Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 89: Chần chừ.
Biên tập: @cohoala
–
Trong phòng bao có tổng cộng 12 người, hầu hết Tô Đồ đều không mấy quen thuộc.
Dù vào thời học sinh từng có một dạo hầu như ngày nào cũng chạm mặt họ, nhưng đa phần là nói với nhau không quá vài câu.
Ngay cả những gương mặt cô từng cố ý ghi nhớ cũng đã giống như Quách Gia Vi, thay đổi đến mức nghiêng trời lệch đất theo dòng thời gian.
Vì vậy, những gương mặt từng quen biết này hiện tại đều đã trở nên xa lạ.
Chỉ có một người, trước đây chưa từng để lại bất kỳ ấn tượng thực chất nào cho cô, mà giờ đây chỉ cần trầm mặc ngồi đó thôi cũng đủ khiến người ta hoàn toàn không thể phớt lờ.
Khi lần đầu nhìn thấy Thời Thuật, Quách Gia Vi cũng có chút kinh ngạc.
Mặc dù thời học sinh cũng coi như có quen biết, nhưng cả hai đều rời đi không lâu sau đó, cộng thêm tính tình Thời Thuật lạnh lùng, không khí xung quanh anh có chút áp chế. Ngoại trừ kiểu người như Kỷ Vân Xuyên có thể nói chuyện với bất kỳ ai ra thì hầu như không ai có thể giao tiếp trực tiếp với anh.
Đồng thời, anh ta cũng không ngờ rằng đối phương đã đạt đến vị trí như ngày hôm nay mà vẫn có thể đồng ý tham gia buổi tụ tập nhỏ này.
Sau khi gật đầu chào hỏi, lúc quay sang nhìn Kỷ Vân Xuyên, thần sắc của anh ta không khỏi lộ vẻ khâm phục.
Mạng lưới quan hệ này mà cũng giữ được sao?
Vẻ mặt của Kỷ Vân Xuyên nhìn anh ta lại chỉ có sự trào phúng: “Vợ cậu? Có cần mặt mũi nữa không hả? Đừng có vì giảm cân thành công mà tưởng mình là soái ca thật nhé!”
Rất nhanh sau đó có người phụ họa: “Đúng thế! Câu nói ‘Giảm cân vô hiệu’ chính là đang nói kiểu người như cậu đấy, hiểu không?”
“Mẹ kiếp——”
Quách Gia Vi ghét nhất là cái miệng của nhóm người này, chẳng nói được câu nào lọt tai, ngay lập tức tức tối quay sang bên cạnh cầu viện: “Mau nói cho họ biết, những gì tôi nói có phải là thật không!”
“………”
Tô Đồ vẫn còn đang chìm đắm trong dư âm của cơn sét đánh ngang tai, bản thân cô còn lo chưa xong, lấy đâu ra tâm trí mà quan tâm đến anh ta, nghe vậy cô liền không chút do dự phủi sạch quan hệ: “Không phải!”
Thấy vị trí bên phải Thời Thuật còn trống, cô gượng ép đôi chân đang bủn rủn bước tới, kéo ghế ra. Lúc ngồi xuống, cô còn lén dịch chuyển cả người lẫn ghế sang bên trái một chút, cúi đầu đầy vẻ bi thương, đầu ngón tay âm thầm bấm vào lòng bàn tay, không thốt nên lời mà thầm tạ tội:
Em thực sự sai rồi huhuhu…
Nếu biết anh sẽ tới từ sớm, thì ở dưới lầu em nhất định đã khớp lời khai với cậu ta rồi…
Thời Thuật duỗi người, thoải mái tựa vào lưng ghế, sắc mặt vẫn lạnh lùng như mọi khi.
Lòng bàn tay đặt trên đùi cô không dời đi, cũng không siết chặt.
Chỗ trống tại phòng không nhiều, chỉ còn lại hai cái cạnh nhau ở phía này, những người khác không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ tập trung vào lời phủ nhận của cô: “Nghe thấy chưa!”
“Người ta còn không nhận ra cậu, chỉ có cậu là ngày ngày không biết xấu hổ tự dát vàng lên mặt mình thôi.”
“Hồi đi học đã hay khoe mẽ linh tinh, bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn bám lấy người ta không buông…”
Quách Gia Vi choáng váng: “…”
Nếu là trước đây, tuy Tô Đồ ở bên trong thì hoành hành ngang ngược, nhưng ra bên ngoài luôn kiên định đứng về phía anh ta. Hơn nữa vì cô rất giỏi nói hươu nói vượn, lại chẳng quan tâm người khác nghĩ gì, nên rất dễ dàng lấy lại thể diện cho anh ta.
Quả nhiên là nhiều năm không gặp, tình cảm nhạt phai rồi phải không?
Lập tức anh ta có cảm giác như vừa giao phó cả tâm can thì đột ngột gặp phải cảnh chúng bạn xa lánh, liền bước tới ngồi xuống chỗ trống cuối cùng, đối chất trực tiếp: “Tô Đồ Đồ, cậu nói cho rõ ràng xem nào.”
“Hồi đó có phải cậu chủ động cầu hôn tôi không, nói thích kiểu người thành thật nghe lời như tôi, sau này dứt khoát góp gạo thổi cơm chung cho xong, đỡ phải tốn công đi tìm người khác nữa??”
Lời còn chưa dứt.
Bàn tay lớn đang đặt hờ phía trên đùi cô đã có xu hướng muốn rút đi.
Tô Đồ sợ tới mức ngay lập tức luồn các ngón tay vào, đan chặt lấy tay anh, sau đó cô mới khổ sở nghiêng đầu, trưng ra bộ mặt “Cậu mau im đi! Không thấy tôi đã ngàn cân treo sợi tóc rồi sao?”.
Cô cười gượng: “… Thế à? Chắc hồi nhỏ đùa vui thôi, tôi không nhớ rõ lắm.”
Quách Gia Vi chấn động lắc đầu, vẻ mặt như thể hy sinh cả thanh xuân mới nhìn thấu được bộ mặt thật của cô: “Cái bản lĩnh lật mặt không để lại dấu vết này của cậu, bạn trai cậu có biết không!?”
Tô Đồ: “…”
Nhờ phúc của cậu, giờ anh ấy biết rồi đấy.
Khí thế của hai người lập tức phân rõ cao thấp, mọi người cũng nhìn ra manh mối: “Không lẽ là thật sao?”
“Tình huống gì đây??”
“Nếu hai người đã định ước rồi, thì cô ấy lấy đâu ra bạn trai nữa?”
Quách Gia Vi hừ một tiếng.
Quay đầu lại: “Tất nhiên là thật rồi!”
Còn về tình hình thế nào.
Đại khái lại là một đoạn quá khứ khá “trẻ trâu”.
Hồi nhỏ hai người sống cùng một con ngõ, một người thì ba mẹ không cần, một người thì mập mạp vụng về, nhân duyên đều không tốt, thế là vừa vặn tụ lại chơi với nhau.
Thời cấp hai có một dạo cực kỳ thịnh hành mấy bộ phim thần tượng đề tài thanh mai trúc mã, kiểu bình lặng, hiểu rõ lẫn nhau, lại rất phù hợp với quan điểm chọn bạn đời của Tô Đồ.
Không cần thử đi thử lại nhiều lần, có thể giảm thiểu xác suất ly hôn ở mức độ cao, như vậy sau này có con cũng sẽ không giống như họ, có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Vì vậy vào một ngày nọ, đột nhiên Tô Đồ nảy ra ý tưởng, nói hay là sau này họ đừng tìm ai khác nữa, cứ thế sống cùng nhau đi.
Vừa yên tâm vừa đỡ rách việc.
Ngược lại Quách Gia Vi lại có chút ngượng ngùng, nói hình như họ vẫn chưa đến tuổi thảo luận những chuyện này nhỉ?
Tô Đồ suy nghĩ một chút rồi nói: “Lo xa trước thì có gì sai đâu? Cứ quyết định trước như vậy để dự phòng, đến khi đủ tuổi chẳng phải sẽ càng yên tâm hơn sao?”
Sợ cậu ta không đồng ý, cô lại bổ sung: “Lỡ sau này chúng ta đều yêu đương thì đường ai nấy đi, nếu không có ai thì mới sống cùng nhau, như thế được chưa?”
Cô có nhiều lý lẽ cùn, Quách Gia Vi lại không tìm được luận điểm phản bác, cuối cùng vẫn là nghe theo cô.
Nhưng khi đã ước định xong, cô lại thấy không thực tế lắm, bắt đầu xúi giục cậu học theo trên tivi, gọi nhau là “chồng ơi vợ à”, bảo là để thích nghi trước, sau này sẽ quen.
Thế là hai đứa học sinh vắt mũi chưa sạch suốt ngày cứ thế gọi loạn xạ qua lại, chơi cũng khá k*ch th*ch.
Nếu không phải cuối cùng bị bà ngoại vô tình nghe thấy, cầm cuốc đuổi theo giáo huấn cho một trận tơi bời, thì không chừng còn bị hàng xóm nghe thấy, truyền ra ngoài thành cái dạng gì cũng nên.
Trước đây Tồ Đồ cảm thấy bị “gậy đánh uyên ương” khá là uất ức.
Bây giờ cô chỉ hận cái cuốc của bà ngoại không đập trúng chỗ, khiến cậu ta mất trí nhớ luôn đi, để giờ khỏi phải ở đây công khai xử tử cô thế này huhuhu…
Trước đây mọi người chỉ biết Tô Đồ và anh ta có quan hệ tốt, chứ không biết còn có chuyện này. Cả đám nghe vậy đều chấn kinh… và thất vọng khác nhau: “Với cái điều kiện thiên thời địa lợi nhân hòa như vậy mà cậu cũng để lỡ mất sao?”
Quách Gia Vi: “…”
Mặc dù từ nhỏ đến lớn mọi người xung quanh đều nói Tô Đồ xinh đẹp, nhưng chính vì anh ta nhìn cô từ nhỏ đến lớn nên không có cảm nhận gì cả.
Lại vì nhát gan, sau khi vụ hiểu lầm thời trung học bị phê bình dữ dội, anh ta cũng không dám nghĩ nhiều nữa, sau đó không lâu lại bị ba mẹ sắp xếp ra nước ngoài.
Nhớ kỹ lại.
Thực sự chỉ là quan hệ bạn bè thuần khiết.
Nhưng cũng không ngăn được việc một khi con người ta bị kích động sẽ có quán tính bắt đầu ôm đồm hết mọi chuyện: “Thì tôi bị sắp xếp ra nước ngoài rồi mà! Nếu không thì làm sao có thể để cô ấy tìm một người bạn trai không đáng tin như thế chứ?!”
Tay Tô Đồ run lên, suýt chút nữa tuột khỏi lòng bàn tay Thời Thuật: “…”
Đồng thời cô cũng cảm nhận được rõ ràng, anh thực sự không dùng chút lực nào để nắm lại tay cô.
Tim cô đập thình thịch, cô chưa kịp nghiêng đầu xác nhận thì mọi người đã đồng loạt nhìn sang: “Sao lại không đáng tin??”
Đều là những người từng bảo vệ cô trong thời thanh xuân nhiệt huyết, nghe thấy lời này ít nhiều đều thấy không ngồi yên được: “Bắt nạt cậu à? Hay là lén lút quan hệ lăng nhăng bên ngoài??”
Tô Đồ sắp khóc đến nơi rồi: “Thực sự không có…”
Ngón tay khẽ nhéo hai cái, cũng không biết là đang xin tha hay đang lấy lòng: “Bạn trai tôi đối xử với tôi rất tốt.”
Mọi người nghe xong lại càng thấy có vấn đề!
Có cô gái nào khen bạn trai mình tốt mà lại có biểu cảm này, giọng điệu này ư? Chẳng phải là thẹn thùng một chút, nói ngược lại kiểu ‘chê khéo khen thật’ sao?
Quách Gia Vi đập bàn ngay tại chỗ: “Thấy chưa! Cậu ấy bị thao túng tâm lý đến mức này rồi! Mà còn nói anh ta tốt!”
“Chiều nay tôi bảo cậu ấy gọi người kia ra, cậu ấy cũng chết sống không chịu, đến giờ ngay cả họ tên là gì cũng không nhắc tới, chắc chắn là người đó bồ bịch tùm lum, dặn cậu ấy không được nhắc với người thân bạn bè!!!”
Kỷ Vân Xuyên nghe gì tin nấy: “Không được! Rốt cuộc cậu ham cái gì ở anh ta hả??”
Những người khác cũng không chịu thua: “Theo tôi thấy, cậu dứt khoát để cậu ta soán ngôi đi cho rồi, đúng là vẫn phải là người hiểu rõ gốc rễ thì tốt hơn, có kém mấy thì cũng hơn hẳn mấy người đàn ông hoang dã bên ngoài!!!”
Nghe đến đây Quách Gia Vi lại không chịu: “Cái gì mà tôi soán ngôi? Chẳng lẽ không phải vị trí của tôi bị soán ngôi sao?? Tôi gọi cái này là đoạt lại tất cả những gì thuộc về mình, hiểu chưa!!!”
“Được được được, cậu nói gì thì kệ cậu, nhưng phải làm cái gì thực tế đi chứ!”
“Nếu thực sự không được thì đổi thành tôi đi, bạn học Tô Đồ à, cậu biết hồi đi học tôi đã có ý với cậu rồi chứ? Nếu không phải vì vẫn chưa làm nên trò trống gì, lại lo rằng mình làm cậu sợ, thì tôi đã đường đường chính chính xin WeChat của cậu lâu rồi!”
“Xì—— Thế bây giờ cậu đã làm nên trò trống gì chưa mà đòi có lòng tự trọng??”
“Đúng thế! Nếu xét theo thành tích, kiểu gì tôi cũng phải xếp trước cậu…”
Trong chốc lát, phòng bao cãi nhau loạn cào cào, trong đó cũng có vài người tỉnh táo: “Nếu xét theo thành tích, mấy người cộng lại có bằng một ngón tay của đội trưởng Thời chúng ta không?”
“Người ta còn chưa thèm lên tiếng, các cậu cứ ở đây thành tích với chả thành tích, không thấy mất mặt à.”
Hiệu quả rất rõ rệt.
Cả phòng bao tức khắc yên tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng máy sưởi vận hành, giống như một đàn quạ trong tưởng tượng bay vù vù qua đỉnh đầu…
Tô Đồ cũng hoàn toàn chết lặng.
Giống như trên đầu bị đập ra một cái lỗ với bị đập ra bảy tám cái lỗ đều là chết cả, vùng vẫy cũng không thay đổi được kết quả, thậm chí so sánh ra thì vế sau còn có thể khiến người ta chết thanh thản hơn một chút.
Dù sao thì cũng đã vô phương cứu chữa.
Bây giờ cô chỉ muốn an yên nằm đó cho đến khi kết thúc, cố gắng ra đi một cách có thể diện một chút.
“Ha…”
Sự im lặng kéo dài một lúc mới có người thử phá vỡ bầu không khí gượng gạo: “Ờ thì, không phải tháng sau là giải vô địch sao, sao hôm nay Thời Thuật lại có rảnh mà đến vậy?”
“Đúng vậy, đúng vậy, tầm này chẳng phải nên tranh thủ thời gian luyện tập sao, tôi còn chẳng nghĩ tới việc có thể gặp ở đây.”
Kỷ Vân Xuyên đặt tay lên vai anh, dáng vẻ như anh em tốt, hếch cằm phản bác: “Sao? Còn không cho phép người ta có chút đời sống ngoài tập luyện à?”
Trong lời nói cũng không thiếu phần đắc ý kiểu “Mau khen tôi đi! Thế mà có bản lĩnh gọi được cậu ấy đến vào lúc này, có phải rất lợi hại không”, kết quả căn bản không ai hưởng ứng: “Tôi đâu có ý đó…”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hình như tôi cũng có chút không tưởng tượng nổi, ngoài luyện tập ra thì cậu thích làm gì?”
“Cũng đúng nhỉ…”
Kỷ Vân Xuyên nghe vậy lại huých nhẹ người bên cạnh: “Ngoài huấn luyện, bình thường cậu làm cái gì? Sau này nếu có cơ hội thì cùng tổ chức đi chơi đi.”
Từ lúc vào cửa đến giờ, ngoại trừ hai tiếng chào hỏi mang tính hình thức, Thời Thuật vẫn luôn im lặng ngồi đó. Trước khi chủ đề chuyển đến đây, không những không ai dám bắt chuyện với anh, mà thậm chí còn có chút không hiểu tại sao anh lại tới.
Tuy anh đến làm rạng rỡ căn phòng là thật, nhưng khiến bầu không khí trở nên cứng nhắc cũng là thật.
Vốn tưởng rằng bầu không khí đã đủ gượng gạo rồi, giây sau lại nghe thấy anh vô cảm nói: “Bồ nhí.”
“Khụ—— Khụ khụ—— “
Tô Đồ vừa cầm cốc nước lên nhấp một ngụm để tránh né những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, nghe vậy bất cẩn sặc một cái, ho đến đỏ mặt tía tai, nghiêng đầu nhìn sang với vẻ mặt không thể tin nổi.
Nếu cô không điếc, thì anh vừa nói bình thường đều làm…
“Bồ… bồ nhí?”
“Cậu đang đùa đúng không??”
“Có phải là cái bồ nhí theo cách tôi hiểu không???”
Thời Thuật lạnh lùng đón nhận những sự chất vấn đó, anh không đáp lời, chỉ khi cảm thấy bàn tay nhỏ dưới lòng bàn tay dường như có chút giận dỗi muốn rút ra, anh mới đột ngột gia tăng lực nắm.
Lúc nắm lại trong thầm lặng, cũng giống như hành hình tra tấn từ từ, ngón tay cái ấn xuống mang theo sự cảnh cáo, chậm rãi và trầm sâu nhào nặn qua hổ khẩu.
Như muốn nói:
Vừa nãy chẳng phải rất thản nhiên sao, giờ sao lại không nhận nữa.
Những ánh mắt xung quanh sáng chói.
Mặt Tô Đồ vẫn còn đỏ, cũng chẳng rõ là do ho hay do đau, nhưng đột nhiên lại thấy khá là sướng.
Bởi vì một mối quan hệ tốt đẹp, bị anh nói thành ra không ra gì như thế, kéo theo cả một động tác bình thường thế này cũng vô cớ mang theo một điều ý vị cấm kỵ.
Muốn trực tiếp bày tỏ thái độ thì không phải, mà tiếp tục giấu giếm cũng không xong.
Phòng bao rơi vào một sự im lặng chưa từng có.
Anh ta không nói chuyện, cũng không ai dám loạn xạ tiếp lời, thậm chí ngay cả việc xác nhận xem mình có nghe nhầm không cũng không biết mở lời thế nào, dù sao bao nhiêu năm qua đúng là chưa từng nghe thấy anh có bất kỳ tin đồn tình cảm nào truyền ra.
Đã đến tuổi này rồi, không thể nào chưa từng yêu đương.
Đã yêu.
Công tác bảo mật lại làm tốt như vậy.
Dáng vẻ vừa nãy đột nhiên bùng nổ thông tin nhìn thế nào cũng có chút vặn vẹo đến mức b**n th**…
Vậy nên có phải là bồ nhí hay không, còn cần phải xác nhận lại sao?
Chỉ có kẻ ngốc mới tiếp tục tán dẫu chuyện này, người thông minh đương nhiên là cười hì hì nói “Cậu thật biết đùa”, rồi dứt khoát đổi chủ đề, vội vã lật qua chuyện này cho xong.
May mà anh cũng không có nhu cầu chia sẻ, mọi người không hỏi, anh tiếp tục giữ im lặng, đợi sự gượng gạo còn lại qua đi, bầu không khí cũng dần trở lại quỹ đạo.
Có bài học từ vết xe đổ trước đó, những chủ đề sau đó đều rất an toàn.
Mà nhóm người quen biết từ thời cấp ba này, những chuyện có thể tán dẫu đa phần đều là chuyện thời cấp ba.
Có người nhắc đến đoạn quá khứ thất bại liên miên, liền có người bồi thêm sự sướng khoái khi sau này nở mày nở mặt.
Lại có người nhắc đến tên thiếu gia con nhà quan từng theo đuổi Tô Đồ hồi đó, nghe nói ba anh ta sa lưới vì hối lộ, gia đình sa sút, cuối cùng chưa tốt nghiệp cấp ba đã phải bỏ học đi nhận giáo dục xã hội rồi…
Khi chủ đề không nằm trên người mình.
Thực ra Tô Đồ khá thích nghe kể chuyện.
Thức ăn trên bàn được thêm hai lần, bất giác đã trôi qua vài tiếng đồng hồ, cho đến khi có người nhận được cuộc điện thoại giục về nhà, mọi người mới dừng câu chuyện lại trong sự thòm thèm.
Trước khi giải tán, Kỷ Vân Xuyên còn không quên nhìn Tô Đồ, dặn dò: “Bọn tôi cũng không biết bạn trai cậu là tình hình thế nào, nhưng nếu chịu uất ức thì cứ bảo Quách Gia Vi tới tìm bọn tôi.”
“Không nói chuyện khác, nhưng nhân lực thì bao la! Dọa cái thằng nhãi đó một trận thì vẫn làm được.”
Cánh mũi Tô Đồ cay cay.
Cô cũng chẳng rõ là cảm giác gì.
Rõ ràng mọi người đều không thân, gặp trên đường chưa chắc đã nhận ra, thậm chí muốn liên lạc còn phải qua người trung gian.
Nhưng bất kể là trước đây hay bây giờ, cô đều có thể cảm nhận chân thực lòng tốt tự phát, không vụ lợi, nồng nhiệt và chân thành này.
Cô kìm nén một lúc mới khẽ hít một hơi, mỉm cười nói: “Cảm ơn mọi người.”
“Trước đây chưa có dịp nói, thời gian cấp ba đó thực sự rất cảm ơn mọi người, mỗi lần chỉ cần nhìn thấy mọi người trên đường là tôi mới dám tự tin đi về.”
“Nhưng bây giờ tôi thực sự sống khá tốt, tài khoản phòng làm việc trên mạng đều có thể tìm thấy, nếu có nhu cầu mọi người có thể xem qua, nếu thích thiết kế của tôi thì có thể tìm Quách Gia Vi hoặc liên hệ trực tiếp với phòng làm việc.”
“Không dám hứa gì khác, nhưng tôi nhất định sẽ đối đãi nghiêm túc, miễn phí.”
“Còn về bạn trai tôi…”
Cô mỉm cười, đồng thời giơ đôi tay đang đan chặt vào nhau lên, đứng dậy nói: “Anh ấy thực sự rất tốt với tôi, tâm lý cũng khá ổn định, nếu nhất quyết phải nói có vấn đề gì thì có lẽ là hơi nhỏ mọn một chút.”
“Vậy nên chuyện hiểu lầm giữa tôi và Quách Gia Vi, mọi người cứ nghe như một trò đùa là được rồi, sau này đừng nhắc lại nữa, nếu không anh ấy có lẽ sẽ thực sự nổi giận đấy.”
Nói xong, cô gật đầu với mọi người: “Vậy bọn tôi xin phép đi trước đây.”
Cô lại nháy mắt với Quách Gia Vi kiểu “Cậu tự về đi”, rồi kéo người cùng đi ra ngoài thanh toán.
Để lại mọi người ngồi không xong đứng cũng chẳng đành, không biết đã hóa đá trong bao sảnh bao lâu, mới thất thần thu hồi tầm mắt từ cửa phòng: “Trời ơi——”
“Tình hình gì vậy? Bạn trai cô ấy là Thời Thuật??”
“Vậy nên vừa nãy—— tôi đã đe dọa cậu ta ngay trước mặt cậu ta sao??”
“Cậu thì tính là gì! tôi còn định… cướp vợ cậu ta ngay trước mặt cậu ta đây nàyyyyyy——”
Có người bỗng nhiên phản ứng lại: “Vậy vừa nãy cậu ta nói làm bồ nhí? Là làm bồ nhí cho ai??”
“Bạn gái cậu ta là Tô Đồ, làm bồ nhí cho Tô Đồ, vậy người chen chân vào chẳng phải là…”
Trong sự hỗn loạn, mọi người bỗng chốc im lặng, đồng loạt nhìn về một góc phòng bao, nhìn về phía… “chính cung”?
Người đang ngồi bệt trên ghế với vẻ mặt vô lực? Ý thức được chính mình mới là người đã mắng nhiếc đối phương loạn xạ ngay trước mặt chính chủ, còn chủ động tự thú tình sử với Tô Đồ, không chỉ trách cứ đối phương không có đạo đức, không có khí khái đàn ông, thừa cơ người khác không phòng bị mà cướp đi người yêu của mình….
Mà còn tuyên bố nhất định phải đoạt lại tất cả những gì thuộc về mình…
Mọi người liền dần dần yên tâm trở lại.
Một lát sau lại lần lượt tiến lại gần, an ủi vỗ vỗ vai cậu nói: “Có cậu ở đây, bọn tôi yên tâm rồi.”
Quách Gia Vi: “…………”
–
Ra khỏi nhà hàng.
Tô Đồ tự giác giao chìa khóa xe ra.
Nhưng suốt chặng đường xe chạy, Thời Thuật chỉ trầm mặt ngồi đó, anh không những không nói một lời, mà ngay cả bàn tay cô cố ý đặt trên hộp tỳ tay anh cũng không thèm nắm.
Nhìn giống như không có chuyện gì xảy ra, lại giống như đã có kết luận.
Trong lòng Tô Đồ thấp thỏm, cô cũng không dám bắt chuyện.
Nhưng im lặng lâu rồi, tâm trạng kìm nén lại dần dần có chút méo mó.
Chuyện nào ra chuyện đó.
Không kịp thời thành thật là lỗi của cô, nhưng đó cũng là vì biết anh sẽ giận, cô chưa nghĩ ra cách nào để hóa giải chuyện nhỏ này, vả lại qua điện thoại luôn có chút nói không rõ ràng, dù nói rõ rồi thì vẫn sẽ có cảm xúc, giống như bây giờ vậy.
Ở trước mặt cô còn chẳng biết dỗ thế nào nữa là.
Huống chi lúc không ở bên cạnh.
Vả lại, trước đây nếu có tình huống gì, anh thường sẽ trực tiếp dùng nụ hôn nồng cháy để giải quyết, tệ hơn nữa là xách cô vào nhà, phê bình giáo dục trước rồi mới hôn nồng cháy giải quyết.
Vậy nên bây giờ anh đột nhiên lạnh nhạt với cô thế này là ý gì?
Bạo lực lạnh chẳng đáng được khuyến khích chút nào.
Cô vừa nghĩ như vậy, vừa giống như cũng bắt đầu bướng bỉnh lên.
Anh không nói chuyện, cô cũng không muốn nói chuyện.
Nhưng sức chịu đựng của cô rõ ràng không tốt bằng anh, mới gồng được một lát cô đã bị những cảm xúc hỗn loạn bao vây, vừa muốn nhận lỗi, vừa muốn chất vấn, nhưng lại đều không biết phải nói thế nào.
Và càng kéo dài thì càng khó mở lời.
Sự im lặng cứ thế kéo dài suốt quãng đường.
Cho đến khi xe tiến vào hầm để xe, hai người một trái một phải lần lượt xuống xe, lúc đi song song về phía sảnh thang máy, cô mới âm thầm xáp lại gần, chủ động đưa tay vào lòng bàn tay anh, còn gãi gãi hai cái đầy vẻ lấy lòng.
Mà anh vẫn như vậy.
Để mặc cô nắm, anh không chủ động cũng không từ chối.
Thật đúng là giống trai tồi!
Tô Đồ mím môi, lại nhẩm đi nhẩm lại trong lòng mấy lần——
Là mình sai, là mình sai…
Anh ấy dỗi là bình thường…
Mình nên có thái độ tốt một chút, không thể chấp nhặt với anh ấy…
——Mới miễn cưỡng nhịn được thôi thúc muốn đá anh một phát.
Thời gian không còn sớm nữa, nhưng vào đến cửa nhà, sau khi thay giày ở huyền quan, Thời Thuật lại không có ý định về phòng mà đi thẳng về phía phòng khách, tùy ý ngồi xuống, còn bật chiếc tivi ẩn trong bức tường trang trí lên.
Dáng vẻ như định một mình ngủ lại đây đêm nay.
Khá khen cho anh.
Thật sự là khá khen cho anh.
Cô còn chưa đuổi anh ra khỏi phòng ngủ chính bao giờ đâu.
Anh đã tự tìm được chỗ để đôi bên cùng bình tĩnh rồi phải không?
Tô Đồ cũng không thèm để ý đến anh.
Cô mang đôi dép bông, quay người về phòng ngủ.
Phòng khách không bật đèn, nhưng ngọn lửa trong lò sưởi đang cháy rực, ánh sáng và bóng đổ từ màn hình tivi cũng đang dập dờn, mọi thứ trong tầm mắt đều rất rõ ràng.
Nhưng khi cánh cửa phòng ngủ chính đóng lại, tất cả những gì chiếu trước mắt đều trở thành những bóng ma lơ lửng.
Ngoại trừ việc chứng kiến thời gian trôi qua.
Chẳng có bất kỳ ý nghĩa nào.
Sắc mặt Thời Thuật rất trầm, trong lòng anh cũng vậy, giống như bị một tảng đá lớn chặn lại.
Có chút khó thở.
Đương nhiên anh nghe hiểu được lời giải thích cuối cùng của cô trong phòng bao, anh cũng tin rằng giữa họ không có gì cả.
Nhưng điều này không đủ để xóa tan cú sốc mà câu nói đứng ở phía đối lập với anh, để mặc người khác giới thiệu cô là “vợ tôi” mang lại cho anh.
Lúc tâm trạng bí bách, anh luôn cảm thấy thế giới này có chút ồn ào, không nghe nổi một chút âm thanh nào, anh liền đưa tay tắt âm lượng đi.
Nhịp tim theo đó trở nên cụ thể, sự trôi qua của từng phút từng giây cũng vậy.
khoảng gần hai mươi phút sau.
Phía sau mới lại truyền đến những tiếng động nhỏ.
Không biết là do do dự hay cố ý.
Rất lề mề.
Từ lúc nghe thấy tiếng động đến khi vòng ra trước mặt lại mất gần ba phút nữa.
Nhưng đi ngang qua trước mắt rồi xoay người ngồi xuống bên cạnh thì chỉ mất chưa đầy ba giây.
Gần như là lướt qua trong tích tắc, anh cũng không nghiêng đầu.
Nhưng anh vẫn nhìn thấy ngay được, cô không mặc quần, đôi chân thon dài mịn màng, thân trên là một chiếc áo sơ mi trắng, tương phản rõ rệt với mái tóc dài xõa sau lưng.
Cổ họng anh nghẹn lại, nhịp tim có chút đập nhanh, một lát sau anh mới cảm nhận được sự chuyển động g*** h** ch*n.
Cúi mắt nhìn xuống, một đôi bàn chân nhỏ nhắn nõn nà đang đặt lên gốc đùi anh, cổ chân phải quấn một sợi dây nhỏ bằng kim loại, không biết là đang cọ xát hay đơn thuần là trưng bày, nó khẽ cử động áp sát vào cơ bắp chân anh.
Giọng nói trầm thấp mềm mại truyền đến từ bên cạnh: “Sợi lắc chân anh mới mua cho em, đẹp không?”
Ánh mắt Thời Thuật quét nhẹ qua, dừng lại ngắn ngủi sau đó lại ngước mắt nhìn lên tivi.
Vẻ mặt anh nhìn cực kỳ lãnh đạm, nhưng cũng không dối lòng: “Ừm.”
Hai tay Tô Đồ chống ra phía sau, áo sơ mi trước ngực mở hai chiếc cúc, bên trên và dưới đều lộ ra một chút viền ren, đôi chân chậm rãi di chuyển, lại nhích lên phía trên một chút.
Đặt lên lớp vải quần hơi ấm đã có chút thay đổi, đầu ngón chân khẽ cọ hai cái, thanh âm mềm nhũn mang theo sự ám chỉ vừa kín đáo vừa không hề che giấu: “Anh không muốn hôn một cái sao?”
“Chồng.”