại, ngọn tóc vẫn còn vương những giọt nước, làn da trên mặt cùng với lồng ngực đều được hơi nước hun đúc trở nên thanh khiết và rạng rỡ.
Trên người anh chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm màu trắng, dây thắt lưng lỏng lẻo, mọi thứ đều hiện rõ mồn một, giống như anh vốn cũng chẳng định thắt, dù sao thì lát nữa cũng lại phải cởi…
Nào ngờ lại đột ngột bắt quả tang cô đang “gây án” trong lúc căng thẳng.
Khiến cho việc anh muốn giả vờ không nhìn thấy cũng trở nên gượng gạo một cách cố ý.
Ánh mắt Tô Đồ nhìn từ trên xuống dưới, cô nuốt nước bọt với biểu cảm phức tạp: “…”
Trong đầu cô nảy ra một câu hỏi:
Cãi nhau trước hay làm trước, that is the question.
Nếu không bị phát hiện thì cô vốn còn có sự lựa chọn.
Nhưng giờ đã bị bắt tại trận rồi, nếu còn không chịu nổi sự cám dỗ mà giả vờ như không có chuyện gì để tiếp tục làm, chẳng phải sẽ khiến cô trông rất mất uy nghiêm sao!
Khó khăn kiềm chế vài giây, cuối cùng cô vẫn cố giữ khuôn mặt lạnh lùng, bày ra dáng vẻ pháp luật không nể tình, cô chất vấn một cách đầy chính nghĩa: “Mật khẩu điện thoại của anh là gì?”
Thời Thuật: “…”
Đương nhiên anh biết điều này có nghĩa là gì, ngay từ khi nhìn thấy dòng trạng thái Weibo đó, anh đã dự cảm được sẽ có kiếp nạn này, thế nên anh càng vội vàng tiến lại gần. Anh ném chiếc khăn sang một bên, quỳ một gối cạnh mép giường, cúi người áp xuống từ phía sau.
Anh ghì chặt cô qua lớp vải vóc, sau đó mới như thể yếu thế mà khẽ dụi vào hõm cổ cô: “88924826.”
Tô Đồ nhíu mày: “…”
Cô vừa lẩm nhẩm vừa thầm chê trong lòng: Mật khẩu gì mà kỳ quái vậy?
Lúc nãy thấy là 8 chữ số, cô đã thấy hơi kỳ lạ rồi, nhưng nghĩ đến sự nghiêm túc và cứng nhắc của anh, cô cũng tự nhiên cho rằng đó sẽ là một chuỗi ngày tháng hoàn chỉnh.
Kết quả lại không phải?
Cô cúi đầu nhập mật khẩu.
Bàn tay lớn sau lưng đã gạt váy ngủ sang một bên, mang theo ý vị dò xét, lẳng lặng du ngoạn lên trên, nhẹ nhàng bao phủ lấy sự đầy đặn tự nhiên rơi vào lòng bàn tay trong tư thế này.
Giống như một quả bóng chứa đầy nước ấm.
Không thừa không thiếu, vừa vặn lấp đầy lòng bàn tay.
Cảm giác xa cách đã lâu không gặp khiến anh hơi thất thần, còn chưa kịp bóp nhẹ, Tô Đồ đã nhanh chóng bắt được bằng chứng phạm tội, khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng, sự thẹn thùng và phẫn nộ đồng thời đạt đến đỉnh điểm!
Nó thúc đẩy cô lạnh lùng quay đầu lại: “Đứng dậy.”
Thời Thuật: “…”
Mặc dù vài ngày trước đã từng có suy đoán, nhưng suy đoán suy cho cùng cũng chỉ là suy đoán, còn ít chấn động hơn việc tận mắt xác nhận và chứng kiến nó.
Cô nghiêm mặt lườm anh: “Đi ra ngoài!”
Anh còn muốn vớt vát: “Đồ Đồ, anh ——”
Nhưng một câu cũng cô không muốn nghe: “Đi ra!”
“………….”
Cửa phòng mở ra rồi đóng lại.
Tiếng khóa trái vang lên một tiếng “cạch”, dứt khoát và gọn gàng.
Sắc mặt Thời Thuật hơi rối loạn, quần áo anh xộc xệch, điện thoại vẫn còn ở bên trong, rõ ràng là một chàng trai lầm lỡ đang thất thế đứng chôn chân ở cửa.
Thành tựu “bị đuổi khỏi phòng ngủ chính” đã được mở khóa.
Thỏ nghe thấy động tĩnh liền chạy tới. Nó đứng từ xa quan sát qua hành lang. Một lúc sau nó nghiêng đầu, nhìn anh bằng ánh mắt vừa đồng cảm vừa thấu hiểu, như muốn nói:
Ba ơi.
Ba cũng bị bỏ rơi rồi à?
Thời Thuật: “…………”
–
Tô Đồ ở trong phòng cũng chẳng thoải mái hơn.
Cả người cô vùi trong chăn, chìm đắm trong cảm giác xấu hổ chưa từng có.
Chiếc điện thoại bên gối đã tự động tắt màn hình, dãy mật khẩu kỳ lạ kia cô không nhớ nổi, không có cách nào mở lại, mà cũng chẳng cần thiết phải mở lại nữa.
Chẳng ai muốn kiểm chứng đi kiểm chứng lại quá trình chết đứng của chính mình cả.
Hơn nữa, trong lòng cô cũng đã có một dòng suy nghĩ rõ ràng.
Tài khoản phụ này chắc là cô đăng ký sau khi vào đại học, lúc mới bắt đầu lẩm bẩm, thực ra cô khá hy vọng sẽ có người đến xem, nhưng sau này vì có quá nhiều lời nhảm nhí không đứng đắn, cô lại bắt đầu lo lắng sẽ bị người ta nhìn thấy.
Thế nên đại khái là vào năm hai, chậm nhất là trước năm ba, cô đã mở chức năng bảo vệ một chạm. Ngoài 16 “fan ảo” theo dõi cô từ trước ra, những người khác dù có biết ID, muốn tìm cũng không tìm được.
Nói cách khác, thời gian anh theo dõi cô chỉ có thể là khoảng từ năm nhất đến năm ba đại học. Và trong suốt những năm sau đó, mỗi một bài viết cô đăng lên đều đã được anh xem qua không sót một chữ nào.
Trong đó đương nhiên bao gồm cả vô số lần cô tưởng tượng sâu sắc về anh!
Thậm chí còn có một đoạn dài xảy ra trước khi họ hẹn hò…
Điều đó có nghĩa là, thực ra anh đã sớm biết cô có ý đồ xấu với anh, biết rằng mỗi khi anh đến gần, đằng sau vẻ ngoài đoan trang của cô là những đợt sóng ngầm cuồn cuộn.
Vậy mà anh vẫn luôn giả vờ như không có chuyện gì, đắm mình quan sát màn trình diễn của cô…
Bây giờ nhớ lại, thực ra chỗ nào cũng đầy sơ hở ——
Lần đầu tiên gặp mặt ở phòng trà, anh đã gọi món Bạch Hào Ngân Châm mà cô thích nhất, mà cái sở thích hơi làm màu này của cô chắc chắn sẽ không đăng lên vòng bạn bè.
Dù sao tài khoản của cô cũng là để ngoại giao, còn phải đối mặt với khách hàng, lãnh đạo và đồng nghiệp, đăng vài chuyện vụn vặt vô thưởng vô phạt thì được, chứ cái kiểu nội dung có thể gây ra những cuộc thảo luận như “không ngờ cô cũng thích uống trà” thì hoàn toàn không cần thiết.
Chỉ là lúc đó, cô tưởng đó chỉ đơn thuần là sự trùng hợp.
Sau đó, trong bản vẽ mặt bằng mà anh trình bày lại xuất hiện những không gian như bàn nấu ăn, phòng chứa dụng cụ. Nhưng tương tự, sở thích nghiên cứu các món ẩm thực độc đáo và các hoạt động ngoài trời của cô cũng không thể nào đăng lên vòng bạn bè được.
Chỉ là sau đó cô đắm chìm trong ý tưởng hoành tráng rằng “ngôi nhà này được thiết kế theo phong cách cô thích chỉ để tặng cho cô”, mà bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt này.
Lại sau đó nữa, lúc bàn phương án có nhắc tới việc anh thích xem phim, khi cùng uống trà chiều, anh còn nói về một bộ phim mà cô vừa mới lưu lại để xem gần đây. Nhưng ở bên nhau lâu như vậy, anh đã bao giờ thể hiện ra dáng vẻ thích xem phim đâu?
Và sau đó của sau đó, món canh cá khi cô ốm, việc biết cô uống thuốc phải dỗ dành, cho một viên kẹo là sẽ nghe lời, còn biết cô sợ lạnh, chưa đến mùa đông tay chân đã lạnh ngắt nên đặc biệt chuẩn bị túi sưởi tay cho cô… cùng vô số chi tiết khác.
Cho đến đợt xăm mình gần đây, anh nhìn thấy trong điện thoại cô một đống bản vẽ kỹ thuật khó nói, không những không ngạc nhiên chút nào, mà còn hoàn toàn không có ý định mượn gió bẻ măng để hỏi có phải bình thường lúc rảnh rỗi cô đều đang nhớ đến anh không!
Cuối cùng là lần trước sau khi làm xong, cô lại vẽ một đống tranh sơn dầu màu nước, bảo là có thể đem đi tổ chức triển lãm nghệ thuật, lúc đó anh cũng không hề thể hiện bất kỳ sự tò mò hay ý muốn bảo cô đưa cho anh xem!
Cô còn tưởng là do huấn luyện bận rộn, anh không có thời gian để mở rộng chủ đề, cũng cảm thấy có lẽ anh nghĩ một người đoan trang như cô sẽ không bao giờ làm ra những chuyện đáng xấu hổ như thế ——
Dù cho lần trước trên bảng vẽ rõ ràng có dán một bức.
Nhưng cô vẫn kiên trì cho là như vậy!
—— Nhưng bây giờ xem ra, căn bản anh đã xem trên tài khoản phụ từ sớm rồi. Anh vừa không dám trực tiếp thảo luận những chủ đề này với cô để tránh vô tình bị lộ, vừa hoàn toàn chẳng thiết tha gì việc cô có đưa cho anh xem riêng một bản đã được cắt xén hay không.
Bởi vì những gì cô chủ động đưa ra chắc chắn không thể k*ch th*ch bằng những thứ cô âm thầm giấu giếm!
Và những điều trên.
Chỉ mới là sơ hở của anh.
Cô thậm chí còn không dám nhớ lại, trước khi xác nhận quan hệ, mình đã từng “thưởng thức cơ thể” anh ở đủ mọi góc độ, còn tiện tay chỉnh sửa sáng tạo phiên bản giảm tải thế nào; vậy mà đầu óc vẫn mất kiểm soát, trong chớp mắt đã hiện lên liên tiếp hàng chữ in đậm cỡ lớn:
– Rất, muốn, yêu, đương!
– Mặc nó vào.
– Tối thứ Tư, đến phòng tôi…
Cùng với những thứ đi kèm tương ứng như:
Sơ mi, xích ngực, ren, xiềng xích…
Vậy nên sau này, khi nhận được chiếc q**n l*t gợi cảm do chính cô tặng, rốt cuộc trong lòng anh là chấn động hay là bình thản?
Bao gồm cả sau đó, anh không ngừng tặng cô vòng tay vòng chân, chẳng lẽ thật sự không phải đang ngấm ngầm trả đũa sao, huhuhu…
Cô mất hết mặt mũi, đau khổ tột cùng, nhanh chóng đỏ mặt chui ra khỏi chăn. Nhìn vào cổ tay và cổ chân đang bị trói buộc của mình, cô tháo tung các khóa chốt, sau khi cởi ra liền tùy tay vứt trên đầu giường.
Lúc này bên tai mới truyền đến âm thanh bị ngăn cách bởi cánh cửa: “Đồ Đồ, em mở cửa được không…”
“Anh thực sự có thể giải thích mà…”
Cách âm của ngôi nhà vốn dĩ rất tốt, trong ngoài còn cách nhau hai bức tường, lại cộng thêm việc cô vùi đầu trong chăn, nên trước đó cô thực sự không nghe thấy một chút âm thanh nào.
Cho đến lúc này, cô mới nghe ra từ sự sốt sắng trong giọng điệu của anh rằng chắc hẳn anh đã lặp lại rất nhiều lần.
Điện thoại vẫn ở trong phòng.
Anh không những không gọi được điện thoại mà ngay cả các thiết bị thông minh cũng không điều khiển được, đúng là anh chỉ có thể đứng ngoài cửa mà sốt ruột suông.
Nhưng cô vẫn đang trong cơn giận, lại không muốn để ý đến anh cho lắm.
Hơn nữa gặp mặt trong tình cảnh này, cô còn chẳng biết nên bày ra vẻ mặt như thế nào.
Nếu tỏ ra nghiêm túc, anh đã phát hiện ra tài năng sáng tạo của cô rồi.
Nếu không nghiêm túc, cô lại là một người rất nghiêm túc, không cách nào chấp nhận được thực tế tàn khốc là bị người ta hiểu lầm mình là một người không nghiêm túc chút nào.
Cô ngồi đờ đẫn trên giường, cứ thế giằng co trong ngoài một hồi.
Lại nghe thấy tiếng Thỏ bắt đầu quậy phá, nó sủa mấy tiếng không giống tiếng chó cho lắm, thường là lúc muốn ra ngoài nó sẽ như vậy, nhưng lúc này nghe có vẻ còn gấp gáp hơn bình thường.
Tô Đồ ngẩn ra, cô nhanh chóng di chuyển ra mép giường, xỏ dép bông đi ra ngoài.
Sắp đến cửa, bước chân cô lại khựng lại.
Muốn gặp Thỏ chắc chắn phải gặp anh.
Cũng không thể sau khi ra ngoài lại nhốt anh vào phòng được.
Dường như Thời Thuật cảm nhận được bước chân đang đến gần, giọng nói anh càng gấp gáp hơn, như thể đang bó tay trước tình huống này: “Có phải Thỏ đến giờ đi dạo rồi không? Bây giờ phải làm sao đây?”
“Em mở cửa cho anh vào thay quần áo rồi mình cùng ra ngoài đi dạo được không?”
Tô Đồ có chút do dự: “…”
Cô vẫn không muốn gặp anh cho lắm, nhưng cô cũng không thể cứ trốn mãi trong phòng. Thay quần áo, cả hai cùng nghiêm túc một chút, nhân lúc dắt chó đi dạo nói cho rõ ràng, dường như cũng không phải là không thể.
Chẳng phải anh muốn giải thích sao.
Cô cũng muốn nghe thử, “bằng chứng thép” đã rành rành ra đó rồi, anh còn có thể giải thích thế nào!
Một lát sau cô đi tới cửa, vặn ổ khóa, nhấn tay nắm cửa, liếc nhìn người ở cửa bằng vẻ mặt không cảm xúc rồi định đi thẳng vào phòng thay đồ.
Nào ngờ đột ngột nghe thấy tiếng cửa phòng nhanh chóng khóa lại.
Như một tín hiệu đảo ngược tình thế.
Tim cô đập thình thịch một cái.
Cảm giác khủng hoảng mạnh mẽ ập đến.
Vừa mới quay đầu lại, cánh tay dài đã vòng qua sau lưng, bế cô lên ngang eo, sải vài bước quay lại mép giường, cơ thể dán chặt vào nhau, cùng ngã xuống chiếc giường lớn mềm mại rộng rãi.
Đã cứng lên quá lâu.
Ở trạng thái yên tĩnh khi dính vào nhau, thậm chí còn có thể cảm nhận được nó giống như có mạch đập, đang đập một cách mạnh mẽ.
Tô Đồ mở to mắt, cô hoảng loạn chống tay lùi ra sau, đầu óc nhất thời vẫn chưa chuyển biến kịp: “Không, không phải bảo đi dạo với Thỏ sao?”
Nhưng cơ thể bị đè ép, cô cứ lùi lên một ít thì khoảng cách lại gần thêm một ít, hơi thở ấm áp vì thế mà phả vào bên môi, mang theo nụ cười cảm thán sự ngây thơ của cô, đột ngột xông vào giữa kẽ răng: “Ăn thỏ trước đã.”
“Ưm ——”
Cổ Tô Đồ ngửa ra, cái đầu đang lơ lửng bị áp mạnh xuống mặt chăn, bên tai tiếng vải vóc sột soạt, bàn tay lớn trong nháy mắt đã tiến sâu vào trong.
Những ngón tay thon dài di chuyển, chuẩn bị ấn vào một điểm.
Vốn dĩ cô còn muốn vùng vẫy, nhưng khi bàn tay lớn bắt đầu hoạt động, như nắm thóp được điểm yếu của cô, dùng đầu ngón tay v**t v* vùng nhạy cảm, cơ thể cô trong phút chốc trở nên căng cứng.
Giống như cô không thể rời bỏ sự dỗ dành này, trong lúc eo thon khó nhịn mà cựa quậy, còn lộ ra chút phối hợp.
Cho dù sau đó kẽ răng được buông lỏng.
Cô cũng không tài nào thốt ra nổi một câu kháng cự.
Thời Thuật nửa đè lên người cô, gập một chân ngăn giữa đầu gối để mọi thứ có không gian phát huy hết mình, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt đỏ bừng và đầy vẻ giận dỗi của cô.
Khóe môi anh khẽ nhếch, càng thêm yêu thích không buông tay.
Đầu ngón tay bị nhiệt độ bao trùm.
Bất chợt trở nên trơn trượt, đặc quánh, dính dấp.
Càng ở một thời điểm không ngờ tới, đột nhiên phun trào.
Cả hai người đồng thời sững lại: “…”
Thời Thuật cúi đầu, nhìn thấy chất lỏng trong suốt lấp đầy lòng bàn tay, lại từng sợi từng sợi, u uất rỉ ra từ kẽ tay.
Trong chớp mắt đã làm ướt váy ngủ, ga giường, thậm chí cả đệm giường.
Mặt Tô Đồ đỏ như sắp nổ tung, thấy anh vẫn cứ nhìn chằm chằm không dứt, chân vẫn còn run nên cô bực mình đá một cái: “Mau đi rửa tay đi!”
“…”
Lúc này Thời Thuật mới hoàn hồn, nhưng cũng không hẳn là nghe lời.
Mu bàn tay anh gạt váy ngủ sang một bên, lúc đẩy từ eo lên trên liền thuận thế xoa lòng bàn tay vào đó.
Tô Đồ rất phiền.
Cô cũng không biết đây là sở thích kỳ quái gì.
Cứ thích làm mấy thứ chất lỏng lộn xộn lên người cô, rồi sau đó mới từ từ x** n*n nuốt chửng.
Lần trước ở trong phòng tắm đổ rượu vang xong, sau đó vài ngày liên tục có chuyển phát nhanh đến tận cửa, gửi đến mấy chai rượu ngoại cao cấp đủ màu sắc lung linh.
Cô dám cá chắc chắn đó tuyệt đối không phải mua cho cô uống!
Quan trọng là chính anh có uống được không?
Cứ suốt ngày làm loạn như thế.
Cô đỏ mặt quay đầu đi, vừa nhích eo muốn trốn ra xa thì tiếng màng nhựa dừng lại đột ngột.
Bàn tay lớn giữ chặt lấy eo.
Trong lúc kéo ngược về chỗ cũ liền chen vào, sau đó lại khựng lại một chút.
Giống như không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như thế.
Bởi vì thực sự đã có một thời gian dài không tiếp xúc, mà trước đó thực ra cũng không xảy ra mấy lần.
Anh cứ ngỡ cô lại trở nên bỡ ngỡ, nhạy cảm.
Nhưng mọi thứ trơn trượt bên dưới lại rõ ràng là đang nhiệt tình chào đón sự xuất hiện của anh, mở rộng vòng tay đón nhận hết thảy, rồi lại khép cánh tay đột ngột ôm lấy.
Giống như nỗi nhớ sau bao ngày xa cách, cuối cùng cũng sẽ tích tụ và phai nhạt vào khoảnh khắc gặp mặt.
Từ đó biến thành niềm đam mê mãnh liệt và cuồng nhiệt hơn.
Eo anh đầy lực, nhưng vẫn cảm thấy có sự trở ngại.
Tấm đệm giường càng lún càng sâu, bàn tay lớn ép lấy chất lỏng, đầu lưỡi thám thính rồi lại rút lui, hơi thở nóng bỏng dao động phả bên môi, mang theo sự vui sướng không thể diễn tả bằng lời: “Nhớ anh à?”
Hơi thở Tô Đồ loạn nhịp hoàn toàn, ngón tay nắm chặt lấy lọn tóc, cô vẫn không giữ vững được giọng nói: “… Không, không có.”
Anh không bao giờ nói lời hoa mỹ, chỉ trình bày sự thật khách quan: “Ga giường ướt hết rồi kìa.”
Cô quay mặt đi: “…”
Lại bị anh giữ cằm xoay lại, mọi động tác đều mạnh mẽ đến mức không cho phép phản bác: “Có nhớ không?”
Hai chân cô không còn chỗ nào để gập thêm được nữa, đã căng đến mức cực hạn, vậy mà vẫn dễ dàng bị va chạm đến tan nát: “Nhớ ưm… nhớ, nhớ rồi…”
Lúc này anh mới hài lòng, hôn lên môi cô như một phần thưởng, lại ôn nhu dỗ dành: “Có muốn lên trên một lát không?”
Cô dứt khoát từ chối: “Không muốn!”
Nghĩ hay nhỉ.
Không thấy người ta còn đang giận sao?
Tự nhiên bị chặn ở đây làm chuyện này thì thôi đi, vậy mà còn muốn cô chủ động!
Thời Thuật cười nhẹ, anh cũng không ép buộc, chỉ giữ lấy cổ chân sắp thắt nút quanh eo anh, chậm rãi x** n*n rồi kéo lên trên, sắp đặt lên vai thì người bên dưới bỗng nhiên đổi ý: “… Muốn!”
Tô Đồ mở to mắt, sắc mặt cô không giấu nổi vẻ hoảng loạn, giọng điệu cũng rất gấp gáp: “Em muốn lên ưm… lên trên! Bây giờ muốn luôn…”
Lên trên thật rồi.
Biểu cảm lại có chút gượng gạo khó tả.
Phẫn nộ, uất ức, cực kỳ muốn cắn người.
Nhưng vẫn phải cử động…
Có lẽ vì lúc làm mà cãi nhau cũng rất kỳ lạ chăng.
Lát nữa cãi nhau giữa chừng, về lý thuyết thì nên ai đi đường nấy, nhưng cơ thể vẫn còn quấn quýt lấy nhau, thế thì thật ngượng ngùng quá.
Cô phồng má, rốt cuộc vẫn nhẫn nhục chịu đựng.
Chỉ bày ra dáng vẻ đợi xong việc sẽ tính sổ với anh sau, hung dữ lườm anh.
Thời Thuật dường như bị chọc cười, chẳng những anh không cảnh giác mà còn dung túng siết chặt eo cô, ra vẻ mặc cho cô muốn tính sổ thế nào cũng được, đột ngột dùng sức, kéo người vào lòng hết mức có thể.
“Ưm…”
Lông mày cô nhíu chặt, rồi bỗng nhiên giãn ra.
Hơi thở đang ngưng tụ tan biến, hóa thành những tiếng kêu thảng thốt không kìm chế được.
Lòng bàn tay đang nắm chặt bị kéo xuống khỏi vai, đưa đến bên môi hôn một cái, hơi thở nóng rực rơi xuống cổ tay đang trống không: “Sao em tháo ra rồi.”
“Anh còn hỏi à!” Tô Đồ th* d*c phà ra hơi ẩm, dù giọng nói run rẩy vẫn kiên trì tố cáo: “Anh còn chẳng đeo cái đó sao lại bắt em đeo?”
Đã bị phát hiện rồi.
Còn giả ngốc nữa chứ!
Nhưng Thời Thuật lại nói: “Anh có nói là không đeo đâu.”
Tô Đồ ngẩn ra, vô cớ có chút ngơ ngác: “Khi, khi nào cơ?”
Anh nhếch môi, hôn lên đuôi mắt cô: “Đợi em mua xong đã.”
“…”
Cái này ít nhiều cũng có chút khó mà không rung động: “Thật không?”
Anh trầm giọng đáp: “Ừm.”
Cô vẫn không tin lắm: “Kiểu dáng nào cũng được?”
Anh cười nhẹ, giống như đã có thể tưởng tượng ra cô sẽ ra tay báo thù dữ dội như thế nào, nhưng vẫn ôn nhu đáp: “Ừm.”
“…”
Cô bị cười đến mức không giữ được vẻ nghiêm trang, cảm thấy dáng vẻ lúc này của anh thật đáng ghét, nên càng cần phải trừng phạt: “Em còn phải chụp ảnh nữa!”
Anh tựa vào cằm cô: “Được.”
Anh lại vươn tay vỗ nhẹ vào mông, đòi hỏi phần thưởng của mình.
Thấy cô miễn cưỡng tăng tốc một chút, anh mới nghiêng đầu lấy sợi dây ở đầu giường, tiếp đó khóa lại cổ tay và cổ chân tr*n tr**. Trong khoảnh khắc vô cùng diễm lệ này, chính tay anh đã đeo chúng lại vị trí cũ.
Ánh mắt thu hồi từ bắp chân đang căng cứng, hơi thở vừa vặn rơi xuống trước sự đầy đặn đang rung động.
Trái đỏ căng đứng cọ bên chóp mũi, lúc gần lúc xa mà dụ dỗ.
Anh không do dự, hé môi ngậm lấy mỹ vị.
Giống như đưa vào một viên kẹo vị nho, trước tiên ngậm lấy một lát, đợi lớp vỏ đường tan chảy, tỏa ra hương vị ngọt ngào bên trong, lại dùng đầu lưỡi khuấy động, để mỹ vị dần dần lấp đầy khoang miệng, nhưng vẫn thấy chưa thỏa mãn.
Rồi lại đẩy nó tới kẽ răng, nghiền ngẫm vần vò, nhẹ nhàng gặm nhấm, để mỹ vị bị ép lại thu nhỏ, đến thời điểm đậm đà nhất mới rốt cuộc như muốn nuốt chửng vào bụng, dùng sức m*t mạnh…
Không khí tràn ngập mùi hương ngọt lịm.
Cùng với nhiệt độ cơ thể leo thang, mồ hôi đan xen, sự đậm đặc ngày càng mãnh liệt, ngông cuồng lấp đầy các giác quan, chiếm lĩnh các dây thần kinh.
Ánh mắt Tô Đồ mơ màng, đồng tử giãn rộng.
Ánh mắt không hề rời đi, thất thần rơi trên
Cô không hiểu sao lại có người có thể chuyên chú làm một chuyện s*c t*nh như vậy, nhưng cô lại thực sự rất thích anh hôn mình như thế.
Giống như cả trái tim đều được cẩn thận ngậm trong miệng.
Ngoài việc cam tâm tình nguyện trở thành mỹ vị phụ thuộc vào anh, cô chẳng còn nghĩ được gì khác nữa.